Lợi, danh ảo ảnh mịt mù
Đâm đầu vào đó âm u tâm hồn
Háo danh phải tỏ mình khôn
Để cho thiên hạ họ tôn họ sùng
Lợi làm mỏi gối khom lưng
Lọc lừa uốn éo leo từng nấc thang
Lợi, danh được chẳng dễ dàng
Nhưng luôn có những đa đoan vướng vào
Lòng tham phú quý, quyền cao
Nó luôn xúi dục lao vào u mê
Không thành cay đắng ê chề
Nếu thành tự mãn rằng ta hơn người
Luân hồi nhân quả ngược xuôi
Cái vòng luẩn quẩn kiếp người trả vay
Ai vinh ai nhục đời này
Rồi ai còn biết có ai biết mình
Khinh người rồi bị người khinh
Cười người, người sẽ cười mình lại thôi
Tham danh hám lợi thành tồi
Giả nhân giả nghĩa phước trôi từ từ
Cõi đời thực thực hư hư
Vẻ ngoài đâu hiểu được từ bên trong
Biết người biết mặt biết lòng
Thuận trời, trời giúp hanh thông mọi đường
Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét