Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Say. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Say. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

MỖI NGƯỜI

 

Mỗi người là một cuộc đời

Cho nên câu chuyện mỗi người khác nhau

Không ai biết trước thế nào

Chỉ biết cố gắng làm sao đừng buồn


Mỗi người có một quê hương

Nên không chung hướng trên đường về quê

Có người chung một miền quê

Nhưng lại ở những mái nhà khác nhau


Mỗi người có một nỗi đau

Nên không ai giống nỗi đau người nào

Đau thì cảm giác như nhau

Nhưng đau xuất phát từ đâu tùy người


Mỗi người có một nụ cười

Nên không ai giống nụ cười của ai

Cười là cảm xúc bên ngoài

Bên trong tâm trạng không ai giống người


Mỗi người là chuyện mỗi người

Ta chỉ cần biết con người của ta

Không nên xen chuyện người ta

Bởi vì như vậy thật là không hay


Ta soi ta mỗi một ngày

Để ta biết được hôm nay thế nào

Người ta dù có ra sao

Ta đừng ý kiến xen vào làm chi


Đời người rốt cuộc là gì

Đến xong rồi lại ra đi bất ngờ

Có bao nhiêu những giấc mơ

Nhưng ai thật sự đã mơ mà thành


Bên nhau là bởi chữ tình

Xa nhau là bởi do mình đổi thay

Đừng gieo cho những đắng cay

Để người được sống tháng ngày bình yên.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022

BA HOA


Nhà thơ mồm mép điêu ngoa lắm

Chớ dại mà tin kẻ lắm mồm

Họ gieo ảo tưởng đời là mộng

Em sẽ một đời ôm khổ đau


Văn chương ngôn luận toàn giả dối

Viết lách cũng vì mấy bữa cơm

Bản chất văn nhân là nói xạo

Ai dại tin vào sẽ khổ đời


Anh đây cũng biết làm thơ chút

Gọi là lõm bõm xếp ngôn từ

Chứ còn tình nghĩa trong câu chữ

Toàn những điêu từ thôi em ơi


Chỉ có yêu em là anh thật

Không một chút nào giả tạo đâu

Anh đã đau nhiều nên anh hiểu

Cũng bởi yêu em nên anh đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2009

CHUYỆN ẤY LẦN ĐẦU

 

Cái chuyện ấy 

Em à anh vẫn nhớ

À mà thôi

Anh không nhắc lại đâu

Chuyện hồi đó

Lúc chúng mình còn nhỏ

Anh và em

Chắc cũng bởi dậy thì

Buồn cười nhỉ

À không, mắc cỡ lắm

Em nhớ không

Chỗ góc của sân trường

Không ai hết

Chỉ hai đứa mình thôi

Chắc giờ thì

Em có thể nhớ rồi

Mà không nhớ

Thôi quên luôn em nhé

Người ta nghe

Anh chắc lấy mo che

Hì hì hì

Anh định nói em nghe

Nhưng anh nghĩ

Ngu gì mà nhắc lại

Hồi đó dại

Chứ giờ đừng hòng nhé

Chuyện ấy giờ

Anh đã giỏi rất nhiều

Bao kinh nghiệm 

Nhiều năm anh rèn luyện

Chỉ vài đường

Em gục ngã đau thương

Chứ không có

Vụng về và luống cuống

Hồi lần đầu

Chuyện ấy có vài câu

Thơ anh viết

Tặng em buổi ban đầu

Tuy lần ấy

Ngôn từ còn rất vụng

Nhưng hôm nay

Những hồn thơ bay bổng

Anh đưa em

Lên đến tận mây xanh

Cái chuyện ấy 

Em có còn lưu giữ

Mối tình đầu

Mười bốn tuổi đã yêu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2013

IM LẶNG LÀ TRÍ TỆ

 

Im lặng để làm gì để cho đau

Cục tức lâu năm nó ứ vào

Đến ngày nào đó sinh ra bệnh

Lỡ mà di chứng phải làm sao


Im lặng cho qua nhưng lại đau

Bởi vì uất ức ở trong đầu

Nói ra lại sợ mình nói hớ

Thế thì ta biết phải làm sao


Nên tìm cách ứng xử ngọt ngào

Nói năng chuẩn mực, chớ tự cao

Lạt mềm buộc chặt là hay nhất

Mật ngọt chết rồi chẳng hay sao


Im lặng chắc người bỏ qua sao

Đó là nhu nhược bị đè đầu

Khôn ngoan là khéo từng lời nói

Để kẻ đang nghe thấm và đau


Nhẫn nhịn mới là trí tuệ cao

Người hay ứng phó uyển chuyển vào

Dẫn dụ đối phương vào ngõ cụt

Rồi chốt một câu đánh dập đầu


Ở đây không phải là gian xảo

Mà bảo vệ mình đỡ bị đau

Tránh đi thù hận trong giao tiếp

Mở thêm cơ hội những ngày sau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2013

TÌNH YÊU

 

Tình yêu thật đơn giản

Chỉ lại mình đa đoan

Người ta đâu đòi hỏi

Hay kiêu kỳ cao sang


Chắc tại ta mặc cảm

Tay trắng chưa có gì

Nên tự mình tháo chạy

Trốn bỏ tình người ta


Người thương mình nhiều quá

Lo lắng hết cho ta

Tinh thần và vật chất

Ta hổ thẹn cho ta


Bây giờ ta đi xa

Người nghĩ ta bội bạc

Nhưng người nào có hiểu

Ta không xứng với người


Một nỗi đau suốt đời

Tự ta gây ra cả

Tại ta mà người khổ

Ôi mối tình xót xa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2015

VỀ ĐÂU ?

 

Đường đời muôn nẻo về đâu

Ai đau ai phải u sầu vì ai

Ai trao nhân nghĩa cho ai

Ai đau đớn bởi vì ai chưa nào

Ai từng hứa hẹn ngọt ngào

Ai từng chịu đựng nỗi đau âm thầm

Ai yêu ai quý bản thân

Ai thương ai giống người thân của mình

Ai từng bạc nghĩa bạc tình

Ai cho ai phút yên bình bên ai

Ai nào ai có biết ai

Ai kia ai biết có ai không nào

Ai làm ai phải làm sao

Ai còn có nhớ ai nào trong tim

Ai trao ai những niềm tin

Ai quay lưng dứt bỏ tình của ai

Ai nào ai chẳng có ai

Ai thì cũng có một ngày giống ai

Hoang hôn đỏ, lá vàng bay

Chiều quê tẻ nhạt, một ngày qua nhanh

Ai luwu luyến, ai nhớ tình

Ta đi lặng lẽ, người nhìn nơi xa

Tình ngày đó, nghĩa trong ta

Người còn có nhớ, ta thời không quên

Đêm đưa tiến, phố tắt đèn

Bàn tay em ấm, nồng nàn tình yêu

Trăng buồn tẻ, hồn cô liêu

Em rơi nước mắt, ta nhiều đắng cay

Cách xa mười mấy năm nay

Biết bao giờ mới có ngày gặp nhau

Biết em đang ở nơi đâu

Sao em không nhắn một câu, anh chờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Ta u minh nên cứ mơ với đời

Nguyện yêu thương chỉ một người

Đời ta phó mặc cho trời đẩy đưa

Ai mà chẳng có giấc mơ

Người mơ một kiểu nên mơ rất nhiều

Mơ nhưng sẽ được bao nhiêu

Mỗi người một cách, bao nhiêu là tùy

Còn mơ hãy cứ mơ đi

Mơ cho ta thấy đời là giấc mơ

Ta mơ để gặp nàng thơ

Ta mơ nối lại tình xưa với nàng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

NGHIỆN QUÁ KHÓ BỎ

 

Nhiều khi buồn quá hóa rồ

Rượu trắng cứ uống tồ tồ sáng trưa

Dù là trời nắng hay mưa

Ngày nào cũng uống chẳng chừa hôm nao


Rượu này tiền có mấy hào

Bạn khuyên đừng uống, bạn bao bia thùng

Rượu giả uống dễ bị khùng

Nó phá nội tạng, bệnh gan hại người


Mình nghe bạn nói mới cười

Rằng rượu đã ngấm vào người tôi lâu

Uống hoài nào thấy gì đâu

Bữa nào không uống bắt đầu tay run


Uống vào tay lại hết run

Càng uống càng thấy tâm hồn lên cao

Rượu cay nhưng vị ngọt ngào

Nó ngon hơn biết là bao vị đời


Say vào hồn sẽ vui chơi

Tâm tư bay bổng lên trời cùng trăng

Ngâm thơ bên cạnh chị Hằng

Kể cho chị biết vè nàng thơ xinh


Đớn đau cho một mối tình

Tình đời, tình nghĩa với tình của em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

TÌNH TA 1

 

Tình ta như dòng chữ

Chữ ngoằn ngoèo lung tung

Chữ cong, rồi chữ qoẹo

Chữ xiên xong lại xéo

Chữ méo rồi chữ tròn

Chữ to rồi chữ bé

Chữ nghiêng rồi chữ thẳng

Tình toàn chữ mà thôi

Chữ thì nhiều kiểu chữ

Tình có nhiều kiểu tình

Tình không phải là chữ

Chữ không thể là tình

Chẳng qua mình ví von

Tình ta như dòng chữ

Anh thích làm dấu chấm

Để nhấn nhá đời em

Điểm thêm cay và đắng

Nhấn chút ít đê mê

Chấm thêm nặng câu thề

Chấm để em nhớ mãi

Em sẽ là dấu phẩy

Cái này anh ví thôi

Em phẩy mấy làn môi

Đẩy đưa vài ánh mắt

Phẩy lửa lòng anh dậy

Đốt cháy hết tim em

Chúng ta cùng chấm phẩy

Câu cú sẽ thêm hay

Anh chấm xong em phẩy

Tình càng thêm ngất ngây

Cả ngày mình chấm phẩy

Hết chấm xong lại phẩy

Phẩy phẩy xong chấm cái

Tình mình thế mà hay

Chỉ suốt ngày chấm phẩy

Chấm phẩy suốt cả ngày

Tình mình thế mà hay

Anh chấm xong em phẩy

Câu văn càng thêm hay

Văn hay nhờ chấm phẩy

Tình mình cứ thế bay

Chấm phẩy xong chấm phẩy

Viết đến đây mỏi tay

Tạm thời ngưng chấm phẩy.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2014

KHÔNG HIỂU !

 

Em có hiểu tình là gì không vậy

Sao mà em lại cứ trách móc anh

Khi chưa yêu ao ước có nhân tình

Vào trong cuộc rồi vùi đầu khóc lóc


Tình là thứ lạ kỳ và quái đản

Dính nó rồi muốn dứt khó thoát ra

Thế cho nên thấy nó nhớ tránh xa

Yêu sẽ khổ làm đời ta bi luỵ


Nhiều khi ngẫm tình thật là nhảm nhí

Hờn với gen lại hết nhớ đến mong

Đang vui chơi bỗng thấy xốn xang lòng

Mình lo lắng cho một người vô cớ


Anh không phải thất tình đâu em nhé

Chẳng qua buồn vì đang nhớ người ta

Em không tin cứ thử yêu thì biết

Anh cam đoan em cũng giống thế thôi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

TÌNH LÀ GÌ ?

 

Tình yêu nó có thật không

Tại sao người lại nặng lòng vì nhau

Xa nhau người sẽ đớn đau

Gần nhau lại thấy thương nhau vô cùng


Hai người không huyết thống chung

Ai đã kết nối họ cùng với nhau

Người này khóc, kẻ kia đau

Người hờn giận, kẻ theo sau dỗ dành


Nhớ người ta thức năm canh

Thương người ta cố hoàn thành công danh

Vì người ta quyết tranh giành

Thương người ta phải hiển vinh với đời


Tình kia ta tặng cho người

Chỉ cần người tặng nụ cười cho ta

Tình yêu khó hiểu thật mà

Hai người xa lạ thương nhau hết lòng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

THƠ TÌNH

 

Thơ tình chưa hẳn có tình

Có tình chưa hẳn trong tình có thơ

Không tình nên mới làm thơ

Có tình thì chẳng viết thơ làm gì


Chữ tình có được mấy khi

Thơ thì viết được mọi khi nếu cần

Lắm thơ chưa hẳn thi nhân

Thi nhân thì chẳng có cần lắm thơ


Tình nào có thực trong thơ

Nên thơ cũng chỉ là mơ cuộc tình

Cuộc tình chưa hẳn như thơ

Thế nên tình với lại thơ hai đường.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

TÌNH THƠ À !

 

Trong sự hoang vu tâm hồn

Tôi cố tìm lại chút khôn thuở nào

Cố trấn tĩnh để ngêu ngao

Hát lên một khúc ngọt ngào tình yêu


Trong sự chênh vênh buổi chiều

Tôi cố níu kéo tình yêu quay về

Gió đông thổi đến não nề

Đêm đổ sầm xuống buồn ghê cả người


Trong sự cố gắng gượng cười

Tôi cố nhớ lại dáng người năm xưa

Trời tối quá lại còn mưa

Con phố mới vừa bật sáng đèn lên


Trong những dư âm đang đến

Hình như ai đó gọi tên của mình

Giật mình cứ tưởng người tình

Ai ngờ tiếng sấm nổ inh giữa trời


Mình ngồi nhìn mãi mưa rơi

Hoa lá tơi bời gục gãy xác xơ

Người tặng ta những hồn thơ

Người đâu có biết ta giờ cô đơn


Duy Sắc 2018

TỊNH NGHỊCH

 

Vào một đêm tĩnh mịch

Hai ta cùng nhau nghịch

Tim rung lên thình thịch

Em vui cười thỏa thích


Anh cũng cười khúc khích

Không gian cùng nhúc nhích

Mình thi nhau về đích

Để xem ai vô địch


Thế rồi ta xích mích

Mình tranh nhau đả kích

Ngoài trời mưa rả rích

Tiếng nước rơi lịch bịch


Tiếng mèo kêu nguy kịch

Muỗi vo ve đòi chích

Thời gian trôi vô ích

Cuộc vui thành đối địch


Mình đánh nhau bình bịch

Tình yêu thành thảm kịch

Mỗi người một sở thích

Không còn như cổ tích


Đời từ đây cô tịch

Đêm vẫn còn tĩnh mịch

Không còn nghe tiếng nghịch

Đúng là đời lố bịch

Yêu cho thêm xiềng xích


Sống sao cho có ích

Nếu không đời vô ích.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

QUÝ HỒ TINH - BẤT QUÝ HỒ ĐA

 

Xưa rằng bất quý hồ đa

Chỉ tinh đích thực mới là quý thôi

Nhưng mà trong suốt cuộc đời

Đa hay tinh cũng thế thôi khác gì


Tinh là tỏ vẻ tinh vi

Năng gom chặt bị xong thì nén vô

Nén xong rồi mới ra lò

Gọi là chắt lọc tinh hoa một đời


Đa là đủ món ăn chơi

Gom vào một đống xong rồi bày ra

Tùm lum các thứ trong nhà

Thích gì có nấy nên ta nhẹ nhàng


Tinh, đa đều chỉ khách quan

Tinh chưa chắc sẽ là hàng tốt đâu

Tùy theo tinh ở cái đầu

Còn không tinh cũng chỉ câu cửa mồm


Tinh, đa chẳng cái nào hơn

Tùy vào mục đích ta cần mà thôi

Đa là chưa hẳn tốt rồi

Nhưng đa sẽ khiến sinh sôi thêm nhiều


Tinh rồi tinh tới bao nhiêu

Hay là cũng chỉ giáo điều linh tinh

Đa là có đủ dạng hình

Muốn tinh là sẽ kết tinh được liền


Hồ đa hay lại hồ tinh

Gọi là con cáo thành tinh hết rồi

Cáo thì cùng giống mà thôi

Cho nên cáo khó hơn người thành tinh


Duy Sắc 2008

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

YÊU NGƯỜI LẠ

 

Xuân tàn úa, xuân phai đời nhanh quá

Xuân đã đi mang theo hết xuân thì

Ta nhìn lại chẳng còn gì tuổi trẻ

Ôi mùa xuân ngươi tàn nhẫn thế sao


Em cũng đi, ta chỉ biết ngẹn ngào

Nhớ người quá biết làm sao cho hết

Tháng ngày dài tâm tư bao mỏi mệt

Không hiểu tình đã kết thúc hay chưa


Tại làm sao mình cứ mãi dây dưa

Ta nhớ mãi người bỏ ta đi mất

Có nhiều khi không tin là sự thật

Chẳng lẽ mình đã yêu thật hay sao


Nhưng mà yêu ai mới được nào

Người xa lạ không họ hàng thân thích

Người có mang cho mình lợi ích gì

Thế mới lạ, đời này không hiểu nổi


Trái tim mình vốn sỏi đá gan lỳ

Nay nó bỗng trở nên hèn và yếu

Cái tự kiêu của tuổi trẻ đâu rồi

Giờ bi luỵ vì một người vô cớ


Trên thế gian có hay không duyên nợ

Hay chẳng qua ta tự nghĩ ra thôi

Chắc có thể một vài trường hợp đúng

Chứ làm gì có những chuyện mơ hồ


Nhưng làm sao giải thích được bây giờ

Ta cứ nhớ một người càng xa lạ

Xa lạ vì đã quá lạ bởi xa

Xa lạ vì người đã rẻ khinh ta


Xa lạ vì người xem thường mình quá

Thế mới lạ, mình yêu người xa lạ

Người lạ ơi! Người đang ở nơi đâu

Người có hay ta mang nỗi u sầu


Yêu người lạ bởi vì càng xa lạ

Trời!

Anh yêu em!

Người lạ ơi!


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019

NHÌN NHAU

 

Tình yêu ấy, anh đã trao em rồi

Nên không thể đem về mà cất lại

Em không cần thì cứ vất nó đi

Anh chấp nhận biến mình thành kẻ dại


Trong tình yêu không có gì là phí

Chỉ có lòng ích kỷ đáng vứt đi

Còn tình cảm đã trao không lấy lại

Cho dù ai có đàm tiếu điều gì


Em không thích anh cũng không e ngại

Bởi khi yêu không hề có đúng sai

Đã tính toán sao là yêu được nhỉ

Khi yêu rồi lâu mấy cũng chẳng phai


Thôi thế nhé mình không một lối đi

Anh cũng chẳng u buồn trong suy nghĩ

Tình tan vỡ cũng chẳng qua định mệnh

Ta nhìn nhau đừng có vướng buồn chi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

YÊU AI ?

 

Mình yêu mãi, yêu sao lâu quá

Không biết ai đã khiến mình yêu

Không thể hiểu mình yêu ai nữa

Ai khiến mình phải cứ mãi yêu


Ai thế nhỉ, mình không hiểu nổi

Tại làm sao, ai bắt mình yêu

Ừ đúng vậy đâu ai có bắt

Vậy là ai, mình đã yêu ai


Hay mình thương người ấy thật rồi

Không có phải là yêu như trước

Bởi vì thương nên mình ray rứt

Chứ mà yêu quên cũng nhanh thôi


Ai vậy nhỉ, mình thương ai vậy

Người là ai lại khiến ta thương

Mà tại sao ta lại phải thương

Thương nên mãi nặng tình đến thế


Thương người lắm chắc người cũng hiểu

Nhưng ta không biết nói thế nào

Cứ như vậy tình thương càng nặng

Theo tháng năm thương cứ tăng dần


Ta thương người như chính người thân

Mà không hiểu vì sao thương vậy

Thật khó hiểu đời nhiều chuyện lạ

Ta đã thương mãi một người dưng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

YÊU SEN

 

Ta đi mãi mà không đích đến

Giữa dòng đời tấp nập đua chen

Nâng đóa sen và lòng tự hỏi

Bí quyết gì sen lại tinh khôi


Sen không nói chỉ xòe cánh mỏng

Nắng lung linh tỏa sáng ánh hồng

Em cũng đẹp như cành sen trắng

Hồn sáng trong, tử tế, trinh nguyên


Mặc đời có bụi trần lắm bẩn

Vẫn là em thuần khiết một màu

Bao người nghĩ em yêu khờ dại

Mãi thủy chung vô vọng đợi chờ


Sen đẹp lắm như tình em đó

Rồi mai đây hương sẽ bay xa

Như tình em từng đã trao ta

Một giai thoại tình yêu bất hủ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

YÊU LÀ YÊU THÔI !

 

Tôi không dám yêu người đã cũ

Bởi vì sao họ cũ quá rồi

Họ từng trải đường đời vô số

Tôi chỉ là đứa trẻ ngây thơ


Tôi cũng chẳng dám yêu người mới

Bởi vì họ vừa bước vào đời

Tuổi còn nhiều ước mơ hoài bão

Tôi chỉ là một kẻ dở hơi


Tôi chỉ yêu một người thầm kín

Người mang cho tôi những hồn thơ

Tôi chỉ biết một mình mơ mộng

Yêu người rồi yêu cả quê người


Ai yêu ai không biết trên đời

Chẳng phải số hay duyên gì cả

Yêu là yêu không cần giải thích 

Yêu bởi là ta thấu hiểu nhau


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

NƯỚC MẮT GIAI NHÂN

 

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Nước mắt nàng rơi lụy anh hùng

Cho nên nhiều kẻ yêu cuồng dại

Hủy hoại công danh, hủy hoại đời


Một tướng công thành vạn cốt khô

Cũng không thoát khỏi nụ cười nàng

Giang sơn nghiêng ngả vì nữ sắc

Cơ đồ sụp đổ bởi mỹ nhân


Đừng tưởng nữ nhi là nhu nhược

Có những ánh nhìn sắc hơn dao

Nụ cười bí hiểm gươm đao ẩn

Anh hùng chết cũng chẳng hiểu sao


Anh đây bất tài và vô dụng

Nhưng cũng từng say một nụ cười

May mà không có gì để mất

Nếu có bây giờ chắc cũng tan


Trời sinh nhân loại là như vậy

Âm dương phối ngẫu vốn thường tình

Lẽ thịnh hay suy là quy luật

Chẳng có gì sai lúc đã yêu


Yêu thôi đừng lụy cho nó khổ

Bởi ai cũng nghĩ tốt cho mình

Cả hai nếu thấy không còn lợi

Tự động chia xa vậy là xong


Khi yêu ai cũng mong hạnh phúc

Nhưng giấc mơ kia có dễ đâu

Cưới nhau người ta còn bỏ được

Nên dở dang tình có là chi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc