Tình xưa ký ức đã vùi chôn
Kỷ niệm đôi khi khiến bồn chồn
Cô đơn đi giữa đời hỗn độn
Đường khuya thất thểu cả thần hồn
Cuộc sống đẩy đưa đi khắp chốn
Miếng cơm nó đuổi chạy dập dồn
Chưa thấy một ngày mình yên ổn
Tinh thần rối rắm những hoàng hôn
Những khi muốn xa lánh tiếng ồn
Tìm nơi bình lặng chốn thiền môn
Nhưng tình lại khiến con tim nhộn
Tương tư cho lắm để mất khôn
Chẳng lẽ bây giờ đành chạy trốn
Nhưng mà bản tính thích tự tôn
Bất chấp tình gieo nhiều bề bộn
Yêu em nên nỗi khổ vẫn tồn.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét