Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tàn Tích Năm Xưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tàn Tích Năm Xưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

THÁP BÀ PONAGA

 

Đây gạch đá nằm phơi giữa nắng

Oan hồn nào rên rỉ đêm trăng

Người nay ai có biết chăng

Người xưa cay đắng bao nhiêu là đời


Tháp tu sửa nhìn trông như mới

Khách thập phương ghé đến cùng chơi

Khen, chê, bàn luận lắm lời

Vũ công quằn quại chào mời mua vui


Tháp thiêng đó hôm nay lủi thủi

Màu thời gian ẩn chứa ngậm ngùi

Bao chiều ánh nắng vừa lui

Bóng thuyền Chiêm chúa dập vùi khơi xa


Những lữ khách bước chân mệt lả

Họ nghĩ gì về tháng năm xa

Biển xanh bao đợt phong ba

Dư âm cũng đã sóng xô mấy lần.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2010

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

VŨ NỮ CHĂM

 

Nàng uốn lượn tấm thân mềm mại

Nét kiêu sa nay đã tàn phai

Giữa rừng già xác thân quằn quại

Mơ xa xăm một đấng anh tài


Chiều thánh địa màu mây hoang dại

Tháp u buồn nhung nhớ bóng ai

Hồn cố quốc nung trong gạch đỏ

Thánh vật buồn hoen ố hình hài


Những tàn tích năm xưa còn lại

Biết có còn giữ đến ngày mai

Trong tiếng gió khơi lên dĩ vãng

Bóng quân vương chễm chệ trên ngai


Nàng hồ hởi giấc mơ tình ái

Chốn cung son nệm gấm trang đài

Khoe dáng ngọc trong cơn sủng ái

Say men yêu gái sắc trai tài


Tháp hoài niệm chiến công vĩ đại

Bia còn ghi dấu ấn chưa phai

Những vũ điệu kiêu sa lộng lẫy

Ap-sa-ra nấc tiếng ngẹn dài.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003

CHIỀU THÁNH ĐỊA MỸ SƠN


Nào đền nào tháp với phù điêu

Năm tháng phôi pha nét xưa nhiều

Thềm cao rêu lấp tường loang lỗ

Rừng hoang sương lạnh tháp cô liêu


Đâu chốn kinh đô đẹp mỹ miều

Tháp cao u uất rất đăm chiêu

Cỏ cây vương vấn hồn xưa cũ

Người xưa mất biệt biết bao chiều


Ghạch bong đá vỡ tượng liêu xiêu

Vũ nữ tàn phai nét yêu kiều

Bệ thần, đầu thánh hoen sương muối

Hoàng hôn mờ ảo chốn lãng phiêu


Yu Ni than thở biết bao điều

Nghìn năm thánh vật cảnh cô liêu

Khe khô , đá rách len cây dại

Lỗ nhỏ đọng sương loé nắng chiều


Lin Ga trơ trọi nhớ người yêu

Chóp nhọn làm nơi đậu quạ diều

Sần sùi lởm chởm màu dĩ vãng

Hết rồi cái thuở hãy còn kiêu


Mặt trời đi ngủ cảnh tiêu điều

Màn đêm kinh tởm nuốt cõi phiêu

Lẳng lơ lũ dế say dục vọng

Bầy dơi nhộn nhạo chuyện tình yêu


Hoang tàn phế tích oán ân nhiều

Tàn tro đóm lửa cháy liêu riêu

Mỹ Sơn trầm mặc trong cô tịch

Lữ khách buồn ai ngẩn ngơ nhiều


Tác giả: Nguyen Duy Sac 2002

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

TÀN TÍCH

 

Thế giới này buồn quá phải không em

Vạn năm qua, loài người luôn đấu đá

Từ những ngày trên người đầy lông lá

Đến hôm nay nhung lụa khoác đầy người


Thế giới buồn, máu chảy suốt vạn năm

Đông sang Tây đâu đâu đều như vậy

Rất nhiều nền văn minh thành tro bụi

Cũng vì tham, vì hận nó sinh ra


Biết bao giờ thế giới hết can qua

Hay mai đây tất cả vào trận chiến

Ai còn lại sẽ là người bước tiếp

Kẻ ra đi lại tiếp tục luân hồi


Thế giới buồn bao tàn tích ngàn năm

Chúng đứng đó như những bia tưởng niệm

Đâu một thời từng huy hoàng tráng lệ

Nay chỉ còn gạch đá đứng phơi sương


Ôi loài người ác độc đến tận cùng

Chắc không có điều gì mà tả nổi

Đời này lại đời sau luôn tiếp nối

Cứ cuồng quay trong thù hận hờn căm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

U HOÀI GIẤC MỘNG


Còn đây gạch đá phơi mưa nắng

Phế tích u hoài với tháng năm

Cố nhân chắc tiếc thời vang bóng

Tiếc cũng thế thôi biết thế nào


Cũng từng oai chấn vang thiên hạ

Điện ngọc cung son lắm gót ngà

Những vòng hoa sứ mừng chiến thắng

Hương trầm nghi ngút đón quân vương


Danh kia tàn lụi theo năm tháng

Con cháu ai còn có nhớ tên

Bia đá bây giờ mòn hết chứ

Sử sách buông câu nỉ non hoài


Thế đó dòng thời gian tàn nhẫn

Nó có cho ai kịp vấn vương

Giấc mộng ngàn năm giờ hoang phế

Thỉnh thoảng người ta đứng ngó nhìn


Ngàn năm cũng chỉ một thoáng qua

Sá gì cho một cuộc tình ta

Chiêm bao mộng mị thêm ảo tưởng

Rồi cũng ai nào nhớ về ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009