Lênh đênh những đợt sóng đời
Thân ta bèo bọt mãi trôi không ngừng
Giữa dòng bể khổ mênh mông
Nơi nào là bến cuối cùng của ta
Nửa đời phiêu bạt xa nhà
Thương người người lại nghĩ ta vô tình
Ta đành chấp nhận người khinh
Ta ôm giấc mộng tâm tình với trăng
Số mình có phải vậy chăng
Hay vì ta quá nặng tình với ai
Để buồn đau tháng năm dài
Để rồi ta chẳng có ai bên mình
Chẳng qua cũng chỉ cuộc tình
Chỉ là cô gái chung tình mà thôi
Cớ gì ta phải thương người
Rồi ôm nỗi khổ cả đời ta sao
Thật là không hiểu làm sao
Tự nhiên ta lại vướng vào tình kia
Trời se duyên ấy làm chi
Bây giờ ta cảnh biệt ly thế này
Người ta thương chịu đắng cay
Còn ta lại tự đọa đày chính ta
Đúng là Duyên Nghiệp đây mà
Nợ từ nhiều kiếp thành ra phải đòi.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét