Nhà Trần chiến thắng Nguyên Mông
Củng cố kinh tế, thưởng công đại thần
Ổn định đời sống nhân dân
Đất nước phát triển nhiều phần đi lên
Để biên cương được vững bền
Sứ ta thường phải sang bên Nguyên triều
Tỏ lòng thần phục kính yêu
Nhịn nhục để tránh Thiên Triều dấy binh
Phương bắc yên ổn tình hình
Phương nam đôi lúc kéo binh đánh mình
Nước Chăm liên tục chiến chinh
Thế lực họ mạnh, thuỷ binh rất tài
Lãnh thổ Chăm kéo trải dài
Ai Lao, Chân Lạp không ai dám bì
Mỗi lần họ kéo quân đi
Tượng binh giày xéo thành trì tan hoang
Người Chân Lạp phải đầu hàng
Người Ai Lao triều cống sang bạc vàng
Đồ Bàn phố xá cao sang
Tháp thiêng trên đỉnh dát vàng nguy nga
Kinh thành tráng lệ kiêu sa
Ngựa xe nô nức thật là xa hoa
Người Ja Va thường lại qua
Họ dâng biếu rất nhiều quà cho vua
Thương gia tấp nập bán mua
Ngư dân no đủ những mùa bội thu
Sau khi diệt hết kẻ thù
Chế Mân hoàng tử lên ngôi trị vì
Ngôi cao chễm chệ uy nghi
Hoa đăng mở hội kinh kỳ hân hoan
Quyền lực bền vững chu toàn
Nước Chăm giai đoạn huy hoàng mở ra
Vua sai sứ sang nước ta
Ngoại giao các hướng để mà thông thương
Đôi bên hữu hảo nhiều đường
Thương nhân hai nước cũng thường gặp nhau
Tình hữu nghị đẹp muôn màu
Hợp tác theo hướng mạnh giàu cùng lên
Mối quan hệ rất vững bền
Hoà bình luôn được đặt trên hàng đầu
Để tình hữu nghị bền lâu
Người Chăm phái sứ vào chầu vua ta
Họ đem dâng cống nước hoa
Sừng tê, gấm vóc, lụa là, hồ tiêu
Ngọc trai, tổ yến rất nhiều
Đại Việt hậu tạ bao nhiêu ngọc ngà
Giao thương hàng hải vươn xa
Lái buôn Chăm lớn đến ta làm nhà
Thăng Long nhiều chợ mở ra
Những phường buôn lớn nước ta hình thành
Kinh tế phát triển rất nhanh
Việt – Chăm gầy dựng bức tranh hoà bình
Nhà Trần vững mạnh triều đình
Kinh thành mở rộng, phủ dinh đề huề
Văn Miếu như ánh sao Khuê
Nhân tài cả nước tụ về nơi đây
Chung tay trên dưới dựng xây
Đông A hào khí dâng đầy non sông
Đức Thượng Hoàng Trần Nhân Tông
Có người con gái chưa chồng rất xinh
Nàng kiêu sa nhất triều đình
Huyền Trân chưa có ý tình cùng ai
Mười lăm tuổi đủ sắc, tài
Hoàng thân đã có một vài người mê
Nàng tuy đang tuổi cập kê
Nhưng còn trong sáng chưa hề biết yêu
Nết na, thuỳ mỵ, yêu kiều
Thượng Hoàng vì thế rất yêu thương nàng
Nhưng buồn cho phận hồng nhan
Huyền Trân chịu cảnh bẽ bàng làm sao
Việt- Chăm kết nối bang giao
Thượng Hoàng du ngoạn đi vào nước Chăm
Chế Mân tiếp đón hỏi thăm
Hai bên nồng thắm đổi trao chân thành
Mọi việc diễn ra thật nhanh
Từ giờ hai nước sẽ thành đồng minh
Để tỏ bày tấm chân tình
Nhân Tông hứa gả con mình cho vua
Chế Mân có mảnh đất thừa
Ngài cũng đã hứa giao cho nhà Trần
Vậy là hữu hảo tình thân
Cả hai thống nhất tinh thần cùng nhau
Triều Trần bàn tán trước sau
Quan lại ý kiến khác nhau rất nhiều
Thượng Hoàng cũng rất đăm chiêu
Vua Anh Tông thấy có điều chẳng hay
Tôn Thất bàn tán suốt ngày
Văn Túc vương Trần Đạo Tái nói ngay
Rằng: Chuyện hôn phối lần này
Đó là cơ hội rất hay cho mình
Việt- Chăm kết nối thâm tình
Phương Nam yên ổn, triều đình bớt lo
Nhà Nguyên hăm doạ nhiều trò
Chiến tranh nguy hại khổ cho dân lành
Phương Nam cần ổn định nhanh
Ta thêm mảnh đất Chiêm Thành họ giao
Vài người bàn tán xôn xao
Trần Khắc Chung nói thêm vào mấy câu
Rằng: Chiêm Thành vốn từ lâu
Nhiều lần họ đã đối đầu với ta
Chiến cuộc từng có xảy ra
Thiệt hại về phía của ta rất nhiều
Dân chúng cơ cực trăm điều
Mối này tốt đẹp lợi nhiều với ta
Vậy là hết tiếng bàn ra
Vua Anh Tông đã tỏ ra hài lòng
Ổn định mọi việc đã xong
Công chúa chuẩn bị vào trong xứ người
Hoàng cung trang trí hoa tươi
Đèn hoa thắp sáng mọi nơi trong thành
Hôn lễ đã được cử hành
Người Chăm sang đến kinh thành đón dâu
Họ dâng luôn đất hai châu
Hồ sơ sổ sách bắt đầu chuyển giao
Châu Ô và Lý nhập vào
Đại Việt thêm đất mở vào phương nam
Yến tiệc tiếp đãi sứ Chăm
Cao lương mỹ vị chất làm mâm cao
Thuyền hoa rước công chúa vào
Thăng Long đốt pháo đưa dâu tưng bừng
Hai nước mở hội ăn mừng
Thượng Hoàng ra tiễn rưng rưng nỗi buồn
Anh Tông cũng nước mắt tuôn
Hoàng thân trông mãi cánh buồm đi xa
Đoàn thuyền đã khuất Nhị Hà
Thuyền xuôi hướng biển bỏ xa kinh thành
Thuận buồm xuôi gió đi nhanh
Công chúa đã đến kinh thành Chăm Pa
Huyền Trân duyên dáng kiêu sa
Chế Mân say ngất ngây ra vì nàng
Vua yêu quý nét dịu dàng
Lời nói khéo léo nhẹ nhàng êm tai
Một đôi gái sắc trai tài
Tình yêu đắm đuối khó ai dám bì
Qua nhiều ân ái nồng si
Huyền Trân cũng đã đến kỳ mang thai
Nàng sinh hạ một con trai
Chế Đa Đa có mặt mày khôi ngô
Các quan khen ngợi trầm trồ
Rằng là hồng phúc cơ đồ mai sau
Vương quốc sẽ mãi mạnh giàu
Việt – Chăm thắm thiết với nhau nghĩa tình
Lễ dâng lên khấn thần linh
Đền tháp đêm xuống lung linh hoa đèn
Cung nữ múa với điệu khèn
Trống vang rộn rã khắp trên núi rừng
Hoa sứ trắng rải đầy cung
Pháp sư làm lễ chúc mừng quân vương
Huyền Trân càng được yêu thương
Nên nhiều kẻ khác cũng thường gét ganh
Một ngày có việc chẳng lành
Chế Mân lâm bệnh đã nhanh qua đời
Đây chắc cũng bở ý trời
Huyền Trân nức nở lệ rơi khóc ròng
Thân gái xuất giá theo chồng
Nên nàng phải chịu bất công rất nhiều
Không còn người mến kẻ yêu
Huyền Trân phải chịu lắm điều trái ngang
Sứ Chăm sang Việt báo tang
Việc Chế Mân mất, ngai vàng bỏ không
Anh em nội tộc bất đồng
Người Chăm chia cắt non sông tranh quyền
Huyền Trân cuộc sống không yên
Vua Trần vội phái quân liền cứu nguy
Trần Khắc Chung dẫn quân đi
Dựa vào cái lý cứu nàng Huyền Trân
Ngựa voi, thuyền chiến rần rần
Quân Trần đến gần biên giới Chăm Pa
Người Chăm cũng dẫn quân ra
Hai bên đối trận thế là đánh nhau
Đồ Bàn lâm cảnh ba đào
Quân Trần dũng mãnh ào ào tấn công
Quân Chăm phơi xác đầy đồng
Toàn bộ rút chạy qua sông cứu mình
Trần Khắc Chung mở khao binh
Một đêm hoang lạc linh đình phương nam
Chung vốn là một kẻ tham
Nữ sắc ông bắt hết làm tù binh
Một trận cướp phá rùng mình
Khắc Chung tìm khắp các dinh kiếm người
Huyền Trân mệt mỏi rã rời
Nàng buồn cho cái cuộc đời nữ nhi
Khắc Chung tiến đến tức thì
Chung rằng : Công chúa hãy đi nhanh nào
Chúng ta phải gấp rút mau
Người Chăm họ sẽ tiến vào phản công
Huyền Trân nhất quyết là không
Nàng rằng: Ta nguyện theo chồng của ta
Ngươi về báo với anh ta
Rằng Chăm mới chính thực là quê ta
Phận gái đi lấy chồng xa
Tam tòng tứ đức mới là chính chuyên
Nhà ngươi đừng nói luyên thuyên
Ngươi cho quân đội lên thuyền về đi
Khắc Chung không biết làm gì
Chung rằng: Giờ chẳng còn gì vấn vương
Hôn nhân gãy gánh giữa đường
Thượng Hoàng lại rất nhớ thương đến nàng
Tôi vâng lệnh tiến quân sang
Mục đích là để đưa nàng hồi hương
Tôi xin công chúa khẩn trương
Mau mau để kịp lên đường trong đêm
Việc gấp không thể nói thêm
Bây giờ lòng dạ yếu mềm là gay
Huyền Trân liên tục khoát tay
Nàng không chấp nhận việc này nên thôi
Khắc Chung năn nỉ ỷ ôi
Nàng vẫn cự tuyệt không hồi cố hương
Để cho kịp lúc lên đường
Khắc Chung bắt lính khẩn trương ép nàng
Huyền Trân nhỏ lệ hai hàng
Giã từ cung gấm bước sang chiến thuyền
Trông xa lửa khói một miền
Huyền Trân trong dạ không yên chút nào
Buồm được lệnh đã kéo cao
Quân Trần nương gió lướt sao đi về
Vì Huyền Trân đẹp si mê
Khắc Chung bắt chuyện tỉ tê dỗ dành
Rằng giờ ngoài đất kinh thành
Công chúa lạnh lẽo tuổi xanh thế này
Thuyền về nước mất nhiều ngày
Tôi là dũng tướng một tay anh hùng
Nguyện vì nàng sẽ phục tùng
Trai đơn gái chiếc cùng chung giấc nồng
Hoang vu trời biển mênh mông
Quỷ thần vắng mặt, người không dám rình
Để nàng phai mất nét xinh
Lòng ta cũng thấy tội mình khó tha
Trân rằng: Ông hãy tránh ra
Thân phận thần tử chớ mà sàm ngôn
Cái đầu ông hãy liệu hồn
Ta là con của Nhân Tông thượng hoàng
Không phải là loại gái hoang
Đừng có lỗ mãng, đàng hoàng lại đi
Đạo quân thần phải giữ đi
Hà cớ việc gì ăn nói lung tung
Dù ông là một anh hùng
Đạo đức không có chẳng dùng làm chi
Mau tránh đi chỗ khác đi
Ta đây nổi giận tức thì la to
Đừng có đứng đó giở trò
Quân lính biết được báo cho triều đình
Rồi ông sẽ bị đời khinh
Một đời danh tướng hiển vinh chẳng còn
Khắc Chung tâm địa cỏn con
Chung bèn ra lệnh cho con thị tỳ
Rằng chờ nàng ngủ say đi
Ngươi phải tức thì mau thổi mê hương
Nữ tỳ mọi việc đã tường
Ả đã lén thổi mê hương vào buồng
Huyền Trân ngấm thuốc ngủ luôn
Khắc Chung liền lẻn vào buồng thông dâm
Ngoài thuyền mưa đổ lâm râm
Trên trời tiếng chớp ầm ầm nổ vang
Huyền Trân tỉnh giấc mơ màng
Hoảng hồn khi thấy hở hang thân mình
Khắc Chung nằm cạnh tâm tình
Rằng nàng đã thành người tình của ta
Chuyện này mà đổ bể ra
Thanh danh công chúa thật là chẳng hay
Huyền Trân ngậm đắng nuốt cay
Kể từ hôm ấy ngày ngày Chung sang
Tấm thân lá ngọc cành vàng
Bị kẻ lòng dạ sói lang dày vò
Nhưng mà Chung có lắm trò
Huyền Trân mê mẩn nên cho mỗi ngày
Một vài tỳ nữ đã hay
Thuyền về đất Việt, chuyện này bể ra
Anh Tông buồn bã xót xa
Thượng Hoàng không dám hé ra một lời
Vậy là bao nhiêu năm trời
Khắc Chung cưỡng bức cuộc đời Huyền Trân
Nhục cho Tôn Thất họ Trần
Các quan trong đám Hoàng Thân rất thù
Nhưng mà mọi việc êm ru
Riêng Trần Quốc Tảng tâm tư ưu phiền
Nhắc đến Chung, Tảng nói liền
Rằng Chung làm nhục tổ tiên họ Trần
Quốc Tảng nhắc lại nhiều lần
Chung là cái hoạ nhà Trần về sau
Quốc Tảng lòng dạ đớn đau
Khắc Chung cũng ngại đối đầu với ông
Huyền Trân là khách má hồng
Phận gái không chồng lạnh lẽo đêm thâu
Khắc Chung khéo léo khẩn cầu
Nàng đành chấp nhận cúi đầu làm theo
Triều ca bàn tán lắm điều
Nhân dân đồn đoán những điều chói tai
Huyền Trân khổ luỵ đêm dài
Là thân con gái chịu nhiều gièm pha
Sau cùng vì quá xót xa
Huyền Trần từ giã lầu hồng đi tu
Khắc Chung chịu cảnh tương tư
Đêm ngày sầu não từ từ bệnh ra
Tuổi cao sức yếu về già
Đồng liêu xa lánh thành ra chán đời
Không còn sức lực vui chơi
Trần Khắc Chung đã qua đời cô đơn
Vì vốn từ trước căm hờn
Con Trần Quốc Chẩn đào mồ của Chung
Họ băm nát cái xác Chung
Phanh thành nhiều mảnh lung tung trả thù
Khắc Chung bị tiếng nghìn thu
Thông dâm vô đạo mặc dù tài cao
Huyền Trân chịu lắm ngẹn ngào
Cửa thiền rũ bỏ khát khao hồng Trần.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 24/10/2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét