BÚT KÝ VỈA HÈ 2
Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2008
Thơ lục bát
Bềnh bồng khói thuốc như mây
Quán cà phê nhỏ gốc cây vỉa hè
Bà ba cất tiếng mời chè
Đậu đen, đậu đỏ, hạt me thơm lừng
Nước cốt dừa nhiễu tưng tưng
Muối mè béo ngậy nghe chừng muốn ăn
Ông bán phá lấu cằn nhằn
Dạo này ế lắm, khó khăn đủ đường
Buôn bán trên lòng lề đường
Nhiều khi hay bị ở phường mời lên
Nghèo quá biết làm gì lên
Cố liều để kiếm được thêm đồng tiền
Năn nỉ người ta để yên
Nhưng khi chiến dịch phải liền dọn đi
Bà bánh tráng trộn rù rì
Rằng biết làm gì mà kiếm miếng ăn
Mạng xã hội nói lăn tăn
Lắm người giờ chán thức ăn lề đường
Tui bỏ nhà đi tha phương
Ba năm tròn chẳng nhớ đường về quê
Hết làm mướn lại làm thuê
Con nhỏ gái lớn đi bê phụ hồ
Chồng nó thì chạy xe thồ
Một đứa con nhỏ gởi nhờ người ta
Ông xe ôm rất là già
Ổng nói thiên hạ nhiều người giàu ghê
Họ kiếm tiền thiệt là mê
Tiền cứ tỷ tỷ chảy về nhà băng
Liệu phải là cái số chăng
Hay là mình dở không bằng người ta
Tui đến giờ không có nhà
Một căn phòng trọ chui ra chui vào
Giờ già chẳng biết làm sao
Ráng sống qua bữa khi nào chết thôi
Ông bơm vá nãy giờ ngồi
Cảm thấy tức tối cũng xen nói vào
Rằng người ta có học cao
Đại học này nọ mình sao so bì
Chữ còn không có biết gì
Sao mơ tiền tỷ như là người ta
Phận mình chớ mộng cao xa
Ba bữa no đủ thế là cũng vui
Ông sao khổ bằng thân tui
Già nhưng vẫn phải còn nuôi mẹ già
Ngủ lề đường không nè cha
Ông còn có chỗ để mà chui vô
Thằng cha sáu chạy xích lô
Suốt ngày chả cứ chui vô gầm cầu
Thằng chả thấy có buồn đâu
Suốt ngày chả nhậu xong cười vô tư
Tôi sửa xe cũng mệt nhừ
Cả ngày làm từ sáng đến nửa đêm
Cũng đâu có khá hơn thêm
Cuộc sống êm đềm cứ vậy trôi qua
Bà ba bán chè chạy qua
Bả nói thôi ạ mấy cha lắm lời
Tào lao toàn chuyện dở hơi
Tui nói ở đời có số hết trơn
Đừng mà có nói ai hơn
Nghe mà phát ớn cả người tui lên
Trời định kẻ dưới người trên
Số mình nó vậy còn rên làm gì
Lo giữ thân mình tốt đi
Nói nhiều hoạ nó đến thì thiệt thân
Quán cóc cứ thế rần rần
Mỗi người theo ý bản thân của mình
Người lao động rất thiệt tình
Nghèo nhưng lại rất nghĩa tình với nhau
Họ không biết cách làm giàu
Nên đối với họ mơ giàu mà thôi
Hoàng hôn sông lãng đãng trôi
Thành phố bực bội, còi tàu thét vang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét