Nắng Sài Gòn sáng lòa cả mắt
Ly cà phê đắng ngắt cả lòng
Con đường nhỏ dòng xe dìu dặt
Đời mưu sinh tất bật xoay vòng
Nhiều câu chuyện phũ phàng kể mãi
Cứ như là điều ấy hiển nhiên
Chúng luẩn quẩn xung quanh không dứt
Gương mặt ai cũng lắm ưu phiền
Bởi mới nói đời ai biết trước
Ngày mai đây ai sẽ ra sao
Nên thôi kệ mặc đời đưa đẩy
Có ra sao ai dám chắc nào
Nắng Sài Gòn cay trào nước mắt
Nó chói chang nóng hết lòng người
Trên gương mặt ai cười hạnh phúc
Chắc là chưa phơi nắng một ngày
Đường uốn lượn lòng vòng lắt léo
Mỗi chuyến xe đã định chốn đi
Ta tìm mãi người quen năm cũ
Phố mênh mông nhìn chẳng thấy gì
Duy Sắc 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét