Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Hoa Phượng Đỏ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Hoa Phượng Đỏ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

PHƯỢNG HỒNG YÊU

 

Phượng hồng luôn bí ẩn

Mưa nắng đời phong trần

Khổ đau thân tự chịu

Đời luôn thiếu tình yêu


Phượng đỏ hoa rực rỡ

Vui ánh mắt học trò

Vui tiếng ve gọi bạn

Tươi thắm tình học sinh


Phượng vẫn chỉ một mình

Mơ mộng những mối tình

Yêu trong mưa trong gió

Phượng tàn bị người khinh


Anh tặng em hoa phượng

Anh bày tỏ duyên tình

Em nghĩ anh yêu em

Anh chỉ yêu hoa phượng


Phượng hồng luôn lặng lẽ

Yêu rực cháy cuồng si

Yêu xong chẳng còn gì

Hoa tàn trong bay theo gió


Ai yêu Hoa phượng đỏ

Hồn bay bổng làm thơ

Yêu rồi buồn dang dở

Mùa hè hết giấc mơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÌNH ĐẦU MÙA HOA PHƯỢNG

 

Tặng em nhé đây cành hoa phượng đỏ

Tình đôi ta tươi thắm tuổi học trò

Những trang vở trắng tinh hồn thơ dại

Hồn nhiên cười chưa một phút biết lo


Đây nét mực anh ghi vài dòng lại

Một câu thơ nguyện vọng chốn tương lai

Ta xa nhau khó gặp bước đường đời

Anh sẽ giữ phút giây này mãi mãi


Nếu em quý thời gian xin hãy đợi

Nói gì đi chỉ cần nói một lời

Anh sao hả liệu yêu em có được

Lưu bút đây ghi thật chớ viết chơi


Sao trông em lại nhìn anh ngường ngượng

Phải chăng mình hai đứa cũng thầm thương

Nắm tay nhé tặng em hoa phượng đỏ

Đôi ta cùng lý tưởng sẽ chung đường


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 1999

HOA PHƯỢNG TẶNG EM

 

Hè này mình sẽ phải chia tay

Gửi em đôi cánh phượng bé này

Tình anh màu đỏ như hoa phượng

Tình bạn tình thầy cả trong đây


Tuổi thơ chóng vánh chút tháng ngày

Mộng mơ bay nhảy cánh diều bay

Sân trường, ghế đá ta hò hẹn

Tình đầu gượng đỏ hết mặt mày


Chúng mình mới biết có nắm tay

Em cười mắc cỡ bị má rầy

Anh thì lười học hay nói sạo

Quanh co lấp liếm tránh mặt thầy


Thế mà cũng đã lớn rồi đây

Mai ta ra trường thật rồi này

Nhớ em và nhớ thầy cô giáo

Hoa phượng tặng em đỏ hây hây.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005

HOA PHƯỢNG ĐỎ 20

 

Hoa phượng đỏ hết mình cháy rực

Vui tiếng ve vui tuổi học trò

Tri ân những khách đưa đò

Thương người kham khổ trưa hè mưu sinh


Tình đầu nép trên từng trang vở

Cánh phượng khô đỏ thắm yêu thương

Luyến lưu những buổi ra trừơng

Từng dòng lưu bút rộng đường tương lai


Hoa phượng đỏ từng trao em đó

Thuở chúng mình mới bắt đầu yêu

Đến nay mùa phượng đã nhiều

Em còn nhớ đến những chiều hè xưa


Anh hay đứng ngắm nhìn hoa phượng

Trời mưa buồn trên những phố quen

Phượng kia màu vẫn chưa hoen

Tình mình thì đã dần hoen ố nhiều


Ve ngâm khúc trường tan, giã bạn

Chẳng khúc nào nhắc đến tình ta

Ve kia tàn nhẫn quá mà

Hay đã đến lúc tình ta hết rồi


Cổng trường đóng u buồn hoa phượng

Trang sách xưa cũng gấp lại rồi

Dòng đời phiêu dạt nổi trôi

Biết ai còn nhớ những lời thầy xưa


Ai cũng có những mùa hoa phượng

Tuổi học trò lắm mộng nhiều mơ

Đời không như những vần thơ

Nên thơ cũng chỉ giấc mơ trong đời


Hoa phượng đỏ cháy bay trong gió

Cánh hoa mang bao nỗi khát khao

Tình hồng ai đã từng trao

Hãy gìn giữ để ngọt ngào hương hoa.


Tác gỉ: Nguyễn Duy Sắc 2005

CHIỀU HÈ 1999

 

Em buồn chi nữa, tình đã hết

Họ đã buông tay dứt tình rồi

Tội gì phải khóc người bội bạc

Hãy để tình thương với mẹ cha


Tình yêu chứ có gì gê gớm

Những cảm xúc thôi sẽ chóng qua

Làm gì có câu thề chung thủy

Xa cách thời gian sẽ nhạt nhòa


Chữ tình muốn có là nhờ nghĩa

Đắng cay, khổ nhục phải cùng qua

Gừng cay, muối mặn từng chia sẻ

Rồi mới thương nhau đến lúc già


Vài câu sáo rỗng ngôn tình ấy

Anh viết tặng em đến cả đời

Nhưng mà cũng chỉ là chữ nghĩa

Nơi trái tim anh chẳng có em


Thôi em đừng khóc, anh đau lắm

Cũng chẳng hiểu sao anh lại đau

Hay anh rung động vì đồng cảm

Hai kẻ cô đơn bởi thất tình


Mình đi dạo nhé, chiều rất đẹp

Kìa nắng hoàng hôn hắt sau hè

Mấy chùm hoa Phượng vừa mới nở

Anh hái tặng em để giỏ xe


Mùa này thành phố, mùa hoa Phượng

Lác đác hoa dầu cũng xinh ghê

Mình cố gắng thi vào đại học

Đường đời tươi sáng ắt nở hoa.


Duy Sắc 1999

HOA DẦU TẶNG EM

 

Ê này nhỏ, sao đi nhanh quá vậy

Bộ bữa nay má biểu gấp về sao

Hồi hôm qua tui mới ghé Tao Đàn

Lụm một mớ hoa dầu nhìn xinh lắm


Tìm nhỏ mãi bữa nay hên sao gặp

Nhỏ lớp bên nó kêu nhỏ bị rầy

Tại mấy bữa đi học hay về trễ

Má nhỏ lo nên trách suốt phải không


Thôi bữa nay tui không dám làm phiền

Tặng cho nhỏ mớ hoa dầu này nhé

Rồi bữa sau vô sân trường mình thả

Muốn nói gì tới bữa đó nói luôn


Hình như là nay nhỏ có vẻ buồn

Tóc không có cài băng đô nên rối

Nếu như vội mình hẹn nhau bữa khác

Còn hoa dầu tui mang hết về nhà


Ừ vậy đi , tui tạm biệt nhỏ nha

Giờ cũng muộn, nắng chiều màu phượng đỏ

Xem như mình vẫn chưa nói năng gì

Hẹn gặp nhỏ khi trường tan hè đến.


Duy Sac 1997

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

MỐI TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ

 

Tình anh đỏ như màu hoa phượng

Yêu đắm say nhưng rất sáng trong

Dù đời anh lắm long đong

Nhưng anh luôn vẫn một lòng thủy chung


Anh yêu nhất màu hoa phượng đỏ

Bởi anh từng dẫn dắt học trò

Một thời quyến luyến thầy cô

Một thời thơ dại mộng mơ rất nhiều


Em nhỏ tuổi hơn anh nhiều quá

Nên hai ta khác những tâm tư

Yêu em anh viết thành thơ

Yêu anh em phải đợi chờ nhớ mong


Tình mình vẫn chưa từng dang dở

Bởi vì ta thương rất đậm sâu

Tuy nay không nói một câu

Nhưng mà ký ức trong đầu còn nhau


Anh có lúc vô tình lạnh nhạt

Bởi đường đời chưa được như mơ

Thế nên nín lặng làm thơ

Hy vọng mình sẽ vượt qua khốn cùng


Nhiều lúc cố gồng lên mạnh mẽ

Nhưng không ngăn được nước mắt rơi

Anh luôn cầu nguyện với trời

Mong em vượt mọi đường đời gian nan


Anh cũng biết em buồn thất vọng

Bởi tình ta nó quá mông lung

Em đành phải cố mà buông

Nhưng không thể bởi ta thương nhau nhiều


Em đã khóc khô dòng nước mắt

Anh từng đêm tim cứ nhói đau

Anh luôn tự hỏi tại sao

Tình mình trong sáng sau đau thế này


Hoa Phượng Đỏ bây giờ còn đó

Mỗi mùa hè anh vẫn ngắm hoa

Nhớ em anh lại khóc òa

Em chắc cũng khóc rất là khổ đau


Buồn thế nhỉ, thôi anh chấp nhận

Chỉ mong em hạnh phúc bình an

Kệ đời anh cứ lang thang

Xem như số phận của anh thế rồi


Anh vẫn biết em thương anh lắm

Chính vì thương em mới đớn đau

Anh không biết giải thích sao

Nên đành chấp nhận nỗi đau âm thầm


Bây giờ biết cách nào nối lại

Bởi hai ta xa lạ thật rồi

Chỉ mong vào chữ Duyên thôi

Mọi việc phụ thuộc ý trời ra sao.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 1999



Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

PHƯỢNG HỒNG SỐ 2

 

Em ơi nắng đã qua đầu

Ta vào quán nước cùng nhau truyện trò

Anh e một lát nắng to

Đường xa mệt mỏi sẽ là mắt hoa


Vào kia mình uống nước dừa

Ta ngồi trên võng đung đưa nhìn trời

Khoảng chừng nửa tiếng nghỉ ngơi

Dịu đi cái nóng chút rồi hãy đi


Việc làm chưa gấp gáp gì

Tạm thời gác lại, ta đi lữ hành

Tuổi mình còn lắm xuân xanh

Thời gian rảnh rỗi để mình ngao du


Bao năm đèn sách lu bù

Ra trường sự nghiệp vẫn chưa có gì

Làm nhiều mà chẳng được chi

Phải nên bình tĩnh nghĩ về ngày mai


Nếu như ta cố đường dài

Nhưng mà việc đó tương lai mịt mờ

Tức là ta hủy hoại ta

Cho nên xem lại để mà đổi thay


Bởi vì trong cõi đời này

Biết lui, biết tiến, biết xoay mới tài

Siêng năng chưa chắc hơn ai

Chỉ làm vất vả cả đời của ta


Mình xem chúng bạn chúng bè

Cái hay mình học, tránh xa sai lầm

Ta yêu ta quý bản thân

Nhìn xa trông rộng chớ làm lung tung


Hết thời mơ mộng màu hồng

Đi làm phải biết lưng khom cúi mình

Biết điều thì dễ tiến thân

Chứ mà kiêu ngạo là càng khó khăn


Đây là phố chợ Sài Thành

Người ta tính toán khôn lanh vô cùng

Tụi mình tứ cố vô thân

Ráng sao sống được là làm sẽ lên


Mai này dư dả đồng tiền

Hai ta giành giụm xây lên cái nhà

Vùng sâu hay ở vùng xa

Có nhà có cửa là ta giỏi rồi.


Vô đây mình nghỉ em ơi

Cố đi chỉ mệt mỏi người ra thêm

Hơn nhau ở cái chí bền

Đồng cam cộng khổ mới nên gia đình.


Phượng hồng vừa nở rất xinh

Hè này hai đứa chúng mình bên nhau

Mai đây phú quý sang giàu

Mong tình ta mãi không bao giờ tàn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2002

ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

 

Bữa nay mưa dữ quá ta

Hàng me rụng lá thiệt là tội ghê

Mưa này lát nữa sao về

Nhỏ ơi mình ghé ăn chè đằng kia


À mà quên ngại quá à

Bữa nay ăn hết tiền quà má đưa

Nhỏ nè nếu có tiền dư

Cho tui mượn nhé, bữa sau trả liền


Mưa này chắc sẽ đến đêm

Gió to như vậy không nên đi về

Ta chui vô quán chè đi

Vừa ăn vừa nói chuyện về tương lai


Sao nhỏ không chịu trả lời

Bộ khinh tui hả, nghỉ chơi luôn nè

Tui cầu cho mấy trái me

Rớt xuống trúng nhỏ u đầu cho coi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 1997

HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

 

Ôi hoa phượng đỏ đáng yêu

Em tặng anh mỗi buổi chiều trường tan

Thắm tươi tình bạn nồng nàn

Tình yêu nhen nhúm trên trang vở hồng


Trưa hè mưa đổ mặt sông

Tha hương chị gái ghánh gồng dưới mưa

Thơm ngon tàu hũ nước dừa

Gừng cay đậu béo say sưa chuyện trò


Trời mưa mỗi lúc một to

Dập dềnh bơi chải dáng đò sang ngang

Em nhìn thấy cánh phượng tàn

Ngây ngô bảo nhỏ thu sang rồi kìa


Ra trường ta sẽ cách chia

Hỏi anh có định xa lìa em không

Em tính là sẽ lấy chồng

Đại học thích lắm nhưng không có tiền


Mai mốt phải để em yên

Không qua lại nữa sẽ phiền nghe chưa

Tưởng rằng em chỉ nói đùa

Sinh nhật mười chín em đưa thiệp hồng


Giờ anh lại đứng bờ sông

Nhìn cành phượng đỏ chất chồng nhớ nhung

Đường đời dẫu chẳng bước cùng

Chúc em hạnh phúc vui chung với người


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH MÙA HẠ

 

Cơn mưa hè xác xơ tàn hoa phượng

Đời sinh viên mơ ước lắm mông lung

Ai cũng mong sức trẻ sẽ vẫy vùng

Ôm hoài bão quyết đi cùng năm tháng


Em và anh có mối tình thơ mộng

Tuy hôm nay cuộc sống lắm bấp bênh

Đời chúng ta mai kia lắm gập gềnh

Có ý chí mình vượt qua gian khổ


Mưa ngoài kia như đang muốn nói gì

Trời buồn nhỉ phải chăng là cảnh báo

Cuộc đời ta đang đón chờ giông bão

Bão mưu sinh và bão của đua chen


Em thấy không hoa phượng bay tơi tả

Những cánh hồng như đã vỡ tan ra

Mưa kia đã dập tàn bao ngọn lửa

Lửa lòng anh và ngọn lửa yêu đương


Ta ngồi đây trên ghế của nhà trường

Những kiến thức giữa đời thường vẫn thiếu

Như con chim đôi cánh còn non yếu

Nhưng tình yêu sẽ bùng cháy đam mê


Em nghĩ sao về mưa gió ngoài kia

Anh thì thấy chẳng gì mà phải sợ

Đời là thế thắng thua và mang nợ

Ai không từng tan vỡ mấy cuộc tình


Hôm nay đây mình đã có ý tình

Bằng lý trí vượt lên trên cảm xúc

Thành công kia rồi đến thời gặp lúc

Chỉ cần ta còn hạnh phúc bên nhau.


Tác giả Nguyễn Duy Sắc

20/05/2000


PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

 

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có mưa nắng hai mùa mà thôi

Làm gì có lá vàng rơi

Để mình tả cảnh tiết trời sang thu


Mưa về trời đất mịt mù

Phố lầy phố lội xe hư đầy đường

Trời mưa buồn đến thê lương

Đời người thêm khổ bước đường mưu sinh


Mùa khô thì nóng phát kinh

Ao tù nước đọng mùi sình rất hôi

Bụi mù cuồn cuộn bầu trời

Bát cơm đầy sạn phận người tha hương


Sài Gòn có lắm công trường

Nhiều cái còn vẫn dở dang phơi mình

Gọi là đô thị văn minh

Nhưng mà lởm chởm công trình bỏ hoang


Sài Gòn đô thị rất sang

Đêm về tửu quán, nhà hàng khách đông

Vẻ ngoài cuộc sống màu hồng

Không ai biết được bên trong thế nào


Sài Gòn thơ mộng biết bao

Ai từng ở đó thế nào cũng yêu

Nữ sinh duyên dáng yêu kiều

Áo dài trắng toát những chiều trường tan


Sài Gòn có lắm món ăn

Tây, Tàu với lại Thái Lan, Nhật, Hàn

Khách tùy tiền túi mà ăn

Giá nào cũng có chỉ cần dám chi


Sài Gòn còn có những gì

Rất là nhiều thứ cứ đi biết liền

Hơn thua rủng rỉnh túi tiền

Muốn gì là sẽ có liền ngay thôi


Sài Gòn có mối tình tôi

Nó còn dang dở nên tôi rất buồn

Những khi trời đổ hoàng hôn

Tôi nhìn hoa phượng bồn chồn nhớ em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2011

PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

 

Em đi về với người ta

Anh ngồi chỗ cũ ngắm hoa phượng hồng

Cả ngày anh ở bờ sông

Nhìn con nước lớn, nước ròng đến đêm


Anh về tìm lại hình em

Anh ngồi anh ngắm lại em vài lần

Nhìn xong anh cứ bần thần

Cả người nó nóng rần rần hết lên


Hết ngày rồi lại đến đêm

Anh thơ thẩn mãi nhớ em vô cùng

Bố anh bảo nó bị khùng

Chắc là lại nghĩ lung tung cái gì


Mẹ anh thì bảo ngu si

Cái đồ mê gái ngu thì chịu thôi

Anh nghe buồn hết cả người

Thế là nằm ngủ một hồi để quên


Lơ mơ ngủ đến nửa đêm

Trong mơ anh lại thấy em hiện về

Em cầm tay dắt anh đi

Em rằng em bỏ cũng vì thương anh


Bởi vì anh thích hư danh

Suốt ngày mơ mộng sẽ thành này kia

Nhưng chưa thành được cái gì

Tiền không biết kiếm lấy gì mà ăn


Bây giờ kinh tế khó khăn

Cứ thơ với thẩn đói nhăn cả mồm

Anh nghe em trách om sòm

Anh tức và bảo im mồm cô đi


Kệ tôi tôi có làm gì

Tại sao cô lại cứ đi phê bình

Đừng mà cứ nói linh tinh

Đúng là cô bỏ tôi mừng cho cô


Thế là tỉnh hẳn giấc mơ

Anh ngồi lấy giấy viết thơ phượng hồng

Ngày mai anh đến bờ sông

Anh xếp thuyền giấy thả bồng bềnh chơi


Thử xem số mệnh cuộc đời

Chúng ta rồi sẽ tương lai thế nào.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003

PHƯỢNG HỒNG SỐ 15

 

Đời người sướng khổ do ta

Không phải tại bởi ai mà tại ta

Ta cần phải hiểu chính ta

Để cho ta biết rằng ta thế nào


Sướng hay là khổ đã sao

Tự ta ta biết cớ sao nghĩ nhiều

Đời người chẳng có bao nhiêu

Quan trọng ta có tình yêu được rồi


Đời thì kệ nó đi thôi

Nó là như thế lâu rồi lo chi

Tính nhiều cũng chẳng được gì

Tính lui tính tới làm chi mệt người


Ngày nào còn thở còn vui

Hãy tìm ra cái để cười với nhau

Đừng mà gieo oán thù nhau

Hết tình hết nghĩa là đau một đời


Thích chơi hãy cứ việc chơi

Ta chơi trong những thú chơi của mình

Xá gì hai chữ nhục vinh

Quan trọng là bản thân mình bình an


Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho

Nghèo mà khéo sống cũng no

Giàu thì phải giữ lộc cho của trời


Tuổi xanh ta cứ hãy vui

Cứ mơ cứ ước cho đời ngày mai

Đừng lo ai đúng ai sai

Mà lo biết sống vì ai đủ rồi


Phượng hồng rồi nó cũng rơi

Hết hè là hết cuộc đời của hoa

Chỉ còn lại chuyện tình ta

Dù bao năm tháng chẳng hề phôi phai.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2015

PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

 

Em ơi chờ chút xíu đi

Ngày mai mới đến vội gì phải đi

Hè này mình sẽ chia ly

Hỏi em có luyến lưu gì hôm nay


Tặng em hoa phượng đỏ này

Những gì muốn nói ở đây hết rồi

Tình anh chỉ bấy nhiêu thôi

Mong sao trên bước đường đời nhớ nhau


Nhớ khi tình mới bắt đầu

Hai ta đuổi bắt hoa dầu bay bay

Chiều về ba má em rầy

Em bị đánh mấy roi mây khóc ròng


Những hôm ta đến bờ sông

Tụi mình bắt cá bắt còng về chơi

Tung tăng nhìn ngắm đất trời

Nhìn con tàu lớn ra khơi mỗi chiều


Chưa từng biết nói tiếng yêu

Chỉ là đôi bạn máu liều thích đi

Chắc mai đây chẳng còn gì

Bởi ta mỗi đứa phải đi một đường


Em thi đại học ngoại thương

Anh phải cố gắng vào trường nhân văn

Mong sao sự nghiệp sẽ thành

Đôi ta có chút công danh với đời


Rồi đây hai đứa hai nơi

Không còn chung lớp như hồi xưa đâu

Mong rằng mình vẫn nhớ nhau

Tình còn như những ngày đầu năm xưa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2001

PHƯỢNG HỒNG SỐ 16


Phượng Vỹ ơi! Mùa hè xưa đâu nhỉ

Phượng nhớ không năm ấy lúc mùa thi

Ta và em ngồi ghế đá thầm thì

Những mơ ước của một thời tuổi trẻ


Chiều hôm đó, nơi sân trường vắng vẻ

Buổi chia tay tiễn biệt của thầy trò

Ta lặng thầm ấp ủ lắm giấc mơ

Còn trong sáng, yêu mà không dám nói


Mới hôm qua ta vừa gặp lại em

Cũng vóc dáng ngày xưa không thay đổi

Chỉ có khác là em nay lớn tuổi

Mắt ưu tư trăn trở cuộc mưu sinh


Đúng, thời gian nó thật quá vô tình

Nghiền nát hết mọi giấc mơ bé nhỏ

Nó cuốn nhanh khiến ta không kịp nhớ

Rằng một thời hai đứa đã từng yêu


Giờ nhìn nhau, ký ức cũ phai nhiều

Tóc cũng bạc, thanh xuân tàn úa hết

Trên gương mặt, da đã nhăn nhiều nếp

Mỗi nếp nhăn là bước ngoặt cuộc đời


Rồi sau nữa làm sao ai mà biết

Chỉ thời gian là nó hiểu mà thôi

Ta lênh đênh, đời bao trận dập vùi

Cố gìn giữ sắc Phượng Hồng đỏ thắm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009

CÀNH PHƯỢNG VỸ

 

Mùa hè này, chúng mình sẽ xa nhau

Trường lớp cũ đượm một màu nhung nhớ

Bạn bè mình như đàn chim vỡ tổ

Ngày mai đây ta còn có nhớ không


Mưa bay bay tàn tạ cánh phượng hồng

Trang lưu bút chữ mấy dòng cẩu thả

Có rất nhiều những nỗi niềm khó tả

Trong chúng ta có người đã muốn quên


Hôm nay ta còn nhớ họ và tên

Vì vừa mới ngồi cạnh bên chung lớp

Nhưng đường đời gặp vô tình bất chợt

Bạn và tôi còn có biết nhau không


Bạn ơi! Tôi xin tặng cánh phượng hồng

Món quà bé để tỏ lòng thương mến

Biết rằng đời mỗi người tìm một bến

Hy vọng nhìn thấy phượng nhớ đến nhau


Phượng đang rơi theo những tiếng ve sầu

Cổng trường khép nhưng tình đầu còn mãi

Tình bè bạn, tình cô thầy lưu lại

Ta chia tay hẹn gặp ở tương lai


Cành phượng vỹ khắc ghi thời thơ dại

Hồn sáng trong chưa nếm trải khó khăn

Bầu nhiệt huyết mơ tung cánh chim bằng

Như những cánh phượng hồng luôn đỏ thắm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 1998

HOA PHƯỢNG NGÀY XƯA

 

Rời trường cũ, ta đi tìm giấc mộng

Những ước mơ đỏ như cánh Phượng Hồng

Trang vở trắng đã nhòe dòng lưu bút

Những tháng năm trong sáng tuổi học trò


Nay tiếng trống trường đâu vang giục giã

Con tim ta lại xao xuyến bồi hồi

Nhớ ánh mắt của em chiều hè ấy

Mối tình đầu vương vấn mãi chưa nguôi


Tình bè bạn, tình thầy trò còn đó

Nhưng hôm nay mỗi kẻ ở mỗi nơi

Ai còn nhớ những tháng năm kỷ niệm

Hay chỉ ta ôm mãi giấc mơ hồng


Ôi năm tháng như những dòng sông chảy

Bến bờ nào nơi ta đã từng qua

Đời chẳng khác cánh Lục Bình trôi mãi

Rồi mai đây ta phiêu dạt về đâu


Mới hôm qua còn hẹn ước bao điều

Tưởng như đã không thể nào thay đổi

Nhưng cũng chỉ là mấy dòng cảm xúc

Ta còn ta đối diện với đời ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2008