Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Cay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Cay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

HẬN TÌNH VÌ SAO ?

 

Hận tình là bởi thất tình

Do lòng ích kỷ của mình mà ra

Cớ gì lại hận người ta

Từng yêu thắm thiết người ta rất nhiều


Hận là chứng tỏ không yêu

Hận là ta đã từng yêu giả vờ

Ta không yêu quý người ta

Nên giờ ta hận người ta phải rồi


Hận tình là hận mình thôi

Hận mình chưa thật yêu người thành tâm

Khi yêu tính toán thiệt hơn

Đến khi tính lỗ thế nên hận tình


Hận tình do bởi thất tình

Hận tình là hận chính mình tính sai

Tình yêu nó đẹp tuyệt vời

Yêu không chung thủy là đời khổ đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

GIẤC MƠ TÌNH YÊU

 

Tình cho ta mơ mộng

Những viễn cảnh màu hồng

Bởi không ai biết trước

Cuộc đời nhiều bão giông


Khi yêu ai cũng ước

Sẽ lên đôi vợ chồng

Nhưng có ai dám bước

Cùng qua những khó khăn


Đã thương còn bỏ được

Ngôn tình có là chi

Nên tình dù dẫu đẹp

Cũng chỉ là bài thơ


Thơ anh từng đã viết

Bởi tình em chân thành

Nó không phải ngôn tình

Mà bởi thương sâu nặng


Biết tình kia là mộng

Nhưng tình đã thành thơ

Nó đã thành hơi thở

Là máu chảy trong tim


Tình cũng vẫn là tình

Người đời khổ vì tình

Không có tình càng khổ

Khổ vì mình cô đơn


Duy Sac 2018

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

PHẬN MÌNH

 

Nghèo quá biết mơ gì

Mơ ăn no cái bụng

Mỗi sáng ổ bánh mì

Chiều có nồi cơm trắng


Nghèo quá biết mơ gì

Mơ có người thương hại

Ban cho chút tình yêu

Để đêm về mơ mộng


Nghèo quá nên bi lụy

Mặc cảm với người đời

Tủi thân mình kém cỏi

Không mảnh tình vắt vai


Nghèo quá biết mơ gì

Dám mơ gì được nữa

Chắc là do phận số

Không thể nào đổi thay


Nghèo quá chỉ thấy buồn

Nhìn gì cũng thấy thèm

Thèm rồi ứa nước mắt

Nuốt cái ngẹn vào trong.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐI NHẬU

 

Chiều mưa buồn quá mình đi nhậu

Cho cái men cay nó đọa đày

Đời còn gì nữa mà để mất

Vất vả bao năm vẫn trắng tay


Muốn buông bỏ hết cho đời nhẹ

Cũng chẳng có gì để mà buông

Tình , tiền , danh phận đều không có

Chỉ mấy câu thơ giống ếch kêu


Nam nhi sự nghiệp mà không có

Yêu đương chỉ làm khổ người ta

Bao năm ăn học thành công cốc

Nay mơ trúng số mỗi buổi chiều


Nhà cao cửa rộng chưa từng ở

Cao lương mỹ vị chẳng biết tên

Du lịch đó đây xem trên mạng

Tình là tưởng tượng để có thôi


Kiên trì không có xem như bỏ

Chụp giựt mọi nơi khiến dở người

Muốn ăn quả ngọt mà hấp tấp

Chỉ được quả xanh, đắng, chát thôi


Chắc do bản tính đua đòi quá

Ra vẻ ta đây với mọi người

Tài năng không có còn khoác loác

Thất bại ta đành phải gánh thôi


Than thân trách phận với mọi người

Tự mình làm nhục chính mình thôi

Nhưng còn gì nữa mà để nhục

Đành cứ say thôi để quên đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024

CHUỘT ĂN ĐÊM

 

Bè lũ chúng nó ăn đêm

Nối đuôi nhau lúc nhúc

Con này cắn đuôi con kia

Gọi nhau chin chít


Gặm nhấm cuộc đời tất cả

Áo quần, giẻ rách

Gạo, lúa, ngô khoai

Bê tông cốt thép

Thúng, mủng, tàu bè

Không từ gì hết

Chúng sống về đêm


Kinh hoàng lũ chuột

Nái núc quanh năm như là nhân bản

Họ hàng nhà chúng 

Giống nhau y đúc rõ là một khuôn

Ăn tàn phá hại


Lũ chuột đen ngòm

Dân kinh hoàng khiếp sợ

Keo, bả, bẫy, mồi giăng khắp chốn

Mà mỗi đêm về

Ta vẫn nghe lời rao lanh lảnh

" Keo Dính Chuột Đây

Hàng này tốt lắm

Mua một tặng hai

Chuột nào cũng hết".


Duy Sắc 2012

NGHIỆN RƯỢU

 

Anh chỉ là công nhân

Lương tháng bốn triệu đồng

Em yêu thì hãy đến

Đừng làm anh tủi thân


Đời anh lắm nợ nần

Cuộc sống đầy khó khăn

Bạn bè không lui tới

Căn gác trọ tối tăm


Yêu thì yêu lắm vậy

Nhưng mà biết sao đây

Thân mình lo không nổi

Mơ mộng được gì đây


Đành vui cùng gió mây

Chiều tà bên chén rượu

Thơ thẩn với trăng gầy

Cho quên đi ngày tháng


Tâm tư thì nhiều lắm

Nhưng anh nói vậy thôi

Em hãy yêu người khác

Quên anh đi em ơi


Số anh nó vậy rồi

Yêu đương làm sao nổi

Đời gió bạt mây trôi

Anh đành yêu chai rượu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CẢM XÚC

 

Những cảm xúc rẻ mạt

Cũng gọi là tình yêu

Đời bây giờ nhạt nhẽo

Yêu cứ như trò đùa


Mạng xã hội xúi dục

Cho người ta bỏ nhau

Để họ tìm cảm xúc

Để thỏa mãn cái tôi


Những tình cảm lứa đôi

Ngày nay như trò chơi

Chỉ toàn là khóc lóc

Chỉ toàn những hận thù


Ôi tình yêu thiêng liêng

Nay người ta rao giảng

Giống như là tiếp thị

Những món hàng chợ trời


Bảo sao không hạnh phúc

Bảo sao nhiều chia ly

Cũng do tin trên mạng

Tin những điều vu vơ


Tin rồi xong tưởng tượng

Tin xong rồi lơ mơ

Mình nghĩ là mình đúng

Thế là sống bơ vơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

TÌNH ẢO

 

Anh đã trở thành người sống ảo

Kể từ khi quen biết được em

Giờ mỗi đêm cứ nằm trông đợi

Đèn nháy lên và tiếng nhắn tin


Có nhiều khi anh ngồi tự hỏi

Dạo này mình cứ thấy sao sao

Bạn bè rủ anh từ chối nhậu

Chỉ vào face đếm những cái like


Mà tụi mình ngoài đời đâu gặp

Chẳng qua là xem ảnh thích nhau

Anh không hề biết em ở đâu

Em cũng chưa gặp anh nói chuyện


Nếu có biết chắc anh cũng ngại

Gặp làm gì lỡ sẽ phiền sao

Chúng ta đâu có hiểu nhau nào

Chẳng qua buồn sẻ chia cảm xúc


Anh chỉ biết rằng em còn trẻ

Việc làm ăn vất vả mỗi ngày

Chuyện ở nhà còn lắm thứ lo

Chỉ biết thế còn thì chẳng biết


Em chắc ngại nảy sinh tình cảm

Em bỏ anh buồn mấy tháng nay

Anh thấy lạ nhắn tin định hỏi

Em chặn rồi face book, zalo


Xuân đang đến đất trời ấm áp

Gió đông tàn trên những chồi mai

Xuân năm nay chắc lắm đêm dài

Anh sẽ nhớ miệt mài tình ảo.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TIỀN ẢO

 

Em đừng có xem thường anh vội

Ở đời này chưa biết thế nào

Thôi thì bỏ, anh không cãi lại

Cứ xem như em đúng được chưa


Anh có chuyện bấy lâu giấu kín

Anh chơi Pi em biết Pi không

Nếu một mai Pi lên sàn thật

Cuộc đời anh chẳng khác đại gia


Bí mật nhé, chỉ mình em biết

Anh bây giờ có mấy vạn Pi

Mỗi một Pi giá chừng 1 tỷ

Anh lấy tiền xếp đến cung trăng


Đấy, anh nói cho em biết trước

Ba mươi chưa là Tết đâu em

Rồi mai đây, anh chống mắt xem

Em có lại xin anh tha thứ


Khà khà khà, anh không nói dóc

Cứ cho là anh nhục hôm nay

Nhưng anh tin sẽ có một ngày

Tiền ảo đó cho anh mộng ảo.


Tác giả: Nhuyễn Duy Sắc

EM ĐANG Ở NƠI NÀO ?


Em đang ở nơi đâu 

Em có nghe tin bão

Trời mưa to nhiều lắm

Gió cứ giật liên hồi


Em ơi em về mau

Cả nhà đi di tản

Sợ có cơn lũ quét

Nó càn xuống bản làng


Bà con ai cũng sợ

Họ chuẩn bị đi rồi

Em ơi nhanh về thôi

Cuồng phong đang ập tới


Em có nghe gì không

Nhanh  nhanh lên em nhé

Sẽ không còn kịp nữa

Nước lũ đã tràn bờ


Em có nghe gì không

Sao không ai trả lời

Lũ đang tuôn bùn đất

Ôi tan nát thật rồi


Ôi tan nát hết rồi

Em ơi là em ơi !

Em đang ở nơi nào

Trời ơi ! là trời ơi !


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

MEN ĐỜI CAY


Ta mặc kệ thử xem

Đời nó sẽ làm gì

Rồi ta sẽ nhục hèn

Hay vinh quang rạng rỡ


Men đời ai chẳng nếm

Tùy cảm nhận thế nào

Có người cho là ngọt

Có người bảo đắng cay


Ta chìm trong cơn say

Đời chìm trong ảo tưởng

Ta thả hồn bay bay

Mơ cõi nào huyền diệu


Đời không là men rượu

Nhưng ai cũng đều say

Ta cũng đang ngụp lặn

Cố thoát khỏi men này


Mặc kệ cho nó cay

Mặc kệ cho nó đắng

Đời u mê tăm tối

Đời là khổ trầm luân


Đời là cái quái gì

Nó có đáng là chi

Trăm năm sau ai biết

Ta từng có trên đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

MÓN NGON

 

Trời ơi ngon quá xá đi thôi

Mình từng ăn nó đã lâu rồi

Mấy năm mới có dịp ăn nữa

Bữa nay phải quyết vét sạch nồi


Thơm quá nhanh vào mình chén thôi

Rượu nhiều, bạn quý lại lắm mồi

Đầy mâm thỏa sức mà ăn uống

Miếng ngon phải ráng cố mà ngồi


Ăn thế mà chưa có hết nồi

Bạn mình cũng đã xỉn hết rồi

Chắc phải gom hết vô cái hộp

Mình xách về nhà kẻo bị ôi


Tối nay mình có bữa nữa rồi

Giờ về hâm lại lát ăn thôi

Cũng may bạn đã say ngủ hết

Họ mà biết được trách mình tồi


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

THAM QUAN


Tham nhũng là chuyện bình thường

Nước nào cũng có những phường quan tham

Đã là quan, ai cũng tham

Tuỳ theo mức độ họ tham thế nào


Nếu mình có chức quyền cao

Liệu mình có giữ thanh cao cả đời

Biết bao nhiêu thú vui chơi

Rượu ngon, gái đẹp gọi mời tận nơi


Chỉ cần câu nói lỡ lời

Hoạ nó sẽ tới khó mà trở tay

Làm dân đen thế mà hay

Đêm về nằm ngáy khò khò bình an


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÍNH TOÁN

 

Hôm nay dưới ánh trăng vàng

Định đập con lợn rủ nàng đi chơi

Tiền túi giờ hết sạch rồi

Đành lòng nuốt lệ đập thôi sao giờ


Hay là bán mấy bài thơ

Liệu ai mua giúp bây giờ cho ta

Nghĩ hoài mà chửa có ra

Cách nào để có tiền mà mời em


Thôi tắt điện thoại cho yên

Ở nhà nằm ngủ mơ tiên giáng trần

Không tiền đi chỉ mệt thân

Em chê mình đần rồi nghỉ chơi luôn


Tạm thời chịu đựng chút buồn

Cố đánh bài chuồn cho nó thảnh thơi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NHẬU NHIỀU

 

Mới nhậu có năm lít

Người đẹp qua, mắt tít

Rượu như là phép màu

Anh mê em đến chết


Vì rượu nên thấy đẹp

Hết rượu lại bình thường

Hoá ra là vì rượu

Thôi thì bỏ rượu luôn


A hi hi em à

Rượu vào nên nhời ra

Chớ cái chuyện tình ta

Tất cả là do rượu


Em trách anh thì chịu

Chớ anh già nắm dồi

Em tuổi trẻ sung sức

Anh chỉ có rượu thôi..


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

THƠ VÀ THẨN

 

Anh hay thơ thẩn thế thôi

Nhưng mà yêu có một người xưa nay

Thơ là giải trí hàng ngày

Làm thơ anh giải biết bao nỗi sầu


Anh hay thơ thẩn đâu đâu

Nhưng em luôn ở trong đầu của anh

Làm thơ nó rất là nhàn

Ghép mấy cái chữ theo vần mà thôi


Anh hay thơ thẩn vậy rồi

Nhưng anh chỉ nhớ một người là em

Thơ anh, bạn chẳng có thèm

Nhưng anh thích viết thế nên viết hoài


Thẩn thơ là bản tính rồi

Thẩn thơ yêu một người thôi em à

Yêu nhiều cho nó khổ ra

Thời gian đâu để la cà hỏi han


Anh hay thơ thẩn than van

Gọi là than chứ có van cái gì

Thơ thẩn phải có chút bi

Để cho nó có lâm ly ấy mà


Anh nào mơ mộng thi ca

Yêu nên thơ mới thốt ra thành lời

Không yêu thơ, biết gì chơi

Vì nghèo nên mới làm thơ suốt ngày


Chứ mà giàu đã khác ngay

Cả ngày bốc phét ta đây với đời

Ra vẻ ta một dân chơi

Ba hoa mở miệng khinh người thua ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

GIÀ RỒI

 

Già rồi còn ước mơ gì

Công danh phú quý rời xa hết rồi

Cũng qua bao trận ăn chơi

Cũng huênh hoang giọng với đời mấy phen


Già rồi không kiếm ra tiền

Cả ngày luẩn quẩn bên hiên nhìn trời

Lâu lâu thở tiếng dài hơi

Vẻ như tiếc nuối một thời nào kia


Già rồi còn luyến lưu gì

Dù sao mọi chuyện cũng đi qua rồi

Thời gian nó vậy vẫn trôi

Cách gì làm lại cuộc chơi từ đầu


Già rồi hy vọng sống lâu

Có nhiều sức khỏe đừng đau ốm gì

Chuyện xưa phải cố quên đi

Để lòng thanh thản khi về cõi âm


Già rồi nên cứ trầm ngâm

Hồi tưởng lại những tháng năm dại khờ

Thả hồn theo những câu thơ

Hy vọng có một nàng thơ bên mình


Già rồi đừng nghĩ linh tinh

Nghĩ nhiều rồi bị thần kinh phát khùng

Cuộc đời sắc sắc không không

Không là không có mãi không có gì.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÌNH YÊU TRONG THƠ

 

Ai tin tình có trong thơ

Chắc hẳn người ấy mộng mơ rất nhiều

Thơ nào mà có tình yêu

Chẳng qua văn vẻ những điều viễn vông


Tình thơ tô vẽ màu hồng

Yêu cuồng, yêu dại, yêu không nghĩ gì

Yêu trong tâm trạng cuồng si

Yêu mà quên hết những gì xung quanh


Tình thơ thường chẳng có thành

Phần nhiều dang dở và mang u sầu

U mê yêu đậm yêu sâu

Đến khi thức tỉnh là đau đớn lòng


Nhà thơ tô vẽ lung tung

Người xem sẽ nghĩ họ từng đã yêu

Cho nên ngộ nhận là nhiều

Thơ tình chẳng có tình yêu bao giờ


Không tình nên mới có thơ

Có tình họ chẳng bao giờ viết ra

Riêng tư tình cảm người ta

Họ phải đem giấu, ai mà viết chi


Thơ tình chẳng ý nghĩa gì

Ai cũng viết được, thích thì viết thôi

Thơ không hề giống cuộc đời

Bởi thơ là một thú vui cõi trần.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

THƠ TÌNH SỐ 9

 

Người ta mèo mả, gà đồng

Họ còn thành vợ thành chồng với nhau

Đôi mình trí thức, học cao

Thế mà lại chẳng khác nào vô duyên


Người ta nghèo khó bạc tiền

Đơn sơ lễ cưới lên duyên vợ chồng

Đôi ta lễ giáo gia phong

Lại mơ một chén rượu hồng bao xuân


Hay là mình chẳng nợ nần

Cho nên không thể nên duyên vợ chồng

Phải chăng mình giỏi mình ngông

Sỹ diện to quá khiến lòng tự cao


Bây giờ trách móc lẫn nhau

Tại , là, do, bởi, từ đầu đừng quen

Em về ôm khổ đời em

Anh về ôm nỗi nhớ em cả đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

TRỐNG RỖNG

 

Sau một đêm mất trắng

Ta nhìn ra đời đắng

Cả căn phòng trống vắng

Bóng đêm trùm yên lặng


Không thể nào điên được

Không thể nào tỉnh được

Chỉ đối diện với nó

Chỉ là phải chiến đấu 


Đời mà ai biết đâu

Đời làm sao hiểu được

Cũng chỉ thế mà thôi

Nên người hay hận đời


Nỗi buồn nào cũng hết

Cơn đau nào cũng qua

Ta còn lại với ta

Mọi thứ đều rời xa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc