Em cười nhếch mép ngượng ngùng
Mắt buồn rười rượi nhìn xung quanh mình
Tay mân mê đóa hồng xinh
Lòng buồn man mác thấy mình tủi thân
Phố đông đã vắng dần dần
Tâm tư bối rối phân vân trăm điều
Trầm ngâm nét mặt đăm chiêu
Tóc bay óng ánh, nắng chiều choàng vai
Bâng khuâng mấy tiếng thở dài
Tay quơ vén gọn tóc mai lòa xòa
Lâu lâu em ngắt cánh hoa
Đoán non xong lại đoán già vu vơ
Thời gian trôi đã hai giờ
Ly cà phê nóng nguội ngơ lúc nào
Bàn bên khách khứa xôn xao
Chừng vài ba lượt hết vào lại ra
Mưa bay lất phất chiều tà
Bầu trời ở phía xa xa đen xì
Em ngồi chờ đợi điều chi
Sao mà tím tái xuân thi trên môi
Chuông reo điện thoại liên hồi
Em nhìn một lúc lại thôi không nhìn
Ting ting mấy tiếng nhắn tin
Em cầm lên đọc rồi nhìn mông lung
Vặt hoa đến cánh cuối cùng
Cánh hồng rơi vãi lung tung chỗ ngồi
Tự nhiên em cân chặt môi
Con tim đau nhói từng hồi tái tê.
Duy Sắc 2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét