Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Buồn Xứ Huế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Buồn Xứ Huế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

THÈM RƯỢU

 

Cố Đô ơi! Buồn chi vậy

Vẫn còn đây chứ có mất đi đâu

Vẫn thành lũy, vẫn chiến hào

Cung vàng, điện ngọc, cớ sao lại buồn


Ừ buồn nhỉ, trời mưa dầm

Trời suốt ngày cứ âm âm trầm mặc

Nước sông Hương đầy vẩn đục

Nhã nhạc đâu vang mấy khúc u sầu


Em ơi em, em đi đâu

Anh xin hỏi vài câu có được

Ở gần đây ai bán rượu

Anh muốn mua uống cho ấm trong mưa


À mà thôi em đừng nói

Anh nhìn em là cũng đã hiểu rồi

Anh hơi bẩn với lại bần

Anh xin lỗi vì làm phiền em nhé


Chiều xứ Huế, kẻ cô đơn

Lòng chợt buồn nhớ người năm ấy

Tình năm xưa tính sao đây

Hay định mệnh nó bày ra như vậy


THEM RƯỢU

Duy Sac 2012

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

CHIỀU TRONG THÀNH NỘI

 

Hoàng Thành buồn quá, em ơi!

Thái Hòa nóc điện, ngói rơi ra kìa

Em nhìn xem chỗ đằng kia

Vữa bong từng mảng, gạch chìa hết ra


Còn đâu dấu vết ngọc ngà

Cung vàng cũng chỉ thời xa vắng rồi

Có người luyến tiếc một thời

Nên câu Nhã Nhạc những lời bi ai


Ngọ Môn buồn vẻ u hoài

Lầu Hồng dột nát, son phai nhạt dần

Lầu xanh còn chút nào xuân?

Cửa quanh, cửa thẳng lính tuần đi đâu?


Sông Hương nước chảy về đâu?

Thuyền rồng đang ở chỗ nào ai hay?

Mưa dầm rả rích cả ngày

Rồi khi nào hết mưa này em ơi?


Lang thang hết mấy vòng rồi

Ta đi đâu mãi tìm ai chốn này

Mà sao ta lại đến đây?

Đến mà không muốn chia tay để về.


Duy Sac 2002

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

HUẾ BUỒN

 

Huế ! Ôi Huế! Ôi buồn sao

Mưa cũng không thể đổ ào ào ư

Hạt bay nhè nhẹ lừ thừ

Gió se sắt lạnh, buốt nhừ hết xương


Mưa kia không đủ ngập đường

Mưa chỉ gợi cảnh thê lương thảm sầu

Em che ô mãi về đâu

Bước chân tất tả nơi cầu xa xa


Thành xưa rêu mốc phơi ra

Mưa làm dột nát vài ba nóc lầu

Ngọ Môn ủ dột âu sầu

Khách lãng du cứ chực chầu cái chi


Ở đó đâu có cái gì

Chỉ mỗi cái cổng, lối đi đã mòn

Lầu kia phai hết nét son

Ngói chắc chỉ còn vài cái dư âm


Đổi thay biết mấy mươi năm

Ngọ Môn đứng đó trầm ngâm một mình

Chắc nó nhớ cảnh triều đình

Nhớ ngày yến tiệc quan binh đứng đầy


Nhớ người từng ngự nơi đây

Nhớ đêm lễ hội thả đầy hoa đăng

Nhớ trung thu dưới ánh trăng

Vũ công hát xướng rộn ràng năm canh


Nhớ làn khói súng mong manh

Nhớ người dũng tướng công thành năm xưa

Nhớ thôi chứ biết sao giờ

Thời gian nó xóa phai mờ còn đâu


Trời kia còn đổ mưa ngâu

Huế còn dai dẳng nỗi sầu cố đô.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2006

MƯA HUẾ

 

Mưa buồn thành nội vắng lạnh tanh

Du khách lang thang ngắm hoàng thành

Chiến hào sen nở màu dĩ vãng

Ngọ môn ủ rũ nhớ hùng anh


Chiến luỹ ghạch trơ, vữa tanh bành

Rêu bám chân tường mảng mảng xanh

Thái hoà điện ngọc, ngai vô chủ

Thượng uyển cỏ hoa xác xơ cành


Cửu đỉnh đồng hoen bốc mùi tanh

Thần công chui rúc dưới gầm thành

Nhã nhạc vang câu buồn dĩ vãng

Nam ai ray rứt buổi tàn canh


Huế chiều giá buốt trong mưa lạnh

Sông Hương nhung nhớ thuở vang danh

Chín Chúa gian nan đường mở cõi

Kim Long lưu luyến chốn kinh thành


Pháo đài Mang Cá chẳng lính canh

Kỳ đài ngán ngẩm buổi tranh dành

Tràng Tiền mấy nhịp cầu tiếp nối

Thời gian xô đẩy rất là nhanh


Biết bao chiếc lá đã xa cành

Chồi non vươn dậy sức sống xanh

Lịch sử còn đây thời vang bóng

Cháu con kế tục nghiệp cha anh.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc



CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

 

Chiều mưa dai dẳng lê thê

Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu

Đò ngang , đò dọc đi đâu

Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai


Nghe trong hát khúc Nam Ai

Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê

Nam Bình u uất tràn trề

Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn


Hàng cây ủ rủ nỗi buồn

Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không

Rêu phong hàng cột lầu hồng

Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần


Ngọ Môn nín lặng tần ngần

Thời gian như vẫn đang còn vấn vương

Rêu xanh bám những mảng tường

Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn


Lữ khách tìm chi lang thang

Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa

Thái Hoà điện vắng như chùa

Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa


Cầu Trung Đạo bóng ai qua

Nhìn sao lạ quá hay là người xưa

Điện Càn Thành người về chưa

Chắc còn đang bận say sưa ngự triều


Càn Chánh điện nhìn tiêu điều

Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường

Khôn Thái điện vắng người thương

Dư âm của những đêm trường nhớ nhung


Hay người viếng Trường Sanh cung

Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên

Cung Diên Thọ đang sáng đèn

Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân


Miếu thờ người ghé dừng chân

Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên

Trong cơn rét mướt triền miên

Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây


Vườn thượng uyển lác đác cây

Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa

Tàn phai hết những dấu xưa

Huế đã khép cửa một thời vàng son


Bao lần trăng khuyết lại tròn

Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng

Để người lữ khách mơ màng

Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc