Đất khách quê người đời phiêu bạt
Hơn bốn mươi năm vẫn lang thang
Một căn gác trọ, hai vò rượu
Hơn chục thùng mì gói hai tôm
Nhà bên họ suốt ngày cỗ đám
Mà chẳng bao giờ có lời mời
Cũng do mình có đâu quen biết
Nên họ không mời cũng phải thôi
Biết bao giờ được về quê cũ
Giá vé tàu xe mỗi ngày tăng
Loanh quanh lương tháng vài ba bận
Trả hết nợ nần lại mượn thêm
Đời đen như mực thân cơ cực
Cũng học cũng hành cũng văn chương
Hóa ra học chỉ cho biết chữ
Chứ chẳng biết làm lợi ích gì
Hay là cái số mình nó vậy
Các cụ ngày xưa có nói rằng
Số nghèo dù ở đâu chăng nữa
Thì vẫn mãi nghèo chẳng thể hơn.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét