Nghề vẽ là nghề khổ
Vẽ nhiều không ai mua
Tranh chất thành một đống
Hy vọng lúc về già
Tuy nhiên nếu vẽ xấu
Ý tưởng toàn tào lao
Màu sắc đầy u tối
Khó kiếm được xu nào
Tranh vẽ là công phu
Cái cần chính là tinh
Vẽ gì cho đáng vẽ
Đỡ tốn công của mình
Tranh không là xu thế
Mà nó là tinh tế
Là độc lạ khác người
Là cao siêu kỹ thuật
Nếu không biết vẽ gì
Hãy cứ vẽ lá hoa
Vẽ cỏ cây, sông, núi
Chắc là có người mua
Nghề vẽ là khổ lắm
Đốt tiền như đốt giấy
Vẽ xong rồi vứt đấy
Rồi mối mọt nó ăn
Bây giờ nhiều người vẽ
Sự cạnh tranh là cao
Mình không là số một
Thì phải là hai, ba
Ngoài ra còn mồm mép
Còn phải biết ba hoa
Biết truyền thông quảng bá
Có bề trên đỡ đầu
Tuy nhiên nếu vẽ kém
Dù quảng cáo cho lắm
Tranh cũng chẳng ai mua
Làm xấu thêm uy tín
Nghề vẽ là bạc bẽo
Như con tằm nhả tơ
Nhả xong rồi lúc chết
Cũng tan tành giấc mơ.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét