Giới Thiệu Tác Giả

 

Tác giả Nguyễn Duy Sắc sinh năm 1979, là một người yêu thơ ca từ nhỏ và đã bắt đầu học làm thơ từ năm 14 tuổi. 

Thơ Duy Sắc rẩt đời thường, mộc mạc. Anh viết thơ như viết nhật ký hàng ngày.

Anh viết thơ như thói quen uống trà đá vỉa hè của mình. 

Thơ Duy Sắc buồn man mác, mới đọc lên nhiều người tưởng là thơ trào phúng hay châm biếm, nhưng nội dung thơ đều buồn. Nỗi buồn của thơ Duy Sắc là nỗi buồn mà rất nhiều người đã từng buồn.



THI SỸ VỈA HÈ

Duy Sắc 2004 Lang thang trên những vỉa hè Giữa trời mùa hè đỏ cánh phượng rơi Lang thang nghe ngóng cuộc đời Tìm nguồn vui mới để quên u sầu

Lang thang qua những chiếc cầu Nhìn sông thử đoán nông sâu thế nào Lang thang lên những nhà cao Đèn màu huyền ảo, sóng đời ngả nghiêng

Lang thang đến chốn linh thiêng Nhà thờ, cửa phật, niềm riêng khẩn cầu Lang thang chẳng biết đi đâu Rảnh thời gian quá bắt đầu làm thơ

Lang thang với vẻ mặt khờ Lê la quán xá viết thơ vỉa hè Gọi là thi sỹ vỉa hè Bởi vì thơ ở vỉa hè viết ra

Thơ không bóng bẩy kiêu sa Ý tứ thô kệch thật là ngô nghê Chính nhân quân tử họ chê Họ thích văn vẻ nhà nghề hàn lâm

Câu từ trau chuốt và thâm Luật thơ này nọ phải ngâm đúng bài Thơ tôi viết dở, dài, dai Do đầu tôi dại, mặt mày khờ căm

Kỹ năng chưa thông thạo lắm Cho nên đọc nó cứ khăm thế nào Vỉa hè giờ biết làm sao Nào ai đào tạo tôi thành nhà thơ

Chắc do cái tính ngu ngơ Trời thương nên đã gieo thơ vào đầu Tập bập bẹ một vài câu Làm đi làm lại hồi lâu cũng thành

Thế là bắt đầu lanh chanh Tôi đã cố gắng để thành nhà thơ Bạn tôi nó nói đừng mơ Nhà thơ mà mặt bơ bơ thế à

Nhà thơ là văn nhân mà Mặt mày chỉ có la cà ba hoa Về lo cuộc sống đi cha Mai mốt thất nghiệp sẽ là đói ăn

Nghe thằng bạn nó cằn nhằn Tôi rằng tao chẳng thù hằn với mi Tao làm gì kệ tao đi Mày thương thì giúp những khi túng tiền

Còn chuyện tao mày để yên Vì tao đang muốn thành liền nhà thơ Bạn tôi nó nói tao chờ Để xem mày sẽ làm thơ thế nào

Thơ vỉa hè là tào lao Cóc nhái kèng kẹc nên tao không thèm Tôi rằng mày cứ chờ xem Đừng có xỉa xói lèm bèm nghe chưa

Cái mồm nói cho vừa vừa Tao biết mày vốn không ưa tao mà Mày gen với lại tao mà Cũng do tao khiến người ta bỏ mày

Tụi bay giờ đã chia tay Hận thù nhỏ mọn nên mày gét tao Bạn tui nó mới thở phào Rằng tao đâu nói là tao chê mày

Nhưng giờ tụi mình trắng tay Công việc cần phải kiếm ngay để làm Thơ văn khoan hãy có ham Hãy xem như nó chỉ làm thú chơi

Mày xem các cụ bao đời Thành danh xong mới buông lời ca ngâm.


THƠ DUY SẮC Duy Sắc 2005 Thơ người là cả trời thơ Là kho chữ nghĩa, một bồ văn chương Cao siêu ý tứ đủ đường Nhân sinh triết lý, hàn lâm, thánh hiền Thơ người hồn bướm mơ tiên Liêu trai chí dị, cõi thiền phiêu diêu Ý hay nên chẳng viết nhiều Chỉ vài ba chữ là kêu như vàng Thơ mình chữ nghĩa dở dang Văn chương vụn vặt, viết toàn lôm côm Khác gì một kẻ lắm mồm Dốt nhưng lại cứ oang oang như rồ Tưởng chừng mình biết làm thơ Hóa ra là kẻ ngẫn ngờ mơ trăng Thua lời kẹo kéo rao hàng Không bằng con nít còn đang đánh vần Thẫn thờ, thơ thẩn, thất thần Ngơ ngơ, ngáo ngáo, đần đần, ngêu ngao Ù ù, kệch kệch, ồn ào Bi bô, bồng bột, nhao nhao, ẫm ờ Cóc trong hang đánh vần thơ Vần nào cũng chỉ là bờ rào thôi Ta nhìn qua giếng thấy trời Nhưng không dám nhảy ra chơi bên ngoài Biết thân biết phận nhỏ nhoi Nên ta chỉ viết thơ đời của ta Nào đâu ảo tưởng thiên hà Bởi vì thơ chỉ là ta với đời.


THÂN HỎI THẨN THƠ Duy Sắc 2005 Thơ này viết toạc móng heo Nghèo thì cứ viết là nghèo có sao Mình nghèo ảnh hưởng ai nào Tội gì che đậy, làm cao được gì Thơ mình chẳng có sân si Chỉ là mình viết những gì xung quanh Để ghi lại cảnh đô thành Quá trình thay đổi nó nhanh thế nào Ý thơ không có gì cao Chẳng hàn lâm, chẳng ồn ào văn chương Chỉ là ghi chép dọc đường Có sao viết vậy như đang chụp hình Không lan man viết linh tinh Đều là những việc mà mình trải qua Thời gian rồi sẽ nhạt nhòa Nhưng thơ lưu lại đời ta một thời Cùng thơ ta cứ rong chơi Kệ bao cay đắng, kệ đời gièm pha Làm thơ cho đến lúc già Ngồi xem để biết đời ta thế nào Thơ là tinh tú trời cao Ta đem thơ xuống kéo vào hồn ta Những đêm trăng nhấp ngụm trà Nhìn vào vũ trụ bao la ta cười.


VẦN THƠ VỈA HÈ Duy Sắc 2005 Thơ anh trà đá vỉa hè Buổi trưa trời nóng đừng chê nó hèn Uống trà đá riết thành quen Thả hồn ngắm cảnh đô thành xa hoa Thơ anh nức nở khóc òa Những duyên tình lỡ người ta ngậm ngùi Rượu say để kiếm niềm vui Không trăng hoa chẳng cao vời văn chương Thơ này thơ ở lề đường Bụi đời phơi nắng phơi sương giang hồ Trong thơ chỉ có giấc mơ Nghĩa tình trọn vẹn đừng ngờ vực nhau Thơ là ký họa đủ màu Bức tranh cuộc sống chẳng đâu cần tìm Tình yêu ấp ủ trong tim Thủy chung son sắt để tình bền lâu Thơ không bi lụy u sầu Những lời chân thật ẩn sâu trong lòng Dù đời là chuỗi long đong Nhưng luôn rèn giũa tấm lòng thẳng ngay Thơ như nhật ký hàng ngày Nó thành một cuốn sổ tay hành trình Vần thơ như đóa hoa xinh Mỗi lần hoa nở là tình dâng lên Thơ này không nổi lềnh bềnh Không cao siêu, chẳng đề tên vời đời Chỉ là một cái thú vui Anh bên chén rượu mỉm cười cùng em.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét