Bên quán cóc, chiều xuân buồn man mác
Ta thẫn thờ ngồi ngơ ngác nhìn đời
Lũ trẻ con đang nhí nhảnh vui chơi
Cổng trường học đã mời bao thế hệ
Khói thuốc bay theo những giọt cà phê
Ông già kể về cuộc đời từng trải
Nhiều chiến tích trong đầu còn nhớ mãi
Những ván cờ sát phạt mãi không thôi
Chị vé số nhắc chiếc ghế lại ngồi
Chị cũng kể về cuộc đời khốn khó
Vợ chồng nghèo làm hoài mà chẳng có
Kiếp tha phương giữa thành phố xa hoa
Phố xây mới nhiều ngôi nhà cao quá
Người không nhà ngồi há miệng ước ao
Trẻ ăn xin lơ láo đứng kêu gào
Ông thầy cúng ngêu ngao bài tụng niệm
Còn gì không để mình ngồi chiêm nghiệm
Đời tự nhiên là nó vốn thế mà
Ai cũng từng kiêu hãnh cuộc đời ta
Ai cũng đã một vài phen cay đắng
Chiều phố nhỏ trời không thèm rọi nắng
Phú Mỹ Hưng vắng lặng tiếng lá rơi
Công viên xa đèn điện bật sáng ngời
Trên hè phố vẫn lắm đời tăm tối.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét