Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Điên Khùng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Điên Khùng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

TÌNH YÊU QUA MẠNG

 

Có nhiều mối tình đẹp

Trên thế giới on lai

Người ta yêu thắm thiết

Chỉ qua những tấm hình


Tưởng chừng như là ảo

Nhưng lại thật mười mươi

Cũng mặn nồng thắm thiết

Cũng cay đắng ngập tràn


Những cuộc tình on lai

Qua các dòng tin nhắn

Từ một cái nút lai

Ôi thật là kỳ diệu


Mỗi đêm anh chờ tin

Từ một người xa lạ

Tuy chưa hề gặp mặt

Nhưng thổn thức mỗi ngày


Tình là thứ quái quỷ

Nó quyến rũ người ta

Nó cho người hạnh phúc

Nó gieo lắm xót xa


Ảo nhưng là người thật

Cũng hờn giận, chia ly

Cũng mong chờ, nhung nhớ

Cũng cưới hỏi ly kỳ


Cảm ơn em cô gái

Mỗi đêm mình on lai

Ta cho nhau câu chuyện

Một cuộc tình tương lai.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

BA XÀM

 

Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐÊM CÔ TỊCH

 

Ta đi đâu ?

Ta tìm ai ?

Đêm đen thăm thẳm

Ta cứ đi

Ừ nhỉ hình như là ta đang đi thì phải

Mà tại làm sao ?


Ừ thôi, ta về

Ta sẽ ngủ ngon

Ta sẽ nằm mơ

Mối tình thơ mộng


Ừ nhỉ ta về 

Ta ngồi nhìn đêm

Chìm vào bóng tối

Cô tịch nỗi buồn.


Duy Sắc 2012

THƠ TÌNH CỦA TÔI

 

Tôi không dùng thơ tán gái

Tôi làm thơ vì cô gái tôi yêu

Thơ tình mà không tình yêu

Là vần thơ sáo những điều vu vơ


Tình yêu cho tôi mộng mơ

Mặc dù tình chẳng có bờ để neo

Nhà thơ vật chất rất nghèo

Nhưng bao la những tình yêu trong đầu


Tôi nào có nói dóc đâu

Tôi yêu cô ấy đã lâu lắm rồi

Chỉ vì cô ấy xa tôi

Nên tôi phải ngồi bóng gió lung tung


Bạn bè tưởng tôi bị khùng

Nhưng nào có khùng bởi quá yêu thôi

Yêu người thì đâu có lỗi

Thế nào em cũng hiểu tôi thôi mà


Giờ em chưa tiện nói ra

Tập trung để mà lao động kiếm cơm

Vất vả gian lao hôm sớm

Nàng đâu để ý thằng bờm như tôi


Biết là biết chỉ thế thôi

Sẽ đến lúc rồi nàng nói yêu anh

Giờ tôi phải cố để dành

Góc trái tim nhỏ của anh cho nàng


Thế đó, tình vốn trái ngang

Đâu có dễ dàng mà đến bên nhau

Càng nhớ sẽ càng thêm đau

Hy vọng ta sẽ chung nhau đường đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH LÀ GÌ ?

 

Chữ Tình nghe đến đã sợ rồi

Dính vào đến nó sẽ khổ thôi

Nhưng Tình nó làm gì lên tội

Chỉ trách con người sống quá tồi


Tình cho cảm xúc nó lên ngôi

Con tim rung động những bồi hồi

Ánh sáng soi đường trong đêm tối

Lý tưởng đời ta được vun bồi


Ta ích kỷ nên hay đổ lỗi

Trách Tình sao lại làm khổ tôi

Đa đoan để chuốc vào rắc rối

Xảo ngôn toàn chót lưỡi đầu môi


Tình làm cây nảy lộc đâm chồi

Tình cho cái nghĩa được sinh sôi

Tình cho ta biết yêu nguồn cội

Tình làm ta hết nỗi đơn côi


Vừa mới gặp em anh bối rối

Bởi Tình nó đến gõ cửa rồi

Nhưng Tình không thể nào nóng vội

Ta phải hiểu nhau nếu không thôi


Tình cho giai nhân được lên ngôi

Tình làm vương quốc bị suy đồi

Tình khiến chết bao người vô tội

Tình cho bao kẻ sống nổi trôi


Tình làm chua chát cuộc đời tôi

Em cũng vì tình khóc nhiều rồi

Đường Tình lắt léo muôn nghìn lối

Tình là gì vậy Thế Gian ôi!


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

NHAM NHỞ

 

Hề hề, nàng chạy đi đâu

Nơi đây vắng vẻ ngập đầu cỏ tranh

Hôm nay có mối duyên lành

Một bông hoa đẹp trời giành tặng ta


Này ngươi hãy tránh mau ra

Đừng có xàm sỡ ta la lên giờ

Khà khà nàng cứ việc la

Ở đây đã quá cách xa xóm làng


Chiều nay dưới ánh hôn hoàng

Ta đưa em đến cung đàn mộng mơ

Trời ơi ! ai cứu ta giờ

Mi mà lấn tới là ta sẽ liều


Ối chao giận cũng đáng yêu

Cái mặt sao lại yêu kiều thế kia

Hế hế ! Ta nựng tí đi

Trai tài, gái sắc mấy khi gặp nào


Thình lình một gã nhảy vào

Rằng ngươi ở đó lao ngao cái gì

Khôn hồn hãy biến mau đi

Ta đây nổi giận thế thì sẽ toi


Ái chà! Chúng có một đôi

Kèo này có vẻ khó xơi dễ dàng

Ừ thì tui chỉ đi ngang

Bởi vì chiều phủ nắng vàng trên sông


Cô em đôi má ửng hồng

Mái tóc bềnh bồng như lụa dưới trăng

Nam nhi có chút động lòng

Chứ ai có ý hay tâm gian gì


Chào hai người nhé tui về

Không hẹn gặp lại làm chi cho phiền

Khôn hồn hãy biến nhanh lên

Lần sau bắt gặp sẽ ăn no đòn


Cô ơi! Cô có sao không

Sao mà đi dạo ngoài đồng làm chi

Cảm ơn anh đã cứu nguy

Nếu không tôi bị tên kia hại rồi


Chiều tan hết nắng , về thôi

Lần sau cô chớ đi chơi một mình

Cảm ơn anh tấm chân tình

Bình an xin chúc tặng anh suôat đời


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

NƯỚC TRIỀU TRÔI

 

Ăn cơm vì cái bụng nó đòi thôi

Mệt quá phải đi kiếm chỗ ngồi


Nước chảy cho hoa nó cứ trôi

Nhàn thân nên quá là rảnh rỗi


Nếu mình chơi xấu bạn bảo tồi

Nếp nấu như cơm sẽ thành xôi


Cãi nhau nhiều quá sinh giận dỗi

Muốn câu cá lớn phải có mồi


Chúng mình duyên hợp sẽ thành đôi

Cưới nhau là ván đóng thuyền rồi


Đêm xuống không gian đầy bóng tối

Mơ nhiều toàn những chuyện xa xôi


Xuân đến cỏ cây thắm nụ chồi

Tiễn nhau lưu luyến lúc chia phôi


Mưa nhiều nước chảy đầy máng xối

Nhà dột ngói bung mấy đầu hồi


Đã đành số phận nó vậy rồi

Vùng vẫy làm chi chỉ thế thôi


Tàn hơi còn lại lời trăn trối

Kiếp người như con nước triều trôi


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

THƠ ĐIÊN NẶNG

 

Ta đi đâu mãi chẳng về

Hình như xa quá nên đi luôn rồi

Đi loanh quanh giữa cuộc đời

Gom nhặt những thứ dở hơi cho mình


Người nhìn ta tỏ vẻ khinh

Kẻ dòm ta bảo thất tình hóa điên

Đứa thông cảm nói ta hiền

Bọn người đểu cáng xỏ xiên đủ điều


Chung quy toàn đám nói liều

Chúng nào có hiểu ta như thế nào

Chỉ nhìn xong đoán tào lao

Lấy quyền gì để xen vào đời tư


Ta là ta trước tới giờ

Ta không có giống người ta được rồi

Chỉ cần là chính mình thôi

Bởi vì mọi chuyện số trời đã an


Có gì mà cứ phải bàn

Tốt, xấu, điên, dại liên quan ai nào

Làm gì qua được trời cao

Ta như cát bụi chứ nào là chi


Ta đi đâu mãi làm chi

Ta nào đã kiếm được gì cho ta

Ta đi tìm kiếm đời ta

Hay ta đang bỏ chính ta đi rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐỒ ĐIÊN

 

Người chê ta kẻ lụy tình

Rồi trách ta kẻ thần kinh khác người

Người chê ta họ cứ cười

Rồi gièm pha nói những lời khó nghe


Thực ra người chẳng hiểu gì

Cái đầu nông cạn nghĩ suy hẹp hòi

Nhìn qua cái vẻ bề ngoài

Nghĩ ta là kẻ dở hơi khác người


Nghĩ gì thì kệ người thôi

Chỉ ta mới hiểu cuộc đời của ta

Hiểu người từng đã thương ta

Hiểu ta thương nhớ người ta đủ rồi


Khi ta chưa hiểu rõ người

Không nên đánh giá cuộc đời người ta

Người không động chạm đến ta

Tại sao soi mói người ta làm gì


Họ điên mặc kệ họ đi

Họ khùng đâu ảnh hưởng gì đến ta

Phù du một kiếp thôi mà

Tôn trọng nhau sống mới là thương nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

HỮU DUYÊN


Em hãy mặc kệ anh

Tính anh hay mơ mộng

Ăn nói rất lung tung

Tâm trạng hơi hơi khùng


Anh vậy mà em thương

Thì đúng là khờ dại

Hay là em cũng vậy

Có chút khùng giống anh


Theo như anh gieo quẻ

Mối duyên ta rất lành

Nhưng tại vì cái tuổi

Cung, mệnh khắc vô cùng


Anh đã tính hết rồi

Phải đủ tháng đủ ngày

Đủ đắng cay, nước mắt

Ta mới đến được nhau


Mình dù xa bao lâu

Cũng sẽ về trở lại

Bởi đây là định mệnh

Là số phận chúng ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

CUỐI NĂM NHÌN LẠI

 

Cuối năm, mình ôn lại

Những chuyện cũ đã qua

Dở dang còn nhiều quá

Nợ nần tứ lung tung


Bao tình xưa, nghĩa cũ

Sổ nợ đã viết đầy

Mỗi một dòng ghi nợ

Lưu giữ vạn ân tình


Soi gương nhìn mặt mình

Nó đã già đi thật

Trông ta như con khỉ

Làn da đầy nếp nhăn


Gió thổi ngang qua mặt

Sợi tóc bạc liền rơi

Ta nhìn vào sợi tóc

Nó bạc như cuộc đời


Nhưng có đâu đời bạc

Tóc già thì bạc thôi

Chắc tại lòng ta bạc

Nên nghĩ bạc luôn đời


Soi mình xong ta cười

Miệng cứ nhếch mép cười

Cười cái gì không biết

Cười xong lại phì cười


Ồ hóa ra cuộc đời

Nó đi nhanh thế nhỉ

Vậy trăm năm sau nữa

Có ai nào biết ta


Nên bây giờ làm thơ

Lưu truyền cho muôn thuở

Âu cũng là giấc mơ

Của kẻ ngu điên dại.


Nói ra thì cũng ngại

Mà không nói lại kỳ

Tự xưng là thi sỹ

 Đành mang tiếng háo danh.


Viết linh ta linh tinh

Viết tỏ ra ta giỏi

Viết thể hiện bản thân

Viết để lưu tên tuổi


Người ta ngại không nói

Bởi vì họ khiêm nhường

Để bà con khen ngợi

Đạo đức giả ấy mà


Chỉ kẻ điên như ta

Nói toạc hết cả ra

Để cho người ta gét

Họ khinh cái mặt mình


Soi lại chính bản thân

Ta mất hết tinh thần

Hóa ra mình điên thật

Chắc không thể tỉnh rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

 

Không gì bằng chén rượu cồn

Uống vào ta thấy tâm hồn bay bay

Rượu này mới uống hơi cay

Nhưng cay sao sánh cái cay cuộc đời


Rượu cay chỉ mấy cuộc chơi

Đời cay là cả một đời ta cay

Bây giờ chỉ có loại này

Nó giúp quên được cái cay của đời


Quên trong phút chốc mà thôi

Tỉnh ra ta lại thấy đời vẫn cay

Đời cay ta lại rượu say

Cố say quên hết cái cay của đời


Say hoài say mãi không thôi

Say nên thành nghiện luôn đời đắng cay

Nghiện rồi ta chẳng biết cay

Nên giờ không biết rượu cay hay đời


Gì cay cũng thế mà thôi

Chỉ cần có rượu, ta ngồi ngắm trăng

Nhìn trăng ta nói lằng nhằng

Có bà hàng xóm bảo thằng này điên


Suốt ngày ăn nói luyên thuyên

Nào trăng với lại thần tiên trên trời

Đúng là cái loại dở hơi

Nết người như vậy mà đòi ai thương


Ta nghe cũng đáp lời luôn

Rằng bà sao lại ác mồm thế kia

Chúng ta nào oán thù gì

Cớ sao bà lại cứ đi phê bình


Tôi điên mặc kệ tôi điên

Miễn sao tôi thấy thần tiên được rồi

Dù bà mơ hết cả đời

Cũng không lên được cõi trời ngao du


Thôi bà yên lặng tôi nhờ

Để tôi còn hẹn nàng thơ trở về

Bà làm tôi rối quá đi

Kệ tôi bà nhé, chúc bà ngủ ngon


Ở đây còn lít rượu cồn

Uống hết tôi sẽ thấy khôn hơn bà

Khôn thì tôi mới tỉnh ra

Lúc đó tôi biết ai là kẻ điên.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

BỊ TÉ GIẾNG

 

Lên năm tuổi, anh từng té giếng

Uống nước no một bụng rõ to

Nhờ hàng xóm vớt lên hô hấp

Thế cho nên cửa tử vượt qua


Lên bảy tuổi anh đi mót thóc

Con trâu già nó húc vào đầu

Cũng may sao anh lao xuống ruộng

Cái đầu anh hơi choáng chút thôi


Mười sáu tuổi, anh đi tập võ

Ngã lộn nhào, đầu đập xuống nền

Lại bị choáng chừng đâu nửa tháng

Đến bây giờ đầu vẫn tưng tưng


Kể từ những lần anh bị thế

Anh có phần kỳ lạ khác người

Ngày đi học, bạn thường trêu chọc

Rằng anh khùng thật chẳng giống ai


Anh kể thật chứ không nói dóc

Nhưng lạ là anh lại thích thơ

Ngay cả khi trong những giấc mơ

Anh cũng viết ra thơ nhiều lắm


Đấy , té giếng xong thành như vậy

Em nghe xong có thấy sợ chưa

Nếu mà sợ thì đừng gặp nữa

Kẻo bị lây cái bệnh giống anh


Anh có một người yêu giấu kín

Mà chưa từng hé lộ cho ai

Cô ấy cũng bình thường giản dị

Nhưng tâm hồn tinh khiết lạ kỳ


Em đừng có tỏ bày tình cảm

Bởi vì anh đã có người yêu

Em thích thơ thì anh viết tặng

Chứ yêu đương không phải trò đùa


Còn về chuyện mà anh té giếng

Em đừng đi kể với người ta

Họ mà biết rằng anh bị thế

Thơ của anh sẽ chẳng ai xem


Anh dặn nhé, nhớ đừng đi kể

Anh biết là sẽ giận em luôn

Đến lúc đó đừng mà giận dỗi

Bởi tính em nó xấu và tồi


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

HƯ DANH

 

Quân Tử hay kẻ Tiểu Nhân

Chỉ là quan điểm tiền nhân lỗi thời

Cần chi đo đếm lòng người

Để rồi suy đoán rỗi hơi làm gì


Chẳng qua khi đã cho đi

Người ta muốn được người kia đáp đền

Nếu như mà họ lỡ quên

Thế là phán họ là thằng tiểu nhân


Nếu như lợi đến bội phần

Tìm đủ mọi cách kết thân cả đời

Cũng vì lợi ích mà thôi

Tiểu Nhân, Quân Tử cùng loài với nhau


Sử xưa ở xứ bên Tàu

Quân Vương khởi nghĩa buổi đầu khó khăn

Biết bao danh tướng trung thành

Khi thành đại nghiệp vua đem thanh trừng


Quân vương là loại tiểu nhân

Vong ơn bội nghĩa đứng hàng đầu tiên

Sau khi nắm vững chính quyền

Lại giảng đạo đức sống hiền, sống ngay


Đạo Trời vốn chẳng tròn đầy

Chớ đừng đòi hỏi mong này được kia

Thân ta cát bụi là gì

Tiểu Nhân, Quân Tử có chi bận lòng


Chắc mình đã thật tốt không

Tại sao dò đoán tấm lòng người ta

Sao qua mắt được trời già

Nên đừng bốc phét ba hoa dạy đời


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

BÀN TÁN


Người ta bàn tới bàn lui

Bàn đi bàn lại bàn lùi là xong

Bàn là bàn ủi lòng vòng

Bàn quanh bàn quẩn bàn xong bàn lùi


Bàn lên bàn xuống bàn vui

Bàn qua bàn lại bàn cười bàn khen

Bàn ngoài bàn dưới bàn trên

Bàn nào bày nấy ai bàn ai không


Bàn tôm bàn cá bàn còng

Bàn con bàn đứa bàn ông bàn bà

Bàn vào xong lại bàn ra

Bàn lươn bàn trạch bàn gà bàn ngan


Bàn chồn bàn cáo đầy bàn

Bàn gian bàn lận bàn ăn sao nhiều

Bàn nhiều thành lại nói điêu

Bàn gì cũng thế toàn điều tào lao


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

THAM VỌNG

 

Thiên hạ như bàn cờ

Lòng người đen như mực

Ta nhìn nhau dò dẫm

Rình mò nói từng câu


Vàng rải đầy mặt đất

Ai cũng giả vờ mù

Nhưng trong lòng toan tính

Phần nào mới là hơn


Thế là ta gườm nhau

Mưu sâu ở trong đầu

Trước mặt cười đểu cáng

Sau lưng ngầm giấu dao


Cúi chào, bắt tay nhau

Quay lưng là tham vọng

Ta đều ôm giấc mộng

Tất cả đều của ta


Rồi cái gì của ta

Chẳng cái gì có cả

Hơn người ta cái mộ

Gọi là đời vinh quang.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2006

BA XÀM

 

Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc