Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

BẮT CUA

 

Cần Giờ đước phủ mênh mông

Ta lang thang mãi trên đồng muối khô

Mùa này nước mặn tràn bờ

Người trông từng giọt nước mưa của trời


Tà tà ta rảo đi chơi

Chui vào rừng đước tránh trời nắng hung

Đước đan rễ bủa hãi hùng

Cá thòi lòi nhảy lung tung sợ người


Lũ cua chạy tủa khắp nơi

Ta cùng với lại mấy người đào hang

Sau khi phối hợp nhịp nhàng

Thi nhau đi lụm cua mang về nhà


Anh tư có mớ cá tra

Kêu rằng muốn nhậu qua nhà lẹ lên

Đừng ngâm nước kẻo dính phèn

Một hồi nó ngứa nguyên đêm bây giờ


Vậy là cả đám bu vô

Đem cua đi nướng trên lò bếp than

Anh tư hái mớ rau rừng

Mỗi người một việc cùng chung tay làm


Chiều tàn trên biển Lý Nhơn

Yến kêu ríu rít từng đàn lượn bay

Một mâm lẩu cá đã bày

Ngửi mùi thôi đã khiến say cả người


Mọi người rằng nhậu đi thôi

Vậy là lên rượu lên mồi chung vui

Cả đêm ai cũng tươi cười

Cần Giờ muối mặn, tình người bao la.


Duy Sắc 2004

ĐAU BỤNG ĐÓI


Mỗi khi ta đói bụng đau

Dạ dày a xit nó cào đòi ăn

Kiếm gì nhẹ bỏ vào mồm

Tự nhiên nó giảm cái đau đi liền


Bệnh này là bệnh kinh niên

Chữa mà không khéo tốn tiền quanh năm

Ăn no xong chớ có nằm

Nếu không trào ngược thức ăn ra ngoài


Dạ dày đau rất dằng dai

Nguyên nhân là bởi viêm rồi lâu năm

Bệnh này khó dứt một lần

Cho nên phải chịu quanh năm nó hành


Phải nên cẩn thận thức ăn

Tránh dùng chung đũa dễ làm lây lan

Món nào còn sống đừng ăn

Bởi vì vi khuẩn nó làm nặng thêm


Ăn nên chọn món nào mềm

Nghệ tươi lấy nước uống thêm mỗi ngày

Tránh dùng món lắm vị cay

Bỏ ăn bữa sáng hàng ngày không nên


Bệnh này nó rất là phiền

Ai mà dính phải là điên cái đầu

Nếu mà bệnh kéo dài lâu

Nguy cơ sức khỏe hàng đầu chẳng chơi.


Nguyên Duy Sắc

CÀ PHÊ MANG ĐI

 

Cà phê em bán mang đi

Anh mua nhưng lại ở lỳ không đi

Em cho rằng chắc anh lỳ

Thực ra anh chẳng muốn đi tí nào


Em nhìn anh thấy sao sao

Em quay sang hỏi chừng nào anh đi

Chỗ em buôn bán mà lỳ

Anh ơi đứng dậy và đi anh à


Mình ngồi cái mặt nghếch ra

Kệ em đuổi giống đuổi tà hết hơi

Lâu lâu mình ngắm nhìn trời

Em quay sang đuổi anh ơi đi dùm


Em rằng anh có đi không

Còn ngồi em điện kêu chồng em ra

Mình nghe mới hỏi vậy à

Thôi đành đứng dậy bước ra đi về


Duy Sac 2020

NẮNG SÀI GÒN

 

Ta đi trong nắng Sài Gòn

Giữa nơi đô hội vàng son kiêu kỳ

Đắm chìm vào những đam mê

Khát khao vươn tới những gì ta mơ


Lang thang trên phố hàng giờ

Ta đi tìm lại tuổi thơ ngày nào

Lối xưa nay kín nhà cao

Ta không còn nhớ lối nào từng qua


Nắng soi qua những khu nhà

Bừng lên ánh sáng xa hoa đô thành

Sài Gòn phát triển quá nhanh

Khiến người bạn cũ cũng thành chưa quen


Nắng soi lấp lánh đồng tiền

Những khu đô thị mọc lên từng ngày

Phố phường tên cũng đổi thay

Ta phân vân hỏi lối này đúng không


Lang thang qua bến Nhà Rồng

Thì ra còn đấy con sông Sài Gòn

Nắng hồng vẫn nhớ dòng sông

Nó rơi lấp lánh xuôi dòng nước trôi


Phà xưa nay cũng xa rồi

Chỉ ta vẫn nhớ một người qua sông

Người mang theo cánh phượng hồng

Nhưng người còn có nhớ không một người.


Duy Sắc Nguyễn 2018

LEO CÂY CHÙM RUỘC

 

Tòng teng lũ nhóc đu cây

Đứa nào đứa nấy kiến đầy cả lưng

Chọc ngay cái ổ kiến vàng

Để cho nó cắn rồi than um sùm


Kiến vàng nó cắn lung tung

Tội cho tụi nhỏ la rùm hẳn lên

Bà hai nhìn vậy cười liền

Đáng đời chưa hả lũ điên phá làng


Mấy thằng nhóc chạy lang bang

Loi choi lóc chóc giỡn càng nhiều hơn

Nhiều thằng gãi giống gảy đờn

Mồm la oai oải thiệt trông mắc cười


Chúng tìm gậy chọc quả rơi

Bao nhiêu chùm ruộc rụng đầy lối đi

Giành nhau chúng lụm tức thì

Xong rồi bỏ miệng nhâm nhi ngon lành


Mùa này chùm ruộc còn xanh

Học sinh hay hái để giành rồi ăn

Thầy cô hay rất phàn nàn

Bởi vì tụi nhỏ thường ăn vụng hoài


Gần trường chùm ruộc một cây

Sau giờ tan lớp là đầy học sinh

Con trai thường đứng đùng đình

Chúng leo cây hái, nữ sinh đứng cười


Bây giờ ai cũng đôi mươi

Nhìn cây chùm ruộc nhớ thời còn thơ

Cái hồi con nít dại khờ

Mỗi lần ăn vụng bị cô phạt đòn


Hết rồi cái lúc trẻ con

Cái cây chùm ruộc chẳng còn ở đây

Trường xưa nay cũng vắng thầy

Bảng đen, lớp cũ hôm nay lạ người.


Duy Sac 2002

YÊU LẮM SÀI GÒN

 

Quê hương yên ả thanh bình

Nhà sàn xây dọc bờ kênh nối dài

Ghe thuyền tấp nập ngược xuôi

Vô tư trẻ nhỏ nụ cười hồn nhiên


Đời nghèo chưa lắm bạc tiền

Sài Gòn cuộc sống bình yên nhẹ nhàng

Người không phân biệt hèn sang

Đậm đà nghĩa xóm tình làng mến thương


Bờ kênh dọc những tuyến đường

Nhiều cây trứng cá mọc hoang vô cùng

Ngoài ra còn có cây Gòn

Người ta lấy quả quả làm bông gối nằm


Sài Gòn sau mấy chục năm

Từ ngày Giải Phóng vẫn còn hoang sơ

Nhà Bè còn lắm rừng dừa

Cần Giờ đất vẫn hoang vu thưa người


Củ Chi là rất xa xôi

Đi về Bình Chánh thôi rồi khó khăn

Giao thông đường xá lằng nhằng

Sông ngòi chẳng chịt phải sang bằng đò


Một thời ai đã trải qua

Chắc luôn luôn nhớ bến phà Thủ Thiêm

Bên này phố thị sáng đèn

Bên kia Thủ Đức ban đêm tối đường


Mẹ già từ sớm tinh sương

Ghánh khoai, ghánh chuối lên đường mưu sinh

Tiếng loa kẹo kéo xập xình

Hòa chung với những câu kinh ban chiều


Sài Gòn thơ mộng ta yêu

Tuổi thơ bay bổng cánh diều ước mơ

Bao nhiêu ký ức dại khờ

Đều là kỷ niệm vẫn chưa phai nhòa


Như là mới chỉ hôm qua

Sài Gòn nay đã vươn xa lắm rồi

Nhà cao, phố mới khắp nơi

Đường thông, hè thoáng, cuộc đời văn minh


Kênh đen nay đã thay hình

Nước trong, kè đẹp, cây xanh đôi bờ

Công viên sạch sẽ hơn xưa

Văn minh đô thị từng giờ đổi thay


Sài Gòn phát triển từng ngày

Nhiều tên đường đã được thay hết rồi

Cảnh xưa nay hóa xa xôi

Người xưa cũng đã đi rồi nơi đâu


Yêu sao phố thị đẹp giàu

Điện, đường, trường, trạm đua nhau hình thành

Mùa hè phượng đỏ bờ kênh

Ta nhìn hoa phượng nhớ mình từng yêu


Duy Sắc 2017

HÔM QUA CÒN LẠI

 

Còn lại gì của ngày hôm qua

Chỉ là kỷ niệm đã nhạt nhòa

Những lời xưa đã theo gió cuốn

Còn lại chỉ mình với lại ta


Còn lại gì của ngày hôm qua

Nhớ khi đưa tiễn, em khóc òa

Bàn tay lạnh buốt, chiều oi bức

Nước mắt em như hạt mưa sa


Còn lại gì của ngày hôm qua

Chỉ một mình ta ở xó nhà

Đêm đêm gặm nhấm bao ký ức

Tiếc nuối tình xưa của đôi ta


Hết rồi những chuyện của hổm qua

Nhưng còn tình nghĩa lúc về già

Một ngày nào đó ta gặp lại

Mình có nhìn nhau hay lánh xa


Duy Sắc 2018

CÁI CẦU MỘNG MƠ

 

Ai đi cầu tõm từng chưa

Nó thường ẩn dưới tán dừa nên thơ

Xung quanh cảnh đẹp không ngờ

Dưới ao cá cứ đổ xô tranh mồi


Cầu làm bằng gỗ mà thôi

Bạt quây bốn phía, nóc thời bỏ không

Ruồi vo ve lượn lòng vòng

Cá tra nó nhảy bắn tung cả bèo


Trưa hè phố xá vắng teo

Ngồi trên cầu tõm nhìn bèo, ngắm mây

Nếu mà có một cái đài

Nghe câu vọng cổ thì hay vô cùng


Cầu xưa trăm họ dùng chung

Ai đi cũng được nhưng đừng ngồi lâu

Vì là có rất ít cầu

Cho nên phải xếp hàng nhau đứng chờ


Dừa in bóng nước rất thơ

Ai mê ngồi đến hàng giờ mới thôi

Cầu kia thành ký ức rồi

Ai từng ngồi nó thì thôi nhớ hoài


Sài Gòn cho đến miền Tây

Cầu là phương tiện giãi bày tâm tư

Ai hay ngẫm nghĩ nhiều giờ

Cứ đi cầu tõm là ra hết liền


Gì bằng gần với thiên nhiên

Trên cầu ta thấy muộn phiền tiêu tan

Dù đời vất vả nhọc nhằn

Cầu luôn giải tỏa khó khăn trong lòng.


Duy Sắc 2004

THẾ GIỚI ỒN ÀO

 

Ngoài kia thế giới vẫn ồn

Người ta giành giựt tranh khôn cho mình

Nhiều nơi còn họa chiến chinh

Chỉ vì ai cũng muốn mình phần hơn


Vì đâu cứ mãi oán hờn

Phải chăng vì bởi bát cơm hàng ngày

Phương Đông hay cả Phương Tây

Hình như chưa thấy có ngày nào yên


Chắc do cuộc sống kim tiền

Tranh nhau lãnh thổ và tranh thị trường

Tranh nhau đến cạn tình thương

Tranh nhau diệt hết mọi đường sống nhau.


Duy Sac 2022

ĐÊM SÀI GÒN HOA LỆ

 

Lang thang qua bến Nhà Rồng

Ta đi ngắm cảnh bờ sông Sài Gòn

Đến gần tới hãng Ba Son

Trời chiều ửng đỏ Sài Gòn hoàng hôn


Lang thang ta ngẩn ngơ hồn

Nhìn cành hoa phượng ta ôn chuyện đời

Nhẹ nhàng mưa lất phất rơi

Ta đi thất thểu dưới trời đổ mưa


Nhớ ai biết mấy cho vừa

Bao nhiêu nỗi nhớ như mưa Sài Gòn

Tình kia tuy bé cỏn con

Nhưng tình là giấc mơ còn dở dang


Phố xa hoa ánh đèn vàng

Sài Gòn hoa lệ cao sang đêm về

Tình em khiến dạ tái tê

Cả đời ta mãi nhớ về người thương


Lang thang qua những phố phường

Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương trong lòng

Trong ta chỉ biết nhớ mong

Người xưa không biết có còn nhớ ta


Tình xưa nghĩa cũ đậm đà

Nhưng ta lại phụ người ta mất rồi

Chỉ buồn ta chính mà thôi

Bao nhiêu tiếc nuối muộn rồi còn đâu


Nghe qua mấy tiếng kinh cầu

Những lời Phật Pháp từ đâu vọng về

Khuyên người buông bỏ u mê

Tu thân hướng thiện tìm về từ bi


Đêm nay ta mãi tìm gì

Vì sao ta lại cứ đi một mình

Tâm hồn chìm giữa u minh

Ta tìm chưa được chính mình là ta.


Duy Sắc 2018

TẠM BIỆT EM


Tạm biệt em anh đi nhé

Vì giờ đã đến chuyến xe cuối cùng

Ta xa nhau khó trùng phùng

Anh đi sương gió mịt mùng xa xăm


Mình tạm hẹn độ vài năm

Nếu như có nhớ hỏi thăm được rồi

Gặp nhiều phiền phức lôi thôi

Lại thêm lưu luyến bồi hồi nhớ thương


Em cố chịu đựng gió sương

Bươn trải cuộc sống lắm đường khó khăn

Cố vượt qua những nhọc nhằn

Xây dựng sự nghiệp làm ăn sau này


Ta đến đây phải chia tay

Anh chỉ có chút tình này trao em

Em nhìn trăng sáng mà xem

Trung thu thật đẹp sao em lại buồn


Không được để nước mắt tuôn

Không được đau xót phải luôn luôn cười

Em trẻ và rất xinh tươi

Rất có nhiều người mơ ước kết đôi


Tình mình giờ tạm chia phôi

Em cứ bình tĩnh đừng ngồi suy tư

Chuyện gì cũng phải từ từ

Suy xét thật kỹ kẻo hư sự tình


Mình phải có đủ bản lĩnh

Để đủ giữ mình trước mọi gian nguy

Buồn chút thôi đừng bi luỵ

Nếu không sẽ huỷ hoại bản thân mình


Nghĩ nhiều dễ bị thần kinh

Ai hiểu cho mình những lúc này đây

Thôi xe đến, anh đi đây

Tạm biệt em nhé từ giây phút này


Tác giả: Nguyen Duy Sac 2018



CHIỀU THÀNH PHỐ SANG ĐÔNG

 Tác giả: Duy Sắc 2017


Chiều thành phố, lêu khêu đền đô thị

Những hàng cây bị nắng nhuộm vàng khè

Anh đang bước một mình tìm quá khứ

Em hiện giờ có biết đã sang đông


Cầu Khánh Hội, Bến Nhà Rồng còn đó

Phà Thủ Thiêm giờ chỉ có bến thôi

Em có biết anh đang tìm gì hả

Một quảng đường hai đứa đã từng qua


Đông không lạnh nhưng lòng anh băng giá

Hãng Ba Son công nhân họ tan ca

Anh cứ đứng nhìn người ta hối hả

Không biết em giờ có phải tăng ca


Thành phố cứ mỗi ngày thêm một khác

Đường xưa nay còn lại ký ức xa

Anh thấy lạ gần như là tất cả

Mọi thứ đều đã thay hết thịt da


Chiều Khánh Hội cuộc đời sao cứ vội

Có còn chăng sự thong thả lòng người

Anh tìm hoài mà chẳng thấy nụ cười

Ai cũng thế hình như tình đã nguội.

TRI KỶ HỒNG NHAN

 Tác giả: Duy Sắc 2021


Mười năm hay cả trăm năm

Thì tình vẫn thế nó nằm trong tim

Chẳng cần phải cố đi tìm

Của mình thì mãi của mình thế thôi


Xưa nay phú quý do trời

Tử sinh hữu mệnh, phận người nhỏ nhoi

Của trời lại trả cho trời

Ơn người giọt nước, nợ người con sông


Nhân duyên là sợi tơ hồng

Nó xui nó khiến nó tròng vào ta

Nên người mới gặp được ta

Chứ đâu có dễ cho ta gặp người


Gió to thì thổi lá rơi

Lá bay đi hỏi ông trời tại sao

Trời rằng tại gió chứ sao

Nếu không có gió cách nào lá rơi


Lá rằng không gió cũng rơi

Trời rằng thì hết cuộc đời lá rơi


CÂU LIKE

 Tác giả: Duy Sac 2018


Bây giờ vì muốn câu like

Người ta bất chấp đăng bài lung tung

Nhiều tin bịa đặt giật gân

Ai mà không biết dễ lầm mà tin


Bây giờ người sống bạc tình

Vì tiền mất tính con người rất nhanh

Cũng do buôn bán cạnh tranh

Lợi nhuận nó biến người thành vô tri


Phải chăng đạo đức mất đi

Hay bởi đạo đức chỉ là giấc mơ

Người vô đạo đức xưa giờ

Nên mới dùng nó khuyên răn chính mình


Khi xưa chưa có văn minh

Chắc người cũng thế vì mình cả thôi

Bây giờ mạng xuất hiện rồi

Nên những cái xấu nó lòi hết ra


Khi xưa vì giữ đạo nhà

Người ta giấu hết xấu xa của mình

Để cho dòng tộc hiển vinh

Để cho uy tín gia đình lên cao


Vậy ai mới thật tốt nào

Chắc ai cũng vậy thanh cao nỗi gì

Chẳng qua họ giấu nhẹm đi

Tốt khoe ra để ta là danh gia


Thôi thì nhân loại vậy mà

Ở đâu cũng thế nên ta giữ mình

Khinh người rồi bị người khinh

Thôi ta cứ trọng nghĩa tình là hơn



ÔI VIỆT NAM !

 

Có một nước việt nam như thế

Ở phương đông

Sử lưu danh là nòi giống tiên rồng

Đất nước ấy ngàn năm luôn gió bão


Bạn đã từng biết đến việt nam chưa

Ở nơi đó xanh xanh đồng lúa

Người hiền lành, thân thiện, sống chan hòa

Những dòng sông cuồn cuộn đỏ phù sa


Quê hương tôi là việt nam yêu dấu

Bốn nghìn năm phải kiên cường chiến đấu

Ngăn lũ giặc bao phen sang xâm lược

Để giữ gìn từng tấc đất của ông cha


Lửa chiến tranh mới đó vẫn chưa xa

Lau nước mắt để dựng xây đất nước

Chuyện hôm qua tạm gác đi thù hận

Nhưng sử xanh luôn ghi nhớ đời đời


Bao kẻ thù dày xéo đất này rồi

Chúng tàn bạo gây muôn ngàn tội ác

Nước của tôi đi lên bằng xương máu

Lòng tự cường khao khát sống hòa bình

Một lý tưởng tự do và độc lập

Để toàn dân luôn hạnh phúc ấm no


Tác giả: Duy Sắc 2004

MONG TRỜI LẶNG BÃO GIÔNG

 Tác giả: Duy Sắc 2017


Trời nổi gió làm chi

Để mưa về dâng lũ

Cuồng phong khơi bão tố

Tan nát hết ruộng đồng


Một biển nước mênh mông

Nhấn chìm bao thành phố

Lũ cuốn hết bản làng

Phận người bao khốn khổ


Nào ai hiểu thấu cho

Cảnh máu chảy ruột mềm

Tiếng than suốt ngày đêm

Bao chia ly mất mát


Ôi gia đình tan nát

Ôi tiền của trôi sông

Công sức bấy nhiêu năm

Tan tành trong phút chốc


Chỉ còn dòng nước mắt

Chỉ còn những lời cầu

Mong bình an tất cả

Mong trời lặng bão giông

TRỜI CAO CÓ HIỂU ?

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017


Trời cao người hỡi có hay không

Người bày ra chi cảnh bão giông

Lũ dâng nước ngập ruộng đồng

Lũ cuốn đi hết sạch không còn gì


Trời ơi thảm cảnh thật sầu bi

Tiếng khóc bao người cảnh chia ly

Người ta có tội tình gì

Tại sao giông gió kéo về cuồng phong


Mưa dâng lũ cả vùng đất rộng

Phố chìm trong biển nước mênh mông

Tan hoang hết các cánh đồng

Đất vùi làng bản, nước sông tràn bờ


Ôi trời hỡi hỏi người có hiểu

Phận con người sao quá nhỏ nhoi

Trời ơi khổ quá đi thôi

Bao giờ giông bão mới thôi hỡi trời!

TRĂNG TÀN TRÊN NGỌN CỎ

 Tác giả: Duy Sắc 2017


Một mình lơ đễnh giữa cánh đồng

Trời chẳng thèm ban chút nắng hồng

Một bóng trăng đâu treo mơ mộng

Thời gian yên lặng giữa mênh mông


Gió thổi hàng lau chỗ bờ sông

Thuyền buồn xa bến nhớ chất chồng

Nước mắt trôi xuôi thời mơ mộng

Trăng kia mi có hiểu ta không!


Lãng đãng cò bay ở cuối giồng

Tiếng kêu lẻ bạn giữa hư không

Mây im thin thít không buồn động

Một ráng mỡ gà báo sắp giông


Tâm hồn ta mãi cứ bềnh bồng

Tâm tư suy diễn chuyện tây, đông

Đò vẫn còn đây mà bến trống

Một kẻ đưa đò vẫn cứ trông.

GIỖ TỔ

 Tác giả: Duy Sắc 2003


Ôi Quốc Tổ khai sinh nước Việt

Bốn nghìn năm vóc dáng hôm nay

Rợp trời tung cánh hạc bay

Non sông một mối ngày ngày sáng tươi


Trăm họ nhớ một ngày khai Quốc

Lễ dâng lên thành kính tri ân

Cầu Người độ xuống toàn dân

Thái bình, no ấm, giang sơn vững bền


Tiếng trống đồng dư âm còn mãi

Đó như lời hịch của núi sông

Việt Nam nòi giống Tiên Rồng

Kiên cường trước mọi cuồng phong bạo tàn


Mười tháng ba muôn nhà như một

Tình đồng bào san sẻ yêu thương

Muôn nơi trên khắp quê hương

Thành tâm tưởng nhớ Hùng Vương muôn đời.

TIẾNG KINH CHÙA XA

 Tác giả: Duy Sắc 2021


Chùa xa vang tiếng kinh cầu

Xóa tan đi mọi lo âu buồn phiền

Xóm làng, cảnh vật bình yên

Thong dong, lữ khách dừng chân mơ màng


Gió đưa những tiếng kinh vang

Lời vàng Phật Pháp từ ngàn năm xưa

Vẫn còn giá trị đến giờ

Nhân sinh, ai hiểu được thì bình an


Vòng đời nhân quả tuần hoàn

Có gieo có gặt vẫn luôn công bằng

Người đời có hiểu được chăng

Tất cả do bởi từ lòng mình ra


Nếu tin vào Phật Thích Ca

Bản thân tu sửa để mà tốt hơn

Để đời không có oán hờn

Để tình người sẽ ngập tràn yêu thương


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

HẸN EM NGÀY HỘI NGỘ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017


Đời binh nghiệp gian nan vất vả

Bước giang hồ lang bạt đó đây

Ta đi khắp chốn đông tây

Tâm tư chỉ thấy chứa đầy cô đơn


Đường hành quân dãi dầu sương gió

Miếng lương khô ướt đẫm mồ hôi

Người yêu ở chốn xa xôi

Nhớ em anh chỉ biết ngồi mộng mơ


Lúc lâm trận, kiên trung quả cảm

Lòng vững vàng không thể chuyển lay

Kẻ thù rình rập đêm ngày

Quê hương không thể phút giây bất ngờ


Nếu em yêu hãy chờ đợi nhé

Hẹn một ngày ta sẽ chung đôi

Khi mà nhiệm vụ xong rồi

Chúng ta chung chén giao bôi xuân này.

PHẬN NGHÈO

 Tác giả: Duy Sắc - Hoa Phượng Đỏ 2018


Nghèo không có đất cạp ăn

Làm sao qua nổi khó khăn bây giờ

Đành thôi, nhịn đói làm thơ

Lâu lâu mua số để chờ vận may


Nghèo nhưng che giấu rất hay

Ra đường rạng rỡ mặt mày rất tươi

Trên môi luôn nở nụ cười

Cố gắng tranh thủ mọi người giúp cho


Nghèo mà lại chẳng biết lo

Suốt ngày đầu cứ lơ mơ trên trời

Mở miệng than vãn cuộc đời

Lại còn đổ lỗi tại trời số ta


Đã nghèo còn thích la cà

Việc làng biếng nhác, việc nhà bỏ bê

Cả ngày ngồi quán cà phê

Chém gió các kiểu, bàn về thơ ca


Lông bông nửa cuộc đời ta

Hai bàn tay trắng vẫn là trắng tay

Vài bài thơ đã tưởng hay

Khổ thân mình vẫn chưa hay chính mình.

SEN MÙA ĐÔNG

 Tác gỉ: Duy Sắc 2018


Sen đã tàn sau những chiếc lá khô

Hơi đông lạnh phủ mặt hồ u ám

Sương từng mảng trải dày màu ảm đạm

Chiếc xuồng con mắc cạn bởi nước ròng


Đông phương nam trời nóng khí oi nồng

Mùi bùn bẩn bốc cao mang mầm bệnh

Một cái đầm mông mênh sen hồng thắm

Thế mà nay xơ xác thật buồn tênh


Chiều buông thõng tiếng hạc buồn lẻ bạn

Tiếng đàn kìm réo rắt vọng kim lang

Ai ngân nga nức nở nỗi oán than

Tình dang dở với trăm ngàn cay đắng


Đêm trăng buồn cạn đầy ly rượu trắng

Cay men đời hoang vắng cả tâm tư

Một búp sen chưa kịp nở khoe mình

Ngọn gió lạnh thổi cánh hồng tan tác.

MỘT THỜI

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2010 

(Hài hước)


Một thời tôi cũng đẹp trai

Xung quanh có đến hơn vài tình nhân

Hôm nay sương gió phong trần

Nên dung nhan đã có phần hanh hao


Tuy nhiên ăn nói ngọt ngào

Vẫn còn thu hút biết bao là người

Bạn bè chế giễu chê cười

Chúng không tin nổi có người yêu tôi


Không tin thì cũng kệ tôi

Tôi mà kể hết một hồi cả dây

Nàng là gió rít ngọn cây

Nàng là một ánh trăng gầy mùa thu


Nàng là sương núi mịt mù

Nàng là tiếng sóng hát ru mạn tàu

Nàng là một cơn mưa mau

Nàng là một cánh sen màu hồng tươi


Nàng là Nguyệt Quế mỉm cười

Nàng là rười rượi búp hồng non tơ

Nàng là một khóm mười giờ,...

Các nàng là cả trời thơ cơ mà


Nếu như tôi kể hết ra

Bạn bè họ sẽ chạy xa không nhìn

Nói chẳng qua cho họ tin

Rằng tôi có lắm nhân tình đó thôi


Hì hì kể vậy đủ rồi

Kể nữa bạn sẽ gét tôi thì phiền

Thế nên giấu bớt cho yên

Đẹp trai nên khiến ngửa nghiêng tình trường


Một người tôi rất là thương

Mà giờ người lại kiếm đường chạy xa

Người ấy bản tính thật thà

Tôi yêu nên đã chọn là nàng thơ.

BỘI BẠC

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021


Cuộc đời ngàn sóng gió

Ai biết được ngày mai

Cảm ơn em đã tặng

Anh có phút bình yên


Tình minh nay đã lỡ

Chắc là do ý trời

Chứ đôi mình đâu muốn

Bởi vì mình thương nhau


Những gì anh từng hứa

Bây giờ không làm được

Xem như anh bội bạc

Mong em đừng khinh anh

CHIỀU ĐÔNG XỨ BẮC

 

Gió mùa đông rét căm căm

Áo len không có, em nằm ổ rơm

Mẹ còn đi kiếm bát cơm

Đồng xa mưa lạnh, cái đơm thủng rồi

Chắc là lại bữa rau thôi

Khoai độn với ít sắn hôi qua ngày

Em cứ ngồi mút ngón tay

Thèm miếng thịt cóc những ngày mưa to

Suy dinh dưỡng, thân ốm o

Da xanh, mũi lõ thò lò, lấm lem

Bụng to, mắt toét kèm nhèm

Lơ láo nhìn ngó chờ xem mẹ về

Lăn qua lăn lại chán chê

Bà em đội cái nón mê ra đường

Mua vài đồng muối và tương

Nấu bát cháo đường lót dạ cho em

Ăn xong em lại thòm thèm

Vì giun đầy bụng nó thèm ăn thêm

Em ăn nhiều chỉ gầy thêm

Xương còi, thịt nó cứ mềm như chao

Mẹ vẫn đang ở chỗ nào

Thì ra đánh dậm dưới ao đầu làng

Định tìm ít tép về rang

Vài con cá diếc cho sang với người 

Nhưng trời đâu chiều lòng người

Cái dậm cũng rách đành cười về không

Thế là quay lại bờ sông

Mò cua bắt rốc tốn công cả ngày

Đến chiều được một chít tay

Về nhà mệt quá, ngủ ngay một lèo

Tối đến, làng xóm eo sèo

Người ta ngủ hết, mẹ chèo thuyền nan

Mệt lắm mà chẳng hề than

Cố gắng tranh thủ nông nhàn kiếm thêm

Giăng lưới suốt cả một đêm

Nhưng mà chỉ thấy một đêm tối mù

Trăng soi ánh sáng tù mù

Ánh sáng đèn bão âm u lối về

Lòng vòng lui tới chán chê

Đến khi sáng bạch lại về bên con

Em nằm trong ổ cuộn tròn

Y như một chú chó con một mình

Muỗi cắn đầy khắp cả mình

Mùa đông xứ bắc rét kinh hãi người

Mẹ nhìn em nở nụ cười

Rằng nay mẹ thấy con tươi hơn nhiều

Con cố gắng ăn cho nhiều

Để mà lại sức , mẹ yêu con mà

Để tý mẹ đi chợ xa

Xem có thuốc lá mua về xổ giun

Rét quá, mẹ ngồi cứ run

Tay buộc mấy sợi giây thun luồn quần

Mẹ gánh theo một đôi quang

Một cái khăn choàng phủ kín đôi vai

Nhặt ba dây rốc rất dài

Chợ xa kiếm ít tiền xài mua rau

Đường làng lộc cộc tiếng trâu

Tiếng gà bắt đầu kênh kiệu với nhau

Mẹ ra đường cái đi mau

Phiên chợ bắt đầu từ sáng tinh mơ

Em ngủ dậy, mặt lơ ngơ

Bụng đói , lờ đờ đôi mắt thèm ăn

Bà cho một bát cháo trắng

Em cố ngồi ăn ngấu nghiến đến no

Vẻ mặt ảm đạm buồn so

Giun nhiều trong bụng khiến cho lả người

Lâu lâu, em nở nụ cười

Tay đuổi con ruồi lảng vảng xung quanh

Mẹ đi ra chợ rất nhanh

Ít tiền để dành mua thuốc cho em

Ông người Thái , da ngăm đen

Một đống thuốc lá cũng đen xì xì

Ông hỏi cháu bị bệnh gì

Liệu tôi có giúp được gì hay không

Mẹ bảo cháu bị bụng ỏng

Chân tay ốm yếu, gầy tong cả người

Ông người Thái mới vui cười

Chuyện này đơn giản mà thôi lo gì

Cô cứ tin thuốc tôi đi

Công hiệu tức thì sổ đủ loại giun

Mẹ nghe mà hết cả hồn

Nghĩ ông này giỡn hay sao thế này

Bác sỹ trên tỉnh bó tay

Mớ lá cây này giúp được hay sao

Chị cứ tin tôi đi nào

Uống thuốc này vào là cháu khỏi ngay

Mẹ vẫn nghi ngờ chuyện này

Mẹ đi tìm tiếp xem ai nữa nào

Một vòng quanh chợ ồn ào

Bụng đói cồn cào, mẹ cố mà đi

Tìm mãi cũng chẳng được gì

Mẹ bèn suy nghĩ mua liều một phen

Mẹ tìm lại ông Thái đen

Rằng bán tôi thử để xem thế nào

Một thang giá cả từng bao

Có đáng gì nào, chị cứ cầm đi

Ta gặp nhau được mấy khi

Một thang thuốc nhỏ chẳng gì tiền nong

Mẹ rằng sao được thế ông

Dù sao cũng phải trả công ông làm

Để tôi khỏi mang tiếng tham

Thôi vậy ông cầm dây rốc này đi

Xem như trao đổi chút đi

Chứ như thế thì tôi nhận không cam

Ông Thái vui vẻ cười vang

Cảm ơn bà chị mua hàng nhà tôi

Thuốc đây tôi gói sẵn rồi

Chị về dùng nồi mà sắc cho con

Một thang là bệnh chẳng còn

Chị cứ yên chí cho con uống liền

Mẹ cảm ơn xong đi liền

Về nhà mẹ bắc nước liền sắc ngay

Đó là một nắm lá cây

Màu sắc đen nháy có mùi rất gây

Mẹ đổ ba bát nước đầy

Sắc còn một bát con đầy cho em

Em bò ra , mặt lem nhem

Hai mắt kèm nhèm , tay cứ quơ quơ

Mẹ nhìn thấy thằng nhỏ khờ

Buồn đến đẫn đờ nước mắt ứa ra

Rằng con uống thuốc vào nha

Ngày mai khỏi bệnh mình ra hội đình

Nhiều cô múa hát rất xinh

Trên khắp làng mình trống hội kêu vang

Em uống bát thuốc vội vàng

Vì thuốc nó đắng, em oà khóc to

Mẹ rằng con chớ có lo

Thuốc đắng nhưng nó diệt giun con à

Nó sẽ xổ hết giun ra

Rồi đây con sẽ thật là vui tươi

Em nghe mẹ nói em cười

Xong em ngả người nằm xuống gối rơm

Cả ngày em uống nước cơm

Cái mặt ngơ ngác, chơm bơm cái đầu

Trải qua một đêm lo rầu

Sáng ra mẹ lại van cầu thần linh

Khi trời vừa rõ bình minh

Em đã giật mình thức dậy bò ra

Em bò ra trước hiên nhà

Bụng đau quằn quại, em la om sòm

Mẹ chạy đến chỗ em dòm

Thấy em chồm chỗm lò dò xung quanh

Mặt mày nhăn nhó tái xanh

Mẹ bế em đến bên thành cầu tiêu

Tự nhiên em xổ rất nhiều

Từng búi giun đũa xuôi chiều tuôn ra

Giun kim lúc nhúc theo ra

Những con sán mới thật là dài ghê

Mồ hôi em chảy dầm dề

Giun sán cứ thế xổ ra ào ào

Mẹ nhìn thấy vậy thở phào

Nghĩ mình đã có trời cao thương tình

Nhìn đống giun, mẹ phát kinh

Cả ngày hôm đó rùng mình sởn gai

Đến chiều, em xổ đợt hai

Bầy giun, sán lại chảy ra một nùi

Mặt em chuyển sắc tươi vui

Bắt đầu có những nụ cười hiện ra

Nửa đêm, em lại xổ ra

Một trận giun nữa thật là khiếp kinh

Hôm sau gà gáy bình minh

Em bò một mình ra cửa đòi ăn

Cái mặt đã không còn nhăn

Bụng giờ xẹp xuống thẳng băng gọn gàng

Giơ tay, em múa nhẹ nhàng

Đôi mắt ngời sáng trong chiều mùa đông

Mẹ đi vội vã ra đồng

Tranh thủ tìm ít cua đồng về ăn

Từ đó, em đã chịu ăn

Sức khoẻ cải thiện dần dần hẳn ra

Suy dinh dưỡng bị lùi xa

Còi xương và bệnh vàng da không còn

Cả nhà vang tiếng cười giòn

Em là một đứa trẻ con thích đùa

Mẹ khoán em ở cửa chùa

Nương nhờ thần thánh để xua ma tà

Đời nghèo mỗi lúc một xa

Hôm nay, em lớn thật là cao to

Nhớ khi bữa đói bữa no

Chiều đông xứ bắc co ro trăm đường.


(Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2001)

TẶNG NGƯỜI LÍNH ĐẢO TRƯỜNG SA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2011


Từ đảo xa anh mơ bên dáng mẹ

Chiếc chõng tre thanh thản giấc trưa hè

Con diều sáo căng no vờn trên gió

Lúa chiêm mùa bụng sữa trắng trinh nguyên


Con nghé con say vú ngủ im lìm

Đình mở hội trống chèo vang đầu ngõ

Quê hương anh con sông nhỏ hiền hòa

Bao mùa lũ phù sa vun đồng ruộng


Anh xa quê xa bóng dáng người yêu

Ôm súng thép giương lê canh bước giặc

Biển mùa này gió bão cứ triền miên

Đời ngư phủ dập vùi trên sóng dữ


Nỗi nhớ quê trong sáng thật hồn nhiên

Vài mảnh giấy gửi tâm tình lính biển

Nơi anh ở bốn bề bàng bạc trắng

Cánh hải âu mất hút giữa trùng khơi


Kẻ thù đang chờ chực khắp mọi nơi

Tình anh đó gói trong tình non nước

Đứng giữa trời anh kiêu hãnh vô biên

Cột mốc sống chốn địa đầu Tổ Quốc


Anh đứng gác sao vàng bay lồng lộng

Canh biển khơi say cá những ngư thuyền

Mặc bão tố niềm tin không lay động

Biển âm thầm nuôi dưỡng lửa trong tim


Dù kẻ thù uy hiếp mỗi đêm đêm

Anh vẫn mãi là người trai nước Việt

Yêu non sông yêu dân tộc thân thương

Một trái tim nhỏ bé vẫn ngoan cường.

RỪNG SÁC CẦN GIỜ

 Tác giả: Duy Sắc Nguyễn


Mưa to quá, trời mịt mù nước đổ

Xe ta băng xuyên rừng Sác Cần Giờ

Bùn đất bắn tung toé đường lầy lội

Trong không khí nồng nặc hơi đất thở


Những cây đước quấn nhau như một khối

Rễ đan vào thành những bối không rời

Mưa trốc gốc rất nhiều cây to lớn

Đước dẻo dai vẫn bám chặt đất bồi


Thảm rừng xanh có nơi nào đẹp hơn

Bao nhiêu năm tình người vun đước lớn

Rừng phòng hộ vững vàng ngăn gió bão

Người Cần Giờ nghĩa đượm hạt muối tròn


Tình mình vui như rặng đước lao xao

Những tiếng yêu theo sóng vỗ rì rào

Anh yêu em và cũng yêu cây đước

Yêu ông cha mở cõi khổ biết bao.

BIỂN CẦN GIỜ

 

Nắng lên biển gọi khơi xa

Nhổ neo đón gió thuyền ta rời bờ

Em nhìn ánh mắt mộng mơ

Trao anh câu hát đợi chờ yêu thương


Phi lao lưu luyến vấn vương

Gềnh đá hờn giận sóng trườn đến ôm

Thuyền say mùa vụ cá tôm

Xanh xanh rừng đước rễ ôm đất bùn


Nghĩa tình mình cố đắp vun

Cần Giờ ta hứa thuỷ chung với người

Chúc em cuộc sống luôn tươi

Thuyền anh chở những nụ cười của em


Tác giả: Duy Sac 2009

NHỚ QUÊ NHÀ

 Tác giả: Duy SAc 2003


Nhớ Thái Bình những lúc trời đông

Nắng hanh hanh , gió tràn hơi rét

Xóm làng, vườn tược thân quen

Ngày tháng ấy như là giấc mộng


Nhớ biết bao những đông ngày ấy

Họ hàng, lối xóm đượm ân tình

Nay cô đơn ta lang thang đất khách

Lòng nhớ nhà, cảm giác lạnh con tim


Nhớ sân đình rất nhiều kỷ niệm

Nhớ trường làng mái lá đơn sơ

Con trâu già thèm búi rạ khô

Con chim chích nhặt từng hạt thóc


Nhớ bóng dáng của bà đầu ngõ

Tiếng bà ru giấc võng trưa thu

Cái ao trước sân nhà bèo bồng nở

Tiếng máy cày bình bịch trên đồng


Nhớ những lúc lúa vào vụ mới

Đám mạ non, tay mẹ cấy thẳng hàng

Lũ trẻ trâu với vi vu diều sáo

Chiếc thuyền nan nhàn nhã bơi bơi


Nhớ cây xoan rung rinh quả mọng

Khóm tre xanh xào xạc đêm hè

Dưới trăng thu vang tiếng trống chèo

Những câu hát ngợi ca yêu cuộc sống


Những ký ức bao ngày tôi vẫn nhớ

Thái Bình ơi! Quê hương ơi

Sẽ có ngày tôi quay trở lại

Trời vào xuân đỏ thắm cánh hoa đào.

NẾU !

 Tác gist: Duy SẮc 2019


Nếu, à mà chắc không thể nếu

Dù sao thì ta đã từng yêu

Mình chân thật trong từng ánh mắt

Mối tình đầu đẹp tựa như thơ


Nhưng đời thật không cho mơ mộng

Song gió luôn rình rập lối đi

Ta nhỏ bé trước ngàn giông bão

Đôi tim non chưa chịu khổ bao giờ


Anh ngụp lặn trong vũng bùn danh lợi

Em cô đơn âm ỷ khóc thầm

Tuy ta vẫn còn yêu thắm thiết

Nhưng bây giờ lại bặt tin nhau

SAY TÌNH

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024


Những đêm buồn nhớ em

Chén sầu anh uống cạn

Cay đắng lại ùa về

Cơ mê tình càng say


Xá chi đời sương gió

Ta lang bạt một mình

Ôm trọn bao nỗi nhớ

Tình yêu chỉ mình em


Đời nhanh như gió cuốn

Mới đó ta đã già

Còn biết bao giấc mộng

Rồi mai sẽ ra sao

KHẬP KHỄNH

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Cơ hàn từ lúc lên ba

Bao cơn gió bão từng qua hết rồi

Đường đời khập khễnh nổi trôi

Cố ngoi cố ngóp để trồi được lên

Đôi khi chấp nhận yếu hèn

Đôi khi luồn lách như tên gian tà

Đôi khi bẻm mép ba hoa

Đôi khi làm vẻ xa hoa hơn người

Đôi khi dở khóc dở cười

Đôi khi ăn vạ cầu người ban ân

Âu là để giúp bản thân

Đấu tranh để kiếm cái ăn giữa đời

Lang thang giữa các cuộc chơi

Cuộc nào mình cũng là người về sau

Đôi khi ngẫm cũng thấy sầu

Đôi khi tự thấy mình đầu ngu si

Đôi khi minh quá sân si

Đôi khi bị lắm người khi thường mình

Đôi khi có chút thông minh

Đôi khi chỉ có một mình cô đơn

Đôi khi uất ngẹn từng cơn

Đôi khi khấp khểnh lơn tơn giang hồ

Đường đời khấp khểnh mấp mô

Bước mình khấp khểnh bơ vơ với mình

CHiỀU CUỐI THU

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017


Chiều cuối thu, nắng tàn vàng úa

Những hàng cây, màu lá hơi chua

Gió đông gọi tiếng giao mùa

Sài Gòn trong tiếng chuông chùa buồn tênh


Những công trường, dàn giáo chênh vênh

Lục bình thả nổi giữa dòng kênh

Tiếng ru da diết bồng bềnh

Sông trôi đâu cứ mông mênh sóng tình


Phố lên đèn, em diện cho xinh

Môi son óng ánh đỏ thắm tình

Em đi đâu đó một mình

Biết rằng anh đã trông rình từ xa


Đường chật hẹp, lòng người vội vã

Những chuyến xe chở nỗi nhớ nhà

Chiều không buông nắng thêm ra

Để cho con hẻm trước nhà tối om


Cô công nhân thiếu ăn gầy sọm

Anh phụ hồ say sỉn om sòm

Bà ăn mày dáng gầy nhom

Vài ba đứa trẻ thân còm ăn xin


Đôi tình nhân chia tay bịn rịn

Ông nhà giàu ngếch mắt đứng nhìn

Em chờ ai cứ nhắn tin

Phải chăng cô ấy muốn mình sang chơi


Bọn học sinh gọi nhau ý ới

Mấy quán chè săn đón chào mời

Tự dưng mưa lất phất rơi

Mây đen phủ kín, bầu trời đen thui


Anh vào nhà một mình lủi thủi

Mưa to rồi dầm ướt niềm vui

Nguyệt Quế bị nước dập vùi

Cành hoa phượng đỏ ngậm ngùi tuổi xanh

NHỚ MÙA ĐÔNG XỨ BẮC

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2006


Chiều xứ bắc

Quê mình trong rét mướt

Bèo hoa dâu co cụm giữ ấm thân

Con lợn ỉn nằm chực chầu nồi cám

Chiếc cầu ao lấm tấm những nụ xoan


Cơn gió lạnh

Em khoác vội áo len

Song cửa gỗ gió lùa kêu lạch cạch

Anh lóng ngóng đốt rơm sau góc bếp

Mấy con mèo cuộn chặt giữa đám tro


Chiều đông rét

Chúng mình ăn ngô nướng

Em mỉm cười, hạt ngô dính đầy răng

Đàn gà con đứng ngóng mỏ xin ăn

Con chó nhỏ cứ loanh quanh ăng ẳng


Chiều hôm ấy

Anh vẫn còn rất nhớ

Em phì cười trách anh cứ ngẩn ngơ

Anh giận lắm và không thèm nói chuyện

Hôm nay ngồi anh lại viết thành thơ

TỰ NHIÊN

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025


Năm nào cũng gió bão

Việc này là bình thường

Từ bao đời nó vậy

Phải cố mà mưu sinh


Nước Nhật họ cũng thế

Bão gió kinh hoàng hơn

Sóng thần và động đất

Thêm núi lửa phun trào


Mỗi nơi là mỗi khác

Trung Đông thì chết khát

Vì nước mà đánh nhau

Luôn sứt đầu mẻ trán


Rồi những vùng băng giá

Nhiệt độ đến máu đông

Con người ta vẫn sống

Vẫn sinh sản đều đều


Nói chung là thiên tai

Mỗi vùng là mỗi kiểu

Nhưng nó chung một kiểu

Là tàn phá kinh hoàng


Cầu trời và khấn Phật

Cầu Thượng Đế toàn năng

Cầu A La tối thượng

Cầu cho người bình an


Đời người đều gian nan

Từ khi trong bụng mẹ

Ai hôm nay hạnh phúc

Chắc đã phải khóc nhiều


Đời phải chăng bể khổ

Mà chắc khổ đúng rồi

Còn yêu là còn khổ

Còn khổ là biết yêu.

GIÓ THU BUỒN

 

Tác giả: Nhuyễn Duy Sắc 2017


Trăng thu tàn đã từ lâu

Anh còn mãi đứng bên cầu ngẩn ngơ

Em đâu nào nói đợi chờ

Thế mà anh vẫn còn mơ điều gì


Ô kìa một kẻ cuồng si

Thui thủi thầm thì với mấy đám rêu

Đêm thu không có dế kêu

Mấy con gọng vó lêu ngêu rình mồi


Anh ơi về nhà đi thôi

Trời khuya lắm rồi, ở đó có ma

Tội gì mà nhớ người ta

Người ta nào có nhớ ta đâu nào


Hay là anh còn chiêm bao

Tỉnh lại đi nào đừng mãi cứ mơ

Mặt mũi mệt mỏi bơ phờ

Dáng đứng thẫn thờ chán chết đi thôi


Vào đây, ghé lại chỗ tôi

Ta uống rượu rồi , mình nói chuyện vui

Quần xốc xếch, áo dúm nhùi

Để tôi lại phủi giúp vài nếp nhăn


Chờ nhé, tôi sắp thức ăn

Ít khô sặt vằn trộn với xoài non

Loại này uống rượu rất ngon

Ăn rất giòn giòn lại ngậy và thơm


Nếu không thì anh ăn cơm

Cá ngừ rất béo kho thơm chín nhừ

Thế nhé, anh cứ thư thư

Đêm thu trời mát, từ từ ta chơi


Đông sắp sang đó anh ơi

Mùa này tiết trời có vẻ khô hanh

Thân anh ăn mặc phong phanh

Cẩn thận gió lạnh ngấm vào tim gan


Thu giờ nó cũng đã tàn

Heo may chê chán lá vàng bỏ đi

Anh còn luyến tiếc làm gì

Đời ta nhiều lắm chuyến đi đang chờ


Tôi tặng anh mấy câu thơ

Người nơi phương ấy có chờ đợi ta

Biết người có thấu lòng ta

Một chú Cuội già ôm gốc cây đa


Ha ha ha

Về nhà thôi

NHỚ ANH

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Chàng đi đằng đẵng lê thê

Biết lúc nào về lại mái nhà xưa

Giờ này chàng đã ngủ chưa

Hay là đang mải cày bừa kiếm ăn

Cuộc sống gian khổ nhọc nhằn

Không biết chàng có đủ ăn xuân này

Kể từ hôm mình chia tay

Thiếp vẫn ngóng đợi từng ngày lá thư

Thế mà chờ mãi đến giờ

Thiếp chỉ cảm thấy bơ vơ một mình

Mỗi ngày vào lúc bình minh

Thiếp hay ra đứng và nhìn bến sông

Nhớ mùa lúa chín trên đồng

Đôi ta cùng gặt và đong thóc vàng

Mình ngắm những bóng trời vàng

Hai chiếc bóng nhỏ lang thang đê chiều

Hôm nay bến cũ cô liêu

Trẻ con không thấy thả diều trên đê

Vài con cò lạc bay về

Chúng kêu lắm tiếng não nề thảm thương

Mặt sông trắng một màn sương

Luỹ tre tàn lụi bên đường xác xơ

Đêm đêm bên bóng trăng mờ

Thiếp soi ngọn nến ngồi chờ bóng ai

Thời gian năm rộng tháng dài

Chắc tình chàng đã nhạt phai hết rồi

Tình xưa như gió mây trôi

Thiếp chỉ thấy tội vì mình quá yêu.

NÓ LÀ THẾ

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

BÊN BỜ SÔNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sác


Chiều về chạng vạng nắng hè

Bờ sông im bặt tiếng ve, phượng tàn

Mấy con chim én lạc đàn

Tiếng kêu nức nở than van lắm lời

Còi tàu nhớ sóng biển khơi

Nhớ áng mây trời trong buổi hoàng hôn

Trẻ con tan học bước dồn

Lão già ngán ngẩm ngồi ôn chuyện đời

Chèn trà, điếu thuốc hết hơi

Câu chuyện tuổi đời đang sắp sang trang

Dọc theo mấy dãy nhà hàng

Rất đông thực khách hành lang đợi chờ

Sông dài con nước lững lờ

Anh đang đứng đợi, ngóng chờ bóng em

Tình mình còn lại que kem

Đá giờ tan hết, anh thèm mút cây

Mà sao trời chẳng có mây

Nắng úa bầy nhầy, chua chát tường rêu

Chân trời nhớp nhúa lều bều

Hình như cảnh vật cũng trêu con người

Em cạnh bên cười rất tươi

Em hỏi anh đứng chờ người phải không

Em cũng vừa mới giận chồng

Cãi nhau chí chóe rồi bồng con đi

Em bị nhà chồng họ khi

Anh ấy giờ đã bỏ đi theo người

Mẹ chồng chê em rất lười

Việc nhà chểnh mảng, việc người thì nhanh

Ngày nào em cũng cơm canh

Ba bữa ngon lành còn phải chăm con

Tuổi xuân hết, thân héo hon

Mọi việc em đã lo tròn hết trơn

Chồng em còn kể nghĩa ơn

Rằng đừng oán hờn câu nói mẹ anh

Phận dâu phải cố hoàn thành

Vấn đề kinh tế có anh lo rồi

Làm dâu phải chịu đi thôi

Chớ có lắm chuyện là tôi bỏ liền

Em nghe lòng mới phát điên

Rằng ỷ có tiền anh dám khinh tôi

Ngày xưa anh nói yêu tôi

Anh bảo lấy rồi sẽ rất thương yêu

Tôi đây đâu có lắm điều

Mẹ anh tôi cũng kính yêu đó mà

Anh đừng ăn hiếp người ta

Tôi đẻ cháu nội cho nhà của anh

Bây giờ nhiệm vụ đã thành

Anh vì cha mẹ của anh không à

Chắc tôi không có mẹ cha

Hay tôi là đứa con nhà bất lương

Ngày xưa mình học chung trường

Mấy năm gặp gỡ yêu thương nhau mà

Đám cưới tôi bỏ tiền ra

Vì anh quê ở rất xa Sài Gòn

Anh thấy nhà tôi quá ngon

Cha mẹ giàu có lại con một mà

Giờ anh mê đắm người ta

Mượn cớ việc nhà để trách tôi ư

Nếu thế tôi sẽ phải từ

Chứ tôi không chịu cảnh như thế này

Anh ấy bảo em cút ngay

Từ giờ hai đứa chia tay đôi đường

Anh nghe chuyện thấy mà thương

Một chuyện bình thường trong cõi nhân gian

Tự nhiên cô ấy phàn nàn

Anh đâu quen biết nên an ủi rằng

Chuyện gì mà phải làm căng

Vợ chồng là nghiệp nó chằng vào thân

Còn duyên thì sẽ còn cần

Hết duyên sẽ chẳng nợ nần gì nhau

Làm chi mà cứ khổ đau

Cuộc sống muôn màu ta hãy vui đi

Buồn đau nào có ích chi

Chuyện chẳng có gì hãy cứ bỏ qua

Tự dưng cô ấy khóc òa

Xong rồi bồng đứa con qua bên đường

Anh nhìn con nắng nó buông

Cảm thấy chán chường cuộc sống ngày mai


Sac2018



ĐỜI NGƯỜI CÓ SỐ

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2019


Phú quý do trời

Tử, sinh hữu mệnh

Kiếp nhân sinh như kiếp phù du

Trong phút chốc tan thành mây khói

Nhìn gương xưa

Mình ngẫm

Thành bại của anh hùng

Chẳng qua là định mệnh

Chớ ai tài hơn ai

Trời bày ra lưới rộng

Ta như là cá tôm

Vẫy vùng đến kiệt sức

Cũng không thoát lưới trời

Thành công, cười ngạo nghệ

Khinh khi kẻ thua mình

Thất bại, ngồi luyến tiếc

Giá mà ngẫm không thôi

Ôi

Cuộc đời

Tồn

Vong

Thịnh

Suy

Thành hay bại

Chỉ như là giấc mơ

Có đó rồi mất đó

Khiêm nhường trời sẽ cho

Đức lớn ắt phúc lớn

Nhân quả không hề sai

Ta là ai cũng vậy

Nhưng con cháu trường tồn.


Duy sắc

NHĂN NHỞ

 

Thơ Duy Sắc 2019


Xin lỗi em

Anh hơi nhăn nhở

Bản tính này

Anh chưa bỏ được mà

Thế đó

Anh buồn

Nhiều khi cũng mắc cỡ

Em giận không

Thôi

Tha thứ anh hen

À mà không

Anh mặc kệ

Tuỳ em

Thích cũng được

Gét thì thôi

Tuỳ

Anh vậy đó

Em chê đi

Em cứ kể đi

Kể nhiều vào

Cho mọi người biết

Rằng

Anh nhăn nhở

Thế nhé

Em

Hì hì

Anh nhăn nhở

Ka ka ka

Anh nhăn nhở vì muốn em chú ý

Em sẽ nhớ một kẻ như anh

Em bị ám ảnh một người nhăn nhở

Anh sẽ có cơ hội thích em

Đúng không

Em bị ám ảnh rồi

Em sợ nhưng mà em lại nhớ

Em nghĩ nhiều về cái nhăn nhở của anh

Em phân vân

Thích hay sẽ gét anh

Em càng gét tức là em càng nhớ

Mà nhớ là một hình thái của yêu

Hì hì

Anh nhăn nhở chỉ với mình em

Vì anh đã mến em quá độ

Anh nghèo không biết đến món quà

Thành ra phải hạ mình nhăn nhở

Xấu hổ chút để được gần em

Thế 

Anh là như vậy

Tuỳ em nhé

Hãy nhớ anh nhăn nhở

Anh nhăn nhở là bởi đã yêu em.

TỰA CỬA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Hoa Phượng Đỏ


Nhiều khi buồn

Anh hay tựa cửa

Có khi nào 

Em đứng tựa cửa không

Cửa nhà anh

Sơn cũ sắp sửa bong

Anh đang định thay sơn

Nhưng tiền hết

Em có tiền

Anh mượn về sơn cửa

Vài ba năm

Anh sẽ trả lại cho

Chiều hôm nọ

Anh thấy em tựa cửa

Cửa nhà em 

Nó rộng và rất cao

Anh biết mình chắc không thể bước vào

Nên

Anh mới mượn tiền sơn cửa

Anh hy vọng

Cửa nhà anh sẽ đẹp

Để em sang

Em đứng tựa mỗi chiều

Thế nhé em

Anh mượn rồi anh trả

Anh hứa là anh không có quỵt đâu

Em chịu không

Hay em lo anh khó

Không có tiền mà trả nợ cho em

Chắc là vậy

Em không xem tin nhắn

Anh hiểu mà

Anh tựa cửa nhà anh

Anh nhìn ra con phố nhỏ điêu tàn

Anh mơ có một người cùng tựa cửa.

NHẮN EM

 

Thơ Duy Sắc 2018


Em ơi có nhớ nhà không?

Tết rồi hoa nở trên đồng quê ta

Nhớ em nhiều lắm em à

Em hãy tranh thủ về nhà mình đi

Xứ người dẫu có vui gì

Không bằng tình cảm những khi ở nhà

Về đây cúng kiếng ông bà

Mình đi thăm viếng những bà con thân

Nhắn tin em đã nhiều lần

Em cứ im lặng, không cần anh chăng?

Tình mình liệu có còn chăng?

Hay nó như cánh diều băng mất rồi!

Em về quê gấp đi thôi!

Anh nhớ em lắm khóc rồi em ơi!

Em đi biền biệt phương trời

Bao năm vất vả cuộc đời tha phương

Đất khách thiếu vắng tình thương

Cô đơn trong những đêm trường mình ên

Người ta nào biết đến tên

Anh khuyên em hãy sớm nên trở về

Anh nhớ em buồn não nề

Rượu nồng uống lắm u mê cả người

Vắng em anh mất nụ cười

Trong vườn hoa chẳng thèm tươi với mình

Bao năm nồng thắm nghĩa tình

Bây giờ hai đứa chúng mình cách xa

Em đi bề bộn cửa nhà

Đàn lợn còi cọc, ruộng cà xác xơ

Em về đi nhé anh chờ

Chúng ta làm lại giấc mơ ngày nào

Cuộc đời còn có là bao

Chỉ vì trái ý lẽ nào chia ly

Tết này anh chửa sắm gì

Anh tính mấy bữa sẽ đi lễ chùa

Mấy năm nay làm ăn thua

Anh cầu Phật độ những mùa về sau

Hy vọng đời sẽ sang giàu

Anh, em làm lại với nhau từ đầu

Tình ta vốn rất nặng sâu

Anh không chịu nổi nỗi sầu cô đơn

Đêm xuân đèn đóm chập chờn

Tình em chẳng có gì hơn lúc này.

CÃI NHAU ĐÊM XUÂN

 

Thơ Duy Sắc 2018


Ái chà chà, cô dám cãi tôi

Đừng có trách tôi cho vài tát

Im đi không cái đồ dốt nát

Vợ với con thật chán quá đi


Anh nói gì, anh muốn đánh tôi

Tôi sẽ dẫn con về với má

Anh mới nói thì anh nhớ há

Ngon nhào vô mà đánh thử coi


Cô im đi đừng có lắm mồm

Tết với nhất thiệt là xui xẻo

Mới đầu năm thế mà kiếm chuyện

Trời ơi sao mà nhịn nổi đây


Anh đừng có lắm điều dựng chuyện

Ai mà thèm gây sự với anh

Tại vì sao tôi nổi tam bành

Anh cứ nghĩ lại đi sẽ rõ


Cô giỏi lắm, cô chờ ở đó

Tôi sẽ cho cô biết tay tôi

Tôi nhịn cô đã rất nhiều rồi

Không ở được thì chia tay vậy


Anh có ngon hãy cứ chia tay

Anh dừng tưởng con này sợ nhé

Tôi sẽ dẫn con về ba mẹ

Anh ở đây mà tự lo đi


Tết cái gì, khỏi cần tết nữa

Cơm không no đừng có xe xua

Anh chỉ biết suốt ngày nhậu nhẹt

Việc trong nhà tôi một tay lo


Thôi, tôi không nói nhiều thêm nữa

Mấy ngày xuân hãy để tôi yên

Tinh thần vui mới kiếm ra tiền

Nhà lục đục làm sao khá nổi


Anh khôn hồn đừng có chọc tôi

Anh hãy lo bản thân anh trước

Anh suốt ngày xỉn say ngủ suốt

Tôi mới là người khổ đây nè


Em à em, bớt bớt cái mồm

Hàng xóm biết, họ cười xấu mặt

Tết hãy để niềm vui nó đến

Cãi nhau rồi xui hết cả năm


Anh xin hứa sẽ chừa nhậu nhẹt

Từ hôm nay chăm sóc cửa nhà

Không cờ bạc, đá gà, đề đóm

Gia đình mình đón Tết em ơi!

TRỜI ƠI!

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Trời ơi sao khổ thế này

Trời ơi sao lại đoạ đày tấm thân

Trời ơi sao lại cù lần 

Trời ơi sao lại tranh phần người ta

Trời ơi sao lại chạy xa

Trời ơi sao lại xảy ra thế này

Trời ơi tăm tối mặt mày

Trời ơi đen đủi thế này hay sao

Trời ơi ai giúp tôi nào

Trời ơi sao cứ kêu gào làm chi

Trời ơi đang có chuyện gì

Trơi ơi sao lại khinh khi nhau nào

Trời ơi biết phải làm sao

Trời ơi lại có lẽ nào thế kia

Trời ơi nước mắt đầm đìa

Trời ơi khủng khiếp không kìa bà con

Trời ơi nhìn quá héo hon

Trời ơi tình nghĩa không còn nữa sao

Trời ơi thôi chớ có gào

Trời ơi gì nào trời ở rất cao


Sac2018

MẶC CẢM QUÁ

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Mình đã có là gi đâu

Sao lúc nào cũng buông câu chán đời

Mình đã làm gì cho đời

Sao lại than đời đau khổ lầm than

Bản thân mình thích an nhàn

Sống lười sống ảo còn than cái gì

Mình đâu có nghĩa lý gì

Sao mình ra vẻ làm chi hay gì

Thơ à nhảm nhí quá đi

Văn chương cũng đã là gì hơn ai

Ngỡ mình một đấng thiên tài

Lên giọng chỉ trích chê bai mọi người

Hả hê những tiếng vui cười

Lôi kéo mọi người hùa với lòng ta

Cà phê cà pháo la cà

Thời sự, chính trị ba hoa lắm lời

Mở mồm ra vẻ dạy đời

Mà mình nào có hơn đời ai đâu

Trầm ngâm suy tính thâm sâu

Binh thư, binh pháp, năm châu địa đồ

Nào là kinh tế vĩ mô

Vi mô rồi lại chuyện ô chuyện dù

Bấm tay tính toán gật gù

Thiên cơ, dịch học để hù người ngu

Phong thủy rồi lại phong xù

Toàn là nói dóc ba xu ba xàm

Trong bụng thì rất tham lam

Nhưng mà ra vẻ không ham tiền tài

Bốc phét thì rất là tài

Khi mà nguy khốn chạy dài thoát thân

Hớt ha hớt hải tinh thần

Về nhà trốn biệt chôn chân trong phòng

Trong phòng đi lại lòng vòng

Rồi lên face book nói rồng nói mây

Cũng lại tiếp tục ta đây

Ta đây chứng tỏ ta đây lắm tài


Sac2018

NHỚ NHIỀU

 

Nằm nghe khúc hát mười thương

Thấy người mình cứ nhớ thương một người

Nhớ nhất là cái nụ cười

Nhớ nhì là cái dáng người nhỏ xinh


Nhớ ba là cái chân tình

Nhớ bốn là ánh mắt tinh sáng ngời

Nhớ năm là tiếng anh ơi

Nhớ sáu là lúc em mời ghé thăm


Nhớ bảy là tính nết chăm

Nhớ tám là một chiếc cằm chẻ đôi

Nhớ mười đỏ mọng bờ môi

Nhớ gì nhớ lắm nhớ rồi lại mơ


Em đang làm gì bây giờ

Biết có anh nhớ rất nhiều hay không

Lại nhớ đôi má em hồng

Lại nhớ lúc giận em không nói gì


Lại nhớ em đuổi anh đi

Lại nhớ em chỉ bảo anh bị khùng

Lại nhớ nhớ đến lung tung

Chắc mình hơi khùng nên nhớ người ta


Duy sắc nguyễn 2018

THÔI ĐI

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Thôi đi chớ nói nặng lời

Thôi đi đừng có dạy đời người ta

Thôi đi đừng có ba hoa

Thôi đi đừng có làm ra mình tài


Thôi đi chớ luận đúng sai

Thôi đi đừng mãi dông dài than van

Thôi đi ai cũng gian gian

Thôi đi ai cũng muôn ngàn khổ đau


Thôi đi đừng có chửi nhau

Thôi đi đừng chạm nỗi đau của người

Thôi đi chớ có chê cười

Thôi đi đừng có khinh người làm chi


Thôi đi mình chẳng là gì

Thôi đi ai cũng chỉ vì áo cơm

Thôi đi ta có nào hơn

Thôi đi để những oán hờn tiêu tan


Sac2018

ĐỐ KỴ NHAU

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021


Người ta tài giỏi mình ganh

Người ta thất bại mình đành khinh khi

Gét nhau, kèn cựa, so bì

Cả đám cùng đẩy nhau đi xuống bùn


Sao không thương, giúp nhau vươn

Cớ gì chánh tị người hơn tài mình

Khinh người khi có hư vinh

Trốn người những lúc thân mình sa cơ


Sao không lo tính cho xa

Một lối để thoát khí ta hết thời

Không ai nghèo khó ba đời

Chẳng ai ba họ thảnh thơi an nhàn


Cầu gì để được bình an

Khi tay mình đã nhúng chàm nhiều phen.