Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Cho Em TNMH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Cho Em TNMH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

ÁO KHOÁC CỦA EM


Chiếc áo khoác ngày xưa em mặc

Đến hôm nay nó cũ lắm rồi

Anh nhìn thấy vết sờn, vết rách

Em vẫn còn khoác nó lên người


Anh nhìn thấy mà đau lòng lắm

Chiếc áo kia anh đã từng quen

Rất nhiều những buổi chiều mình hẹn

Anh mới nhìn đã nhận ra em


Và chiếc mũ màu kem chất dạ

Em cũng thường đội nó trên đầu

Hình ảnh đó vẫn còn lưu dấu

Bao nhiêu năm anh chẳng hề quên


Mũ và áo của em đều cũ

Nhưng em luôn giữ chúng bên mình

Anh thật tệ, còn thua đồ vật

Thế cho nên em vứt bỏ luôn


Em là người chung thủy đến cùng

Nên em khổ chỉ mình em chịu

Lời gièm pha cay nghiệt em nghe

Để gìn giữ cho mình Đức Hạnh


Thôi anh tệ, em đừng có hận

Hận làm gì một kẻ vô tâm

Em im lặng là anh đã hiểu

Cảm ơn em từng đã thương anh.


Tác giả: Nguyễn Duy Săc 2024

ĐÔI TA MƠ NHÉ !


Ngày đầu ta gặp nhau

Không ngờ là định mệnh

Mối nhân duyên tiền định

Khiến đôi mình đớn đau


Chữ tình kia khó dứt

Vì ta đã thương nhau

Bây giờ tuy không gặp

Nhưng vẫn hoài nhớ nhau


Hạnh phúc thật giản dị

Có cần tìm đâu xa

Nó ở gần bên ta

Lòng vị tha, thấu hiểu


Nước trong rồi lại đục

Nước đục lại rồi trong

Chỉ cần giữ bình tâm

Tình người luôn hiện diện


Ở bất cứ nơi đâu

Tại tâm ta ích kỷ

Nên nghĩ người vô tâm

Khi còn lòng trắc ẩn


Là ta biết thương nhau

Đời vô thường kệ nó

Còn tình, ta còn nhau

Hạnh phúc luôn tìm đến


Duy Sắc 2015

DUYÊN TRỜI

 

Một tình yêu sét đánh

Trời giáng xuống hai người

Yêu thương và cay đắng

Đớn đau suốt một đời


Nhân duyên này ai tạo

Cớ sao mình gặp nhau

Ai khiến xui trắc trở

Hay là số mệnh rồi


Chúng ta chưa muốn quên

Vì không thể nào quên

Làm sao mà lại quên

Có gì mà phải quên


Có thể quên em không

Nếu như anh muốn quên

Nhưng anh không quên được

Thế nên anh không quên


Cuộc đời vô thương lắm

Ta còn bao thời gian

Để khổ đau cay đắng

Để thắm thiết yêu thương.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

MÙA XUÂN BÊN NHAU

 

Ta gặp nhau lúc mùa xuân vừa đến

Trời Sài Gòn rực rỡ ánh nắng vàng

Em thơ ngây trong sáng rất đoan trang

Thùy mỵ lắm, nết na và duyên dáng


Ta bên nhau đi dạo phố Sài Gòn

Trời xuân đẹp, nắng bềnh bồng trên tóc

Em nhìn anh thẹn thùng và e ấp

Đôi mắt trong chưa từng khóc vì yêu


Ta bên nhau không biết đã bao chiều

Cứ quấn quýt không rời xa nửa bước

Trong mỗi người đã thầm bao nguyện ước

Ta cùng nhau xây một mái gia đình


Mùa xuân này chỉ còn lại mình anh

Đi giữa phố Sài Gòn trong cô quạnh

Bao nhiêu năm hai ta từng xa cách

Xuân năm nào anh cũng nhớ về em


Em nơi đó chắc là không còn nhớ

Bởi trái tim từng đã tổn thương nhiều

Bao đêm khóc vì tình yêu dang dở

Tủi thân cho số phận thật khổ đau


Anh từng nói đời không biết trước đâu

Nên mọi thứ ta đừng nên tính trước

Trời mà cho thì mơ gì cũng được

Bằng không là mọi thứ chỉ là mơ


Xuân năm nay anh cũng lại làm thơ

Để ôn lại một mối tình đau khổ

Thương một người mà không đến được

Khiến cả hai đau đớn suốt một đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019



KHÔNG DÁM YÊU


Tình xưa nghĩa cũ vẫn còn

Ta nào có dám mở lòng yêu ai

Dù cho người có bên ai

Ta vẫn ở vậy thương người mà thôi


Nhân duyên tuy đứt đoạn rồi

Nhưng đây là mối tơ trời đã se

Người không hề có phụ ta

Nên ta không thể vì ta phụ người


Chắc đây là số phận thôi

Chứ không ai muốn chuyện này xảy ra

Tình người luôn ở trong ta

Chắc người vẫn giữ tình ta trong người


Ai thương ai ở trong đời

Chỉ người mới biết là người thương ai

Tình yêu không có hề sai

Nên dù dang dở không ai lỗi gì


Cuộc đời phút chốc là chi

Quan trọng ta để lại gì mai sau

Còn tình ta mãi còn nhau

Còn thương ta sẽ nhớ nhau cả đời


Ta thương người lắm người ơi

Nếu như người hiểu những lời của ta

Vui gì dang dở tình ta

Cười gì khi chỉ mình ta nhớ người


Người không biết sống vì người

Nên người phải khổ vì người ta thôi

Ta buồn vì nhớ thương người

Nên ta cũng khổ vì người thương ta


Ta vì người đã thương ta

Người vì ta mới thương ta hết lòng

Cả hai ta đớn đau lòng

Bởi hai ta đã thật lòng thương nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

MỘT TÌNH YÊU KHÔNG ĐỔI

 

Đêm thu trời tĩnh mịch

Trăng vàng buồn tịch liêu

Anh nhớ em nhiều quá

Người tình một thời yêu


Đà lạt giờ có lạnh?

Em đang ở nơi đâu

Em có đang còn nhớ

Mối tình xưa mặn nồng


Em yêu ơi, buồn quá

Anh đã khóc thật rồi

Thương em yêu biết mấy

Cô quạnh giữa dòng đời


Em yêu ơi đừng giận

Anh xin lỗi chân thành

Dù duyên mình đã cạn

Anh vẫn hoài thương em


Em đang ở chốn nào

Nếu em nghe câu hát

Từ nơi trái tim anh

Một tình yêu không đổi.


Thơ Duy Sắc 2018

NGÃ BA PHI NÔM

 

Nhà em ở tại Phi Nôm

Anh luôn ghi nhớ để còn tìm em

Tuy anh chưa ghé một lần

Nhưng anh luôn nhắc là mình đừng quên


Dù sao ta cũng có tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Bởi vì anh đã từng thương

Là do em đã rất thương anh nhiều


Tình ta không phải tình yêu

Nó là duyên phận từ nhiều kiếp xưa

Nên tình mình vẫn dây dưa

Nó không kết thúc nên là còn đau


Rồi đây ta hội ngộ nhau

Chúng mình sẽ khóc cùng nhau một lần

Khóc vì tình nghĩa trăm năm

Khóc vì ta đã về chung một nhà.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2014

TÌNH MÌNH ĐẸP CẢ TRỜI THƠ

 

Có một bài thơ mang tên em

Nhưng mà anh đã không dám viết

Anh chỉ sợ mọi người sẽ biết

Tình chúng mình hơn chục năm qua


Có một bài thơ không có tên

Anh đã viết tên em vào đó

Tên em tươi như màu sen nở

Thế là anh yêu thích màu sen


Có một chiều xuân ta quen nhau

Anh tự nhiên nghĩ nhiều kỳ lạ

Đôi mắt em cứ nhìn chăm chú

Anh nghĩ đây chắc mối duyên trời


Cũng một chiều xuân ta xa nhau

Em đã khóc rất nhiều nước mắt

Đôi mắt em thâm quầng sụp xuống

Anh không còn nhìn rõ mùa xuân


Em bây giờ đang ở nơi đâu?

Mình đã lâu chưa hề gặp gỡ

Anh vẫn biết em hoài nhung nhớ

Tình chúng ta là cả trời thơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

TÌNH EM

 

Em đi không nói một lời

Nhưng lòng em lại tả tơi nỗi sầu

Anh giờ không biết em đâu

Nên anh cũng đã u sầu như em


Em buồn em khổ thân em

Bởi vì em biết rằng em thương người

Anh đau cũng giống em thôi

Bởi vì anh nguyện một đời thương ai


Xa nhau bao tháng năm dài

Em từng đã nghĩ rằng ai quên mình

Anh luôn gìn giữ chữ tình

Bởi anh luôn biết là mình thương ai


Tình mình còn đó chưa phai

Em không tin sẽ có ngày bên nhau

Anh luôn lưu giữ trong đầu

Thương em dù đến bao lâu cũng chờ


Tình em là một nguồn thơ

Em là tất cả giấc mơ anh tìm

Mong em hãy giữ lòng tin

Tình ta là một mối tình trời ban


DUy Sắc 2020

BÌNH AN NHÉ EM !

 

Tình đã lỡ, chúng mình không có lỗi

Chắc nhân duyên nó chỉ đến vậy thôi

Em hãy sống tốt quãng đời còn lại

Anh về vui với lại ánh trăng vàng


Em đã khóc vì anh khô nước mắt

Anh cũng đau chua xót hết nửa đời

Ta cay đắng ngậm ngùi trong ly biệt

Đành vùi chôn ký ức ở trong tim


Cầu chúc em sẽ có được người thương

Họ bù đắp cho em ngày tháng tới

Anh chắc sẽ từ nay đành ở vậy

Ôm nỗi đau tình lỡ đến suốt đời


Em yêu hỡi chúc em luôn hạnh phúc

Anh cầu mong em vạn sự bình an

Vui lên nhé, đừng để đau lần nữa

Cố mà xây một mái ấm gia đình


Anh biết em chắc cũng khó quên anh

Nhưng em ạ, mình người dưng nước lã

Hãy xem anh là một kẻ phụ tình

Em sẽ dễ quên anh vì em hận


Chỉ có thế tình anh là như vậy

Ta xa nhau chắc là mãi mãi rồi

Ôi buồn quá anh lại rơi nước mắt

Tạm biệt em người lạ đã từng thương.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

GỬI EM YÊU !

 

Đà Lạt đêm buồn, trời lạnh giá

Sương núi âm thầm cắt thịt da

Mình anh quanh quẩn bờ hồ vắng

Nhớ em đang phải chịu xót xa


Vì đâu dang dở chuyện tình ta

Nghĩa tình mình vốn rất mặn mà

Thuỷ chung em vẹn tròn son sắt

Đức hạnh trung trinh giữ đạo nhà


Mấy lần Đức Trọng anh từng qua

Dọ hỏi xung quanh để biết nhà

Nhưng rồi anh lại không dám đến

Không hiểu tại sao mình cứ xa


Nhiều khi nhớ em cứ xót xa

Em cũng thương anh lén cả nhà

Thế mà mình vẫn xa nhau mãi

Cách nào cho trọn vẹn đôi ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐÔI MẮT EM CHIỀU ẤY

 

Mình chia tay giữa chiều mưa thành phố

Nước ngập đầy nơi xóm nhỏ tiêu điều

Em ngẹn lời không cất nổi tiếng yêu

Anh định nói vài điều nhưng đành nín


Tình non quá, ái ân chưa đủ chín

Hai con người chưa tìm được điểm chung

Vậy chắc là sẽ khó để đi cùng

Đành như vậy, em đừng buồn chi nữa


Em lạnh run có phải bởi trời mưa

Hay em nhớ cái ôm xưa thắm thiết

Rồi ngày mai hai chúng ta cách biệt

Em nghĩ gì , có tiếc chuyện tình ta


Em khoan nhé chớ để nước mắt ra

Anh nhìn thấy sẽ xót xa nhiều lắm

Em hãy nhìn một chút phía xa xăm

Để anh cố nhớ tháng năm kỷ niệm


Mắt em sao chất chứa lắm nỗi niềm

Nó đã khiến cho hồn anh gục ngã

Mình xa nhau, em vẫn là tất cả

Trái tim anh em đã lấy mất rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2013

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

GIẤU KỸ LẮM

 

Có một mối tình tưởng chừng giấu kín

Có một người thương không dám gọi tên

Chỉ biết nhớ em khi đêm buông xuống

Chỉ biết một mình nhìn những vì sao


Ai cũng nghĩ mình lụy tình đau khổ

Nhưng có phải đâu do bởi quá thương

Chỉ có mình em là người hiểu được

Cũng chỉ có em vẫn nhớ về ta


Nhớ Huế năm xưa, giấc mơ kỳ lạ

Có một giai nhân thủ thỉ hàng đêm

Rằng ở kiếp này anh chớ phụ em

Bởi hai chúng ta là duyên tiền định


Bỗng có một ngày ta gặp được em

Chỉ mới vừa nhìn ta đã rất quen

Cô gái trong mơ ở ngay trước mắt

Cứ giống như vừa qua một đoạn phim


Chẳng lẽ nhân duyên vốn là có thật

Hay ta mơ hồ thành tưởng tượng ra

Em ở trong mơ xuất hiện thình lình

Cũng con người ấy và nhân cách ấy


Không thể nào ngờ trong cuộc đời ta

Lại gặp được ngay mối duyên kỳ lạ

Hai người con gái cùng tên cùng họ

Gặp gỡ một lần thương nhớ một đời


Đúng là oan nghiệt cho mối tình ta

Đau khổ biệt ly chỉ biết khóc òa

Mười mấy năm qua không hề ngon giấc

Trăn trở trong lòng thương nhớ người ta


Không biết bây giờ em ở nơi đâu

Ta chỉ nhớ em theo hình ảnh cũ

Tuy bây giờ đây chúng mình xa lạ

Nhưng chắc có ngày ta lại bên nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

ANH VẪN YÊU EM

 

Anh nắm tay em lần đầu ấy

Buổi chiều xuân mới nhú nụ mai

Em cười e thẹn nhìn ngần ngại

Anh chỉ thấy mình khác làm sao


Ta cũng xa nhau chiều xuân ấy

Khi người vui hội lễ tình nhân

Anh đến bên em không quà bánh

Chỉ một nụ cười trong tái tê


Mấy xuân chưa gặp, em suy sụp

Đời dập vùi anh kiếp lênh đênh

Đôi ta duyên nợ chưa hồi kết

Bởi vậy chúng mình chẳng thể quên


Ôi!

Biết nói gì với em đây

Xin lỗi ư! Anh không thể

Bởi vì anh nhiều quá lỗi lầm

Em khổ

Anh đau lòng, xót dạ

Em buồn

Anh đau đớn con tim

Hai ta không tình máu mủ

Vì sao

Mình cứ mãi nhớ nhau?

Tình yêu có phải không em?

Hay có cái gì vô hình trói buộc

Ối giời!

Em đã hiểu

Và anh cũng hiểu

Nhưng chúng mình đã gìa

Hẹn em!

Một ngày không xa

Anh sẽ lại nắm tay em lần nữa

Anh lại vẫn nói yêu em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NÀNG XUÂN ƠI !

 

Nàng xuân ơi ! Hãy nhắn em trở lại

Để tình ta còn mãi với thời gian

Tháng ngày xưa tình yêu ấy nồng nàn

Không thể để cho dở dang duyên nợ


Nàng xuân ơi ! Bao năm ta thương nhớ

Hình bóng em như máu của tim mình

Như hơi thở, như giấc mơ khi ngủ

Em nơi đâu ? Nàng xuân có biết không


Nàng xuân ơi ! Một nỗi nhớ mênh mông

Ta không thể nào quên hình bóng ấy

Dư âm cũ cứ chờ ngày bùng lại

Như khát khao ta được đến bên người


Nàng xuân ơi ! Nàng xuân đến đây rồi

Xuân đem đến muôn người niềm vui mới

Tại sao xuân không mang em trở lại

Để cho ta có được mãi mùa xuân


Hỡi người thương ! Em có biết anh buồn

Anh nhớ mãi buổi chiều xuân năm đó

Tình đôi ta như mai vàng rực rỡ

Những men yêu cứ thế cứ trào tuôn


Người thương ơi ! Tình ta rất mặn nồng

Những lời hứa, những câu thề còn vọng

Ước mơ xưa ngày hôm qua còn đó

Ta sẽ xây lên một mái gia đình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

TÂM TRẠNG NGÀY XUÂN

 

Mưa xuân bay lất phất trên đồng

Đêm, ngày anh cứ mãi nhớ mong

Một người thương đã thành ký ức

Dạo này em sống có tốt không


Nhớ buổi chia tay đớn đau lòng

Chiều xuân năm ấy giữa phố đông

Ánh mắt nhìn nhau đầy hy vọng

Mà nay biền biệt cứ như không


Xuân sang, tâm trạng cứ bềnh bồng

Nỗi nhớ tràn về thật mênh mông

Hỡi người thương nhớ em có hiểu

Anh vẫn thương em, vẫn ngóng trông


Em ơi ! Em hỡi có hay không

Thương em, anh nhớ giấc mơ hồng

Tình ta trong sáng, nhiều mơ mộng

Tại sao nay lại lệ tuôn dòng


Hẹn em yêu nhé mùa xuân tới

Hai ta xây lại giấc mơ đời

Những nụ hôn yêu ngày hội ngộ

Ta đón mùa xuân của đất trời


Hỡi em yêu ơi ! Người thương ơi

Tình ta là một mối duyên trời

Cho nên tình ấy không thể dứt

Em là mùa xuân mãi em ơi !


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NGƯỜI THƯƠNG ƠI !


Anh lỡ trót yêu một nàng Tôn Nữ

Trong giấc mơ kỳ lạ tại cố đô

Người con gái đến từ trong mộng

Như phép màu ta đã gặp được nhau


Tình yêu ấy nó rất là kỳ lạ

Anh không ngờ mình đã chạm được vào

Em trong sáng, yêu kiều và diễm lệ

Bao người mơ cũng khó đến được gần


Anh hay hỏi phải chăng là duyên nợ

Tại làm sao anh đến được bên em

Bởi hai ta trước đó chẳng hề quen

Nhưng vừa gặp bỗng dưng yêu say đắm


Em yêu nhỉ, chắc là em cũng hiểu

Anh và em từng đã rất thương nhau

Tình yêu đó không thể nào chia cách

Đến hôm nay nó còn vẫn vẹn nguyên


Bao khốn khó đường đời anh nào ngại

Bởi trái tim luôn có bóng hình em

Có những lúc tưởng chừng như gục ngã

Nghĩ về em, anh lại cố vươn lên


Anh không thể quên đi người thương được

Dù cả đời này anh cũng không quên

Em cũng chắc hiểu tình mình dang dở

Bởi hai ta có khoảng cách vô hình


Người yêu ơi, người thương của anh ơi

Dù mai sau ta không gặp trong đời

Anh vẫn cứ thương em như ngày ấy

Cầu mong em sẽ luôn mãi bình an.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

NGƯỜI THÂN XA LẠ

 

Có những người xa lạ nhưng thân

Ta cảm giác rất là gần gũi

Nhưng vẫn không thể nào chạm tới

Cứ như là ta ở trong mơ


Có những người từng rất giận ta

Nhưng với họ mình là xa lạ

Mình và họ hình như thân lắm

Thân cho nên họ giận trách ta


Có những người chưa gặp mặt ta

Nhưng ta biết người ta thân lắm

Thân như thể chung nhà từ trước

Ta biết rằng họ cũng biết ta


Ta và họ đúng là xa lạ

Lạ mà thương mới thật lạ kỳ

Những người ấy giận ta nhiều lắm

Giận ta nhưng ta lại cứ thương


Kỳ lạ lắm thương người xa lạ

Phải chăng duyên ta với người ta

Những người lạ nhưng thân kỳ lạ

Phải chăng ta khác lạ với người


Bao nhiêu năm ta mơ chạm tới

Dù người ta chẳng ở đâu xa

Nhưng không hiểu tại sao chưa được

Phải chăng ta ảo tưởng đời ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

MƯA ĐÊM NHỚ EM

 

Đường đêm cô quạnh chỉ mình ta

Lữ khách xa nhà đời phiêu dạt

Giữa phố phường xa hoa ngột ngạt

Ta đi tìm ánh mắt của em


Tháng năm dài đôi lứa đã cách xa

Tình mình chắc đã nhòa kỷ niệm

Bao nhiêu đêm trong cơn mộng tưởng

Anh lại buồn khi nhớ về em


Ôi sao đau xót chuyện tình ta

Nợ duyên ngang trái chục năm qua

Người tuôn nước mắt sầu ray rứt

Kẻ tủi nhục đời giữa phong ba


Em ơi còn nhớ chuyện tình ta

Tình ấy ngày xưa rất mặn mà

Chắc em từng đã đau khổ lắm

Anh cũng đắng cay lắm trải qua


Đêm nay trời buồn đổ mưa ngâu

Sài Gòn u ám bởi mây sầu

Anh thương em lắm người yêu dấu

Chắc cả một đời ta đớn đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

EM YÊU !

 

Em như hoa nở muộn

Giữa cao nguyên mù sương

Qua bao mùa giông bão

Em vẫn tỏa ngát hương


Cũng ánh nhìn như vậy

Cũng vóc dáng gầy gầy

Nghị lực thật tràn đầy

Nụ cười nhiều hạnh phúc


Tình gia đình thắm thiết

Nâng đỡ bước chân em

Chỉ tiếc niềm vui đó

Anh không thể bước vào


Chắc đây là số mệnh

Duyên phận đến thế thôi

Anh chúc mừng em nhé

Ta hãy cùng nhau cười


Vui vì mình sống tốt

Cả hai đều bình an

Số chúng ta phải vậy

Quả nhiên là ý trời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc