Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Dấu Xưa Một Thưở. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Dấu Xưa Một Thưở. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

EM ĐỪNG TÌM ANH

 

Em đi về đi

Tìm anh làm gì

Nhà anh chỉ thế

Nào dám mơ cao


Em đừng thương hại

Anh chẳng cần đâu

Nhà em sang giàu

Tụi mình không xứng


Cho anh xin lỗi

Những chuyện vừa qua

Vì anh ảo tưởng

Tình là như mơ


Nên anh cố chấp

Yêu liều yêu ngu

Em đừng đến nữa

Anh chẳng có gì


Không nghề không nghiệp

Cuộc sống lông bông

Anh không đèo bồng

Làm phiền em nữa


Những gì anh hứa

Em hãy quên đi

Mẹ em nói thế

Anh hiểu hết rồi


Xem như anh tồi

Nói lời giả dối

Để mong với tới

Cuộc sống cao sang


Nhà em đàng hoàng

Danh gia vọng tộc

Gia đình trí thức

Nhiều đời hiển vinh


Em đừng vì anh

Để rồi phải khổ

Mẹ cha xấu hổ

Vì đứa con hư


Tình chẳng là gì

Chẳng qua cảm xúc

Nó đến tùy lúc

Hết rồi lại thôi


Em xa anh rồi

Thời gian gió cuốn

Không còn gặp nhau

Là quên tất cả


Sau này người khác

Danh giá hơn anh

Môn đăng hậu đối

Thương em chân thành


Em đừng tìm anh

Mất thời gian lắm

Gia đình em cấm

Rồi khó xử ra


Chuyện của hai ta

Xem như chưa có

Còn chuyện quá khứ

Để gió cuốn đi


Anh chẳng là gì

Trong đời em cả

Quên anh em nhé

Xấu tính lại nghèo


Lợi dụng đèo bồng

Bất tài khoác loác

Em hãy về đi

Níu kéo làm gì


Về đi em nhé

Hãy vì mẹ cha.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2000

TÀN TÍCH

 

Thế giới này buồn quá phải không em

Vạn năm qua, loài người luôn đấu đá

Từ những ngày trên người đầy lông lá

Đến hôm nay nhung lụa khoác đầy người


Thế giới buồn, máu chảy suốt vạn năm

Đông sang Tây đâu đâu đều như vậy

Rất nhiều nền văn minh thành tro bụi

Cũng vì tham, vì hận nó sinh ra


Biết bao giờ thế giới hết can qua

Hay mai đây tất cả vào trận chiến

Ai còn lại sẽ là người bước tiếp

Kẻ ra đi lại tiếp tục luân hồi


Thế giới buồn bao tàn tích ngàn năm

Chúng đứng đó như những bia tưởng niệm

Đâu một thời từng huy hoàng tráng lệ

Nay chỉ còn gạch đá đứng phơi sương


Ôi loài người ác độc đến tận cùng

Chắc không có điều gì mà tả nổi

Đời này lại đời sau luôn tiếp nối

Cứ cuồng quay trong thù hận hờn căm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

U HOÀI GIẤC MỘNG


Còn đây gạch đá phơi mưa nắng

Phế tích u hoài với tháng năm

Cố nhân chắc tiếc thời vang bóng

Tiếc cũng thế thôi biết thế nào


Cũng từng oai chấn vang thiên hạ

Điện ngọc cung son lắm gót ngà

Những vòng hoa sứ mừng chiến thắng

Hương trầm nghi ngút đón quân vương


Danh kia tàn lụi theo năm tháng

Con cháu ai còn có nhớ tên

Bia đá bây giờ mòn hết chứ

Sử sách buông câu nỉ non hoài


Thế đó dòng thời gian tàn nhẫn

Nó có cho ai kịp vấn vương

Giấc mộng ngàn năm giờ hoang phế

Thỉnh thoảng người ta đứng ngó nhìn


Ngàn năm cũng chỉ một thoáng qua

Sá gì cho một cuộc tình ta

Chiêm bao mộng mị thêm ảo tưởng

Rồi cũng ai nào nhớ về ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009