Hành Trình Đi Tìm Sắc Màu Bản Thể Cùng Thơ Duy Sắc
Tôi không phải là một học giả vĩ đại, cũng chẳng phải một chuyên gia cố vấn vạn năng. Tôi đơn giản là một người lữ hành say mê trải nghiệm và thích quan sát. Blog cá nhân này ra đời từ chính khao khát được viết, được sẻ chia và được kết nối. Cuộc sống hiện đại lao đi quá nhanh, đôi khi cuốn trôi cả những giá trị cốt lõi nếu chúng ta không chủ động dừng lại để lắng nghe chính mình. Ở đây, tôi chọn cách sống chậm lại một nhịp, dùng lăng kính của sự thấu cảm để nhìn nhận mọi việc xung quanh.
Các bài viết tại blog của Thơ Nguyễn Duy Sắc sẽ xoay quanh ba trụ cột chính: Tâm - Tuệ - Sắc.
Tâm là nơi tôi ghi lại những tản văn nuôi dưỡng tâm hồn, cách tìm kiếm sự bình yên nội tại và chữa lành sau những tổn thương.
Tuệ là góc chia sẻ về những bài học kinh nghiệm, tư duy phát triển bản thân và cách nhìn nhận cuộc sống một cách thấu suốt.
Sắc chính là hương vị của cuộc sống—những cuốn sách hay, những chuyến đi xa, hay chỉ đơn giản là một tách cà phê buổi sáng ngập nắng.
Tôi tin rằng mỗi người chúng ta là một phiên bản độc nhất vô nhị, mang một sắc màu riêng biệt. Có người là màu xanh hy vọng, có người là màu vàng ấm áp, cũng có người mang sắc xám của những trầm tư. Dù bạn đang ở gam màu nào trong cuộc đời, tôi hy vọng khi dừng chân tại blog này, bạn sẽ tìm thấy một chút đồng điệu, một cái ôm tinh thần hay một nguồn cảm hứng nhỏ để tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình.
Viết lách đối với tôi là một hình thức thiền định. Khi đặt bút xuống, mọi ồn ã ngoài kia đều lùi lại phía sau, chỉ còn sự trung thực của cảm xúc lên tiếng. Hãy coi nơi đây như một góc quán quen, nơi chúng ta có thể ngồi lại bên nhau, nhâm nhi một tách trà và kể cho nhau nghe về những thăng trầm đã qua.
Một lần nữa, chào mừng bạn đến với thế giới của Thơ Nguyễn Duy Sắc. Mong rằng hành trình của chúng ta từ hôm nay sẽ ngập tràn những trải nghiệm ý nghĩa và những sắc màu tươi đẹp nhất!
Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Tác giả Nguyễn Duy Sắc sinh năm 1979, là một người yêu thơ ca từ nhỏ và đã bắt đầu học làm thơ từ năm 14 tuổi.
Thơ Duy Sắc rẩt đời thường, mộc mạc. Anh viết thơ như viết nhật ký hàng ngày.
Anh viết thơ như thói quen uống trà đá vỉa hè của mình.
Thơ Duy Sắc buồn man mác, mới đọc lên nhiều người tưởng là thơ trào phúng hay châm biếm, nhưng nội dung thơ đều buồn. Nỗi buồn của thơ Duy Sắc là nỗi buồn mà rất nhiều người đã từng buồn.
THI SỸ VỈA HÈ
THƠ DUY SẮC Duy Sắc 2005 Thơ người là cả trời thơ Là kho chữ nghĩa, một bồ văn chương Cao siêu ý tứ đủ đường Nhân sinh triết lý, hàn lâm, thánh hiền Thơ người hồn bướm mơ tiên Liêu trai chí dị, cõi thiền phiêu diêu Ý hay nên chẳng viết nhiều Chỉ vài ba chữ là kêu như vàng Thơ mình chữ nghĩa dở dang Văn chương vụn vặt, viết toàn lôm côm Khác gì một kẻ lắm mồm Dốt nhưng lại cứ oang oang như rồ Tưởng chừng mình biết làm thơ Hóa ra là kẻ ngẫn ngờ mơ trăng Thua lời kẹo kéo rao hàng Không bằng con nít còn đang đánh vần Thẫn thờ, thơ thẩn, thất thần Ngơ ngơ, ngáo ngáo, đần đần, ngêu ngao Ù ù, kệch kệch, ồn ào Bi bô, bồng bột, nhao nhao, ẫm ờ Cóc trong hang đánh vần thơ Vần nào cũng chỉ là bờ rào thôi Ta nhìn qua giếng thấy trời Nhưng không dám nhảy ra chơi bên ngoài Biết thân biết phận nhỏ nhoi Nên ta chỉ viết thơ đời của ta Nào đâu ảo tưởng thiên hà Bởi vì thơ chỉ là ta với đời.
THÂN HỎI THẨN THƠ Duy Sắc 2005 Thơ này viết toạc móng heo Nghèo thì cứ viết là nghèo có sao Mình nghèo ảnh hưởng ai nào Tội gì che đậy, làm cao được gì Thơ mình chẳng có sân si Chỉ là mình viết những gì xung quanh Để ghi lại cảnh đô thành Quá trình thay đổi nó nhanh thế nào Ý thơ không có gì cao Chẳng hàn lâm, chẳng ồn ào văn chương Chỉ là ghi chép dọc đường Có sao viết vậy như đang chụp hình Không lan man viết linh tinh Đều là những việc mà mình trải qua Thời gian rồi sẽ nhạt nhòa Nhưng thơ lưu lại đời ta một thời Cùng thơ ta cứ rong chơi Kệ bao cay đắng, kệ đời gièm pha Làm thơ cho đến lúc già Ngồi xem để biết đời ta thế nào Thơ là tinh tú trời cao Ta đem thơ xuống kéo vào hồn ta Những đêm trăng nhấp ngụm trà Nhìn vào vũ trụ bao la ta cười.
VẦN THƠ VỈA HÈ Duy Sắc 2005 Thơ anh trà đá vỉa hè Buổi trưa trời nóng đừng chê nó hèn Uống trà đá riết thành quen Thả hồn ngắm cảnh đô thành xa hoa Thơ anh nức nở khóc òa Những duyên tình lỡ người ta ngậm ngùi Rượu say để kiếm niềm vui Không trăng hoa chẳng cao vời văn chương Thơ này thơ ở lề đường Bụi đời phơi nắng phơi sương giang hồ Trong thơ chỉ có giấc mơ Nghĩa tình trọn vẹn đừng ngờ vực nhau Thơ là ký họa đủ màu Bức tranh cuộc sống chẳng đâu cần tìm Tình yêu ấp ủ trong tim Thủy chung son sắt để tình bền lâu Thơ không bi lụy u sầu Những lời chân thật ẩn sâu trong lòng Dù đời là chuỗi long đong Nhưng luôn rèn giũa tấm lòng thẳng ngay Thơ như nhật ký hàng ngày Nó thành một cuốn sổ tay hành trình Vần thơ như đóa hoa xinh Mỗi lần hoa nở là tình dâng lên Thơ này không nổi lềnh bềnh Không cao siêu, chẳng đề tên vời đời Chỉ là một cái thú vui Anh bên chén rượu mỉm cười cùng em.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét