Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

CƠ HÀN

 

Cơ hàn ai có muốn đâu

Những không có biết cách nào giàu lên

Ngu si lâu quá thành hèn

Phải chăng là số cho nên thế này


Ta buồn ta uống rượu say

Mong sao quên những tháng ngày này đi

Say xong ta ngủ li bì

Ta mơ được bạn rủ đi kiếm tiền


Bạn rằng có chí thì nên

Tôi đây chỉ cách kiếm tiền cho ông

Chỉ cần vài chục triệu đồng

Ông mua sản phẩm rồi ông bán hàng


Ta nghe cũng rất là ham

Rằng bạn hiền chỉ cách làm giúp cho

Chứ tôi chẳng biết sao giờ

Cuộc đời túng quẫn nên thơ thẩn hoài


Bạn rằng ông cứ nghe tôi

Bây giờ ông hãy đi mời người ta

Về đây chung một mái nhà

Bán hàng đa cấp là ta sẽ giàu


Ta rằng bạn nói thiệt sao

Tôi ngu đâu biết cách nào nói năng

Làm sao lý lẽ phân trần

Nếu người từ chối làm ăn với mình


Bạn rằng ông rất thông minh

Cái tài nói dóc cùng mình xưa nay

Vài ba cái chuyện thế này

Với ông là chỉ búng tay được liền


Bây giờ ông muốn giàu lên

Một là ông phải bỏ tiền ra mua

Hai là ông dụ người vào

Cách nào thấy hợp thì lao vô làm


Ta rằng nghe cũng quá ham

Chỉ e tôi sẽ không làm vậy đâu

Tuy rằng tôi cũng ham giàu

Nghèo là cái số làm sao thoát giờ


Cảm ơn bạn chỉ dẫn cho

Bạn tìm người khác mà nhờ cậy đi

Bây giờ tôi phải đi về

Kẻo không rồi lại u mê lạc đường


Thế là ta tỉnh dậy luôn

Nghe đâu có tiếng em Hường chạy qua

Hường rằng con chó bên nhà

Người ta đánh bả lăn ra ngỏm rồi


Ta nghe đứng phắt dậy ngay

Nghĩ thầm hên quá, thịt cầy có ăn

Đang trong cảnh khổ bần hàn

Lộc trời cho thịt chó Tây to đùng


Thấy Hường nước mắt rưng rưng

Ta rằng chuyện ấy em đừng buồn chi

Chó thôi có đáng là gì

Mai mua con khác nuôi đi đừng buồn


Hường rằng em rất là thương

Tại vì con chó nó thường ngủ chung

Em cô đơn rất lạnh lùng

Đêm đêm ôm nó nên không thấy buồn


Thiệt là cái bọn ác nhơn

Tội cho thằng chó mới tròn một năm

Nhờ anh chôn xác nó giùm

Còn đây chi phí năm trăm ngàn đồng


Nghe Hưởng vừa dứt lời xong

Ta rằng em cứ yên tâm mà về

Lát rồi anh sẽ chạy qua

Anh đưa ra bãi để mà chôn đi


Dứt lời, Hường bỏ đi về

Ta cầm bao bố ra bê chó về

Nghĩ thầm ta phải mang đi

Chỗ nào cho khuất để mà thịt ăn


Nghèo rồi thì chắc là hèn

Chục cân thịt chó chợ đen triệu đồng

Ta cho vào tủ cấp đông

Dùng trong một tháng đỡ đồng tiền ăn


Thế là ta hý hoáy làm

Tối về có được chục cân thịt cầy

Tiền Hường gửi vẫn còn đây

Ta đi mua rượu đổ đầy hai can.


Kể từ hôm ấy ta nhàn

Ngày nào cũng rượu và ăn thịt cầy

Hão huyền những chuyện gió mây

Thẩn thơ với ánh trăng gầy hàng đêm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

CÔ BÁN PHỞ NHÀ BÊN

 

Nhà bên bán miếng đất thừa

Nhiều năm rồi chẳng ai mua nên buồn

Ra vào họ thở than luôn

Rằng nghèo tính bán kiếm đường mưu sinh


Khu này ao vũng, đất sình

Mả mồ lảng vảng vong linh đêm về

Nhiều người xem đất đều chê

Họ cho rằng chẳng mua về làm chi


Em Hồng quê ở Thanh Trì

Thuê nhà gần đó, hay đi qua nhìn

Một hôm em đến dọ tin

Biết rằng đất bán, em liền định mua


Em nhìn khu đất nhiều giờ

Tính lui, tính tới rồi mơ làm giàu

Em sang ta hỏi một câu

Rằng anh có biết người nào chủ không


Ta rằng em nếu có lòng

Chủ đang ở cách mấy căn kia kìa

Em qua đó hỏi thử đi

Tình hình giá cả rồi thì hãy mua


Đất cần đầy đủ giấy tờ

Giấy tay thì chớ có mua làm gì

Nhà kia họ muốn bán đi

Theo như anh biết chắc thì dễ mua


Hồng rằng đất vậy là vừa

Em đang bán phở nên mua làm quầy

Em đi dạo hết quanh đây

Loanh quanh chỉ có chỗ này tốt thôi


Ta rằng em quyết thế rồi

Hãy sang mà hỏi thử coi xem nào

Anh đây không biết gì đâu

Mong em có chí làm giàu thành công


Vậy là quán phở em Hồng

Sau hơn ba tháng thi công hoàn thành

Không ngờ em ấy thiệt nhanh

Một khu đất trống đã thành quán ăn


Đúng là Hồng rất chuyên cần

Thức khuya, dậy sớm một thân bán hàng

Phở em nấu khá là ngon

Xung quanh lối xóm họ toàn ngợi khen


Ngửi mùi hương phở ta thèm

Mấy lần cũng muốn thử xem thế nào

Không tiền biết tính làm sao

Nên ta cứ mãi ra vào nhìn em


Hình như Hồng biết ta thèm

Một hôm Hồng nói rằng em cần người

Chả là rửa bát phụ thôi

Anh coi nếu rảnh tìm người giúp em


Nửa ngày, giá một trăm ngàn

Sáng, trưa có phở bao ăn đủ đầy

Vừa nghe em nói tới đây

Ta rằng nếu vậy chuyện này để anh


Hồng rằng em nói thật tình

Chứ không đùa giỡn linh tinh làm gì

Anh quen ai giới thiệu đi

Đừng đùa em nhé thế thì không vui


Ta nghe Hồng nói một hồi

Rằng anh nói thật chứ chơi hồi nào

Anh làm rửa bát từ lâu

Việc này quen lắm, bắt đầu luôn đi


Hồng nhìn ta mới cười khì

Nếu anh nói vậy thì đi sang liền

Ta nghe sướng cả người lên

Rằng em tốt quá thật tình cảm ơn


Mỗi ngày ở cạnh em Hồng

Tâm hồn ta cứ lâng lâng yêu đời

Sáng, trưa phở có tận nơi

Cuối tuần tiền có trong người vài trăm


Thấy Hồng vất vả nhọc nhằn

Khiến ta cũng muốn quan tâm đến nàng

Một người con gái đảm đang

Chịu thương, chịu khó, dịu dàng, nết na


Một hôm em ghé sang nhà

Em đem xí quách cho ta một nồi

Hồng rằng ngon lắm anh ơi

Hai ta uống rượu và ngồi ngắm trăng


Nghe xong, ta thổn thức lòng

Lời rằng em thích ngắm trăng thật à

Từ nay nếu rảnh em qua

Tụi mình cùng với trăng già tỉ tê


Hồng tuôn nước mắt dầm dề

Rằng đời em khổ, xa quê lâu rồi

Nhiều năm phiêu dạt khắp nơi

Kiếm tiền quần quật, nửa đời cô đơn


Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Lòng em lại nhớ quê hương vô cùng

Hai ta có nỗi niềm chung

Ngụ cư đất khách tìm đường mưu sinh


Biết anh cũng có cảm tình

Nhưng anh lại sợ em khinh anh nghèo

Anh này ta hãy cứ yêu

Đời vô thường lắm nghĩ nhiều làm chi


Ta nghe chưa hiểu chuyện gì

Lời rằng em nói năng chi lạ kỳ

Hai ta nào ý tình chi

Chắc em đang có chuyện gì phải không


Hồng nhìn ra phía bờ sông

Rằng em nào có nỗi lòng gì đâu

Nhiều đêm suy nghĩ trong đầu

Thương anh cô quạnh đêm thâu một mình


Phận em bèo nước lênh đênh

Chưa từng nếm vị ái tình nhân gian

Gian lao vượt cảnh cơ hàn

Cho nên duyên nợ dở dang đến giờ


Anh thường len lén nhìn qua

Nên em bạo dạn sang nhà bữa nay

Ta rằng về vấn đề này

Em nên nghĩ kỹ kẻo mai đây buồn


Mến nhau chưa chắc yêu thương

Chẳng qua cảm xúc bình thường mà thôi

Thấy em chăm chỉ hơn người

Anh đây mến phục vậy thôi em à


Hồng rằng anh gạt người ta

Có thì nói có đừng mà giấu em

Em đây không có thiếu tiền

Chỉ cần anh ở bên em được rồi


Bây giờ có sẵn cơ ngơi

Em không thách đố hay đòi hỏi chi

Hay anh còn uẩn khúc gì

Nói cho em biết cần chi ngại ngùng


Hồng nhìn ta cứ rưng rưng

Mắt thâm, má hóp lộ từng nếp nhăn

Nụ cười gượng nét nhọc nhằn

Đôi tay chai sạn, da hằn sẹo thô


Ta rằng tình cảm xưa giờ

Chỉ là cảm mến chứ chưa có tình

Mong em đừng hiểu lầm anh

Mong sao ta sẽ trở thành tri âm


Trời khuya một trận mưa dầm

Nhà tôn vách gỗ tình dâng lên tình

Hai người xa lạ phiêu linh

Nhìn nhau tự ngẫm đời mình đắng cay.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

TRUYỆN GIÓ TRĂNG

 

Hôm qua gió đã buồn trăng

Gió về quê mẹ bỏ trăng một mình

Trăng buồn cứ đứng lặng thinh

Mặc cho mây gió cuốn mình bay cao

Gió ngân nga những vì sao

Vi vu đồi núi, lao xao cánh đồng

Gió mây vần vũ trên không

Trăng nhìn theo cả nỗi lòng buồn tênh

Chiều tàn trăng dạ chênh vênh

Hoàng hôn đang xuống dòng kênh đen ngòm

Gió mây đùa giỡn om sòm

Mịt mù cát bụi một cơn giông về

Trăng buồn rầu rĩ não nề

Tủi thân lầm lũi quay về trời xa

Đêm xuống sương đẫm lá hoa

Trăng ngồi uống rượu kêu ca với trời

Trời cười mới bảo đáng đời

Hạng như mi vậy mà đòi trèo cao

Nhà Gió dòng dõi trưởng hào

Thử nhìn mình đáng xu nào mà mơ

Nhìn trăng nẫu ruột ngẩn ngơ

Trời cười mới rủ làm thơ giải sầu

Trời nói ta cũng vui đâu

Vợ lắm lúc cứ làm màu làm eo

Nhiều khi bả nói phải theo

Trời còn như thế làm sao trách mày

Hai người ngồi uống rượu say

Trăng ngân khúc hát bài " bay về trời"

Ông trời gõ nhịp lả lơi

Lâu lâu kêu tiếng chán đời trách thân

Sao hôm vừa nhú lại gần

Hỏi chi vui thế có cần tôi không

Sao lại chỉ có hai ông

Gió mây đâu cả trống không thế này

Trời nói chuyện là thế này

Nhà trăng với gió hôm nay chia lìa

Trăng buồn ủ rũ ngồi kia

Ta thấy tội nghiệp nên chia nỗi buồn

Nếu mà ngươi rảnh vô luôn

Nhậu vài ba xị quên đường khổ đau

Ồ hay , tôi cũng nhức đầu

Gia đình rắc rối cũng sầu mỗi đêm

Rượu còn không để mua thêm

Trời kêu thôi khỏi mua thêm làm gì

Chục lít cứ uống hết đi

Say rồi đánh giấc ngủ khì là xong

Vậy nhé xin phép hai ông

Tôi đây đến muộn uống chồng ba tua

Trăng rằng anh cứ từ từ

Rượu đâu cần vội thư thư cái nào

Nhà anh gia cảnh làm sao

Nãy nghe cũng lắm xì xào gì đây

À thì cái chuyện như vầy

Dạo này bà xã cũng hay than phiền

Bả trách tôi vắng thường xuyên

Suốt ngày quanh quẩn luyên thuyên chuyện trời

Bà ấy theo Mộc tinh rồi

Chê tôi là loại dở hơi bao đồng

Ông nghe thế có tức không

Việc trời công vụ còn không ra gì

Thế mà vợ cứ đa nghi

Ghen tuông tầm bậy lấy gì mà vui

Sao mai nó mới xúi tôi

Bỏ đi để khỏi lôi thôi sau này

Ngẫm thì cũng thấy đắng cay

Con cái giờ cả một bầy leo nheo

Cái Thuỷ thằng Hoả ăn theo

Tụi nó bênh mẹ nên theo phe bà

Diêm Vương con út bênh ba

Bây giờ đang ở coi nhà sớm hôm

Nói chung cũng tại cái mồm

Miếng ăn không đủ nên ôm oán hờn

Ông trời cũng có gì hơn

Con đàn cháu đống như rơm một nùi

Gió trăng coi vậy mà vui

Con cái không có có thôi cũng thường

Mỗi người mỗi một nỗi buồn

Thôi giờ ba chén lên luôn cái nào

Trời cười, Hôm hiểu ý tao

Đã nhậu phải tới đằng nào cũng say

Ba người lơ lửng bay bay

Nghiêng nghiêng ngửa ngửa ngất ngây quay cuồng

Một màn đêm cũng vừa buông

Trăng càng ra vẻ chán chường xót xa

Nó soi sang một bông hoa

Hoa cười chúm chím xoè ra nhuỵ hồng

Trăng nhìn chợt thấy động lòng

Hoa kia sao đẹp trắng trong thế này

Ôi chao rượu chửa có say

Thế mà mắt lại cay cay lạ kỳ

Hoa cười thỏ thẻ thầm thì

Kỳ đâu mà lại là kỳ hả anh

Em đây đương lúc xuân xanh

Con ong cái bướm vây quanh mỗi ngày

Anh chắc cũng đã ngất ngây

Sắc hương em đã làm cay mất rồi

Trăng quay sang nói với Trời

Ông xem hoa ấy đang mời gọi tôi

Trong người máu nó cứ sôi

Theo ông thì chuyện của tôi thế nào

Ghé tai trời nói thì thào

Thế là thế chứ còn sao thế nào

Gió giờ cũng đã bay cao

Ta đây không mách làm sao nó tường

Thằng Hôm dở dở ương ương

Lo gì mà ngại bước đường phong lưu

Mai về chắc xúi chàng Ngưu

Bỏ cô Chức Nữ phiêu lưu thú trần

Bây giờ mi chớ ngại ngần

Cứ theo hoa để mà vần mà mê

Tối rồi , buồn ngủ , ta về

Sao hôm còn đứng mân mê cái gì

Sao không mau biến nhanh đi

Để trăng hoa nó thầm thì bên nhau

Trời liền lướt lẫn cùng sao

Trăng ngồi ở lại xuyến xao tấc lòng

Hoa khoe những cánh mảnh mong

Nhuỵ vàng uốn lượn cong cong diệu kỳ

Rót giọt sương trắng vào ly

Dạ mời chàng ạ đừng nghi ngờ gì

Em gia cảnh cũng phân ly

Hôm qua con bướm bay đi mất rồi

Hắn đi với cúc mâm xôi

Lại còn lai vãng lên đồi phong lan

Thân em Nguyệt Quế héo tàn

Chỉ anh là hiểu và làm bạn thôi

Đêm nào em cũng nhìn trời

Chờ anh toả sáng soi đời em vui

Bây giờ chị Gió đã lui

Chắc trời kia đã khiến xui tụi mình

Đêm nay ta sẽ tâm tình

Tấm thân đào liễu hiến mình cho anh

Trăng ngại ngần vẻ chẳng đành

Nhưng lòng vẫn muốn bên cành hoa xinh

Trăng rằng em đã có tình

Anh sẽ chia sẻ chuyện mình đêm nay

Tuy nhiên mai lại phải bay

Mệt nhừ cho đến cả ngày lẫn đêm

Đành rằng tất cả vì em

Chúng ta giờ sẽ buông rèm đổi trao

Xem xem anh kiểm tra nào

Ngoài kia đom đóm có vào đây không

Hoa thưa anh chớ bận lòng

Bầy đom đóm ấy bên sông kia mà

Chúng còn ở rất là xa

Buồng này em đã dùng hoa kết thành

Xung quanh có phủ rêu xanh

Tơ hồng giăng lưới thêm mành rong nhung

Em thường ngưỡng mộ anh hùng

Mà anh ra dáng anh hùng biết bao

Đêm nào em cũng chiêm bao

Là mình sẽ hái trăng sao trên trời

Đêm nay quả thật tuyệt vời

Ước mơ giờ đã thành rồi đó anh

Em thèm những tiếng dỗ dành

Những lời âu yếm năm canh êm đềm

Anh nhìn em kỹ mà xem

Nõn non mơn mởn chưa hoen tí nào

Màu tươi, sắc trắng phau phau

Hương thơm dịu ngọt vương lâu lắm hà

Búp đây xinh xắn nõn nà

Đài xanh rười rượi chưa nhoà tí ti

Cánh hoa mỏng có nửa ly

Dưới anh em giống lưu ly sáng loà

Nhuỵ em duyên dáng mặn mà

Thon thon uốn éo như là vũ công

Mật ngọt quyến rũ bầy ong

Anh mà nếm thử chắc không muốn về

Nghe hoa rỉ rả đê mê

Trăng rằng anh cũng thấy mê lắm rồi

Nhưng khoan chờ chút em ơi

Nghe như là tiếng của Trời gọi anh

Xa em anh cũng không đành

Bởi do công vụ chưa thành mà thôi

Hoa nũng nịu chớ anh ơi

Bỏ em em sẽ huỷ đời cho coi

Nếu anh nói vậy thì thôi

Đi mà lo việc nhà trời của anh

Trăng yên lặng vẻ buồn tênh

Rằng là duyên đã se mình với nhau

Em xinh em trẻ biết bao

Thân anh già cỗi làm sao sánh cùng

Anh không phải kẻ anh hùng

Tài ba đâu có em đừng có yêu

Đã đành yêu quý em nhiều

Mến em bởi nét yêu kiều nết na

Hai ta không thể chung nhà

Xưa nay những chuyện trăng hoa đều buồn

Thương em cũng thật là thương

Tuy nhiên không thể chung đường ái ân

Em và bướm nghĩa châu trần

Anh không có muốn tranh phần người ta

Em bản tính quá thật thà

Anh chỉ là kẻ la cà qua đêm

Anh không muốn làm khổ em

Bởi em đang phút yếu mềm trái tim

Hoa thèn thẹn, ngước mắt nhìn

Rưng rưng nước mắt làm thinh khóc oà

Trăng rằng tình cảm chúng ta

Chỉ là cảm xúc xảy ra tức thì

Đâu nào có nghĩa tình chi

Đôi ta trò chuyện thôi thì cũng vui

Hoa tỏ vẻ rất ngậm ngùi

Những chiếc cánh trắng sụt sùi rung rung

Rằng anh là kẻ anh hùng

Tấm lòng nghĩa khí thật không ai bì

Cảm ơn anh chẳng khinh khi

Em đây xin kính một ly rượu nồng

Quý nhau cũng bởi tấm lòng

Nãy giờ em đúng thật không hiểu người

Xin anh đừng có chê cười

Em nào đâu có là người lẳng lơ

Trăng cười em chẳng lẳng lơ

Do đang tâm trạng bơ vơ một mình

Cho nên suy nghĩ linh tinh

Phút chốc yếu đuối sinh tình mà thôi

Lúc nãy anh cũng say rồi

Có phần lỗ mãng nên hơi sỗ sàng

Mấy ai gặp cảnh trái ngang

Ngồi bình tĩnh lại dễ dàng được đâu

Chúng ta trò chuyện cũng lâu

Anh tặng em nhé mấy câu thơ này

“ Duyên là phút chốc ở đây

Trăng hoa muôn thuở nhớ ngày hôm nay

Nghĩa tình cũng tại nơi này

Đôi mình tri kỷ từ đây giao hoà

Thời gian dù có nhanh qua

Tình bạn hai đứa chúng ta không nhoà

Anh là trăng em là hoa

Trăng hoa muôn thuở vẫn là trăng hoa

Tri âm đàm đạo thơ ca

Trà dư tửu hậu xướng ca luận bàn

Em cũng chớ có thở than

Mỗi người mỗi cảnh bình an vui rồi

Em đừng trách anh lắm lời

Quý nhau cầu chúc cuộc đời đẹp thêm”

Trăng soi ánh sáng qua rèm

Hoa toả hương ngát trời đêm thanh bình

Hai bên chén nghĩa chén tình

Sao trời lấp lánh lung linh sáng ngời

Bình minh lấp ló chân trời

Trăng chào tạm biệt, hoa cười say mê

Trăng lặng lẽ lướt đi về

Hoa nhìn lưu luyến tràn trề niềm vui

Gió mây tàn mấy cuộc chơi

Gió ngang qua chỗ hoa rồi nhào vô

Gió rằng tôi cảnh cáo cô

Từ nay chớ có mà mơ trăng vàng

Tối qua tôi thấy rõ ràng

Hai người đã có lăng nhăng tư tình

Cô là một loại yêu tinh

Đêm về quyến rũ ái tình nhân gian

Hoa nghe xong thấy bàng hoàng

Thân cây lay động vừa toan mở lời

Gió liền nhào đến một hơi

Rằng cô đừng có nhiều lời với tôi

Sao kia chứng kiến cả rồi

Trời kia cũng thấy hai người bên nhau

Quả nhiên ý hợp tâm đầu

Trai đơn gái chiếc cùng nhau làm gì

Mau mau khai thật ra đi

Bà đây nổi đoá lên thì sẽ toi

Hoa ngước mặt mới than trời

Vì sao lại khổ đời tôi thế này

Chị ơi em phận cỏ cây

Xin chị hãy hiểu lòng này của em

Im đi đừng có lèm bèm

Tao đây sẽ gọi đàn em xử mày

Khôn hồn khai thật ra ngay

Đêm qua hai đứa chúng mày ra sao

Ái ân tình tứ thế nào

Nói nhanh cho rõ để tao tỏ tường

Hoa không nói nép vào tường

Gió liền tức tối nổi cuồng cả lên

Bụi mù cuồn cuộn bờ kênh

Khói đen mù mịt làm đen khoảng trời

Hoa nhìn lòng dạ rụng rời

Nghĩ rằng mình sẽ tàn đời mà thôi

Trưa nắng nóng mây trắng trôi

Hoa tàn cánh héo rụng rơi bên thềm

Rằng là chị hãy tin em

Chúng ta phận gái yếu mềm với nhau

Em nào dám dối lừa đâu

Tội thân em lắm lần đầu xin tha

Nhìn hoa héo úa cả ra

Gió rằng tao sẽ cố tha lần này

Từ giờ chớ có vẽ bày

Trăng hoa gì đó nghe mày hiểu không

Dứt lời gió cuốn mây hồng

Gió mây lẳng lặng bềnh bồng cùng nhau

Hoa tan tác nỗi lòng đau

Bướm bay trở lại càu nhàu lung tung

Trách hoa không giữ thuỷ chung

Mê trăng bỏ nó giờ đừng trách ai

Hoa nghe xong mới thở dài

Tại mình giờ biết trách ai nữa giờ

Bướm ngoảnh mặt vẻ làm ngơ

Nó bay đi vội sang bờ dòng kênh

Bướm vui bên khóm vàng anh

Rảo qua mấy bụi liễu xanh vui vầy

Nguyệt Quế tàn tạ thân cây

Cành cong cành gãy cánh bay đầy trời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2002

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

NÀNG THƠ


Chiều mưa xứ Huế năm xưa

Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người

Mình ta rảo bước rong chơi

Trên nền phế tích một thời vàng son

Dư âm ngày cũ vẫn còn

Đền đài, lầu các nét son phai dần

Ta đi ngơ ngẩn bước chân

Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao

Thình lình có trận mưa rào

Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng

Cảnh quan ảm đạm điêu tàn

Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ

Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa

Cố nhân còn đó hay là chưa đi

Phải chăng luyến tiếc điều chi

Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây

Hoa viên tàn úa cỏ cây

Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo

Cố cung buồn tẻ eo sèo

Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn

Chiến công xưa đó còn vang

Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh

Đại Việt từ ấy vươn mình

Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay

Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây

Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên

Có ai còn nhớ đến tên

Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng

Một thời ngang dọc kiếm cung

Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam

Hôm nay còn Huế điêu tàn

Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình

Lầu Hồng phủ kín rêu xanh

Lầu xanh rong cũng buông mành đong đưa

Hết rồi dĩ vãng xa xưa

Chỉ còn tàn tích nắng mưa bao mùa"

Trời kia vừa ngớt cơn mưa

Ta đi lui tới xong về nghỉ ngơi

Vừa xong một chuyến rong chơi

Ta bên chén rượu và cười với trăng

Ngẫm đời ai đủ trăm năm

Để mà thấy hết thăng trầm nhân sinh

Thời gian nó thật vô tình

Ta rồi cũng sẽ tan hình bóng thôi

Nghĩ xong ta lại nhìn trời

Rượu cay mấy chén cho đời nó say

Nửa đêm hồn vía bay bay

Ta mơ mình đã thấy ai bên mình

Nàng là cô gái rất xinh

Đoan trang thục nữ thân hình mảnh mai

Vấn khăn, tóc búi trâm cài

Xiêm y là bộ áo dài thướt tha

Vải là gấm đỏ, thêu hoa màu vàng

Nhìn nàng cốt cách cao sang

Tay nàng ôm sách Hán văn rất dày

Nàng nhìn ta thật đắm say

Rồi nàng khé bảo: "Em đây nhớ người

Xa nhau biền biệt lâu rồi

Nay người quay lại đúng nơi em chờ

Mẫu Đơn đã nở bao mùa

Lòng em một dạ đợi chờ sắt son

Những khi tràn nỗi cô đơn

Em thường đứng cạnh hồ sen nhớ người

Em hay khấn Phật cầu trời

Cầu xin phúc đến cho người bình an

Duyên ta nhiều kiếp lỡ làng

Kiếp này không thể dở dang đoạn trường"

Ta rằng: " Nàng ở cõi âm

Ta nào có biết được nàng là ai

Nói chi ra những chuyện này

Nhân duyên gì đó chẳng ai tỏ tường

Xin nàng hãy rủ lòng thương

Nếu là ma quỷ xin đừng trêu ta

Tính ta vốn rất thật thà

Làm thơ cũng chỉ chẳng qua đỡ buồn

Nếu ta có nói ngông cuồng

Xin nàng đừng trách, ta không cố tình

Nếu nàng là đấng thần linh

Xin nàng đừng quở đừng hành thân ta"

Nàng rằng: "Em chẳng phải ma

Thần cũng không phải mà là vợ anh

Duyên ta là mối duyên lành

Vốn từ nhiều kiếp ta bên nhau rồi

Kiếp này lại hẹn gặp thôi

Tuy rằng đau khổ xong rồi cũng qua

Chúng mình sẽ ở chung nhà

Nửa đời sau mối duyên ta mới thành

Vì người lận đận công danh

Gia đạo rắc rồi nên đành cách xa

Đó là cái số đôi ta

Ý trời đúng vậy chẳng là có sai

Dẫu rằng ta lắm đắng cay

Nhưng tình yêu vẫn chẳng ai chia lìa"

Ta rằng: " Nàng nói lạ kỳ

Nhân duyên gì hả, thôi đi nhanh giùm

Ta nghe nàng nói lung tung

Những câu chuyện đó thật không thể nào

Nếu như nàng có nỗi đau

Oan tình gì đó ta cầu siêu cho

Chứ đừng nói chuyện vòng vo

Hay ta say rượu nên mơ hoang đường

Tính ta nó cũng ẩm ương

Đôi khi suy nghĩ cũng thường mông lung

Nhưng ta còn tỉnh chưa khùng

Nên thôi chuyện đó nàng đừng nói thêm"

Nàng rằng: " Người phải tin em

Đây là duyên nợ của em với người

Chuyện này đâu phải chuyện chơi

Tất cả duyên phận ý trời đã gieo

Giàu sang cho đến khổ nghèo

Đều là số phận trời cao an bày

Vợ chồng là nợ trả vay

Oan gia trái chủ có ngày gặp nhau

Em không lừa dối người đâu

Chúng ta duyên phận có nhau nhiều đời

Kiếp này lại gặp nhau thôi

Nhưng đây không phải là đòi nợ nhau

Bởi vì ta đã thương nhau

Nhớ nhau nên mới tìm nhau truyền kỳ

Người đừng có đuổi em đi

Bởi em không biết sẽ đi đường nào

Linh hồn ta đã có nhau

Tuy hai mà một, đi đâu bây giờ

Biết người rất thích làm thơ

Em cầm cuốn sách ghi thơ của người

Trong này ghi chép nhiều đời

Biết bao bài viết của người ở đây

Xin người đừng phụ tình này

Mẫu Đơn tên của em đây thật mà

Tính người tuy có trăng hoa

Nhưng người sâu sắc, rất là thủy chung

Hôm nay ta đã tương phùng

Hẹn ngày nào đó ta cùng bên nhau

Cùng người, em cạn chén sầu

Cùng người chia sẻ nỗi đau trong đời

Cùng người cay đắng lệ rơi

Cùng người chua xót cuộc đời đắng cay

Cùng người thỏa những đắm say

Cùng người trải những ngất ngây ái tình

Xin người đừng có vô tình

XIn người trân trọng chân tình của em

Xin người đừng có vô tâm

Xin người hãy nhớ tháng năm nồng nàn

Xin người đừng dối đừng gian

XIn người đừng có phũ phàng với em"

Ta rằng: "Nàng chớ nói thêm

Chuyện này kỳ lạ ta nên tạm dừng

Bởi ta không có biết nàng

Nếu có nỗi khổ thì nàng nói ra

Chứ đừng có quấy rối ta

Để làm khuấy động lòng ta thế này

Nàng rằng: "Em phải đi đây

Hẹn người gặp lại một ngày không xa"

Bàng hoàng kinh hãi trong ta

Giấc mơ kỳ lạ thật là khó tin

Hay đây là giấc mộng tình

Nó đã âm ỷ rồi hình thành nên

Bởi mình đơn chiếc bao năm

Thèm muốn có vợ rồi nằm mơ chăng

Tự nhiên nóng hết toàn thân

Mồ hôi ướt đẫm từ chân đến đầu

Sáng ra cảm thấy nhức đầu

Toàn thân rệu rã u sầu làm sao

Đêm qua ta có say đâu

Mới vài chén rượu thì đâu việc gì

Thật là quái dị quá đi

Duyên Âm mà phải thế thì cắt ngay

Chứ mà vướng mấy chuyện này

Cả đời ta sẽ chẳng ngày yên thân

Ta đi tâm trí bần thần

Không sao hiểu nổi ngọn nguồn chuyện kia

Chẳng hay mình đã nói gì

Kinh động thần thánh kinh kỳ năm xưa

Hoặc là những lúc trời mưa

Vong đi đi lảng vảng trú mưa với mình

Đúng là một chuyện linh tinh

Nó làm đầu óc của mình hoang mang

Bỏ qua câu chuyện mơ màng

Ta về thành phố còn làm kiếm ăn

Chuyện kia cũng đã nửa năm

Kể từ dạo ấy vẫn còn chiêm bao

Tự lòng ta hỏi tại sao

Cớ gì mà cứ chiêm bao thấy nàng

Một hôm ta bước lang thang

Đi qua con phố trên đường Hùng Vương

Dừng chân tại một cửa hàng

Họ bán cây kiểng để trang trí nhà

Ta vào hỏi chuyện mua hoa

Hai cô gái trẻ mời ta xem hàng

Họ nhìn ta cứ trân trân

Sao anh quen lắm, đã từng gặp chưa

Ta nghe liền lấy tay xua

Lầm sao quen được, ta chưa gặp mà

Bữa nay mới đến mua hoa

Hai cô có bán những hoa loại gì

Đưa tôi danh mục xem đi

Giá cả các loại, rẻ thì mới mua

Cô em với lấy me nu

Rằng đây anh ạ, thích mua cây gì

Nhưng em cũng thấy lạ kỳ

Trông anh quen lắm, tên gì vậy anh

Ta rằng: " Em nói linh tinh

Mới gặp mà lại nhận mình từng quen

Anh đâu nào có biết em

Bữa nay mới đến chỗ em lần đầu

Sao mà ta lại quen nhau

Thôi em đừng giỡn, nhức đầu quá đi

Em đâu có nói đùa chi

Nếu không quen vậy có khi lầm người

Ta nghe liền mới bật cười

Rằng: " Hai em vậy là người ở đâu

Cô em liền nói một câu

Em quê Đà Lạt, ở đầu đèo Phren

Đức Trọng là chính quê em

Nhà em xóm núi cũng gần Liên Khương

Anh đi mà đến Phi Nôm

Qua đường hai bảy rẽ vào vài cây

Bọn em thuê trọ gần đây

Nghỉ hè nên mấy bữa này làm thêm

Nhìn anh em thấy rất quen

Nếu đây là sự hiểu lầm thì thôi

Mong anh đừng nói quá lời

Anh mua gì cứ xin mời anh xem"

Ta nghe thì bớt ngạc nhiên

Nên bỏ qua chuyện luyên thuyên vừa rồi

Ta đi đến chiếc ghế ngồi

Lật từng danh mục xem rồi chọn cây

Đang ngồi ngắm nghía hăng hay

Có một ông bác vỗ vai nhẹ nhàng

Nhìn ông cũng rất đàng hoàng

Tuy người thấp bé nhưng sang quá chừng

Bác nhìn ta cứ trừng trừng

Tự nhiên ta thấy trong lòng nóng ran

Bác kia liền đến bên bàn

Bác nhìn ta rất ngỡ ngàng hồi lâu

Bác liền phán hẳn một câu

Rằng: " Ta từng đã gặp nhau đâu rồi

Hình như cậu có quen tôi

Để tao nhớ lại một hồi thử coi

Chắc ta đã gặp nhau rồi

Nhưng không nhớ được, thì thôi khỏi bàn"

Ta nghe giật bắn toàn thân

Bữa nay ta gặp sao toàn gì đâu

Ai mà quen biết hồi nào

Tự nhiên lại cứ bảo là từng quen

Ta rằng: " Bác cháu chưa quen

Hôm nay mới gặp mới quen lúc này

Chắc là bác lộn ai đây

Chẳng hay bác cũng mua cây về trồng"

Bác kia liền bảo là không

Tao đi ngang thấy định vào ngồi chơi

Mượn tạm một chỗ nghỉ ngơi

Nói đôi ba chuyện xong rồi đi ngay

Nhìn mi tao nhận ra ngay

Nhưng mà không biết gặp mày ở đâu”

Ta rằng: " Bác ở chỗ nào

Cháu bên quận bảy gần cầu Phú Xuân

Bác nhìn rồi mới nói rằng

Nhà tao hướng đó ở gần ngã tư

Tao hay đi bộ từ từ

Để tập thể dục từ nhà đến đây

Có quen mấy đứa bán cây

Chúng nó vui tính cũng hay bày trò

Thế nên tao vẫn hay ra

Bọn nhỏ rất thích nghe ta pha trò

Bây giờ tuổi cũng đã già

Vui thì vui chứ biết là ra sao

Nhìn mi tướng tá bảnh bao

Hào hoa phong nhã trí cao hơn người

Thôi nay cũng biết nhau rồi

Tao đây giới thiệu tên tao với mày

Tên Đương là chính tao đây

Tao vốn từng có những ngày vàng son

Cả đời ăn sướng ngồi trên

Nhưng vì thời cuộc nay còn nữa đâu

Biển xanh lại hóa nương dâu

Đời người mấy chốc không sao mà lường

Nhà tao ở cuối con đường

Hôm nào mi ghé vui, buồn sẽ chia"

Ta rằng: "Thôi cháu phải đi

Lần sau nếu có rảnh thì cháu qua

Bởi vì nhà cháu ở xa

Nên cháu về gấp kẻo mà kẹt xe

Bác Đương: “Thôi vậy mi về

Đây là danh thiếp của tao cho mày

Khi nào có muốn sang đây 

Chỉ cần gọi điện tao đây sẽ chờ

Ta chia tay bác xong về

Trong lòng tự nhủ sẽ qua thăm nhà

Nửa đêm hôm ấy ta mơ

Mẫu Đơn lại đến bên ta thì thầm

Rằng: “Người đừng có giận em

Hôm nay em dẫn người lên thăm nhà

Để người ra mắt mẹ cha

Cho mình chính thức lại qua giao tình

Mẹ cha đồng ý chuyện mình

Hai ta nên nghĩa sẽ thành phu thê

Em là con gái thôn quê

Nơi miền sơn cước đừng chê em nghèo

Tình yêu em đã trót trao

Kiếp này nguyện sẽ bên nhau một đời”

Ta nghe chuyện quá lạ đời

Than rằng: “Sao khổ thân tôi thế này

Nàng đang nói chuyện gì đây

Ta làm sao lại cứ dây phải nàng

Thôi đừng trêu gẹo ta xin

Mong nàng đừng có làm phiền được không

Thực ra ta rất phiền lòng

Những gì nàng nói thật không thể nào

Nàng là yêu nữ ở đâu

Tại sao cứ ám cứ theo ta hoài

Ta còn sự nghiệp tương lai

Công danh còn lắm tháng ngày gian nan

Nàng đừng chèo kéo nhân duyên

Ta nghe không hiểu thật là chướng tai”

Nàng rằng: “ Em nói không sai

Số phận đã định thế này đó anh”

Nhà nàng ở giữa đồi xanh

Con sông nho nhỏ uốn quanh sau nhà

Nhấp nhô ngọn núi xa xa

Cỏ hoa thơm ngát thật là bình yên

Nàng rằng: “ Đây cảnh thần tiên

Đôi ta sẽ sống bình yên trọn đời

Hôm nay em muốn mời người

Trà sen là loại mà người rất mê

Chờ khi lúc mẹ cha về

Em sẽ thưa chuyện nói về tình ta

Mong người đừng có phụ ta

Nếu không dang dở tình ta với người

Rồi em đau khổ một đời

Sẽ tuôn nước mắt nhớ người mỗi đêm”

Ta rằng: “Thôi bớt đi em

Nàng đừng có cố nói thêm điều gì

Tại sao có chuyện lạ kỳ

Chúng ta có đã là gì của nhau

Gặp nàng vào lúc đêm thâu

Chỉ là mơ mộng, thôi nào ta xin

Mong nàng hãy để ta yên

Xin nàng lần nữa đừng phiền đến ta

Chuyện này mà nếu kể ra

Người ngoài họ sẽ chê ta bị khùng

Nàng rằng: “ Thôi vậy thì ngưng

Từ nay em sẽ quyết không tìm người

Mai đây nếu gặp em rồi

Xin người hãy nhớ những lời hôm nay

Duyên ta rồi sẽ đắng cay

Hẹn gặp người lại những ngày gần đây

Người trông cho rõ mặt này

Nếu không lúc đó lại ngồi suy tư

Tại sao đời giống như mơ

Và ta biết trước giấc mơ của mình”

Trông nàng có vẻ bực mình

Ta rằng: “ Đừng vậy, ta xin lỗi nàng

Bởi ta không rõ ngọn nguồn

Chuyện này kỳ lạ ta không hiểu nhiều

Nếu nàng không phải quỷ yêu

Là ta không phải nói liều vu oan

Biết nàng tính nết rất ngoan

Đoan trang, tinh tế, dịu dàng thướt tha

Chắc do tâm trạng của ta

Lo nhiều việc quá thế là hoang mang

Dù sao cũng đã biết nàng

Lâu nay cũng có thời gian chuyện trò

Nàng không những chẳng hại ta

Nàng luôn lo lắng cho ta rất nhiều

Bây giờ ta lại thấy yêu

Tình này là một tình yêu lạ kỳ

Chắc như nàng nói duyên gì

Chứ hai ta chẳng dễ gì gặp nhau

Chỉ mong ý hợp tâm đầu

Đôi mình kết bạn bên nhau trọn đời

Còn tùy mọi việc ở trời

Thôi ta nói vậy, nàng ơi đừng buồn

Không cho dòng nước mắt tuôn

Đừng làm cho những nỗi buồn khơi lên

Từ nay ta sẽ thương em

Một lòng một dạ bên em trọn đời”

Nàng rằng: “Giờ cũng trễ rồi

Em đây xin phép chào người, em đi

Tình người em sẽ khắc ghi

Tương lai sẽ biết ai là thương ai

Em xin tạ lỗi cùng người

Những ngày qua đã khiến người sợ em

Rồi người sẽ nắm tay em

Hứa rằng sẽ mãi thương em suốt đời

Bởi đây là mối duyên trời

Ta không thể trốn dù người ở đâu

Hay dù xa cách bao lâu

Cũng sẽ về lại bên nhau cả đời”

Ta rằng: “Anh đã hiểu rồi

Hẹn em khi khác mình ngồi lâu hơn

Bây giờ anh phải đi làm

Công việc nhiều lắm không xong sẽ phiền”


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

LÀM BÁNH TRUNG THU


Năm nào cũng tết trung thu

Năm nào mình cũng ngồi chờ Hằng Nga

Mùi bánh nướng thoảng gần xa

Miệng thèm nhưng chẳng tiền mà để mua


Thế nên mình lấy nước dừa

Bột mì nửa ký trộn vô vo tròn

Đường phèn độ một bát con

Mình thắng đường mật cho ngon thật vàng


Bột mì luộc chín vừa xong

Mình đổ đường thắng vào xoong ngoáy đều

Mười phút đường sẽ ngấm vào

Bánh vàng óng ả như màu mặt trăng


Thế là mình rủ chị Hằng

Hai người đối ẩm cùng tâm sự đời

Chị Hằng buột miệng chê rằng

Bánh gì dở quá biết ăn thế nào


Bộ anh nghèo quá hay sao

Một cái bánh nướng giá bao nhiêu tiền

Mọi ngày ăn nhậu triền miên

Trung thu thèm bánh không tiền để mua


Tính anh như vậy là thua

Gì tệ hơn nữa chớ than trách gì

Tôi cười rằng chị nói chi

Tôi mời chị xuống để khi tui à


Không ăn thì mời đi ra

Tui có lấy bánh của nhà chị đâu

Tại sao chị lại càu nhàu

Đúng là phiền phức nhức đầu quá đi


Hằng rằng anh nói cái gì

Anh mời tui đến hồi khi nãy mà

Sao mà dở hơi vậy cha

Mới vài câu nói thế là giãy lên


Nhà này đi nhé, không thèm

Bánh của anh đó cứ ăn hết mình

Từ nay đừng có linh tinh

Thơ thơ thẩn thẩn tỏ tình Hằng Nga


Bái bai không hẹn gặp nha

Cũng vì cái bánh , duyên ta chia lìa


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

BÚN RIÊU CHIỀU MƯA

 

Mưa to nước ngập lòng đường

Nhiều xe chết máy nằm luôn chình ình

Lâu lâu sấm nổ phát kinh

Rác dơ theo nước lình bình khắp nơi


Ta đi bì bõm một hồi

Áo quần ướt sũng, mùi hôi khắp người

Tưởng chừng mưa chút xíu ngưng

Ai dè nước đổ hãi hùng quá ghê


Mưa vầy chắc khỏi đi về

Dầm mưa là bịnh nhiễm vô khổ đời

Bỗng dưng có tiếng ai mời

Rằng bún riêu nóng anh ơi ghé vào


Ta tìm coi thử xem sao

Tiếng rao nó ở chỗ nào quanh đây

Thì ra hàng bún chỗ này

Kế ngay bên cạnh gốc cây phượng hồng


Chủ là cô gái da ngăm

Chừng ba mươi tuổi vẫn còn độc thân

Nhà trong Cư Xá Đô Thành

Bún riêu từng bán lâu năm lắm rồi


Mưa to, gió lạnh, người hôi

Nước lèo món bún dậy mùi thơm lên

Khiến cho cái bụng nó thèm

Ghé vào ăn thử để xem thế nào


Em rằng anh tính ăn sao

Riêu cua, chả, ốc, giò, tàu hũ không

To to bốn chục ngàn đồng

Thịt, cua, giò, huyết đủ không thiếu gì


Ta rằng cho bún không đi

Nước lèo với huyết vậy thì bao nhiêu

Bữa nay không có tiền nhiều

Em cho tô bún chỉ nhiêu đủ rồi


Em rằng anh cứ nói chơi

Một tô to tướng có lời là bao

Nhìn anh da dẻ hồng hào

Tướng người cao ráo bảnh bao quá chừng


Sao mà lại gọi bún không

Hay là anh tính thử lòng em chăng

Một tô có bốn chục ngàn

Em cho đầy đủ anh ăn đã nè


Trong lòng ta cảm thấy quê

Nhưng giờ mưa lớn khó về, nhà xa

Thôi đành liều nói rằng là

Thôi, em nói vậy thành ra anh chiều


Em làm một bát bún riêu

Cua, giò, chả quế thật nhiều cho anh

Bỏ thêm một ít đầu hành

Chụn rau với giá nhanh nhanh, đói rồi


Em nhìn vào bản mặt tôi

Tự nhiên em cứ cười cười rất duyên

Nghĩ mình không có đủ tiền

Ăn xong không biết có yên để về


Đúng là tô bún thiệt mê

Cục giò chà bá, một dề chả cua

Đói nên ta cứ ăn bừa

Khách ngồi gần đó họ đưa mắt nhìn


Họ cười như thể coi khinh

Ta thì mặc kệ chuyện mình mình lo

Mưa gì mà cả hàng giờ

Kẹt xe ing ỏi, người ta la rùm


Nước sình tung tóe tùm lum

Hàng dài xe cộ dính chùm đúng im

Ăn xong tô bún no liền

Tinh thần phấn chấn hẳn lên tức thì


Bây giờ không thể bỏ đi

Loay hoay chưa biết làm gì cho êm

Bàn bên họ đã tính tiền

Vợ chồng con cái đứng lên ra về


Ta ngồi nhìn phố kẹt xe

Làm như mình cũng chưa về vì mưa

Bỗng nhiên gió thổi ngã dù

Ta ra dựng lại, em đưa mắt nhìn


Nhìn xong, em lại cười duyên

Da ngăm, má lún đồng tiền rất xinh

Lòng ta lo việc thiếu thiền

Cho nên giả bộ ngồi yên nhìn trời


Gió bay lá phượng tả tơi

Một bà vé số đến mời ta mua

Nhớ mình còn vé chưa dò

Thế là mình lấy ra so xem nào


Đúng là hồng phúc trời cao

Tự nhiên nó trúng số đầu hai con

Vậy là có một trăm ngàn

Ta mua hai vé Long An giúp bà


Có tiền ta dạn hẳn ra

Rằng riêu em nấu thiệt là ngon ghê

Bữa nay mưa gió dầm dề

Tự nhiên ăn bún lại mê người làm


Em rằng hồi nãy anh than

Sao giờ ăn nói có phần tự tin

Hay vừa trúng số có tiền

Thành ra mới nói luyên thuyên thế này


Tính tiền rồi biến đi ngay

Đúng là cái thứ mặt dày gì đâu

Trời mưa mà cứ làu bàu

Chỗ người ta bán hơi đâu tiếp hoài.


Ta nghe muốn nổ lỗ tai

Mặt quê một cục xong rồi nhìn mưa

Trả tiền tô bún vừa giờ

Ta đi lủi thủi dầm mưa về nhà.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

GẶP NHAU TRƯỚC CỔNG CHÙA

 

Đầu xuân ngồi trước cổng chùa

Vô tình trông thấy người xưa đi vào

Trong tim nó lại nôn nao

Nhưng mình như vậy làm sao gặp người

Cho nên đành tránh mặt thôi

Ai ngờ em lại là người từ bi

Ta đành cúi mặt lầm lỳ

Cố lấy mái tóc che đi đôi phần

Từ xa em bước đến gần

Tay cầm tiền lẻ xong em bào rằng

Anh đi đâu suốt bao năm

Bây giờ sao lại phải làm ăn xin

Em từng cho rất nhiều tiền

Hy vọng anh sẽ dựng lên cơ đồ

Anh ôm ấp những giấc mơ

Em nghe còn nhớ chưa hề có quên

Ta rằng xin lỗi làm phiền

Chẳng hay mình đã từng quen lúc nào

Tôi đây có biết cô đâu

Chắc là nhầm lẫn người nào đó thôi

Em rằng thật đúng anh rồi

Cũng cái giọng nói, dáng người này đây

Tại sao tình cảnh thế này

Anh làm gì vậy sao mà trốn em

Em nào có bắt trả tiền

Chỉ mong anh được bình yên thôi mà

Họ giàu cứ kệ người ta

Anh đua đòi quá bây giờ trắng tay

Em mong, em nhớ từng ngày

Thế mà anh lại vô tình vậy sao

Ta rằng cô nói thế nào

Thôi đừng có nói tào lao bực mình

Cho tiền còn nói linh tinh

Ai nào từng đã có tình với ai

Thôi cô đừng nói dông dài

Công an họ đến là tôi rất phiền

Xin cô hãy để tôi yên

Cảm ơn cô đã cho tiền giúp tôi

Em rằng đúng thật anh rồi

Anh đừng có nói những lời đắng cay

Tình mình bao tháng năm dài

Những ngày xưa ấy chưa phai nhạt mà

Về đi em sẽ bỏ qua

Quên đi tất cả chỉ cần có anh

Duyên ta dù có không thành

Nhưng em không muốn nhìn anh thế này

Nghe em đi khỏi nơi đây

Em đưa anh số tiền này cầm đi

Anh mau đứng dậy rồi về

Ngày mai đến chỗ công ty em làm

Em xin cho một cái chân

Giữ xe, bảo vệ anh làm kiếm ăn

Ta nghe mà tái tê lòng

Nhưng mà mặc cảm nên không nhận lời

Ta rằng cô bớt bớt thôi

Cô đừng thương hại thân tôi làm gì

Xin cô hãy biến giùm đi

Đúng là gặp cái thứ gì đâu không

Ta bèn giả bộ lạnh lùng

Đi luôn một mạch mà không thèm nhìn

Em thì vẫn đứng lặng im

Rưng rưng nước mắt cứ nhìn về ta

Đột nhiên em đứng khóc òa

Chạy theo ôm chặt lấy ta vào lòng

Em rằng anh nhớ em không

Tại sao anh lại đành lòng bỏ em

Bây giờ em đã có tiền

Không lo gì nữa có em đây rồi

Ta rằng cô hãy tha tôi

Phận tôi đã thế này rồi bỏ đi

Ta không có nợ nần gì

Cô ơi cô hãy về đi xin mà

Em rằng duyên nợ đôi ta

Tại sao nó lại thành ra thế này

Trời ơi! Ai có nào hay

Anh ơi anh hãy đi về với em

Ta rằng tôi phận nghèo hèn

Chưa từng gặp gỡ hay quen biết gì

Làm ơn hãy để tôi đi

Người ta đang đứng nhìn kìa rất đông

Cảm ơn cô đã có lòng

Cả đời tôi chẳng quên công ơn này

Nói xong ta chạy đi ngay

Để người ở lại đứng ngây ngất buồn

Đôi dòng nước mắt ta tuôn

Nén lòng nhìn dáng người thương xa dần.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

 

Năm xưa đi lụm ve chai

Lang thang Đa Phước mấy ngày đói ăn

Đang ngồi buồn ngủ mơ màng

Thấy trong đống rác có vàng ai rơi


Chang chang nắng chiếu chói ngời

Đồng hoang vắng vẻ chẳng ai cạnh mình

Đúng là trời đất hiển linh

Hay là cái phước của mình đến tay


Quả nhiên trên cuộc đời này

Không ai biết trước ngày mai thế nào

Mình gom vàng hết vô bao

Xong rồi mình nhét chúng vào ba lô


Cả ngày hôm đó lần mò

Tìm đến một tiệm họ cho thử vàng

Chủ quầy nói chú mày ngon

Ba chục ký lận, đúng vàng không sai


Tha hồ cho chú mày xài

Cả đời sung sướng khỏi ai dám bì

Trong lòng thấy sướng quá đi

Mình rằng ông có mua thì bán ngay


Chủ rằng với số vàng này

Anh mua để giúp chú mày đó thôi

Chứ anh cũng chẳng có lời

Giá năm mươi tỷ tiền tươi chung liền


Mình nghe mà cứ sướng rên

Rằng nếu được vậy bán liền cho anh

Chuyển vô tài khoản ngân hàng

Mai tôi ra rút làm ăn với đời


Mình vui đến toát mồ hôi

Cả đêm hôm đó đứng ngồi không yên

Đúng là cảm giác nhiều tiền

Người mình thay đổi khác liền chèng ơi


Lần này ta trả thù đời

Tìm mấy thằng bạn từng coi khinh mình

Trước tiên phải đốt nhà tranh

Xây lên năm tấm ngon lành thì thôi


Ha ha ta đã giàu rồi

Mấy đồ cũ nát bỏ thôi cần gì

Vứt luôn quá khứ nghèo đi

Tiền nhiều đầy tủ muốn gì chẳng xong


Ăn chơi cho nó thỏa lòng

Để người yêu cũ đứng trông mà thèm

Anh ghim lời nói của em

Rằng anh là kẻ nghèo hèn đừng yêu


Bây giờ anh có tiền nhiều

Thiếu gì con gái đến yêu anh đầy

Em đừng bén mảng qua đây

Tình xưa nghĩa cũ tầm này bỏ đi


Đang mơ trong lúc li bì

Tự nhiên con chó nó đi luần quần

Thì ra nó đến tìm ăn

Làm mình giật bắn cả người hết lên


Hóa ra mấy bữa không tiền

Ăn mì gói sống cho nên lả người

Nãy giờ chỉ ảo mơ thôi

Chứ mình lười nhác thì trời nào cho.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

DUYÊN NÀO CHO TA ?

 

Ngày xuân ta dạo phố đông

Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh

Nhớ người một thuở bên mình

Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi

Bây giờ mỗi đứa một nơi

Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân

Nhiều đôi trai gái quây quần

Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào

Lang thang không biết đi đâu

Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm

Bà con ai nấy cũng nhìn

Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về

Ta nghe mà phát bực ghê

Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao

Phiền chi tới mấy người nào

Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ

Nói xong ta bước bơ vơ

Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê

Tới lui xong lại đi về

Ta vào quán uống cà phê không đường

Trong lòng nhớ đến người thương

Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao

Tự dưng nước mắt tuôn trào

Tình xưa khơi lại khát khao một thời

Người ta vui vẻ đi chơi

Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ

Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ

Rằng anh có rảnh thì qua em liền

Chiều nay có buổi Tất Niên

Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng

Hay giờ em đánh xe sang

Mình đi cho lẹ, cũng gần đây thôi

Ta rằng em có ý mời

Làm sao từ chối nên em lo gì

Em cho địa chỉ nhanh đi

Anh về tắm rửa xong thì qua luôn

Hoa rằng trễ hẹn em buồn

Tất Niên em muốn có anh vui cùng

Nhớ hen, đừng hứa lung tung

Mấy lần lúc trước anh bùng hết trơn

Lẩn này thất hứa, em hờn

Từ nay cắt đứt không quen biết gì

Thôi anh cứ chuẩn bị đi

Tụi em thu xếp tức thì qua ngay

Anh đi qua chỗ này này

Ở trong tin nhắn, anh coi lại giùm

Nói xong Hoa cúp máy luôn

Ta về sửa soạn một hồi là đi

Vừa qua, Hoa đón tức thì

Rằng em lại nghĩ anh như mọi lần

Quả nhiên nay đến thiệt hen

Tưởng anh khi dễ không thèm qua đây

Thảo rằng thôi cái bà này

Đừng ghẹo ổng nữa, ổng hay ghim thù

Ta rằng hồi trước lu bu

Rất nhiều công chuyện nên là không qua

Năm nay thất nghiệp ở nhà

Ai mời ăn chực là qua ăn liền

Hoa rằng thôi bớt giả điên

Có ai bắt phải trả tiền mà lo

Tụi em cái tính hay đùa

Còn anh hài hước từ xưa tới giờ

Thằng em nó có khóa tu

Xong rồi nên nó cũng vừa tới thôi

Vậy là đông đủ cả rồi

Cuối năm xả stress cho vơi hết sầu

Thế là cả bọn cùng nhau

Đi vào gọi món bắt đầu lên mâm

Trông Hoa có vẻ thâm trầm

Tóc xanh nay đã hoa râm hết rồi

Không còn tươi tắn làn môi

Đúng là em đã hết thời thanh xuân

Mắt nhìn đôi lúc thất thần

Dung nhan ẩn chứa nội tâm rất buồn

Thảo trông còn có chút xuân

Nụ cười rạng rỡ đôi phần tươi hơn

Nhân viên bưng món trên bàn

Hoa rằng nhân dịp cuối năm đến rồi

Cả nhà mình đến chung vui

Cầu cho tình nghĩa cả đời không phai

Nè Long, chị nói thế này

Bữa nay em có anh hai thiệt rồi

Năm sau chị cưới ảnh thôi

Tụi em chắc biết hết rồi phải không

Long rằng sắc sắc không không

Em theo cửa Phật nên lòng vô lo

Tùy duyên tìm đến chị à

Cưỡng cầu sẽ khiến cho ta nặng nề

Cứ cho nó tự nhiên đi

Không ai nói trước được gì chị ơi

Thảo nghe thấy vậy liền cười

Rằng bả nói sảng vậy thôi đó mày

Chứ tao nào có thấy ai

Hẹn hò với bả một ngày nào đâu

Thôi lên bia trước đi nào

Ăn cho nó đã hồi sau tính tiền

Bà Hoa bớt nói luyên thuyên

Về mấy cái chuyện hão huyền nữa đi

Tình yêu là cái quái gì

Tui yêu cho cố giờ đi một mình

Quên đi mấy thứ linh tinh

Ăn chơi cho đã còn tiền còn chơi

Hoa rằng em chớ nặng lời

Yêu đương gì hả, im coi con này

Sao em hỗn với chị hai

Coi chừng tao táng cho mày bạt tai

Đã ngu mà cứ nói hoài

Em còn nói nữa, chị hai từ mày

Thảo rằng xin lỗi chị hai

Tại em chưa hiểu chuyện này là sao

Tưởng hai nói giỡn thế nào

Nếu như mà thiệt em đâu dám đùa

Hoa rằng bớt nói búa xua

Việc này nghiêm túc không đùa được đâu

Chị ngoài bốn chục tuổi đầu

Bây giờ chị muốn làm dâu nhà người

Cho nên chị nói vậy thôi

Còn tùy quyết định của người ta sao

Tánh em nó cứ ào ào

Nói năng thiệt chẳng ra sao, lắm mồm

Thôi im cho để ăn ngon

Chứ mà nói riết chẳng còn gì vui

Lên bia đi chứ mọi người

Trăm phần trăm nhé, cười tươi lên nào

Dù đời dẫu có ra sao

Ta vui thì khó khăn nào chẳng qua

Đang vui, Hoa bỗng khóc òa

Rằng em như một bông hoa sắp tàn

Bao năm lo chuyện làm ăn

Đến nay tuổi đã tứ tuần cô đơn

Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Ước mong ai đó choàng ôm vào lòng

Ta rằng phận số long đong

Em buồn chi để cho lòng thêm đau

Bây giờ em đã sang giàu

Công danh, sự nghiệp nào đâu thiếu gì

Anh đây chẳng có được chi

Hai bàn tay trắng chưa gì làm nên

Lắm khi trong túi không tiền

Lủi tha lủi thủi mình ên trong nhà

Thương người làm khổ người ta

Trốn tình, trốn nợ ai mà hơn anh

Hoa rằng anh rất chân thành

Bao năm em hiểu tính anh rõ mà

Em đây ghen với cô ta

Ồ không, xin lỗi em là gì đâu

Tụi mình đã có gì nào

Xưa nay bè bạn xã giao thôi mà

Bữa nay em nói luôn ra

Rằng em rất muốn anh là chồng em

Hay anh lại chẳng có thèm

Một người từng bị hủy hôn năm nào

Thảo rằng chị nói thiệt sao

Nhưng mà anh Sắc ổng đâu thương bà

Hoa rằng hai chục năm qua

Từ khi em mới chỉ là nhân viên

Trong tay chưa có nhiều tiền

Anh luôn an ủi động viên mỗi ngày

Giúp em học những điều hay

Cho nên em đã có ngày hôm nay

Ta rằng thôi cái chuyện này

Xem như mình nói đến đây đủ rồi

Tình là duyên nợ mà thôi

Duyên ta có thể là trời chưa se

Nên mình quan hệ bạn bè

Còn về cái chuyện phu thê đừng bàn

Hoa liền ra chỗ hành lang 

Sụt sùi nước mắt hai hàng tuôn rơi

Thảo nhìn thấy mọi chuyện rồi

Rằng là anh thiệt dở hơi quá chừng

Tự nhiên lại nói lung tung

Em chưa hề thấy chị từng khóc ai

Tự nhiên khóc ngắn, khóc dài

Nén lâu dữ lắm nên nay khóc bù

Long rằng ai có Căn Tu

Nhân duyên trắc trở rất là thảm thương

Nhưng mà như vậy bình thường

Trải qua đau khổ rồi thương chính mình

Đây là yếu tố tâm linh

Chỉ mình mới hiểu rõ mình mà thôi

Chị hai vừa nói hết rồi

Vì anh chị ấy đã rơi lệ sầu

Hai người quen quá chừng lâu

Hồi em chưa có cạo đầu đi tu

Hai hai năm tới bây giờ

Vậy mà mỗi kẻ mỗi mơ một người

Đúng là nghịch cảnh trêu ngươi

Ông, bà là những kiểu người gì đây

Lửa gần rơm ở mỗi ngày

Thế mà vẫn để tới nay thiệt tài

Bây giờ tụi nhỏ yêu ai

Quen nhau mới có mấy ngày là xong

Chẳng lo đạo nghĩa vợ chồng

Thích là làm tới mà không ngán gì

Hoa rằng Long hãy im đi

Việc của anh chị em đừng xía vô

Đi tu đừng nói hồ đồ

Người ta nghe thấy khinh cho bây giờ

Nói chung tất cả bỏ qua

Xem như chưa có xảy ra  chuyện gì

Tụi mình vô nhậu tiếp đi

Lát mướn tài xế chở về là xong

Hôm nay Hoa đã mở lòng

Ta nghe thấy nhói bên trong tim mình

Trong đầu cứ nghĩ linh tinh

Nhớ người thương, chợt thương mình đơn côi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2022

YÊU ANH LÀ SAI

 

Thảo nhìn Hoa khóc sụt sùi

Cô ta tiến lại cầm tay nói rằng

Chị hai em quá khổ tâm

Bao năm lo lắng hết cho gia đình

Tàn phai hết cả nét xinh

Già rồi lại cảnh một mình lẻ loi

Đúng là chị quá thiệt thòi

Cuộc đời đúng thiệt không ai mà ngờ

Hoa rằng em khỏi phải lo

Chị làm, chị chịu trước giờ không than

Chắc là do ở phước phần

Em nên chăm sóc bản thân của mình

Bây giờ còn trẻ còn xinh

Kiếm ai mà lập gia đình cùng em

Chị tuy đã có nhiều tiền

Nhưng giờ lớn tuổi cho nên khó tìm

Bởi vì chị hết niềm tin

Nhiều người đến chỉ vì tiền mà thôi

Thằng Long thì nó tu rồi

Nhà ta chắc phước vậy thôi em à

Chuyện này nếu nghĩ sâu xa

Có khi nghiệp quả nhiều đời trả vay

Không ai mà muốn thế này

Số mình nó vậy biết sao bây giờ

Long rằng hai chị đừng lo

Em nghe tâm sự nãy giờ hết trơn

Chẳng chi có thể vẹn toàn

Gia đình ta được bình an đủ rồi

Đều do sắp đặt mà thôi

Đừng nên chấp niệm cho đời khổ đau

Ngày xưa ba má mình giàu

Nhưng rồi phá sản vì sao ai ngờ

Hôm nay gia cảnh nhà ta

Nó thành ra vậy chắc là nghiệp thôi

Với em vậy cũng được rồi

Còn người còn của còn vui chị à

Cần chi so với người ta

Để rồi đố kỵ sẽ là không hay

Nghe xong, Hoa tỉnh mặt mày

Chị em nắm chặt lấy tay nhau cười

Hoa rằng anh Sắc qua chơi

Bữa nay em nói nhiều lời không hay

Mong anh đừng chấp chuyện này

Bởi vì nó chẳng được hay chút nào

Ta rằng anh thấy gì đâu

Ai mà không có nỗi sầu trong tim

Cảm ơn Hoa đã có tình

Nhưng anh thú thật với em thế này

Tụi mình quen biết lâu nay

Đó là duyên nó sắp bày ra thôi

Vạn người anh gặp trong đời

Muốn thân nào dễ có ai lâu bền

Xưa nay hai chữ Nhân Duyên

Vốn là câu chuyện khiến người suy tư

Nghe em tâm sự nãy giờ

Nên anh cũng hiểu em lo rất nhiều

Còn về câu chuyện tình yêu

Chắc là phải nặng nợ nhiều với nhau

Việc này không thể cưỡng cầu

Nếu yêu dễ vậy thì đâu ai buồn

Ngày xưa em bị hủy hôn

Cũng do là nợ không còn mà thôi

Anh đây tin ở ý trời

Với anh mọi thứ đều coi bình thường

Anh và cô ấy từng thương

Cũng nhiều mơ ước về đường tương lai

Nhưng rồi tình chẳng lâu dài

Nhân duyên đứt đoạn tới nay vẫn buồn

Bây giờ anh ở vậy luôn

Bởi tìm người khác là buồn nhân đôi

Buồn vì ta phụ tình người

Buồn vì người mới họ coi thường mình

Em coi bé Thảo rất xinh

Đẹp người, đẹp nết nhưng tình éo le

Người ta từng đã hẹn thề

Nhưng rồi họ lại bỏ đi không nhìn

Thiệt ra những chuyện tâm linh

Nó luôn tồn tại quanh mình lâu nay

Nó đang tiếp diễn hàng ngày

Nhưng mình không thấy nên hay nghi ngờ

Nào đâu dễ gặp người ta

Đúng thời đúng điểm để mà yêu thương

Đều do duyên nó dẫn đường

Quỷ ma đưa lối mới vương được vào

Nhiều người cứ hỏi tại sao

Người mình từng gét lại nhào vô yêu

Có người tính toán đủ điều

Nhưng rồi gặp phải người yêu bạc tình

Lắm cô trẻ đẹp, ngoan, xinh

Lấy chồng cờ bạc, đa tình, lăng nhăng

Có cô vất vả nhọc nhằn

Cả đời lấy phải người không lo làm

Là người ai cũng đều tham

Nhưng không phải muốn là làm được đâu

Giữ gìn cái đức làm đầu

Mọi việc còn lại trời cao an bài

Nếu như anh nói gì sai

Em đừng để bụng chuyện này làm chi

Hoa rằng chuyện nhỏ đáng gì

Tại anh hãy nghĩ quá nhiều đó thôi

Tất Niên vậy cũng vui rồi

Còn tình còn nghĩa mình chơi lâu dài

Nói chung là bấy lâu nay

Em từng có ý tỏ bày cùng anh

Nhưng thôi, như vậy cho lành

Bởi em cũng hiểu tính anh nặng tình

Tại em hay nghĩ linh tinh

Ba má cũng hỏi chuyện mình là sao

Em không biết nói thế nào

Rồi thì lắm kẻ rêu rao đủ điều

Với anh em cũng đã yêu

Bởi vì anh hiểu con người của em

Nhưng nay em biết em lầm

Mong anh đừng có bận tâm làm gì

Đúng như lá số Tử Vi

Anh từng đã chấm quả là không sai

Trải qua ngần ấy năm trời

Những gì anh nói em luôn giữ gìn

Mặc dù đôi lúc không tin

Nhưng mà ngẫm lại đời mình đúng ghê

Bây giờ trước lúc ta về

Em gửi bánh Pía cho anh một thùng

Bia vào xỉn nói lung tung

Thiệt là mắc cỡ, anh đừng chê hen

Nếu như anh có kẹt tiền

Cứ nói một tiếng em đưa cho xài

Long rằng câu chuyện hôm nay

Chắc là nó đã đến ngày xảy ra

Đúng theo sắp đặt thôi mà

Chị hai mới dám nói ra nỗi lòng

Chị ba thấy có đúng không

Chị Hoa đâu có bốc đồng vậy đâu

Nói ra là sẽ nhẹ đầu

Xem như gió cuốn về đâu thì về

Ái tình là biển u mê

Người ta quên hết lối về vì yêu

Chị hai em khổ đã nhiều

Cho nên chị ấy đã yêu anh rồi

Do anh có muốn không thôi

Còn về duyên phận chắc trời đã se

Chuyện này có chút lạ kỳ

Nhưng em thấy chị với anh hợp mà

Hai người ở khoảng cách xa

Tại sao có thể dễ mà gặp nhau

Hồi xưa duyên khởi lúc đầu

Chị em chuẩn bị làm dâu nhà người

Vô tình anh bói cho vui

Ai ngờ nó đúng hết rồi chẳng sai

Đôi khi em nghĩ thế này

Chắc anh với lại chị hai nợ nần

Cho nên mới có thể quen

Rồi thì chị ấy nhân duyên lỡ làng

Anh không hề có chen ngang

Bởi anh đâu biết rõ ràng chuyện chi

Nhưng anh vừa gặp tức thì

Chị em lại bị hủy hôn bất ngờ

Nói rằng do bởi người ta

Chê nhà em khó cũng là chẳng sai

Đã qua hai chục năm dài

Xét về tình cảm chẳng ai thế này

Người ta nhìn đoán ra ngay

Không yêu sao lại suốt ngày tới lui

Theo em duyên ấy định rồi

Tùy anh có muốn không thôi vậy mà

Về duyên anh với người ta

Nó không trọn vẹn cũng là số thôi

Ở đây có sẵn cả rồi

Tại sao nghĩ chuyện xa xôi làm gì

Nhà mình đâu có thiếu chi

Chị em nào bạc bẽo gì với anh

Bây giờ sự nghiệp đã thành

Chỉ cần đồng ý là anh có liền

Hoa rằng thôi, bỏ đi em

Nói chung anh ấy không cần chị đâu

Đều là do chị lúc đầu

Không lường trước sẽ quen lâu thế này

Chẳng qua do mấy năm nay

Chị không chịu nổi tháng ngày cô đơn

Cho nên khơi lại lửa lòng

Muốn mình có một đứa con về già

Bữa nay buột miệng nói ra

Còn về anh ấy không hề có yêu

Thôi em, đừng có nói nhiều

Chị và anh ấy nào yêu đương gì

Tụi mình cũng phải về đi

Ra ngoài mua ít đồ gì biếu ba

Tết này em nhớ về nhà

Đừng đi đâu nữa kẻo ba má buồn

Chắc giờ em cũng về luôn

Bởi lo một lát ngoài đường kẹt xe

Tết này anh rảnh thì về

Đừng thơ thẩn nữa, ở quê em chờ.

Nhớ hen cái gã ngẩn ngơ

Mộng mơ chi mãi cho khờ người thêm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2022