Nhà Đường thống trị Trung Hoa
Quốc gia hùng mạnh, tinh hoa rất nhiều
Đường Huyền Tông đang đương triều
Giao Châu phải chịu rất nhiều khổ đau
Nhà Đường cai quản Giao Châu
Đặt Tiết Độ Sứ đứng đầu An Nam
Thành Tống Bình làm trung tâm
Bộ máy cai trị nâng tầm cao hơn
Dân An Nam rất căm hờn
Chính sách tàn độc dã man nhà Đường
Bắt người thu hoạch trầm hương
Biển phải lặn xuống để mò trân châu
Đào vàng tận chốn rừng sâu
An Nam khắp xứ đâu đâu cũng buồn
Biết bao nhiêu nước mắt tuôn
Thêm một con đường cống vải xa xôi
Vải ta ngon nhất một thời
Thoả lòng cái thú ăn chơi vua Đường
Mỗi năm phu phải lên đường
Gánh vải vất vả về phương bắc hoài
Sức người vất vả mệt nhoài
Thế nhưng cam chịu không ai phàn nàn
Dân ta chỉ biết thở than
Cay đắng ngập tràn nuốt lệ hàng đêm
Oán hờn cứ chất chồng thêm
Có nhiều nghĩa sỹ đứng lên phất cờ
Tuy nhiên sức yếu thế cô
Quan Tiết Độ Sứ đánh là tan ngay
Mai Thúc Loan văn , võ hay
Tráng sỹ ngày ngày rèn luyện kiếm cung
Kết giao khắp nước anh hùng
Chí lớn hội cùng chờ dịp vùng lên
Vũ khí rèn giũa đêm đêm
Liên hệ móc nối nhiều thêm nước ngoài
Lâm Ấp, Chân Lạp tiếp tay
Từ Hoan Châu , Thúc Loan gầy cơ ngơi
Người người hưởng hứng tận nơi
Anh hùng chí lớn chuyển dời núi non
Nghĩa quân ngày một đông hơn
Chuẩn bị khởi nghĩa làm cơn bão bùng
Đầu Khai Nguyên Đường Huyền Tông
Tại vùng Rú Đụn, anh hùng khởi binh
Hịch rằng : Dân chúng bất bình
Sưu cao thuế nặng, nhục hình dã man
Trăm họ khốn khổ lầm than
Đời sống cơ cực muôn vàn nỗi đau
An Nam chung sức cùng nhau
Chung ngọn cờ đào giải phóng quê hương
Mai Thúc Loan liền xưng vương
Tự là Hắc Đế, quân Đường rất lo
Nghĩa quân thanh thế thêm to
Châu Hoan dân chúng reo hò đi theo
Tiết Độ Sứ vẫn dõi theo
Tình hình thế nào để trấn áp ngay
Thành Tống Bình tin mỗi ngày
Các quan cai trị mặt mày tái xanh
Mai Thúc Loan cho xây thành
Vạn An thủ phủ trở thành kinh đô
Tiết Độ Sứ tiến quân vô
Những trận đụng độ bắt đầu xảy ra
Quân Đường thất bại chạy xa
Thúc Loan bắc tiến đánh ra Tống Bình
Trong thành hỗn loạn quan binh
Tiết Độ Sứ phải ra thành giao tranh
Tên thái thú Quang Sở Khách
Không chống lại nổi bỏ thành chạy đi
Nghĩa quân chiếm đóng tức thì
Tống Bình phút chốc trở về nước ta
Mai Hắc Đế ban chiếu ra
Ổn định chính sự để mà an dân
Bá tánh hưởng ứng rần rần
Xây đắp dần dần độc lập nước ta
Niềm vui trên khắp mọi nhà
Người Nam nay đã có vua của mình
Quang Sở Khách báo tình hình
Vua đường cấp tốc cử binh sang liền
Dương Tử Húc nhận ấn tín
Quang Sở Khách cũng đến liền cùng đi
Mười vạn quân đến biên thuỳ
Men theo đường biển tiến về nước ta
Chiến sự bắt đầu xảy ra
Quân giặc thiện chiến, quân ta chết nhiều
Thành Tống bình trong thế yếu
Mai Thúc Loan trong một chiều đã thua
Quân giặc xảo quyệt mưu mô
Tướng tài trận mạc đánh vô liên hồi
Quân ta tan tác khắp nơi
Thúc Loan phải dời chạy đến Vạn An
Quân Đường tiến đánh Vạn An
Thế như nước lũ đang tràn khắp nơi
Quân Mai Hắc Đế tơi bời
Vạn An thất thủ , nhiều nơi đầu hàng
Quân ta rút chạy vội vàng
Quân Đường dễ dàng chiếm đóng An Nam
Mai Hắc Đế vào rừng thẳm
Tập hợp quân tướng định làm lại ngay
Nhưng do chinh chiến nhiều ngày
Sức khoẻ suy kiệt chẳng may bỏ mình
Mai Thúc Huy nắm quân binh
Tiếp tục ý định kháng quân nhà Đường
Mai Thúc Huy lại xưng vương
Tự Mai Thiếu Đế theo đường của cha
Từ trong rừng nghĩa quân ra
Chiến thuật du kích thật là tinh vi
Canh me quân Đường đang đi
Nghĩa quân mai phục tức thì giết ngay
Gặm nhấm quân Đường mỗi ngày
Tiêu hao sinh lực và gây nản lòng
Tuy nhiên giặc rất là đông
Ta rất khó lòng chiến thắng được ngay
Quân Đường kéo đến bao vây
Cả khu rừng núi ngập bầy ngoại xâm
Mặc dù đã cố quyết tâm
Quân ta bị bắt hết làm tù binh
Mai Thiếu Đế cũng hy sinh
Khởi nghĩa dân mình đến đó là tan
An Nam tiếp tục lầm than
Kiếp người nô lệ muôn ngàn khổ đau
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2002
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét