Lụy tình quá thành ra nghiện rượu
Suốt cả ngày chỉ đế gò đen
Ngày năm lít với mồi cóc ổi
Không hiểu sao vẫn tỉnh như ruồi
Lúc không riệu tay run lẩy bẩy
Cứ như là bị bệnh kinh phong
Uống vài cốc tự nhiên thấy khỏe
Hồn lâng lâng mắt sáng hẳn lên
Tuổi mình trẻ nên còn uống khỏe
Sau vài năm không biết ra sao
Nhưng thiếu rượu là hồn quay quắt
Cảm giác như mắc bệnh nan y
Dạo này rảnh, riệu ngày bốn cữ
Có men vào hồn cứ lơ mơ
Cảm nhận mình chạm đến nàng thơ
Cô ấy bảo thương anh nhiều lắm.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét