Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Buồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Buồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

KHÔNG QUEN

 

Người khuyên ta đừng khóc

Nhưng tại sao người đau

Chúng ta là gì nhỉ

Mình quen biết gì đâu


Chỉ một cái nút chặn

Chấm dứt hết u sầu

Biến người thương thành lạ

Ta như chưa biết nhau


Ta thì vẫn cứ đau

Người chắc đau gấp vạn

Ta biết người đau lắm

Bởi vì người thương ta


Lạ rồi nhưng vẫn thương

Tình xưa hoài vương vấn

Những dư âm luẩn quẩn

Từ ký ức hiện về


Tại sao lại như vậy

Chắc chỉ người hiểu thôi

Ta là thầy lý số

Ta bấm quẻ biết ngay


Bây giờ ta đắng cay

Tại số ta nó vậy

Người quyết định buông tay

Tại số mình nó vậy


Số mệnh đã như thế

Chứ không phải không thương

Tình mình phải đau thương

Vì hai cung đại kỵ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022

DUYÊN PHẬN

 

Em yếu đuối vì thương anh quá

Em tổn thương cũng bởi vì anh

Em đau khổ cũng do anh tạo

Em quay lung im lặng vì đau


Ta không thể bắt đàu trở lại

Vì chúng ta đều rất nặng tình

Đành nuốt lệ mỗi người một ngả

Nhưng linh hồn cứ mãi tìm nhau


Ai cũng nghĩ muốn là sẽ được

Nhưng cuộc đời nào dễ vậy đâu

Mọi toan tính đều sai kết quả

Cũng bởi do định mệnh sắp bày


Thôi đành vậy, chờ thêm chút nữa

Để thử xem duyên số ra sao

Nếu thật sự đây là duyên phận

Hai chúng ta sẽ lại bên nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

BIỆT LY TÌNH CA

 

Chiều xuân năm ấy bên nhau

Chúng mình e thẹn lần đầu cầm tay

Má em ửng đỏ hây hây

Tim anh hồi hộp sợ người chê ta

Ai ngờ em rất thật thà

Rằng em cũng đã thích anh lâu rồi

Nhưng em ngại nói ra thôi

Bởi vậy em mới nhận lời yêu anh

Tình yêu mình đến rất nhanh

Như là sét đánh thật kỳ lạ thay

Anh luôn nghĩ mối duyên này

Ai đã sắp đặt cho hai ta rồi

Nhiều khi anh thấy lạ đời

Sao anh lại dễ được người ta yêu

Chỉ trong có một buổi chiều

Hai người xa lạ thương yêu chân thành

Duyên ta là mối duyên lành

Nên ta hạnh phúc khi mình bên nhau

Chưa từng hai đứa cãi nhau

Em luôn tôn trọng và chiều ý anh

Tưởng như duyên phận sẽ thành

Nhưng rồi mình lại dần dần cách xa

Bỏi vì những tiếng dèm pha

Tình mình đã bị người ta xen vào

Thế nên em chịu nỗi đau

Anh mang tiếng xấu là người lưu manh

Em ngồi tiếc nuối xuân xanh

Anh buồn sự nghiệp tan tành trắng tay

Đúng là oan nghiệt đắng cay

Nào ai ngờ trước có ngày biệt ly

Đôi ta nào có lỗi gì

Chẳng qua yêu quá đôi khi lụy tình

Miệng đời soi mói chuyện mình

Họ luôn nghĩ xấu về tình chúng ta

Anh hiểu hết mọi chuyện mà

Bản thân anh cũng rất là đớn đau

Thương em mang nặng nỗi sầu

Thương anh phiêu bạt mưu cầu công danh

Đôi ta yêu rất chân thành

Mọi điều tốt đẹp ta giành cho nhau

Anh buồn em quặn lòng đau

Em buồn anh cũng nhói đau trong lòng

Những khi xa cách nhiều năm

Anh luôn nhung nhớ về em mỗi ngày

Thương người mảnh khảnh thân gầy

Thương người lầm lũi tháng ngày mưu sinh

Thương người cô quạnh một mình

Thương người luôn vẫn chung tình với ta

Mười lăm năm mới hôm qua

Bây giờ anh đã tuổi già kề bên

Còn em cũng đã trung niên

Tóc đều đã bạc mà duyên chưa thành

Biết em một dạ trung trinh

Đợi chờ mãi một bóng hình người thương

Chữ tình ta mãi vấn vương

Thương người như thể ta thương thân mình

Thương nhưng đành phải làm thinh

Thương trong im lặng đứng nhìn từ xa

Tại sao dang dở tình ta

Anh luôn tự hỏi đôi ta lỗi gì

Miệng đời cay nghiệt quá đi

Đôi ta cách biệt cũng vì thế thôi

Họ đành chia rẽ duyên trời

Quyết tâm dàn xếp cuộc đời chúng ta

Nhưng họ đâu hiểu tình ta

Bởi vậy đã khiến đôi ta chia lìa

Nỗi đau ta đã chịu kia

Có ai ra gánh được gì giúp không

Chẳng còn gì để mà mong

Chỉ còn ký ức trong lòng chưa quên

Biệt ly tình lỡ buồn tênh

Anh lang thang mãi một mình nhớ em

Cùng trăng thao thức hàng đêm

Giấc mơ luôn thấy có em bên mình

Em thường thủ thỉ với anh

Rằng em luôn mãi thủy chung một lòng

Mặc cho chịu cảnh phòng không

Trái tim em chẳng động lòng với ai

Tình ta sẽ chẳng hề phai

Nó nằm sâu thẳm trong tim em rồi

Em thương anh nhất trên đời

Bởi vì duyên nợ ông trời đã se

Tình yêu kỳ lạ của ta

Đó là Định Mệnh hai ta kiếp này

Dù tình oan trái đắng cay

Nhưng là cái nghiệp của hai chúng mình

Chỉ mong anh hãy giữ mình

Bảo trọng thân thể bình an mỗi ngày

Anh nghe em nói bên tai

Thương em con gái khổ đau vì tình

Thương em, anh lại trách mình

Trách mình đã phụ người mình thương yêu

Những khi tâm trạng cô lieu

Anh chỉ biết nhớ và yêu một người

Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười

Nhớ bàn tay ấy, nhớ người mảnh mai

Nhớ sao mái tóc em dài

Tấm lòng tử tế khó ai sánh bằng

Đúng là phúc báu trời ban

Anh thật may mắn có em bên mình

Ta chưa qua hết cuộc tình

Nên còn ray rứt mối tình chưa nguôi

Ta luôn mong nhớ về người

Ta luôn hy vọng ngày người bên ta

Ta phải tìm đến người ta

Chúng ta nối lại tình ta ngày nào

Nếu không ta cả đời đau

Ta không chịu nổi người đau một mình

Hai ta là một mối tình

Đã đau hai đứa chúng mình cùng đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2023



DÒNG THƠ TÂM TRẠNG

 

Đau đớn tình ta ôi đớn đau

Tìm em anh không biết tìm đâu

Chỉ nghe loáng thoáng vài tin tức

Anh sợ hiểu lầm làm em đau


Tình yêu là phước hay là nghiệp

Tại sao ai yêu cũng khổ đau

Biệt ly chia cách, hơn với giận

Tình lỡ thì đau cả một đời


Lụy tình tàn phá người kinh khủng

Nó khiến tâm ta muốn hóa khùng

Nhớ nhung, dằn vặt, quên ăn uống

Bỏ cả việc làm đi lung tung.


Chẳng phải do những thứ ngôn tình

Những cảm xúc rẻ tiền hào nhoáng

Hay những câu thề thốt linh tinh

Chữ tình thật khó mà viết trọn


Cả một đời đau bởi nhớ người

Cũng chỉ mình ta với ánh trăng

Với chén rượi cay đốt cháy lòng

Người ta chắc nghĩ ta hạnh phúc

Người chắc trách ta kẻ vô tình


Tình yêu tàn phá hơn ta tưởng

Nó hóa người thường thành kẻ điên


Em vì buồn quá nên em bỏ

Anh đành phải nhớ đến suốt đời

Anh thương em bởi cái nghĩa tình

Chứ nào phải tình yêu nam nữ


Ở nhoài kia biết bao cám dỗ

Anh chẳng màng, chỉ nghĩ về em


Có đôi lúc tưởng tình là ảo

Nhưng tình kia tàn phá kinh hoàng

Nó gieo rắc nỗi buồn nhung nhớ

Nó khiến ta luôn thấy cô đơn


Tình thiêu đốt thanh xuân tuổi trẻ

Nó vùi ta trong những đắng cay


Không hiểu nổi tình là gì nữa

Tại làm sao ta chỉ thương người


Tình yêu nó đẹp bởi lòng chung thủy

Thế cho nên người ca tụng tình yêu


Vì em thánh thiện, tình trong sáng

Anh mới si mê đến tận giờ

Đời người ai được tình yêu vậy

Anh thật là may gặp được em


Gió thổi mang theo những nỗi buồn

Anh lại nhớ em, nước mắt tuôn

Bao nhiêu ký ức về một lúc

Đêm nay anh lại ngắm trăng suông


Em ơi anh nhớ em nhiều lắm

Dù ta xa cách đã mười năm

Tình kia anh vẫn còn gìn giữ

Hy vọng ngày nên nghĩa trăm năm


Có những mối tình thành huyền thoại

Nên đời ca ngợi mãi tình yêu

Không ai có thể quên người cũ

Nếu đã từng thương rất chân thành


Tình dù dang dở lòng vẫn nhớ

Suốt cả một đời ôm nỗi đau


Chỉ là không thể nào quên

Chỉ là phải nhớ mãi em một đời

Chỉ là thương một em thôi

Chỉ là anh phải cả đời nhớ em


Tình yêu đẹp lại thường dang dở

Nên ở đời có lắm vần thơ

Ai cũng mộng lâu đài tình ái

Nhưng cuối đời lại sống bơ vơ


Không ai biết đời mình phía trước

Thế cho nên cứ cố gắng mơ

Xong than vãn đời là bể khổ

Khi biết rằng đời chẳng giống mơ


Có một mối tình đã thành thơ

Bởi chàng thi sĩ lắm mộng mơ

Yêu người đến mức cuồng si mãi

Tỉnh ra mới thấy rõ là khờ


Chúc em ngày mới bình an nhé

Dù ta không gặp hay im lặng

Anh vẫn thương em như ngày nào

Thôi đành như vậy em yêu nhé.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022

NGƯỜI XƯA NĂM ẤY

 

Người xưa lẳng lặng buồn ly biệt

Ta chỉ biết đau có một mình

Bây giờ cách mặt xa lòng thật

Tình kia chắc cũng hết dư âm


Chắc em luôn nghĩ anh bội bạc

Đã phụ tình em tháng năm dài

Hay là em đã thương anh quá

Nên phải âm thầm ôm nỗi đau


Đau khổ vì tình là có thật

Bởi mình đã trải suốt nhiều năm

Cứ tưởng người xưa bi quan quá

Ai ngờ ta lụy lại còn hơn


Tình yêu luôn đẹp từ muôn thuở

Chỉ tại lòng người luôn đổi thay

Tình nào có phải gieo đau đớn

Người tự làm đau với người thôi


Người mười năm trước thương anh lắm

Cô ấy đẹp như một Thiên Thần

Tấm lòng chung thủy như ngọc sáng

Từng hứa rằng thương chỉ mình anh


Em đừng lầm tưởng anh bi lụy

Là để hai ta nối lại tình

Anh thương người của mười năm trước

Chứ chẳng phải người của hôm nay


Lòng anh sâu thẳm em khó hiểu

Nhưng trái tim anh rất chân thành

Đã thương là sẽ thương mãi mãi

Kiếp này cho đến những kiếp sau


Nói thì em nghĩ anh nói khoác

Bởi em chỉ thích vẻ bề ngoài

Sống bằng cảm xúc trong chốc lát

Trái tim trinh trắng bị lu mờ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024

HẸN EM

 

Chén tình em cạn hết chưa

Anh còn đang vẫn mộng về người ta


Chén đời anh lắm xót xa

Anh không dám cạn để mà giành em


Chén tình chén nghĩa của em

Một đời anh phải nặng mang ơn người


Chén nào anh cũng chén rồi

Chỉ là chưa cạn hết thôi em à


Cạn xong là hết đời ta

Nên anh tiết kiệm từ từ chén thôi


Ngu sao cạn sạch tình đời

Cạn tàu ráo máng thì trời hại ta


Còn tình còn nghĩa còn ta

Còn em còn những mặn mà tình xưa


Tình ta nó mãi dây dưa

Đó là duyên phận kiếp xưa tạo thành


Em không hận, vẫn thương anh

Chẳng qua em chỉ lạnh lùng lặng im


Rồi duyên ấy lại khởi lên

Hai ta tự khắc sẽ tìm về nhau


Chẳng qua chưa biết lúc nào

Anh tin mình sẽ bên nhau trọn đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020


NẶNG TÌNH

 

Chỉ có bấy nhiêu thôi

Tại sao ta buồn mãi

Thật không hiểu nổi mình

Chảng lẽ là định mệnh


Những gì mình đã trải

Vốn đã được an bài

Nó nằm trong số mệnh

Trên đường đời chúng ta


Dù biết là đau khổ

NHưng không tránh được đâu

Vì ta tránh một đoạn

Sẽ gặp đoạn khổ hơn


Cũng vì em chung thủy

Nên anh phải thương em

Ngoài kia bao cám dỗ

Anh cũng chẳng có them


Tình kia là duyên nợ

Không phải bởi ngẫu nhiên

Ai cố tình chia rẽ

Sẽ đau khổ cả đời


Đã thương sao dừng được

Dù đời có ra sao

Cứ kệ cho số mệnh

Tùy người đời nghĩ sao


Chữ thương đâu buông dễ

Bởi đó là nhân duyên

Đời này không có được

Ta lại chờ kiếp sau


Chữ tình gieo đau khổ

Nhưng ta vẫn nặng tình

Vì người thương ta vậy

Sao ta dám vô tình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

CỐ NHÂN NƠI ĐÂU ?

 

Tiếng tơ đồng vấn vương

Cung đàn buông réo rắt

Chữ tình ngót mười năm

Ta vẫn còn ôm mộng


Sóng đời xô đẩy mãi

Biết người có chờ ta

Trái tim ta vẫn nhớ

Tấm chân tình của ai


Này hỡi ánh trăng vàng 

Đêm nay ta cô quạnh

Bao dư âm thuở ấy

Cay khóe mắt đơn côi


Này hỡi thế nhân ơi

Chén tình kia ta say

Nhưng sao chưa uống cạn

Say bao giờ mới thôi


Lời nguyện xưa còn đó

Một đời mãi có nhau

Hỏi người còn có nhớ

Lữ khách mộng mơ sầu


Hơn mười năm cách biệt

Ta vẫn chờ tin nhau

Những đêm dài cô quạnh

Ta mơ nụ cười em


Này hỡi cố nhân ơi

Người đang ở nơi nào

Ta độc hành vạn lý

Người có đang cùng ai


Ôi chữ tình cay đắng

Ôi dòng đời đua chen

Ta có đang lạc mất

Hay đang tìm về nhau


Này hỡi cố nhân ơi

Ta chưa từng biết khóc

Nhưng nay chợt nhớ người

Bao nhiêu nước mắt rơi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

TÌNH XƯA

 

Tình chưa hết nhưng mà nghĩa cạn

Ta nhìn nhau bốn mắt ngỡ ngàng

Thôi đành vậy hai người hai ngả

Em hãy quên một kẻ si tình


Này khoan đã anh còn lời cuối

Nhớ nghe em phải biết yêu mình

Đừng có bị tổn thương lần nữa

Anh sẽ buồn đến suốt trăm năm


Những kỷ niệm anh xin giữ lại

Vì dù sao ta cũng từng yêu

Em có thể quên đi cũng được

Để giữ lòng cho được bình yên


Anh nói vậy chứ lòng nào muốn

Tình nghĩa xưa anh để trong tim

Em cứ tìm hạnh phúc cho mình

Anh làm bạn với trăng cổ tích.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH TA CÒN MÃI 2

 

Tình em đó, anh luôn gìn giữ

Chưa một giây, một phút nào quên

Đời gian khó, anh nào có ngại

Chỉ lo mình sẽ phụ tình em


Dù năm tháng chúng mình xa cách

Nhưng anh không xa mặt cách lòng

Ngay những lúc chập chờn giấc ngủ

Anh vẫn mong em được bình an


Em cũng hiểu tình ta thắm thiết

Thế cho nên em vẫn thủy chung

Người không biết thường hay ý kiến

Khiến cho em đôi lúc yếu lòng


Em có rất nhiều người theo đuổi

Nhưng trái tim em vẫn thương anh

Chính vì vậy, anh luôn cố gắng

Để bản thân xứng đáng với em


Có đôi lúc hiểu lầm lời nói

Khiến cho mình có chút giận hờn

Nào đáng kể vì ta kiên định

Một tình yêu chung thủy sắt son


Hẹn em nhé, ngày ta hội ngộ

Chúng ta cùng nâng chén rượu nồng

Mình hạnh phúc xây gia đình nhỏ

Ta bên nhau đến hết cuộc đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019

THƯƠNG THÂN MÌNH ĐƠN CÔI

 

Thành phố, chiều mưa thu

Hàng me buồn rười rượi

Anh nhớ em nhiều quá

Tách cà phê một mình


Tiếng nhạc buồn réo rắt

Những mối tình chia ly

Khổ đau và nước mắt

Anh buốt cả tim mình


Anh nhớ về kỷ niệm

Ngày chúng mình gặp nhau

Ký ức nào cũng đẹp

Tình bây giờ còn đâu


Bây giờ ta xa nhau

Biết khi nào gặp nhau

Em có nghe anh nói

Anh yêu em chân thành


Không thể nào giải thích

Chuyện tình của đôi ta

Thời gian trôi lặng lẽ

Chúng mình càng cách xa


Anh nhớ em nhiều quá

Những đêm tối một mình

Thương thân em quạnh quẽ

Thương thân mình đơn côi


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

EM ƠI !

 

Em ơi! Anh vẫn đợi

Ngày em quay trở về

Mình nối lại tình ta

Dù cả đời vẫn đợi


Em ơi! Em đừng giận

Chuyện cũ đã qua rồi

Anh cũng buồn nhiều lắm

Nước mắt mỗi đêm dài


Em ơi! Tình mình đó

Anh vẫn mãi giữ gìn

Chưa phút nào sao lãng

Em luôn ở trong tim


Em ơi! Anh cũng hiểu

Em đã buồn nhiều lắm

Bởi vì anh kỳ lạ

Tâm tính không bình thường


Em ơi! Em yêu hỡi

Em chắc nghe anh nói

Nhưng em giận anh rồi

Nên em im lặng mãi


Em ơi! Tình ta đẹp

Giống như vạn câu thơ

Mối nhân duyên trời định

Của Ngọc Nữ, Kim Đồng


Em ơi! Em yêu ơi

Em hãy bình an nhé

Anh vẫn hoài nhung nhớ

Ngày đêm đợi em về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

U MÊ TÌNH

 

Rồi mai ai sẽ cùng ta bước

Một phần còn lại quãng đời su

Hay chỉ mình ta đi lủi thủi

Chỉ có vầng trăng bạn với ta


Người ta có chắc là hạnh phúc

Hay người cô quạnh giống như ta

Chúng ta sao lại thành như vậy

Phải chăng đây là số mệnh ta


Những năm tháng ấy thành quá khứ

Nhưng mối tình kia nó vẫn còn

Biết bao kỷ niệm chư phai nhạt

Suốt cả một đời khó mà quên


Em ôm đau khổ rồi bỏ trốn

Anh cứ đi tìm kiếm đắng cay

Chuyện tình thơ mộng đầy nước mắt

Hai kẻ u mê bị trời đày


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

LỤY TÌNH 2

 

Lụy tình quá thành ra nghiện rượu

Suốt cả ngày chỉ đế gò đen

Ngày năm lít với mồi cóc ổi

Không hiểu sao vẫn tỉnh như ruồi


Lúc không riệu tay run lẩy bẩy

Cứ như là bị bệnh kinh phong

Uống vài cốc tự nhiên thấy khỏe

Hồn lâng lâng mắt sáng hẳn lên


Tuổi mình trẻ nên còn uống khỏe

Sau vài năm không biết ra sao

Nhưng thiếu rượu là hồn quay quắt

Cảm giác như mắc bệnh nan y


Dạo này rảnh, riệu ngày bốn cữ

Có men vào hồn cứ lơ mơ

Cảm nhận mình chạm đến nàng thơ

Cô ấy bảo thương anh nhiều lắm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

TÌNH BUỒN

 

Khi còn trẻ yêu trong đắm đuối

Khát khao nhiều, dục vọng trào tuôn

Chia ly thấm thía nỗi buồn

Tháng ngày thương nhớ lệ tuôn mỗi chiều


Thanh xuân ấy mình từng phung phí

Bởi đắm chìm vào những cuồng si

Tỉnh ra ta chẳng được gì

Người đi đau khổ, kẻ đi hận tình


Lòng chung thủy vô cùng cao quý

Dẫu ngàn vàng cũng chẳng thể mua

Đừng nên đem nó ra đùa

Bởi vì nhân quả không chừa một ai


Tình là thứ ma xui quỷ khiến

Nó dìm ta vào những u mê

Bao nhiêu cay đắng não nề

Đều do luyến ái đem về bản thân


Tình buồn bởi lòng người thay đổi

Khi lứa đôi đã hết tin nhau

Giận hờn trách móc lẫn nhau

Ai cũng đổ lỗi bị đau do người


Tình như vậy yêu làm gì nữa

Cố làm gì cho mệt thần kinh

Yêu mà chỉ nghĩ cho mình

Vậy đừng nói chữ duyên tình làm chi


Tình buồn bởi lòng người ích kỷ

Chỉ thế thôi chứ chẳng tại ai

Đã yêu không có đúng hai

Hết yêu đừng đổ tại ai đẹp rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

LỤY TÌNH

 

Em ơi! Em hỡi! Em ơi!

Vì sao nên nỗi tình ta thế này?

Ai gây ra những đắng cay

Còn đâu kỷ niệm tháng ngày yêu thương


Hỏi em còn có vấn vương

Tình ta ngày ấy còn đường nào không

Còn đâu những giấc mơ hồng

Một thời thắm thiết mặn nồng có nhau


Em ơi! Em chắc là đau

Nhưng em có biết anh đau thế nào

Bây giờ mình phải làm sao

Mối lương duyên đẹp lẽ nào lại tan


Biệt ly đau đớn tâm can

Nửa đời xuân sắc phai tàn vì yêu

Rồi mai khi tuổi xế chiều

Ai ở bên cạnh để yêu thương mình


Anh nào phải kẻ lụy tình

Nhưng không quên được ân tình của em

Nếu như thật sự mất em

Chắc anh đau khổ nhớ em cả đời


Anh xưa nay không nói chơi

Tính anh em đã hiểu rồi đúng không

Còn thương em hãy mở lòng

Chúng ta thành vợ thành chồng với nhau.


Duy Sac 2020

TRÁI NGANG

 

Ôi đau xót chuyện tình đôi lứa

Ta từng yêu thắm thiết nồng nàn

Ai ngờ duyên nợ trái ngang

Vì đời vất vả, ta làm khổ nhau


Anh lầm lũi chìm vào công việc

Em cô đơn héo hắt chờ mong

Ta mơ chung chén rượu nồng

Một ngày lên nghĩa vợ chồng cùng nhau


Những cố gắng bây giờ tan biến

Bởi tình mình cứ mãi cách xa

Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Bàng hoàng mới biết rằng là mình mơ


Ôi tình nghĩa bao năm vun vén

Ngọn lửa yêu âm ỷ trong tim

Em buồn nên đã lặng im

Để anh mòn mỏi trông tin mỗi chiều.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019

HỖN ĐỘN TÂM HỒN

 

Tình xưa ký ức đã vùi chôn

Kỷ niệm đôi khi khiến bồn chồn

Cô đơn đi giữa đời hỗn độn

Đường khuya thất thểu cả thần hồn


Cuộc sống đẩy đưa đi khắp chốn

Miếng cơm nó đuổi chạy dập dồn

Chưa thấy một ngày mình yên ổn

Tinh thần rối rắm những hoàng hôn


Những khi muốn xa lánh tiếng ồn

Tìm nơi bình lặng chốn thiền môn

Nhưng tình lại khiến con tim nhộn

Tương tư cho lắm để mất khôn


Chẳng lẽ bây giờ đành chạy trốn

Nhưng mà bản tính thích tự tôn

Bất chấp tình gieo nhiều bề bộn

Yêu em nên nỗi khổ vẫn tồn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

SẦU

 

Ta quen nhau em vừa hai mốt

Anh đã qua gần nửa cuộc đời

Tình yêu đến như là tia chớp

Nó cuốn mình vào những đê mê


Ta xa nhau em buồn chua xót

Anh nhìn trời đầy những bão giông

Thời gian cứ âm thầm gặm nhấm

Tuổi thanh xuân mình cứ phai dần


Bao nhiêu năm tình còn như mới

Những đêm mơ ta ngóng chờ nhau

Buồn không thể khiến mình xa cách

Bởi chúng ta là một linh hồn


Đôi khi em cũng thường thắc mắc

Chuyện tình ta nó có thành không

Những dòng tin giận hờn trách móc

Nó chứng minh tình rất đậm sâu


Tình chúng mình chắc là duyên nợ

Chứ bình thường là đã bỏ nhau

Nên anh luôn một lòng tin tưởng

Một đời này ta thuộc về nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

DÒNG NƯỚC MẮT CỦA TÔI

 

Dòng nước mắt của tôi

và nụ cười của em

giấc mơ nào

cho hai ta.


Khi nước mắt đã lăn

tình chỉ còn vị mặn

ta nhìn nhau ân hận

vì mình tìm đến nhau


Dòng nước mắt xưa đâu

nó khóc vì thương nhớ

khóc vì tình mơ mộng

khóc vì yêu quá đi


Dòng nước mắt nay rơi

trôi xuôi bao kỷ niệm

tình trong veo như không

đời mong manh như sương


Nước tan thành hơi bay

khóc vì tình đắng cay


Khi khô dòng nước mắt

ta lại cùng cầm tay

cùng nhìn nhau phút cuối

rồi vĩnh viễn chia tay


Mỗi người đi một nẻo

trong chiều tàn lá bay.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2023