Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tự Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tự Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

KHỔ ĐAU

 

Em còn có nhớ anh không

Bây giờ anh chỉ thấy lòng mình đau

Tiếc cho một mối tình đầu

Trời sinh một cặp khổ đau một đời


Bao nhiêu năm nước mắt rơi

Cũng vì người ấy nói lời dèm pha

Làm cho ta bị nghi ngờ

Tình mình vì thế cứ xa dần dần


Anh buồn việc đó nhiều năm

Nhưng không biết cách để làm tốt hơn

Thành ra em phải đau buồn

Níu kéo không được nên buông cuộc tình


Đang yêu thành kẻ thất tình

Thật là oan nghiệt cho mình đúng không

Sao em chưa chịu lấy chồng

Hay là em muốn anh mong anh chờ


Cho anh đau khổ ngẩn ngơ

Cho anh trá giá năm xưa vô tình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

ĐƠN PHƯƠNG NHỚ

 

Yêu làm gì nữa, già rồi

Tình xưa một mối lo còn không xong

Tơ vương như mối bòng bong

Không quên đi được khiến lòng rối tinh


Yêu làm gì nữa khổ mình

Bởi vì người cũ ân tình chưa phai

Làm sao mình dám quen ai

Vì quen người mới là ta phụ tình


Kệ thôi, cái số của mình

Tới đâu thì tới, ai khinh thì tùy

Xem như mặc kệ nó đi

Có rượu để uống thế thì vẫn vui


Say vào ta cứ ngồi cười

Cười cho sảng khoái nụ cười của ta

Cười cho khuây khỏa tâm ta

Cười để quên hết là ta yêu người.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021



THƠ TÌNH CỦA TÔI

 

Tôi không dùng thơ tán gái

Tôi làm thơ vì cô gái tôi yêu

Thơ tình mà không tình yêu

Là vần thơ sáo những điều vu vơ


Tình yêu cho tôi mộng mơ

Mặc dù tình chẳng có bờ để neo

Nhà thơ vật chất rất nghèo

Nhưng bao la những tình yêu trong đầu


Tôi nào có nói dóc đâu

Tôi yêu cô ấy đã lâu lắm rồi

Chỉ vì cô ấy xa tôi

Nên tôi phải ngồi bóng gió lung tung


Bạn bè tưởng tôi bị khùng

Nhưng nào có khùng bởi quá yêu thôi

Yêu người thì đâu có lỗi

Thế nào em cũng hiểu tôi thôi mà


Giờ em chưa tiện nói ra

Tập trung để mà lao động kiếm cơm

Vất vả gian lao hôm sớm

Nàng đâu để ý thằng bờm như tôi


Biết là biết chỉ thế thôi

Sẽ đến lúc rồi nàng nói yêu anh

Giờ tôi phải cố để dành

Góc trái tim nhỏ của anh cho nàng


Thế đó, tình vốn trái ngang

Đâu có dễ dàng mà đến bên nhau

Càng nhớ sẽ càng thêm đau

Hy vọng ta sẽ chung nhau đường đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

NGHĨA NẶNG TÌNH THÂM


"Trăng lên khỏi núi mặc trăng

Tình ta với bạn khăng khăng một lòng"

Sông kia dù nước hai dòng

Nước lớn hay ròng nó vẫn là sông


Quê mình lúa tốt xanh đồng

Cánh cò, cánh én chiều hồng lượn bay

Khói lam quấn quýt ngọn cây

Con nít từng bầy chạy nhảy trên đê


Bao năm em đã xa quê

Em có muốn về lại mái tranh xưa

Cùng anh vun đắp hàng dừa

Đôi ta nối lại những mùa yêu đương


Cuộc đời gian khó bao đường

Không đâu sánh được quê hương chúng mình

Biết đời ai nhục ai vinh

Còn cái nghĩa tình ta mãi có nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

EM CÓ BIẾT KHÔNG ?

 

Em có biết không ?

Tình không là cảm xúc

Nó là niềm tin, là duyên nợ tụ thành

Nên chữ tình kia nó vốn rất mong manh

Ta không hiểu nó là dễ dàng đánh mất


Em có biết không ?

Tình nó là phước báu

Bởi ta biết yêu nên mới có được tình

Những người vô duyên không có được tình yêu

Nên họ cứ mãi cả một đời cô quạnh


Em có biết không ?

Tình nó là hạnh phúc

Ta được yêu thương và ta biết thương yêu

Ta đến với nhau vì có tình trong đó

Nên chớ buông tay để đánh mất chữ tình


Em có biết không ?

Tình nó luôn thử thách

Những lúc xa nhau ta có thật thương nhau

Ai đến với tình chắc phải chịu đớn đau

Nhưng gìn giữ nó thì đời luôn hạnh phúc


Duy Sắc 2019

BUỒN VÌ TÌNH

 

Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra

Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

XIN ĐỪNG NHẮN TIN

 

Ai ơi đừng có nhắn tin

Em không có ý có tình gì đâu

Tình yêu, em chẳng mong cầu

Bởi vì trên mạng biết đâu mà tìm


Em hơi có bệnh thần kinh

Hoang tưởng nên chớ tỏ tình với em

Giàu sang em cũng chẳng thèm

Bởi em nghèo quá làm sao dám trèo


Đọc thơ em viết thấy sao

Nếu mà đồng cảm like vào giúp em

Chỉ cần đừng sỉ vả em

Thế là cũng đã thương em lắm rồi


Tâm tình em chỉ thế thôi

Đừng giận em nhé, nói lời khó nghe

Có chê hãy cứ việc chê

Nhưng tình thì chắc khó mà được đâu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG EM !

 

Em buồn em viết linh tinh

Chứ nào đâu có ý tình với ai

Phận em nghèo khó, nợ dai

Cuộc đời lang bạt, bất tài ba hoa


Gọi là mê chút thơ ca

Lõm ba lõm bõm viết ra giải sầu

Tình yêu trăng gió đâu đâu

Chứ em như vậy ai nào dám yêu


Tội thân em khổ đã nhiều

Lắm khi hay đứng ngắm chiều hoàng hôn

Ngu ngơ như kẻ mất hồn

Khờ căm cái mặt, chưa khôn bao giờ


Xin đừng xem mấy bài thơ

Hiểu lầm em bị thẫn thờ vì yêu

Để em mơ mộng thêm nhiều

Để đời em lại cứ phiêu linh hoài


Thương người mà chẳng biết ai

Bởi vì em biết nào ai thương mình

Thành ra ảo tưởng thần kinh

Cứ luôn suy nghĩ rằng mình từng yêu


Xuân về em lại cô liêu

Thất tha thất thểu bơ vơ một mình

Vì nghèo trốn nợ, trốn tình

Bây giờ không biết đời mình về đâu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

TỰ NGẮM MÌNH

 

Mỗi ngày mình cứ soi gương

Nhìn xem nó có bình thường hay không

Soi rồi mình tự nhủ lòng

Mặt mình như vậy thì trông chờ gì


Từ mình nghĩ đến ngoài kia

Người ta nhìn thấy mình thì nghĩ sao

Bạn mình là kiểu người nào

Họ có thật sự kết giao với mình


Mình soi kỹ bản mặt mình

Nó tròn, nó méo, dạng hình ra sao

Rồi mình tự nghĩ xem nào

Bản mặt như vậy ai nào sẽ yêu


Tiền mình trong túi không nhiều

Ngoại hình nó đã về chiều già nua

Tính tình khờ khạo, quê mùa

Có ai chấp nhận giao du thật lòng


Vậy mình có được yêu không

Tại sao họ lại mở lòng với ta

Nghĩ hoài mà nghĩ không ra

Nên mình phải cố nghĩ ra xem nào


Mây cao gặp gió tầng cao

Vậy mình đang ở tầng nào của mây

Chắc là tầng thấp dưới này

Chứ mình sao có thể bay lên trời


Nghĩ quanh nghĩ quẩn vậy thôi

Mà cũng đã hết nửa đời lông bông

Chắc là mình ở tầng không

Tầng không là ở nơi không có tầng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TRỜI ĐỘ


Trình độ dù có bao nhiêu

Nếu trời không độ, tài nhiều cũng thua

Số phần luôn có trước giờ

Cố mà vùng vẫy chẳng qua ý trời


Nghe qua cứ tưởng dở hơi

Nhưng mà nó đúng chưa sai bao giờ

Mơ ai cũng có nhiều mơ

Còn thành hay bại là do số trời


Cuộc đời như một trò chơi

Ta là con tốt tới lui bàn cờ

Trời luôn điều khiển đời ta

Tất cả mọi thứ đều là trời ban


Cao sang hay cảnh cơ hàn

Đều do số mệnh nó an hết rồi

Làm thì vẫn phải làm thôi

Nhưng luôn phải hiểu Đạo Trời  công minh


Có tình ta phải giữ tình

Mang ơn phải nhớ để mình báo ơn

Đừng nên ganh gét thù hằn

Nghiệp chồng thêm nghiệp bất an cả đời


Dám chơi dám chịu mà thôi

Hãy chơi cho đẹp để đời nể nang

Sống sao đạo đức đàng hoàng

Bởi vì thất đức là tan nát đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NHỘNG RANG ĐẬU

 

Thơ là phải có chút đắng cay

Có chút tình yêu để tỏ bày

Ra vẻ như ta người từng trải

Chứ còn sự thật chẳng ai hay


Thơ mà triết lý cũng chẳng hay

Bởi ta nào có đã hơn ai

Nói như con vẹt từ sách vở

Người không hiểu biết nghĩ là hay


Thơ là thơ thẩn nó mới hay

Giả điên giả dại để lỡm đời

Người không biết tưởng là điên thật

Họ khen ta có tật có tài


Thơ văn là ngôn ngữ xưa nay

Mở mồm văn hóa nó phải hay

Đừng tưởng ta là này là nọ

Cuồng ngôn loạn ngữ vẻ ta đây


Yêu thơ yêu cả người thi sỹ

Bởi họ như hoa tỏa hương đời

Chẳng khác con tằm tơ mãi nhả

Đến khi thành nhộng với đậu rang.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ẾCH ỘP

 

Ngồi trong cái xó nhà

Buông những lời cuồng ngôn

Nghĩ là mình khôn lắm

Người ta chẳng biết gì


Văn với lại chả thơ

Như riềng sả lá mơ

Chẳng khác gì nói hùa

Thế là hay rồi đấy


Ta đã là gì đây

Ở trên cõi đời này

Mà ai thèm có biết

Ta dù có là ai


Thôi ta là con ếch

Ếch cứ kêu ộp ộp

Tự kêu rồi tự nghe

Như thế là tự mãn


Ếch ộp là ếch ộp

Ngoài kia mơ lốp đốp

Nước cứ rơi lộp độp

Ếch vui nhảy chồm chồm


Trời ơi vui quá đi

Vui ơi là quá vui

Ếch ộp là ếch ộp

Mưa rào là ếch kêu.


Tác giả: Duy Sắc

BUỒN QUÁ CHIỀU QUA


Chiều qua buồn quá nên buồn

Buồn qua nhiều quá nên buồn chiều qua

Buồn qua cả buổi chiều qua

Chiều buồn cả buổi chiều qua cứ buồn


Buồn qua cả buổi chiều buồn

Chiều qua cả buổi chiều buồn chiều qua

Chiều qua buồn cứ vậy qua

Quá chiều buồn quá nên qua buổi chiều


Chiều buồn nên quá là buồn

Buồn chiều buồn quá nên buồn cứ qua

Qua buồn cả buổi chiều qua

Buồn qua cả buổi buồn qua hết chiều


Chiều qua buồn quá cứ buồn

Chiều buồn qua cả chiều buồn chiều qua

Qua chiều buồn buổi hôm qua

Qua hôm buồn quá hôm qua chiều buồn


Buồn buồn qua buổi chiều buồn

Chiều chiều qua những nỗi buồn hôm qua

Qua hôm buồn buổi chiều qua

Qua chiều qua nữa cho qua hết buồn


Chiều qua qua những chiều buồn

Chiều buồn qua những nỗi buồn đã qua

Đã qua buồn buổi chiều qua

Chiều buồn buổi ấy đã qua bao chiều


Buồn qua ngần ấy buổi chiều

Chiều qua buồn ấy về chiều hôm qua

Quá buồn chiều ấy đã qua

Qua chiều hôm ấy chưa qua hết buồn


Chiều qua là buổi chiều buồn

Qua buồn chiều ấy mà buồn chưa qua

Buồn chiều nay với chiều qua

Buồn nào cho để nhanh qua hết buồn


Chiều nay chiều ấy đều buồn

Chiều qua chiều ấy cũng buồn chưa qua

Buồn qua chưa hết chiều qua

Chiều nay buồn nữa lại qua buổi chiều


Buồn chiều ấy bởi vì chiều

Buồn nay không phải vì chiều nó qua

Buồn qua chiều ấy hôm qua

Hôm nay buồn quá cũng qua hết chiều


Buồn qua qua biết bao chiều

Bao chiều qua ấy là chiều buồn qua

Buồn chiều hôm ấy vừa qua

Buồn qua chiều ấy hôm qua còn buồn


Buồn ơi chiều cứ qua buồn

Chiều ơi chiều lại cứ buồn đi qua

Chiều nào buồn nó cũng qua

Cứ chiều qua lại đi qua nỗi buồn


Buồn chiều qua ấy vì buồn

Buồn vì chiều ấy nỗi buồn lại qua

Qua buồn chiều lại chẳng qua

Qua chiều buồn lại cứ qua mỗi chiều


Chiều qua cũng chỉ là chiều

Chiều nay thì cũng là chiều nó quá

Chiều nào cũng lắm buồn qua

Chiều ôi buồn quá đừng qua nữa chiều.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

LẠI LÀ ẢO TƯỞNG

 

Cuộc sống luôn hạnh phúc

Tại ta quá tham lam

Tìm những gì xa quá

Nên chỉ thấy nỗi buồn


Nhìn về dĩ vãng xưa

Biết bao nhiêu hối tiếc

Những giấc mơ tan biến

Cũng bởi vì sân si


Hư danh làm điên đảo

Ta cuồng nhiệt lao vào

Quên người từng bên cạnh

Lúc gian khổ ban đầu


Hôm nay ngồi nhìn lại

Người xưa đã đi rồi

Hư danh cần chi nữa

Mọi thứ là hư không


Còn gì để đèo bồng

Chỉ còn nỗi cô đơn

Ta ngắm nhìn trăng sáng

Say bên chén rượu nồng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ÔI CUỘC ĐỜI !


Ôi cuộc đời ai biết ai hạnh phúc

Nụ cười ai có thật nụ cười ai

Ai hạnh phúc có ai cười hạnh phúc

Hạnh phúc ai cười thật hạnh phúc ai


Ôi cuộc đời ngày mai ai có biết

Ai biết ai ai biết có biết ai

Ai có biết biết ai ai nào biết

Biết ai nào ai biết có biết ai


Ôi cuộc đời ngày mai hay là mộng

Có chắc mai hay chỉ có hôm nay

Ai có chắc ngày mai còn để mộng

Ai biết ai còn biết có ngày mai


Ôi cuộc đời ai biết ai mà biết

Ai ngày mai ai có biết đến ai

Ngày mai đời còn có để đến mai

Ai còn có ngày mai cho ai biết.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

THÈM NHỎ DÃI


Mình nào phải là người gen tị

Nhưng bạn mình sao quá cao sang

Suốt ngày ăn tiệc nhà hàng

Sơn hào, hải vị đầy mâm rất nhiều


Nhìn tấm ảnh mà thèm nhỏ dãi

Biết khi nào mình mới được ăn

Mỗi ngày cơm nguội muối vừng

Lâu lâu có ít tép rang với dầu


Nhiều khi muốn được ăn bát phở

Chỉ gọi là bún với nước dùng

Nhưng sao cảm thấy khó khăn

Thành ra thỉnh thoảng đứng dòm người ta


Lúc còn bé mẹ cha chăm bẵm

Chưa phải lo thiếu một bữa nào

Bây giờ khôn lớn học cao

Thèm ăn một miếng bọt trào cả ra


Ôi bè bạn của mình thành đạt

Ai cũng giàu lại ở nhà cao

Thân mình còn bới còn cào

Hằng ngày chắt bóp từng hào từng xu


Nghĩ mà tủi cho thân mình quá

Xưa nay toàn nói chuyện ba hoa

Lang thang như kẻ không nhà

Đầu đường xó chợ lê la ba xàm


Đành nuốt lệ từng đêm lặng lẽ

Tiếc nuối hoài dĩ vãng đã qua

Tình xưa nay cũng nhạt nhòa

Tình nay không biết đâu ra mà tìm


Thơ với thẩn thành ra lẩn thẩn

Điên chẳng điên dở dở ương ương

Ai nhìn họ cũng xem thường

Bạn bè nhìn bảo giống phường thất phu


Làm gì nữa khi già đang đến

Hết thật rồi khỏi mộng với mơ

Bạn mình ông nọ bà kia

Bà kia ông nọ thật là phong lưu


Ôi thèm quá một chai rượu đế

Ta muốn say quên hết cả đi

Say rồi vinh nhục xá gì

Vui cùng trăng sáng mỗi khi thơ về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

PHẬN GỐI RƠM


"Gối rơm theo phận gối rơm"

Xa em, anh cũng sẽ buồn vì thương

Nhưng thời kinh tế thị trường

Nếu tiền không có yêu đương làm gì


Hay yêu bằng cái mặt lỳ

Tương lai chẳng biết sẽ đi lối nào

Hứa nhăng hứa cuội tào lao

Để rồi đánh đổi hết vào thanh xuân


Bây giờ tuổi trẻ vẫn còn

Em tìm mối khác kết hôn với người

Đừng yêu đương nữa em ơi

Nó mệt mỏi lắm khổ đời nhau thôi


Hai ta chấm dứt cho rồi

Đau trong chốc lát là thôi em à

Chứ còn câu chuyện tình ta

Anh cảm thấy nó thật là phiêu lưu


Tương lai anh quá mịt mù

Việc làm tạm bợ, sống như thế nào

Dù sao em cũng học cao

Công danh phía trước thế nào cũng lên


Chức cao, em kiếm nhiều tiền

Khi em thành đạt, người yêu thiếu gì

Em quên anh gấp nhanh đi

Xem như em bị giẫm vào bụi gai


Rồi đây năm rộng tháng dài

Bao nhiêu vết xước cũng phai nhạt dần

Em nên yêu quý bản thân

Đừng vì một kẻ nợ nần như anh


Chia tay anh cũng chẳng đành

Nhưng mà hoàn cảnh bây giờ éo le

Nghe anh em hãy quay về

Kẻo rồi tai tiếng em nghe nhức đầu


Dù sao từng đã thương nhau

Anh nhận tiếng xấu là người lưu manh

Xem như em bị lừa tình

Anh là một kẻ sở khanh hai lòng


Về đi kẻo mẹ cha mong

Về đi đừng để cho lòng thêm đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NGHÈO QUÁ


Nghèo quá ai cũng tránh

Họ sợ đến vay tiền

Nên họ luôn từ chối

Hai cái chữ " bạn hiền "


Nghèo quá là nhục lắm

Họ hàng ai cũng khinh

Người thân luôn đay nghiến

Lời lẽ rất khó nghe


Nghèo quá luôn mang tiếng

Nên đừng đến nhà người

Họ đề phòng cảnh giác

Mất gì là họ nghi


Nếu bạn đang cảnh nghèo

Hãy cứ siêng làm việc

Đừng xã giao lắm chuyện

Rồi chỉ vướng thị phi


Nghèo phải biết chắt chiu

Để giành tiền tiết kiệm

Đừng đua đòi hoang phí

Kẻo rồi lại nợ nần


Nghèo chẳng ai có muốn

Nhưng đã vướng nghiệp nghèo

Tốt nhất là giữ giới

Tu tâm để an lành


Hãy thường hay niệm Phật

Cầu cho đời bình an

Đừng nghèo mà mặc cảm

Để cho lòng bất an


Giàu, nghèo là phần phúc

Chẳng phải tài năng đâu

Phận mình như thế nào

Cứ vui lên mà sống


Đời vô thường chóng vánh

Giàu, nghèo cũng thế thôi

Giành tiền mua mảnh đất

Xây cái mộ cho mình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NGHỀ VẼ LÀ NGHỀ KHỔ


Nghề vẽ là nghề khổ

Vẽ nhiều không ai mua

Tranh chất thành một đống

Hy vọng lúc về già


Tuy nhiên nếu vẽ xấu

Ý tưởng toàn tào lao

Màu sắc đầy u tối

Khó kiếm được xu nào


Tranh vẽ là công phu

Cái cần chính là tinh

Vẽ gì cho đáng vẽ

Đỡ tốn công của mình


Tranh không là xu thế

Mà nó là tinh tế

Là độc lạ khác người

Là cao siêu kỹ thuật


Nếu không biết vẽ gì

Hãy cứ vẽ lá hoa

Vẽ cỏ cây, sông, núi

Chắc là có người mua


Nghề vẽ là khổ lắm

Đốt tiền như đốt giấy

Vẽ xong rồi vứt đấy

Rồi mối mọt nó ăn


Bây giờ nhiều người vẽ

Sự cạnh tranh là cao

Mình không là số một

Thì phải là hai, ba


Ngoài ra còn mồm mép

Còn phải biết ba hoa

Biết truyền thông quảng bá

Có bề trên đỡ đầu


Tuy nhiên nếu vẽ kém

Dù quảng cáo cho lắm

Tranh cũng chẳng ai mua

Làm xấu thêm uy tín


Nghề vẽ là bạc bẽo

Như con tằm nhả tơ

Nhả xong rồi lúc chết

Cũng tan tành giấc mơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

GIÀU CÓ


Giàu có ai cũng thích

Ngày nào nhà cũng đông

Khách khứa luôn nhộn nhịp

Toàn nghe lời tán dương


Giàu có nên bạn quý

Điện thoại luôn cứ reo

Câu " bạn hiền " ríu rít

Trà với rượu suốt ngày


Giàu có là oai lắm

Họ hàng nở mặt mày

Người thân luôn quấn quýt

Luôn khoe giùm cho ta


Giàu là ai cũng thích

Nên đều cố làm giàu

Giàu có tiền dư dả

Thích ăn gì là ăn


Khi giàu tình nghĩa lắm

Anh anh và em em

Lễ nghĩa nhiều vô kể

Văn hóa phủ đầy mình


Ai từng giàu chắc biết

Bè bạn bám suốt ngày

Người nhờ và kẻ cậy

Ăn nhậu suốt cả ngày


Đời giàu sung sướng lắm

Ta mặc sức khoe khoang

Nói nhăng rồi nói cuội

Người ta bảo lắm tài


Nên hãy cố làm giàu

Bằng tài năng đích thực 

Đừng bất chấp thủ đoạn

Rồi cái giàu lại tan


Giàu phải học cao sang

Để cho đời họ nể

Lên xe và xuống ngựa

Cửa nhà luôn khang trang


Giàu, nghèo đều có số

Nên cũng rất bình thường

Nếu ta giàu là phước

Nên phải biết giữ gìn


Đời này vô thường lắm

Nên giàu nghèo như nhau

Giàu thì mua nhiều đất

Xây cái mồ cho to


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc