Em nghiêng mái tóc ngang vai
Nắng soi óng ánh vệt dài qua lưng
Nụ cười bẽn lẽn ngập ngừng
Chân dung ngược sáng đỏ bừng khóe môi
Mong manh yểu điệu dáng ngồi
Một tà áo lụa phủ đôi tay ngà
Mơ màng mắt ngó xa xa
Vệt dài ánh sáng nuột nà eo thon
Tách trà nóng khói quyện tròn
Cạnh bên song cửa có con mèo nằm
Em nhìn nó cứ chăm chăm
Tay nâng nhè nhẹ chống cằm suy tư
Nắng đưa sáng chạy từ từ
Em trông ra phố, thư thư uống trà
Một vùng nắng tỏa rộng ra
Sáng bừng thiếu nữ điệu đà nét duyên
Nắng long lanh sợi tóc huyền
Nâng vương trên áo, nắng xuyên qua rèm
Nắng vờn lên cả môi em
Nắng dừng tại một góc thềm lá rơi
Phản quang áo lụa sáng ngời
Búp sen hồng nở cạnh nơi ấm trà
Thời gian như ngất ngây ra
Bởi em phơi phới mặn mà nét xuân
Duy Sắc 2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét