Đêm Thành Nội u buồn tĩnh mịch
Ánh trăng buông ủ dột Hoàng Thành
Một giấc mộng từ xưa chợt đến
Anh bất ngờ gặp được giai nhân
Cô gái ấy trong mơ rất lạ
Nàng gọi anh là một cố nhân
Rồi cứ thế giấc mơ tiếp diễn
Thời gian sau anh đã gặp em
Hai con người ở hai thế giới
Sao lạ kỳ lại rất giống nhau
Anh thầm nghĩ sao đâu chuyện lạ
Hay ý trời là phải vậy sao
Mối tình này là thật hay sao
Anh ngẫm nghĩ nhiều năm không hiểu
Định mệnh nào lại xui khiến vậy
Ta yêu ngay khi mới gặp nhau
Người ta bảo đó là Duyên Nghiệp
Hai linh hồn tiền kiếp gặp nhau
Mối tình này sẽ không đoạn kết
Hai phận người chung nỗi khổ đau
Mà đúng thật quá là cay nghiệt
Những hiểu lầm cứ thế diễn ra
Nhiều mâu thuẫn khó lời giải thích
Khi cả hai luôn hướng về nhau
Một đời này mình mãi khổ đau
Khi tình lỡ mà không đoạn kết
Ngỡ xa nhau là tình mình hết
Nhưng ai ngờ tình vẫn chưa nguôi
Giấc mơ xưa cứ mãi hiện về
Cô gái ấy đứng nhìn anh khóc
Anh có hỏi vì sao em khóc
Cô bảo rằng em vẫn đợi anh
Em nào hiểu, chắc là em hiểu
Hai chúng ta kết nối vô hình
Lúc em khóc, tim anh đau nhói
Lòng cứ như có lửa đang thiêu
Dù xa cách nhiều năm không gặp
Nhưng đêm nào anh cũng nhớ em
Chỉ thầm mong em được bình an
Vượt qua hết đường đời gian khổ.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét