Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

THẰNG NGU

 

Đời ta như bèo như mây

Phiêu bạt khắp chốn đó đây sông hồ

Tâm tư có lắm điên rồ

Mơ mộng huyễn hoặc, hồ đồ yêu đương


Cô đơn chẳng có ai thương

Đêm nằm mơ mộng uyên ương một mình

Giống như người bị thần kinh

Nửa đêm ngủ mớ giật mình cơn mơ


Soi gương thấy mặt lơ mơ

Nhìn hai con mắt lờ đờ mộng du

Lớn rồi chưa khỏi hết ngu

Tri thức lù mù, ảo tưởng tài ba


Quanh quẩn trong nơi xó nhà

Lẩm bẩm tính toán chuyện xa chuyện gần

Thuộc lòng lời của thánh nhân

Gặp người không hiểu lên gân dạy đời


Khổ nghèo, đói kém hết hơi

Nhưng vẫn thích chuyện rong chơi phiêu bồng

Thử hỏi ngu quá đúng không

Ngu còn gì nữa, viễn vông không à


Nhìn xung quanh đám bạn ta

Đứa nào cũng có cửa nhà khang trang

Thân mình cứ mãi lang thang

Không ai ung chứa, họ hàng cười chê


Nghĩ mà nhục nhã ê chề

Bao năm ăn học rồi về tay không

Tính khí lại thích bốc đồng

Sỹ diện và thích chơi ngông với người


Mặt trông như mặt đười ươi

Lâu lâu ngồi cười xong nói luyên thuyên

Tự chuốc vào lắm chuân chuyên

Đổ lỗi cho việc nhân duyên không thành


Mơ cao những thứ hư danh

Giấc mộng chẳng thành rồi khóc lu loa

Miệng mồm lươn lẹo ba hoa

Việc làm xoa xuýt qua loa xong nằm


Thân lười nhưng thích bảo chăm

Ai mà chê trách thì căm trong lòng

Thâm hiểm và sống hai lòng

Thường hay lật mặt tay trong tay ngoài


Ngênh ngênh ra vẻ ta oai

Đến giờ cũng đã sắp ngoài bốn mươi

Hết thời đang đến mười mươi

Còn vẫn ảo giác nhiều người nể ta


Hôm nay phải nói hết ra

Cho thiên hạ biết ta là thằng ngu

Mà không, nói hết là ngu

Ai mà lại tự bảo ngu bao giờ


Giả đò làm một bài thơ

Bảo giết thời giờ để họ đừng chê

Khỏi mặc cảm, khỏi ê chề

Đúng là sao lại khổ ghê thế này.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét