Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

TRUYỆN NGẮN - HÈ SANG


Chiều về bên bến Thủ Thiêm

Sông dài nước đẩy con thuyền mãi trôi

Tiếng ve khiến dạ bồi hồi

Học sinh mấy đứa từng đôi vui đùa

Lan đi tìm lại chốn xưa

Một thời kỷ niệm những mùa yêu đương

Bây giờ cô mới ra trường

Chia tay tình cũ vấn vương bao điều

Lan nhìn xa vẻ đăm chiêu

Hoàng hôn bến cảng gợi nhiều dư âm

Cô đi thơ thẩn bần thần

Con tim thắt lại từng cơn nhớ người

Học sinh chúng nó vui chơi

Bỗng dưng Lan nhớ một thời từng yêu

Hè xưa cũng lúc ban chiều

Tình đầu thổn thức bao nhiêu ước thề

Khát khao cháy bỏng đam mê

Cùng nhau hy vọng hướng về tương lai

Hai người gái sắc, trai tài

Nhà Hùng danh giá chẳng ai sánh bằng

Uyên ương quấn quýt bao năm

Suốt thời đại học rồi làm công ty

Tình kia đẹp chẳng ai bì

Tưởng chừng chén rượu Vu Quy sẽ mừng

Ai ngờ một sớm mùa xuân

Lan nghe tin dữ bảo rằng chia tay

Lá thư đẫm nước mắt đầy

Cô ngồi im lặng cuồng quay tâm hồn

Thư rằng anh sắp thành hôn

Bởi do cha mẹ đã từng hứa nhau

Nhiều ngày anh nghĩ trong đầu

Thương em nhưng biết làm sao bây giờ

Những gì hai đứa từng mơ

Xem như tất cả từ giờ sẽ tan

Nay anh phải nói rõ ràng

Để em hiểu được lòng anh lúc này

Buồn sao khi phải chia tay

Nhưng anh không thể cãi lời mẹ cha

Bởi vì quan hệ hai nhà

Vốn là bằng hữu từ xa xưa rồi

Bạn hàng thân thiết em ơi

Bao nhiêu sản nghiệp nhiều đời dựng xây

Anh nào muốn mối duyên này

Xin em hãy hiểu anh cay đắng lòng

Đọc qua thư ấy vừa xong

Trong đầu Lan cứ quay cuồng cả lên

Với tay cô tắt hết đèn

Mắt nhìn vào giữa bóng đêm vô hồn

Con tim nức nghẹn từng cơn

Những hình ảnh cũ chập chờn hiện ra

Nhớ hè xưa tại bến phà

Hùng leo cây hái chùm hoa phượng hồng

Trượt chân ngã tỏm xuống sông

Về nhà bị đánh xưng phồng cái mông

Lan vì việc ấy đau lòng

Ở nhà Lan đã mấy hôm khóc ròng

Thế là ngày nhớ đêm mong

Lan luôn muốn gặp mặt Hùng nhiều hơn

Xa nhau là sẽ giận hờn

Gần nhau là cứ quấn luôn không rời

Bao chiều hai đứa đi chơi

Tung tăng xe đạp khắp nơi Sài Gòn

Dạo từ nhà máy Ba Son

Vòng ra bến cảng ngắm sông mỗi chiều

Khi mưa ăn bât bún riêu

Lúc mà nắng nóng lại vào quán kem

Đêm buông, thành phố lên đèn

Cả hai lặn lội chợ đêm Bến Thành

Ăn chân gà hấp lá chanh

Lại sò lông nướng mỡ hành rau răm

Xong rồi uống sữa đậu nành

Vô tư, trong sáng, hồn nhiên, chân thành

Mấy mùa hè đã qua nhanh

Cả hai đều đã trưởng thành cùng nhau

Lan, Hùng ý hợp tâm đầu 

Chung niềm mơ ước về sau thành tài

Hùng càng trổ mã đẹp trai

Nhiều năm đại học miệt mài chuyên tâm

Với Lan, Hùng vẫn thật lòng

Chưa từng có một lời gian dối nào

Ra trường, Hùng đỗ đạt cao

Một công ty lớn tuyển vào làm luôn

Tin vui, Hùng đã ra trường

Lan vui khôn xiết liền sang chúc mừng

Hai người lại tiếp tung tăng

Cả ngày đi khắp phố phường đùa vui

Hùng nhìn Lan mới mỉm cười

Rằng mình lo đám cưới thôi em à

Lan về thưa với mẹ cha

Tình hình Hùng sẽ qua nhà cầu hôn

Mẹ, cha phấn khởi tâm hồn

Họ lo chuẩn bị việc hôn nhân liền

Hùng về vừa đến ngoài hiên

Thình lình có khách mang tiền đến giao

Mới hay là chú Tư Tàu

Bạn hàng thân thiết từ lâu năm rồi

Hùng rằng mời chú ngồi chơi

Để con pha nước một hồi là xong

Tư Tàu nói với Hùng rằng

Nay con tốt nghiệp công danh rạng ngời

Lo mà cưới vợ đi thôi

Chú còn nhỏ út đẹp người lại ngoan

Tính con chú biết đàng hoàng

Chịu thì tao gả nó sang cho mày

Hùng nghe liền trả lời ngay

Rằng con chưa tính chuyện này chú ơi

Để con ổn định việc rồi

Mới lo tính chuyện xa xôi chú à

Mẹ Hùng trong bếp bước ra

Rằng anh Tư chắc là qua gửi tiền

Để đây rồi lát tui xem

Đáng nhiêu mà phải làm phiền đến anh

Tư rằng tiền bạc rõ ràng

Mình làm ăn lớn bao năm bạn hàng

Tiền là tui phải đem sang

Chứ giao tụi nhỏ trong lòng sao yên

Tui qua ngoài việc giao tiền

Tính bàn luôn chuyện con Tiên nhà này

Thằng Hùng cao ráo đẹp trai

Lại vừa tốt nghiệp mới ngày hôm qua

Tiện đây bàn với ông bà

Hai nhà mình kết thông gia cho rồi

Nhà bà với lại nhà tôi

Nếu như kết hợp lại rồi càng hay

Mẹ Hùng rằng cái chuyện này

Tui và ông xã chưa hay biết gì

Vậy anh cứ hãy về đi

Chúng tui bàn bạc xong thì tính luôn

Tư rằng nếu được thì mừng

Hai nhà mình sẽ thành thông gia liền

Nói xong Tư vội đứng lên

Rằng là bà chị kiểm tiền lại đi

Bây giờ tôi phải đi về

Chạy ra mấy sạp hàng kia gom tiền

Hùng ra đứng ở ngoài hiên

Mắt buồn rười rượi và nhìn xa xa

Vì nghe về chuyện hai nhà

Anh lo không biết rồi ra thế nào

Chuyện Lan biết tính làm sao

Bây giờ chẳng có lẽ nào chia tay

Má Hùng liền gọi Hùng này

Tình hình như vậy con hay hết rồi

Mẹ cha là chịu hết thôi

Còn con nên gấp trả lời người ta

Hùng rằng gấp quá mẹ à

Con thương Lan mấy năm qua lâu rồi

Lòng con chỉ có Lan thôi

Mẹ mà cấm cản con thời bỏ đi

Ba Hùng vừa mới đi về

Ông nhìn Hùng hỏi có chi mà buồn

Bữa nay ra tướng đàn ông

Cử Nhân này nọ sao còn trẻ con

Phải nên chững chạc đường hoàng

Để cho người khác nể nang đôi phần

Má Hùng rằng nhỏ thôi ông

Nó buồn vì chuyện vợ chồng tương lai

Anh Tư vừa mới mở lời

Tính về hôn sự giữa hai gia đình

Ông coi rồi trả lời nhanh

Để người ta khỏi đợi mình mất công

Ba Hùng vẻ mặt vui mừng

Bé Tiên tôi cũng đã ưng lâu rồi

Đẹp người, đẹp nết xưa nay

Giỏi giang quán xuyến trong ngoài hết trơn

Anh Tư mà đã có lòng

Mở lời như vậy, tôi không lo gì

Bà lo thu xếp luôn đi

Chọn người mai mối xong thì làm luôn

Hùng nghe được vậy nên buồn

Anh đi lên gác và không nói gì

Hùng lo Lan sẽ sầu bi

Nghĩ mình phụ bạc vậy thì làm sao

Hùng buồn nằm khóc ngẹn ngào

Nhìn ra cửa sổ lòng đau quặn lòng

Mẹ cha mà đã quyết xong

Chắc là hôn sự khó lòng đổi thay

Hùng nằm suy nghĩ cả ngày

Mẹ Hùng thấy vậy hỏi ngay sự tình

Con à sao lại làm thinh

Chẳng hay con có sự tình gì sao

Hùng thưa con có thỉnh cầu

Rằng Lan thương rất đậm sâu con rồi

Bây giờ nếu phải chia phôi

Chắc Lan sẽ khổ cả đời vì con

Má rằng con quá nặng lòng

Yêu đương tình ái nó không đáng gì

Thời gian sẽ xóa mờ đi

Bao nhiêu kỷ niệm rồi thì cũng phai

Con là một đứa có tài

Gia đình danh giá lấy ai xứng tầm

Nhà Lan ba mẹ công nhân

Tiền lương ba cọc ba đồng xưa nay

Nhà ta gia thế như vầy

Nhà Lan không xứng đừng dây dưa vào

Hùng rằng mẹ nói con đau

Nhưng con đã hứa sang cầu hôn Lan

Bây giờ mà lỡ không làm

Người ta hay được là mang tiếng đời

Tình yêu đâu phải trò chơi

Ai đùa với nó là đời khổ đau

Má đừng cứ nghĩ mình giàu

Khi người như vậy làm sao phục người

Con là quyết chí vậy thôi

Con thương Lan mãi dù đời ra sao

Mà Hùng bèn khóc ngẹn ngào

Rằng con đã khiến má đau trong lòng

Con còn khờ lắm biết không

Yêu đương tầm bậy rồi làm khổ lây

Con Lan nó quấn lấy mày

Chẳng qua thèm của, con ơi sao khờ

Nhà nghèo bữa đói bữa no

Nó tìm mọi cách bước vô nhà này

Bé Tiên đài các xưa nay

Nhà ngoài mặt phố có đầy gia nhân

Lụa là phủ hết áo quần

Xe sang, biệt thự ai hơn nó nào

Bao nhiêu trai trẻ ước ao

Được đi xách dép và hầu tận nơi

Sao mày ngu quá vậy trời

Mơ chi con nhỏ nhà người công nhân

Hùng rằng giàu cũng không cần

Con đây sẽ cố làm lên cửa nhà

Của kia là của người ta

Má làm như hốt được về dẽ sao

Lan nghèo cũng có gì nào

Hồi xưa ba mẹ cũng đâu có giàu

Má rằng im miệng cho tao

Mày vì nhỏ đó nói tao vậy à

Uổng công nuôi dưỡng mẹ cha

Bây giờ chống đối, thiệt là bực ghê

Ba mày mà biết được thì

Chắc là đột quỵ chết đi thình lình

Bây giờ tao bảo mày im

Không yêu gì cả phải làm theo tao

Anh Tư gia thế phú hào

Dân buôn Chợ Lớn từ lâu lắm rồi

Nhà ta có được cơ ngơi

Là người ta giúp từ đời ông con

Bây giờ họ đã có lòng

Ta nên đáp lại công ơn của người

Mày nên chấp nhận đi thôi

Cả đời không kiếm được người khác hơn

Hùng nghe lời má phân trần

Anh im thin thít và không nói gì

Nói xong má bỏ ra đi

Hùng nhìn Nguyệt Quế rụng đi mấy chùm

Nhìn hoa, Hùng lại rưng rưng

Thương Lan mai mốt sẽ buồn cô đơn

Phố đêm đèn điện chập chờn

Gió đâu thổi đến một cơn mưa phùn

Hùng trông vào giữa tầng không

Nhớ về kỷ niệm màu hồng bên Lan

Nhớ ngày dạo phố ôm đàn

Đôi tình nhân trẻ lang thang phố phường

Ngao du khắp nẻo quê hương

Giáng sinh bên góc giáo đường nghe kinh

Khi đi xem hội hát đình

Lúc vào Sở Thú quay phim, chụp hình

Thời gian mới đó qua nhanh

Không ngờ tình đẹo sắp thành chia ly

Anh lăn ra ngủ li bì

Hai hàng nước mắt trên mi tuôn dài

Tình hình rằng mấy bữa nay

Lan đang mong ngóng đến ngày Hùng sang

Mẹ Lan rằng nhắn cho Hùng

Sao không thấy nó chạy sang bên này

Con coi hỏi kỹ đi bay

Đừng cho ba má của mày phải lo

Lan rằng chắc bận sắm đồ

Người ta cũng phải làm cho ra hồn

Dù sao cũng lễ Thành Hôn

Chắc là bên ấy họ còn bận hơn

Mẹ Lan rằng nói thiệt con

Chuyện về hai đứa bay làm má lo

Người ta giàu có xưa giờ

Tiền muôn bạc vạn nhà to mấy lầu

Chắc gì họ chịu con đâu

Con đừng ảo tưởng trong đầu nghe không

Gia đình họ có bằng lòng

Cho con và nó kết hôn không nè

Có không mau nói má nghe

Đừng nên cố chấp để mà khổ đau

Lan nghe mà muốn nhức đầu

Rằng sao má lại nói câu lạ kỳ

Má rằng đâu có ý chi

Tại vì má sợ có gì không xuôi

Con bây giờ lớn tuổi rồi

Hôn nhân không phải chuyện chơi con à

Làm người phải biết phòng xa

Phải chừa một lối để mà phòng thân

Nhà ta gia cảnh bần hàn

Người ta quyền quý cao sang lâu rồi

Mà khuyên con bấy nhiêu thôi

Tùy con tự quyết cuộc đời của con

Lan nghe chợt tái tê lòng

Bắt đầu linh cảm mông lung hiện về

Cô nhìn vào chiếc giỏ xe

Một chùm hoa phượng mùa hè vừa phai

Cô đi tản bộ ra ngoài

Loanh quanh nhìn thử có ai tìm mình

Trong lòng cô vẫn đinh ninh

Rằng Hùng sẽ giữ chân tình với cô

Đẻn đêm buông xuống lờ mờ

Mưa bay lất phất khiến cô mơ màng

Cô đi dạo phố lang thang

Nghĩ về đám cưới trang hoàng đầy hoa

Bỗng dưng Lan lại khóc òa

Những lời của má xót xa vô cùng

Thế rồi Lan nghĩ lung tung

Cô vào quán nước gọi Hùng thử xem

Bên kia điện thoại sáng đèn

Hùng nhìn biết vậy nhưng im lặng nhìn

Anh đang suy nghĩ linh tinh

Chưa tìm ra cách để trình bày sao

Hùng đành nín lặng nghẹn ngào

Con tim anh cứ quặn đau liên hồi

Hàm răng cắn chảy máu môi

Anh vùng trở dậy và ngồi viết thư

Thư rằng anh lỗi câu thề

Cũng do quyết định mẹ cha phải chiều

Thương em nhiều lắm em yêu

Nhưng mà chữ hiếu là điều trước tiên

Chẳng do phú quý bạc tiền

Hay vì gia cảnh của em thế nào

Xa em anh rất là đau

Thôi thì đành vậy biết sao bây giờ

Em buồn rồi sẽ khổ ra

Anh đây biết được rất là khổ đau

Hai ta là mối tình đầu

Mình thương như thể là cau với trầu

Hôm nay anh có đôi câu

Mong em thông cảm đừng rầu nhé em

Thật tình anh đã quá hèn

Thương nhưng lại để cho em thiệt thòi

Nghiệp này anh sẽ trả thôi

Mong em sống tốt một đời bình an

Viết xong, Hùng lệ hai hàng

Anh đi ra cổng nhìn sang bên đường

Hùng nhờ một lão xe ôm

Đưa thư cho lão để cầm giao đi

Hùng rằng đây địa chỉ nhà

Còn đây điện thoại người ta số này

Chú giao cho gấp hôm nay

Nhớ là giao đúng cho người tên Lan

Lan ngồi đang suy nghĩ mơ màng

Mắt buồn rười rượi, ngổn ngang cõi lòng

Bất ngờ tiếng điện thoại rung

Đầu kia gọi tới bảo rằng có thư

Lan rằng con ở đây chờ

Chú đem sang quán cà phê Phượng Hồng

Nó gần ngay chỗ bờ sông

Ở ngay góc ngã tư đường Hoa Lan

Xe ôm chạy đến giao hàng

Lan nhìn thư ấy chợt hoang mang liền

Tính là cô mở ra xem

Nhưng vì đã muộn nên bèn về ngay

Vừa về, ba thấy la rầy

Rẳng con đừng có cứ hay ra ngoài

Khu này phức tạp xưa nay

Rất nhiều tệ nạn ở đầy xóm trên

Lan rằng con thấy hơi buồn

Cho nên ra quán đi buôn chuyện mà

Ba vào trong nghỉ đi ba

Con đây xin phép lên nhà nghỉ ngơi

Vừa xong câu nói dứt lời

Lan lên phòng hít một hơi thật dài

Lá thư cầm sẵn trong tay

Lan đi lui tới xong rồi ngồi im

Vén rèm cửa sổ ra nhìn

Lan nhìn thấy phố đã im ắng rồi

Cô trông ra phía xa xôi

Mắt buồn rười rượi ngắm trời âm u

Tay cô hé mở từ từ

Đọc từng dòng chữ trong thư của Hùng

Vừa xem đến hết thư xong

Tự nhiên Lan thấy trong lòng nóng ran

Cô nằm bất động dưới sàn

Hình như gì đó nghẹn ngang cổ mình

Tay cô ghì chặt lên tim

Lăn qua lăn lại xong nhìn vu vơ

Tóc tai rũ rượi bù xù

Muốn la một tiếng nhưng mà lại không

Cô đau quặn hết cả lòng

Cả người run rẩy như cơn phong xù

Tay cô vò nát lá thư

Mắt trừng không chớp, từ từ lệ tuôn

Lan chìm vào một nỗi buồn

Nghẹn ngào cứ nấc từng cơn dập dồn

Thế là Hùng đã hủy hôn

Thế là tàn cánh phượng hồng thơ ngây

Tái xanh hết cả mặt mày

Bao nhiêu tiêu cực bủa vây tinh thần

Lan chìm vào ngủ miên man

Cơn mưa rào báo hè sang thình lình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét