Sông xưa đò vẫn lại qua
Bóng dừa, gốc mắm, si già còn xanh
Mỗi chiều nắng rọi hiên nhà
Chỉ không còn Phượng nở hoa ngày nào
Gió đùa khóm mía lao xao
Thiếu cành phượng đỏ hè vào buồn tênh
Lục bình từng mảng lềnh bềnh
Cò bay chao đảo chênh vênh giữa trời
Phượng xưa tàn cánh hoa rơi
Ta đi tìm mãi khoảng trời tuổi thơ
Sương loang mặt nước mờ mờ
Bóng người ẩn hiện giấc mơ mỏi mòn
Phượng hồng tô thắm tình son
Tình hồng nay cũng chỉ còn tàn hoa
Bâng khuâng bất chợt khóc òa
Xót đau tình cũ vừa qua nặng lòng
Tác giả: Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét