Mở lòng đón ánh bình minh
Mở luôn trí óc, mở tình người ta.
Đường đời dẫu lắm phong ba
Sáng tâm thì chẳng ngại xa ngại gần.
Điều gì chưa rõ chớ tin
Lắng nghe, suy ngẫm mới nhìn tận nơi.
Trăm ngàn tiếng nói ngoài đời
Lọc qua lẽ phải mới soi được mình.
Học từ trang sách yên lành
Học từ mưa nắng, học hành gian nan.
Học từ tiếng nói dân gian
Học trong thất bại mở mang trí lòng.
Khai phóng đâu phải viển vông
Là tâm biết mở, là lòng biết yêu.
Cùng nhau gìn giữ bao điều
Để mai cuộc sống thêm nhiều niềm vui
Có người nói ngược nói xuôi
Đừng tin vội vã bởi lời thế gian.
Tự mình cân nhắc rõ ràng
Đúng sai rồi hãy nhẹ nhàng sẻ chia.
Núi cao chẳng ngại đường khuya
Sông sâu chẳng ngại bốn bề gió mưa.
Người mang ý chí say sưa
Vượt bao giới hạn mới vừa lớn lên.
Đừng xây tường bọc quanh tên
Nhốt mình trong những lời khen hão huyền.
Mở lòng tiếp nhận mọi miền
Điều hay góp nhặt, điều phiền bỏ qua.
Mai sau dù ở nơi xa
Vẫn mang ngọn lửa trong ta sáng ngời.
Khai phóng trước hết là người
Biết yêu sự thật giữa đời từng qua
Đường dài lắm nẻo quanh co
Có khi vấp ngã mới lo trưởng thành.
Đừng vì một chút công danh
Mà quên lẽ phải, quên tình nhân gian.
Học người nhưng chớ vội mang
Mọi điều sao chép thành khuôn của mình.
Lọc qua suy nghĩ phân minh
Điều nào hợp lẽ thì gìn giữ lâu.
Trí khôn chẳng đến từ đâu
Nếu không dám hỏi những câu chưa tường.
Một đời học giữa vô thường
Càng đi càng thấy con đường còn xa.
Mai này tóc bạc da già
Vẫn còn khát vọng mở ra chân trời.
Khai phóng chẳng ở đầu môi
Mà trong cách sống, cách chơi, cách làm
Đèn khuya còn thức cùng trăng
Chữ xưa chữ mới mở mang cõi lòng.
Biết rằng sông sẽ thay dòng
Chẳng ai ôm trọn non sông đất trời.
Người khôn giữ một nụ cười
Khi nghe ý kiến khác lời mình tin.
Chẳng đem hiếu thắng làm vinh
Chỉ đem lẽ phải phân minh tỏ tường.
Khai tâm để sáng con đường
Khai lòng để biết yêu thương thật nhiều.
Gieo thêm một hạt tin yêu
Mai sau gặt lấy bao điều tốt tươi.
Đời người mấy chốc mà thôi
Xin đừng khép cửa giữa trời bao la.
Mở lòng học hỏi người ta
Để tâm khai phóng nở hoa muôn mùa.
Chợ chiều người bán người mua
Mỗi người một ngả nắng mưa khác đời.
Nghe nhau thêm một tiếng cười
Cũng là mở cửa cho người mở ta.
Bước qua bao chuyện gần xa
Điều nào chưa rõ chớ mà vội tin.
Đục trong gạn giữa lòng mình
Đừng đem thành kiến đóng đinh một người.
Cây cao nhờ khí đất trời
Sông dài nhờ nhận nước nơi đầu nguồn.
Người mà bảo thủ giữ khuôn
Khác chi ao cạn chỉ nguồn bấy nhiêu
Mở lòng chẳng phải cao siêu
Chỉ là bớt chút tự kiêu trong lòng.
Học từ con nước xuôi dòng
Biết đi, biết nhận, biết mong nắng hồng
Chiều nay ngồi quán ven sông
Nghe con nước chảy mà lòng lặng yên.
Chợt thương bao kiếp lênh đênh
Mỗi người ôm một nỗi niềm còn lo
Có người lỡ một chuyến đò
Cả đời cứ ngỡ duyên do tại trời.
Nếu còn bước được thì thôi
Đi thêm một bước, cuộc đời khác đi.
Khôn ngoan rồi sẽ được gì
Chỉ mong giữ được những khi thật lòng.
Dễ gì ai biết đục trong
Chớ mà ảo tưởng trong lòng cao siêu.
Mai này tóc bạc xế chiều
Còn người để nhớ, còn điều để thương.
Khai phóng đâu ở thiên đường
Bắt đầu từ sự yêu thương con người
Gặp nhau giữa buổi chợ đời
Ai không một thuở tả tơi phận mình.
Một câu an ủi chân tình
Cũng hơn trăm tiếng nghĩa tình đầu môi.
Có người lặn lội ngược xuôi
Vai gầy gánh cả một trời mưu sinh.
Đêm về đối diện lặng thinh
Ước con chữ mở hành trình muôn phương
Đứa con cắp sách đến trường
Mắt trong veo ngắm bốn phương đất trời.
Đừng đem khuôn cũ ép người
Cho mầm non được vươn chồi tự nhiên.
Có khi chỉ một đồng tiền
Không bằng lời nói dịu hiền trao nhau.
Mở lòng từ những thương đau
Mới hay nhân nghĩa thấm vào đời hơn.
Con sông chẳng hỏi suối nguồn
Nước trong nước đục vẫn luôn đón vào.
Lòng người nếu biết thanh cao
Thì đâu giữ mãi hư hao trong lòng.
Một đời mấy bận đục trong
Hơn thua rồi cũng theo dòng nước trôi.
Chỉ còn nghĩa nặng tình thôi
Ở cùng năm tháng giữa đời bền lâu
Ngày mai tóc đã bạc đầu
Nhìn đàn chim nhỏ qua cầu bay xa.
Mới hay trời đất bao la
Lòng mình chật hẹp hóa ra tự buồn.
Xin đừng khép cửa tâm hồn
Để bao gió mát không còn ghé thăm.
Mở lòng một chút âm thầm
Biết đâu hạnh phúc trăm năm gọi mời
Hỏi trong một kiếp con người
Vui buồn cũng tự lòng người mà ra.
Mở thêm một cánh cửa nhà
Biết đâu nắng sớm ghé qua mỉm cười.
Thuở đầu ai cũng trẻ thôi
Tưởng mình hiểu hết chuyện đời quanh ta.
Đi rồi mới biết đường xa
Càng đi càng thấy mình là nhỏ nhoi.
Có khi chỉ một câu thôi
Làm ai ấm dạ giữa đời bão giông.
Có khi một chút cảm thông
Cứu người qua khỏi mênh mông nỗi buồn.
Đừng nuôi ích kỷ trong lòng
Đừng đem định kiến khóa dòng yêu thương.
Để mai trên vạn nẻo đường
Gặp ai cũng thấy còn vương nghĩa người.
Chim kia còn biết đổi trời
Sông kia còn biết tìm nơi ra nguồn.
Lòng người nếu cứ tròn vuông
Thì sao dứt nổi nỗi buồn trong tim
Nếu còn một chút niềm tin
Xin gieo vào giữa nhân tình hôm nay.
Khai phóng chẳng ở trên mây
Mà trong cách sống mỗi ngày với nhau.
Duy Sắc 2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét