Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

ĐẮNG CAY


Em, anh hỏi một câu này nhé

Có phải không từ lúc mới quen

Em từng ước ta bên nhau mãi

Mà tại sao em lại quay lưng


Hay em đã quá là hối hận

Bởi khi xưa em quá dại khờ

Đã vội vã trao niềm tin ấy

Anh là người quá tệ đúng không


Trước khi đã quyết tâm im lặng

Chắc là em suy nghĩ rât nhiều

Nước mắt chảy bao đêm không ngủ

Hồn bơ vơ không biết về đâu


Dòng tâm trạng em từng đăng ấy

Anh đã xem và rất xót xa

Anh dằn vặt nhiều năm vì nó

Tháng năm dài anh chuốc khổ đau


Phải chăng đây chính là định mệnh

Cả đời này ta gắn bó nhau

Nên trời khiến tình ta dang dở

Để cả đời mãi nhớ về nhau


Mà cũng đúng, chắc là duyên số

Bởi vì ta yêu rất đậm sâu

Tình đã đến như là sét đánh

Trời giáng lên hai đứa chúng mình


Ta quen nhau nhanh bất thình lình

Không thể hiểu sao yêu say đắm

Mối tình dài hơn cả chục năm

Mà bỗng chốc trở thành dang dở


Chén tình ấy nay thành chén đắng

Anh uống đầy hết cả nỗi sầu

Em đổ đi nước mắt thương đau

Ta cứ vậy buồn trong vô vọng


Em có hiểu vì sao lại thế

Chắc là em cũng đã hiểu rồi

Anh luôn nghĩ là mình cũng hiểu

Nhưng bây giờ anh thấy mình sai


Tình mình đó bây giờ ngẫm lại

Nó như là câu chuyện tâm linh

Hai chúng ta là bóng với hình

Mình từng đã tìm nhau nhiều kiếp


Duyên hay nợ thì anh không biết

Nhưng rõ ràng mình rất thương nhau

Đã từng cùng chia xớt khổ đau

Cùng hy vọng về ngày đám cưới


Nhưng tại sao lại nhiều rắc rồi

Cũng chỉ do bởi những hiểu lầm

Từ người khác nhiều lần tác động

Ta ngậm ngùi phải chịu tiếng oan


Giờ sao nhỉ, anh không biết nữa

Có cách nào ta gỡ được không

Chỉ cần em chấp nhận mở lòng

Anh sẽ lại bên em lần nữa


Nhưng có lẽ là em đã sợ

Những tổn thương còn vẫn chưa lành

Em cố quên chìm trong im lặng

Cũng chỉ vì muốn lánh mặt anh


Mấy năm qua anh không liên lạc

Để thử xem ta có quên nhau

Nhưng càng cố thì anh càng nhớ

Vì em là tất cả hồn anh


Em cũng biết tính anh ít nói

Không ba hoa những chuyện ngôn tình

Anh không hứa khi chưa dám chắc

Nên đôi khi em hiểu lầm anh


Buồn quá nhỉ, nói sao giờ nữa

Có nói gì em vẫn lặng im

Thơ tình anh luôn viết hàng đêm

Viết rồi vứt hết vào sọt rác


Anh chẳng hiểu mình làm sao nữa

Phải quên em nhưng chẳng thể quên

Bởi khi nghĩ về ngày xưa ấy

Không hiểu sao nước mắt cứ rơi


Có mấy lúc anh ngồi ngoài cổng

Nhìn thấy em đi đến công ty

Anh thầm nghĩ gọi tên em thử

Nhưng dằn lòng không dám mở lời


Em vẫn vậy, vẫn gầy như trước

Vẫn dịu dàng, thầm kín, lắng sâu

Nhưng ánh mắt nét buồn ẩn dấu

Những nụ cười che đậy nỗi đau


Anh không biết làm sao quay lại

Bởi chúng ta xa cách quá lâu

Mười năm đó biết bao thay đổi

Không biết ta còn có nhìn nhau


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét