Giữa trời trưa nắng chang chang
Em bơi thuyền nhỏ nhẹ nhàng ra sông
Tay quơ mấy khóm bèo bồng
Xong em nhảy xuống dòng sông đen sì
Ai nhìn cũng chẳng hiểu chi
Em đang lặn ngụp làm gì thế kia
Tay em cầm cái rổ xề
Lâu lâu em đổ lên ghe mớ trùng
Sình bùn nó bắn lung tung
Em cười toe toét vì trùng đầy thau
Đãi trùng không thể làm giàu
Nhưng em ít học kiếm đâu việc làm
Cả nhà có mấy miệng ăn
Em là trai lớn phải làm tấm gương
Trùng em bán khắp phố phường
Dân chơi cá kiểng họ luôn mua trùng
Ngày ngày em phải ra sông
Dìm mình ở giữa một dòng nước đen
Để mong kiếm được chút tiền
Về nhà ky cóp cho em học hành
Đầu em vàng cả tóc xanh
Chân em đầy vết mảnh sành, mảnh chai
Da đen bởi dãi nắng hoài
Mặt mày hốc hác, đôi tay xù xì
Mới nhìn ai cũng sinh nghi
Tưởng em nghiện ngập chơi xì ke chẳng
Nhưng em mặc kệ chẳng màng
Chỉ cần trùng chỉ có mang về nhà
Chiếc ghe từ thuở ông cha
Nay em thừa kế để mà mưu sinh
Cuộc đời vùi giữa bãi sình
Đen rồi đen nữa, ai khinh mặc đời.
Duy Sắc 2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét