Chỉ mình ta là hiểu
Nỗi cô đơn của mình
Đời nghèo manh áo vải
Kiếp giang hồ lang thang
Tình người như gió thoảng
Nồng nàn chỉ phút giây
Nào có ai thật dạ
Cùng mình mộng đắp xây
Đời nào đâu phải mộng
Chẳng qua mình mơ thôi
Đợi chờ nào có khó
Nếu ta yêu chân thành
Rồi ngày mai buồn tẻ
Không có ai bên mình
Người có hay ngày trước
Vứt bỏ một chân tình
Tình yêu luôn cao đẹp
Chỉ lòng người đa đoan
Vội vàng và vồ vập
Cho tiếc nuối muộn màng
Ôi trách ai bây giờ
Mình trách mình thôi vậy
Số phận đã thế này
Biết làm sao thay đổi.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét