BÚT KÝ VỈA HÈ 8
Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2010
Thơ lục bát
Xe hết xăng nên đẩy bộ
Mồ hôi nó đổ ướt hết tóc tai
Cố đi một quãng thật dài
Mặt nó cứ dài thở chẳng ra hơi
Giờ trưa đứng bóng mặt trời
Đi mãi chưa tới cây xăng đầu đường
Việc đang gấp cần khẩn trương
Thiệt không tưởng tượng lại như thế này
Đang bối rối bỗng gặp may
Một bác xa lạ giúp ngay cho mình
Bác hỏi han rất chân tình
Rằng hết xăng hả, lên mình đẩy cho
Đẩy bộ mệt cẳng mệt giò
Cái cây xăng đó vẫn còn rất xa
Lên xe tôi đẩy tà tà
Tiện mà vì cả hai ta chung đường
Thiệt là ông bác dễ thương
Bác đẩy xe hộ đoạn đường khoẻ ghê
Lòng tốt không chỗ nào chê
Đẩy xong bác nói bác về Củ Chi
Mình chưa kịp cảm ơn gì
Bác đã nổ máy chạy đi mất rồi
Ghé vào quán nước mình ngồi
Nước mía uống vội xong đi về nhà
Đời nhiều người tốt thiệt thà
Sẵn lòng giúp đỡ người ta tận tình
Vậy mà lắm người linh tinh
Ca thán dân tình bạc bẽo là sao
Vẫn còn nhân nghĩa ngọt ngào
Vẫn còn hữu hảo tình người với nhau
Vẫn còn chia sẻ buồn đau
Vẫn còn nhân ái trao nhau nồng nàn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét