Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Thiền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Thiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

TIÊU DIÊU CA

 

Tiêu diêu đời lang bạt

Muốn buông bỏ hồng trần

Nhưng tim còn vương vấn

Những chân tình của em


Câu chuyện này khó hiểu

Nó cũng rất bình thường

Tại sao mình cố chấp

Nhớ hoài một người thương


Đắm chìm trong men rượu

Mơ màng lúc cơn say

Nước mắt tuôn giàn dụa

Nghĩ tình sao đắng cay


Tình phải chăng đau khổ

Như họ nói xưa nay

Hay tại mình mới thế

Người ta thấy bình thường


Cũng có là gì nhỉ

Chỉ nhi nữ thường tình

Không giai nhân tuyệt sắc

Chẳng quyền quý cao sang


Tại sao ta vương vấn

Không thể nào dứt ra

Suy nghĩ hoài không hiểu

Hay là nghiệp của ta


Muốn tiêu diêu tự tại

Thanh thản để nhìn trăng

Gieo vần thơ thanh thoát

Để cho tâm nhẹ nhàng


Làm sao để thoát ra

Mối tình đầy kỳ lạ

Như là trời giáng xuống

Khổ cả đời chúng ta


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÀN LỤI

 

Giấc mơ nào rồi cũng thành tro bụi

Khi đạn bom rơi vãi khắp mọi nơi

Công trình đẹp chẳng khác gì cây cỏ

Lửa bùng lên thiêu rụi mọi thứ đi.


Rồi nhân loại chỉ còn là dĩ vãng

Gạch đá tàn theo dấu vết thời gian

Bao đền tháp từng nguy nga tráng lệ

Nhưng người xưa chẳng biết đã về đâu


Có gì được gọi là mãi mãi

Chỉ tình yêu và những áng sử thi

Những ký ức lưu truyền qua câu hát

Văn vật kia thành phế tích hoang tàn


Đêm hoang mạc mịt mù đầy gió cát

Rừng nguyên sinh che phủ thuở vàng son

Nơi đáy biển vùi chôn ngàn di chỉ

Đất phù sa bồi đắp mọi công trình


Phù du vậy mà có đời sung sướng

Thăng hoa xong rồi hóa kiếp đi ngay

Đời người dài nhưng lại lắm đắng cay

Lòng sân hận đọa đày muôn muôn kiếp


Những đêm buồn nghe côn trùng rả rích

Ai có mơ về một thuở huy hoàng

Ai luyến tiếc về cái thời dĩ vãng

Ai đang ôm những uất nghẹn khổ đau


Ta còn gì lưu lại đến mai sau

Chắc chỉ có thơ là mãi mãi

Thơ tồn tại trong lời ăn tiếng nói

Thành ca dao tục ngữ của muôn đời


Những mối tình cao đẹp của con người

Hậu thế sẽ muôn đời truyền nhau kể

Còn ngôn ngữ là con người còn sống

Khi đã câm thì nhân loại diệt vong


Người với người ta có quý nhau không

Hay chỉ biết tranh giành quyền để sống

Ngàn năm qua bao giống người tuyệt diệt

Do lòng người hay là bởi ý trời


Nước mắt nào đủ khóc nỗi đau người

Khi nhân loại cứ hận thù nhau mãi

Ta nhìn nhau có còn tình đồng loại

Khi lăm lăm chỉa súng nhắm vào nhau


Ôi cuộc đời quả thật lắm buồn đau

Nhưng chắc tại con người ta thích vậy

Dù trên đời có muôn ngàn đạo lý

Đạo lý nào cũng chỉ để sân si.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

AN PHẬN BÌNH YÊN

 

Khi ta hiểu Đạo Trời

Và hiểu rõ lòng người

Cuộc đời luôn bình thản

Mặc cho nó cứ trôi


Vui cũng giống như buồn

Chẳng qua là cảm xúc

Nó có rồi lại hết

Không gì để bận tâm


Ân, oán hay tình nghĩa

Đều là nghiệp trả vay

Muốn cũng không có được

Nếu có khó khước từ


Đạo Trời luôn như vậy

Mỗi người có số phần

Ta không can thiệp được

Nhân quả của người ta


Mà dù có thế nào

Con người đều sẽ chết

Sống lâu hay sống ngắn

Lá số đã định rồi


Nếu ta muốn thay đời

Cải đi phần số mệnh

Chắc là ta phải đổi

Bằng thứ khác lớn hơn


Nên cứ sống nhẹ nhàng

Gì đến rồi cũng đến

Ta dù khôn đến mấy

Cũng không thể qua trời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÂM TƯ SÂU KÍN

 

Lòng dạ người ta hiểm

Nhưng họ rất hay cười

Nói những lời tử tế

Nhân, lễ, nghĩa răn đời


Biết bao lời hoa mỹ

Câu đạo đức sáng ngời

Nào nết na thùy mị

Rồi đức hạnh, thủy chung


Nào là uy với tín

Nào lễ nghĩa, trung thành

Nào đền ơn đáp nghĩa

Đủ lý lẽ cao vời


Nghe cho để vui thôi

Tin là bán lúa giống

Họ cười ta cũng cười

Cùng cười là vui hết


Tin mấy lời như vậy

Ta sẽ bị u mê

Rồi một phút bất ngờ

Họ quay lưng trở mặt


Lòng người sâu thăm thẳm

Ta tin mình là hơn

Ngay cả tình thân thuộc

Người ta còn hại nhau


Những ai yêu mà đau

Là tình yêu chân thật

Người tặng ta nước mắt

Ta trao người trái tim


Đời đừng quá vô tình

Dù niềm tin hạn chế

Nhưng hãy luôn ghi nhớ

Đạo Trời chẳng hề sai


Tin mình mới tin người

Thương mình mới thương người

Ta thương người thương ta

Người ta thương ta nhớ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐƯỢC - MẤT !


Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc