Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

SINH VIÊN XA NHÀ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Đêm gác trọ em soi đèn học

Nhớ quê xa ba mẹ nhọc nhằn

Thị thành cuộc sống khó khăn

Sau khi tan học em lăn vào đời


Tiền dành dụm chỉ lo học phí

Còn tiền nhà thiếu trước hụt sau

Thương cho ba mẹ chẳng giàu

Em cố vùi đầu học tập siêng năng


Lúc phụ hồ dầm mưa dãi nắng

Khi xe ôm khách mắng te tua

Tờ rơi đứng phát dưới mưa

Trong bụng đói lả vì chưa ăn gì


Khi phục vụ nhà hàng sang trọng

Buổi bán hàng phụ giúp người ta

Lúc đi rửa chén, lau nhà

Cố nén nhịn nhục người ta xem thường


Mùa xuân về em nhớ quê hương

Nhưng tiền không đủ để đi đường

Đành lòng quanh quẩn ở trường

Lo đi xin việc kiếm đường mưu sinh


Người ta có họ hàng giúp đỡ

Cha mẹ giàu lo lắng dùm cho

Thân em nghèo khó co ro

Đơn thân lo nghĩ ốm o gầy mòn


Đời đi học muôn ngàn khốn khó

Khi ra trường thất nghiệp lắm lo

Lại thêm một bước lần mò

Quan hệ xã hội nhiều trò lưu manh


Dẫu biết đời mỗi người có số

Nhưng ta luôn luôn phải cạnh tranh

Kiên trì ý chí sẽ thành

Tài năng đích thực công danh luôn chờ


Sac2018


ĐÀO NỞ

 Tác giả: Duy Sắc. 2019


Chưa giao thừa mà hoa đào đã nở

Hình như là xuân đang ở quanh đây

Tự nhiên mình lại nhớ thương người ấy

Em cô đơn lại thêm nữa xuân này


Xuân năm đó chúng mình còn dạo phố

Em cùng anh tản bộ ngắm chợ mai

Em tặng anh cuốn nhật ký rất dài

Trên đó viết những dòng yêu thắm thiết


Em bây giờ ở đâu anh không biết

Xuân lại về trong hương sắc mai đào

Không có em bánh mứt chẳng ngọt ngào

Cần gì nữa múa lân và tiếng pháo


Đào ơi đào sao nở chi sớm vậy

Cũng tại mi réo gọi để xuân về

Cho em yêu thêm nỗi nhớ não nề

Ta lại thấy dư âm về dằn vặt


Này đào ơi mi thật tệ quá trời

Bộ mi tưởng chỉ mi là đẹp nhất

Em của ta hương sắc rất đậm đà

Nhưng em chẳng bao giờ khoe khoang cả


Chẳng lẽ giờ ta lại bẻ cành mi

Ta vặt hết những bông hoa vô cảm

Cho mùa xuân đừng đến nữa làm gì

Trong ta chỉ có em là đẹp nhất.

CÔ ĐƠN CHIỀU MÙA THU

 Tác giả: Duy Sắc 2009


Con heo may vỗ về vào vách núi

Hàng thông đang hất hủi đám lá khô

Trên mặt hồ vài gợn sóng lô nhô

Bèo thả nổi trong bơ vơ vô hướng


Đà Lạt buồn trời cũng chẳng rơi sương

Nắng hanh lắm, con đường nhìn hoa mắt

Vài cặp đôi thẩn thơ đi dìu dặt

Lão xe thồ ngán ngẩm cuộc mưu sinh


Ta đi đâu mà vẫn bước một mình

Lang thang mãi qua những dinh thự cũ

Những tường gạch đã bong đầy rêu phủ

Thỉnh thoảng nghe tiếng hú gió luồn khe


Trông xa xa thấp thoáng có ngựa xe

Tiếng vó ngựa gợi về miền dĩ vãng

Hình bóng ai cứ bước đi lảng vảng

Cổ nhân ư hay những bóng ma rừng


Chiều đang buông, du khách bước ngập ngừng

Nắng hoen đỏ trên từng thềm đá cũ

Thông nó buồn buông những tiếng vi vu

Phong Lan nở mà chẳng ai dòm ngó


Trong cô đơn ta vui cùng cây cỏ

Hương lá hoa làm cho bớt nỗi buồn

Em là ai sao ta nhớ em luôn

Dòng nước mắt em tuôn hôm xa cách


Tiếng thông reo phải chăng lời em trách

Kẻ vô tình từng sạch túi nhiều phen

Đà Lạt ôi đừng bật sáng ánh đèn

Ta chỉ muốn em là đèn soi lối.

TÌNH NGHỆ SỸ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Chiều xuân rảo bước cô đơn

Áo khoác vai sờn lê bước lang thang

Trong cái đói, mắt mơ màng

Đứng trước những hàng bán thức ăn nhanh

Người đời áo đỏ áo xanh

Xếp hàng chen chúc để tranh mua về

Nỗi lòng đầy những ê chề

Nuốt dòng nước bọt, tái tê tâm hồn

Lơ mơ ánh mắt vô hồn

Lờ đờ mặt mũi, cái khôn dại dần

Buồn quá, lủi thủi tấm thân

Sa sút tinh thần, đom đóm mắt hoa

Nhìn đường phố cứ nhạt nhoà

Đôi mắt đã loà nhìn cứ lem nhem

Thấy vài ba gã say mèm

Miệng đang lèm bèm chửi bới lung tung

Ngênh ngang nom rất anh hùng

Đông tây kim cổ nói vung ào ào

Cạnh bên có mấy cô đào

Ăn nói ngọt ngào, dáng rất là xinh

Nhạc Tây, nhạc cổ linh tinh

Lời hát trữ tình những chuyện gió mây

Thức ăn mâm cỗ sắp đầy

Rượu đủ các loại bên Tây bên Tàu

Biết bao lời chúc tụng nhau

Lời hay ý đẹp lắm màu a dua

Anh em tán tụng búa xua

Tất cả cùng hùa khen ngợi cấp trên

Bia rượu đồng loạt nâng lên

Không tiếc bạc tiền ăn những món ngon

Em bán thuốc đứng cười giòn

Mời chào sản phẩm thơm ngon mới về

Em kẹo kéo hát tỉ tê

Kiếp sống não nề những bước mưu sinh

Em gái gọi mắt đưa tình

Hẹn hò ra hiệu, nhắn tin đặt phòng

Mấy em gái bán bánh phồng

Tâm sự kể lể nỗi lòng tha hương

Vé số lời lẽ đáng thương

Năn nỉ ban chút tình thương mua dùm

Múa lửa tung hứng tùm lum

Dân nhậu hý hững la rùm, vỗ tay

Ai đang thất thểu mặt mày

Tiếng đàn nức nỡ giãi bày nội tâm

Cả đời theo nghiệp ca ngâm

Lầm lũi âm thầm kiếp sống ăn xin

Lời ca chan chứa tâm tình

Tình cha, tình mẹ với tình lứa đôi

Yêu đương trắc trở chia phôi

Trăng thu dạ khúc những hồi nhớ nhau

Vọng kim lang khúc nhạc sầu

Giang Lam Đoản Khúc những câu đoạn trường

Phi vân điệp khúc đau thương

Hoài lang vọng cổ bước đường chinh phu

Đàn gieo bao nỗi tương tư

Thân xác mệt nhừ tê tái tim gan

Những dòng nước mắt lăn tràn

Những câu khen ngợi râm ran lắm lời

Nhiều người còn đến tận nơi

Có ý sẽ mời biểu diễn nơi xa

Nhà hàng đến bảo mời ra

Chỗ này thực khách người ta sang giàu

Ăn xin đi chỗ khác mau

Tiền đây cầm ít rồi mau biến dùm

Thế là ai lại lum khum

Vác vội cây đàn khúm núm bước đi

Đêm xuân mai nở thầm thì

Có người nghệ sỹ bước đi một mình

Đời người lắm tiếng coi khinh

Nghệ sỹ đa tình vô loại xướng ca


Sac2008

HỠi THẾ GIAN TÌNH LÀ GÌ ?

Tác giả: Duy Sắc Nguyễn 2018


Chữ Tình nghe đến đã sợ rồi

Dính vào đến nó sẽ khổ thôi

Nhưng Tình nó làm gì lên tội

Chỉ trách con người sống quá tồi


Tình cho cảm xúc nó lên ngôi

Con tim rung động những bồi hồi

Ánh sáng soi đường trong đêm tối

Lý tưởng đời ta được vun bồi


Ta ích kỷ nên hay đổ lỗi

Trách Tình sao lại làm khổ tôi

Đa đoan để chuốc vào rắc rối

Xảo ngôn toàn chót lưỡi đầu môi


Tình làm cây nảy lộc đâm chồi

Tình cho cái nghĩa được sinh sôi

Tình cho ta biết yêu nguồn cội

Tình làm ta hết nỗi đơn côi


Vừa mới gặp em anh bối rối

Bởi Tình nó đến gõ cửa rồi

Nhưng Tình không thể nào nóng vội

Ta phải hiểu nhau nếu không thôi


Tình cho giai nhân được lên ngôi

Tình làm vương quốc bị suy đồi

Tình khiến chết bao người vô tội

Tình cho bao kẻ sống nổi trôi


Tình làm chua chát cuộc đời tôi

Em cũng vì tình khóc nhiều rồi

Đường Tình lắt léo muôn nghìn lối

Tình là gì vậy Thế Gian ôi!

PHẢI CỐ VUI

 Tác giả: DUy SAc 2019


Nếu như buồn

Ta cố mà vui

Vui nhiều quá

Mình phải tìm buồn

Cuộc sống này buồn vui lẫn lộn

Cái ta buồn

Người khác lại vui

Cái mình vui

Kẻ khác lại buồn

Buồn hay vui

Chỉ là cảm xúc

Cảm xúc kia rồi cũng qua mau

Không có nỗi đau nào là mãi mãi

Không có niềm vui nào làm ta cười mãi

Thế cho nên

Thế giới chiến tranh

Loài người cố tìm nước mắt

Loài người tranh nhau những nụ cười

Tình em trao anh đó là tình người

Người với người ta là đồng loại

Không ai dại

Cũng chẳng có ai khôn

Không có em

Anh vẫn ngắm hoàng hôn

Không có anh

Em vẫn đêm về ngon giấc

Ta cố tìm nhau

Vì những lúc cô đơn

Những lúc cần lời tâm tình chia sẻ

Qua hết rồi

Ta sẽ chẳng nhớ nhau

Em 

Anh

Hai cái đầu

Chúng không cùng suy nghĩ

Nhưng tình yêu lại không từ suy nghĩ

Nó vô hình gắn kết chặt chúng ta

Em đã cố dứt ra nhưng không sao quên được

Anh cố gắng quên em nhưng mà lòng cứ nhớ

Cuối cùng thì

Chúng ta còn hơi thở

Thở để mong ta sẽ lúc gặp nhau

Nếu ngừng thở

Ta mãi mãi mất nhau

Em nhỉ

Buồn hay vui chỉ là cảm xúc

Nhưng tình yêu thì kỳ lạ vô cùng.

Phải chăng đó chính là ý định mệnh.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

TÌNH LÍNH ĐẢO

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Em nói đi em yêu

Rằng hứa chờ anh nhé

Anh không thích nói nhiều

Em hãy cười mạnh mẽ


Ngày mai, anh ra đảo

Anh xa em, xa quê

Đối đầu cùng giông bão

Chưa hẹn được ngày về


Tình em trong tim anh

Nó không hề thay đổi

Anh chỉ lo canh cánh

Em sẽ buồn đơn côi


Anh yêu em, yêu quê

Yêu công cha, nghĩa mẹ

Giờ anh đi kẻo trễ

Hẹn em xuân sẽ về.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THÀNH PHỐ BUỒN

 Tác giả: Duy Sắc


Thành phố buồn, đêm mênh mông

Quán nghèo cay chén rượu nồng đắng cay

Cay trong tăm tối mặt mày

Cay chồng chất những tháng ngày chua cay


Cay trong ngất ngưởng men say

Cay trong cay những bàn tay yếu mềm

Cay làm cho lại cay thêm

Thân xác rũ mềm giấc mộng bay bay


Nhìn nhau quên hết mặt mày

Nhìn nhau cay cú hỏi mày là ai

Nhìn nhau tao đúng mày sai

Nhìn nhau ném chén, ném chai vào đầu


Thành phố buồn, lắm nỗi sầu

Nhiều người cúi đầu lầm lũi ăn xin

Ta bạn ta chẳng còn tin

Bạn ta ta bạn đứng nhìn đa nghi


Nghĩa tình gì, thôi quên đi

Cuộc sống khó quá nên vì tiền thôi

Tình ư chuyện ấy xưa rồi

Nghĩa ư, cổ tích những hồi xa xưa


Chạy trời không khỏi nắng mưa

Đừng mơ mộng nữa toàn lừa nhau thôi

Thành phố buồn, rác nó trôi

Vệ đường bẩn thỉu, mùi hôi hám đời


Đằng sau những thú vui chơi

Là những cuộc đời tăm tối u mê

Giả nhân nghĩa, dối nhiều bề

Háo danh, ham lợi kéo bè với nhau


Ngại ngùng ánh mắt nhìn nhau

Nhìn qua nhìn lại nhìn nhau dè chừng

Thành phố buồn, người dửng dưng

Vô tình đối đãi, tranh từng lối xe


Cổng trường những buổi trưa hè

U buồn hoa phượng, lời ve não nề.


Sac2018


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIA TAY NHÉ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Chợ hoa Nguyễn Huệ năm nay vắng

Mai đào cũng ít người xem

Chắc dạo này kinh tế kém


Người ta cũng không đi mua xắm

Cửa hàng thấy cũng đìu hiu

Dân tình có vẻ đã nghèo


Anh đã gửi em ngàn tin nhắn

Em cũng khinh chẳng thèm xem

Chúng mình đã chán nhau rồi


Xuân nay về anh cũng oải ghê

Công việc ít cứ nằm dài

Nhức đầu lo toan cuộc sống


Thôi chúng mình chia tay nhé

Anh không buồn lại mừng thêm

Đỡ có cái đuôi theo hoài


Sac2010

QUÊ HƯƠNG MỖI CHIỀU

Tác giả: Duy Sac 2025


Nhớ quê hương đã in sâu vào tâm trí

Cứ mỗi ngày ta nhớ một miền quê

Nhớ để còn tìm cách sẽ trở về

Nhớ tha thiết, nhớ đêm ngày da diết


Ôi nhớ lắm những buổi chiều nhung nhớ

Ta mong chờ những hình ảnh thân thương

Nó cho ta yêu quý cuộc đời thường

Yêu góc phố con đường chiều lá đổ


Quê hương ơi tình yêu thành con số

Nó in sâu vào tâm trí của ta

Một tình yêu tha thiết đến vô bờ

Hạnh phúc nhất khi quê nhà vẫy gọi


Chiều mỗi chiều ta đều luôn ngóng đợi

Như bao người thấp thỏm ngóng xa xăm

Họ và ta âm ỷ ước mơ thầm

Hẹn ngày sẽ được về thăm quê cũ



SỰ CÔ ĐƠN

 Tác giả: Duy Sac 2019


Sự cô đơn đang gồng mình trong đêm tối

Không có gì cả ngoài những âm thanh của tiếng quạt gió

Những tiếng kêu của rèm cửa bị gió thổi bay


Lũ gián tán tỉnh nhau , tiếng loạng xoạng tìm mồi của bầy chuột cống

Có một sự cô đơn kinh tởm

Nó ghê sợ hơn cả bóng đêm


Nó kinh hoàng hơn những cơn ác mộng

Nó đó

Chính là nó

Nỗi cô đơn sẽ biến một con người mạnh mẽ trở nên yếu đuối và hèn nhát


Nó sẽ khiến cho một kẻ đã từng kiêu ngạo phải gục ngã

Nó sẽ làm cho tâm trí chúng ta bị ngục tù

Kinh khủng quá


Nỗi cô đơn nó cứ về lảng vảng

Trong tư duy của một kẻ cô đơn


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐÁNH MẤT MÌNH

 Tác giả: Duy Sac 2025


Khi ta thần tượng một ai

Là ta đánh mất con người của ta

Những gì mà họ thốt ra

Ta xem như đó chính là châm ngôn


Mỗi người có một linh hồn

Ta nên biết giữ cái khôn của mình

Ta mà ta lại chẳng tin

Xem như ta đánh mất mình thế thôi


Thương người từng đã thương rồi

Người thương ta đáp tình thương lại người

Nghĩa tình đến thế là thôi

Ta còn phải có cuộc đời của ta


Ta mà không biết thương ta

Làm sao ta hiểu người ta thương mình

Còn nhau cái nghĩa cái tình

Là ta còn một trái tim chân thành.


NDS

HAI ĐƯỜNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Đường Nguyễn Du đầy cây me

Lá bay rợp những chiều hè nắng oi

Xe lạch bạch xì đầy khói

Học sinh về tiếng í ới gọi nhau

Tao Đàn hai đứa hẹn nhau

Em giận em nói càu nhàu lung tung

Anh ngồi nghe thấy hãi hùng

Em bảo anh khùng mơ chuyện viễn vông

Suốt ngày nói chuyện Tây Đông

Học mà ngu quá sẽ không ra trường

Cứ mà dở dở ương ương

Chúng bạn coi thường khinh bỉ mà coi

Em đây không có hẹp hòi

Nhưng anh phải ráng lên coi xem nào

Thơ thẩn những chuyện tào lao

Mai mốt thất nghiệp làm sao kiếm tiền

Nhiều khi em muốn phát điên

Nhưng thấy anh hiền nên cứ bỏ qua

Bữa nay phải nói hết ra

Nếu được hai đứa chúng ta chung đường

Bằng không chấm dứt liền luôn

Chứ em rất buồn cái bản mặt anh

Mình nghe mà mặt tái xanh

Như gáo nước lạnh đổ lên trên đầu

Nãy giờ có nói gì đâu

Mà sao em nói lắm câu lạnh lùng

Ừ thì anh rất là khùng

Em yêu người khùng thì phải chịu đi

Chớ mà chửi bới cái gì

Nếu không chịu nổi thôi thì chia tay

Anh biết em giỏi em hay

Nhà em khá giả quen này biết kia

Tự nhiên em khóc đầm đìa

Em nói ô kìa sao lại mắng em

Em muốn anh nghĩ lại xem

Chứ ai có bảo nhà em sang giàu

Có mà khi dễ anh đâu

Tại anh cứng đầu thơ thẩn lan man

Cuộc đời khốn khó gian gian

Anh lo mơ mộng thì làm gì ăn

Nếu anh không thích khuyên răn

Vậy thì chấm dứt nói năng từ giờ

Anh về lo mà làm thơ

Em đi phụ má để mà bán buôn

Từ rày tình cảm dứt luôn

Mỗi đứa con đường khỏi đến tìm nhau


Sac2001

CHUYẾN ĐÒ NGANG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Hết rồi những chuyến đò ngang

Bến vắng mơ màng nhớ khách năm xưa

Sông dài trách móc hàng dừa

Quanh năm lá cứ đong đưa điệu buồn

Hoa mua thèm cánh chuồn chuồn

Thèm cơn mưa lớn nước tuôn mịt mù

Bướm vàng nhớ trái mù u

Cánh sen ngán ngẩm gió thu oi nồng

Chiếc cầu khỉ gãy ngang sông

Bờ kênh mơ mộng chùm hoa lục bình

Miền Tây trong nắng bình minh

Lúa tốt vươn mình báo hiệu mùa vui

Duyên tình ai đã khiến xui

Để kẻ ngậm ngùi, kẻ khóc canh thâu

Thức đêm bạc trắng mái đầu

Để mong tìm được một câu tâm tình

Đò ngang buông thả thân mình

Mặc cho sóng nước dập dình lêng đênh

Trăng thu dạ khúc buồn tênh

Vọng kim lang những chênh vênh cuộc đời

Chẳng còn câu hát hò ơi

Chẳng còn những lời trìu mến thiết tha

Đò phơi bụng dạ hết ra

Trống trải nỗi lòng mệt lả xác thân

Không còn lữ khách dừng chân

Bến kia chắc cũng chẳng cần làm chi


Hoa Phượng Đỏ 2018

MỘT GIẤC MƠ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Một dòng kênh đen đen

Dãy nhà sàn lem nhem

Mô hình thành phố nổi


Một đống rác to to

Người bới rác được no

Mô hình khu tái chế


Một con cá con con

Ít hoá chất chống ươn

Siêu công trình hoá phẩm


Một chiếc xe máy cũ

Một anh thợ tài ba

Một quá trình chuyển đổi


Một khu đất bỏ hoang

Một bản đồ dự án

Một tương lai huy hoàng


Một thằng bé ăn xin

Một bà già vé số

Một cuộc sống nhẹ nhàng


Một gánh hàng trà đá

Lợi nhuận rất là cao

Mô hình kinh tế mở


Nhiều sỹ tử điểm cao

Nhân tài đang nở rộ

Tri thức được thăng hoa


Một nụ cười em trao

Một bó hoa anh tặng

Tình đôi ta bắt đầu


Sac2018

DÒNG THƠ NHƯ MẠCH THỞ

 Tác giả Duy Sắc 2019


Thơ như dòng nước êm đềm

Tự nhiên ta thả vào thêm tâm hồn

Làm thơ không cứ phải khôn

Luật thơ có lộn chẳng gì phải lo

Gieo vần từ nhỏ đến to

Chỉ cần nhịp điệu sao cho mượt mà

Mỗi một tiếng nói phát ra

Mình phải cảm nhận đó là lời thơ

Có những vần đục ý mờ

Gieo lên tăm tối bến bờ tương lai

Có những vần như thở dài

Gieo lên những tiếng bi ai cuộc đời

Có vần thanh thoát thảnh thơi

Gieo lên tiếng ấy thấy đời nhẹ tênh

Có vần như sóng lênh đênh

Tiếng kêu cuộc sống gập gềnh gian nan

Có vần đọc rất là sang

Lụa là gấm vóc, ngai vàng đế vương

Có vần là khúc yêu đương

Cất lên khúc hát vui đường ái ân

Có vần thắm đượm nghĩa nhân

Tiếng nói thân ái ta cần giúp nhau

Có vần trằn trọc nỗi đau

Tiếng khóc vì phải xa nhau muôn trùng

Có vần mưa gió bão bùng

Tiếng kêu như muốn nổ tung đời mình,...

Thơ như một nàng tiên xinh

Nếu ta chung tình đời sẽ như thơ

Thơ như là làn hơi thở

Như là dòng nước chảy ở đầu nguồn

Tự nhiên nó sẽ trào tuôn

Cố gò cố ép thơ buồn bỏ đi

Luật thơ nào có nghĩa gì

Làm thơ chớ nghĩ luật nhiều làm chi

Thích viết thì cứ viết đi

Bất cứ thứ gì cũng sẽ thành thơ

Quan trọng là bụng phải no

Nếu đói thì khó để mà làm thơ.

THƠ TÌNH GIÓ TRĂNG

Tác giả: Duy Sắc


Thơ tình anh viết cho ai

Chứ anh chẳng biết có ai yêu mình

Cô đơn nên viết linh tinh

Viết nhăng viết cuội cuộc tình gió trăng


Tình là cảm xúc trong lòng

Lúc lên lúc xuống nhưng không lâu bền

Còn tình khi ở cạnh bên

Chỉ cần xa mặt cách lòng liền ngay


Còn tình nhờ nghĩa đong đầy

Nếu không có nghĩa tình bay hết tình

Những ai bất nghĩa bạc tình

Cuộc đời cô độc mình ên đến già


Tình yêu như một đóa hoa

Đúng mùa hoa sẽ mặn mà sắc hương

Tình yêu không thể xem thường

Đã yêu là phải thật thương chân thành


Thơ tình em viết tặng anh

Tình ở trong đó có giành cho anh

Hay em văn vẻ có tình

Để anh tưởng thật rồi anh mơ màng


NDS

TƯỞNG TƯỢNG

 Tác giả: Duy Sắc


Em không phải là bông hoa dại

Như em từng đã nghĩ về mình

Em cao quý và kiêu sa lắm

Chỉ có anh mới nhận ra thôi


Nhưng rất tiếc anh không xứng đáng

Để được nâng niu đóa mẫu đơn

Nên anh phải rời xa chốn ấy

Để hoa tìm ai xứng đáng hơn


Ngày xưa đó, ta không bồng bột

Bởi chúng ta đều đã lớn rồi

Nhưng có lẽ là nhân duyên ấy

Nó khiến xui ta phải tìm nhau


Tình chớp nhoáng như là sét đánh

Ta mơ hồ không kịp tỉnh ra

Khi nước mắt đắng cay dàn dụa

Mình nhận ra thì đã muộn màng


Quá khứ ấy không sao khác được

Bởi vì tình từng đã xảy ra

Dù mình có xóa đi ký ức

Cũng thế thôi, chỉ mãi buồn hơn.


Ta có thể thấy nhau mỗi tối

Qua online trên mạng thế này

Anh luôn tạo những dòng cảm xúc

Để cho em vào đọc từng đêm


Anh vẫn biết em luôn theo dõi

Em lo anh sẽ nói xấu em

Nhưng em ạ, anh yêu em vậy

Cầu mong em tốt đẹp hơn thôi


Đời này nó vô thường đúng thật

Biết bao người anh đã gặp qua

Nhưng lần lượt ra đi mãi mãi

Anh chỉ còn nhớ mãi tình ta


Em thấy đó, anh thương em thật

Đến bây giờ vẫn cứ còn thương

Nhưng tại anh thơ thẩn quen rồi

Nên em.nghĩ anh không tử tế


Anh là thế, xưa nay vẫn thế

Chỉ làm thơ và sống trong mơ

Nhưng đã hứa thương em trọn kiếp

Thì yêu ai sao được nữa giờ


Thôi thì kệ, đời anh anh chịu

Em cứ lo cho cuộc đời em

Nhớ chăm sóc cho mình thật tốt

Nhớ đừng buồn đừng khóc vì ai.

MÙA XUÂN ĐÂU EM?

Tác giả: Duy Sac


Xuân nào đó, xuân nào ai có biết

Cái mùa xuân mải miết cứ đi về

Em còn xuân em hãy cứ vui đi

Anh đã hết xuân thì nên anh chán


Xuân nào đó, xuân nào mình thắm thiết

Mối tình đầu từng tha thiết đắm say

Nhiều năm rồi cho đến tận xuân này

Anh vẫn mãi nhớ những ngày xuân ấy


Xuân nào nữa, xuân nào trôi qua nữa

Tình yêu xưa còn ở đó như xưa

Xuân năm nào anh cũng ghé đến chùa

Để cầu nguyện những giấc mơ thuở trước


Xuân này nữa, xuân này như thế nữa

Lại mùa xuân của đôi lứa thương nhau

Anh tìm xuân mình mà chẳng thấy đâu

Chắc xuân đã bắt đầu tàn phai hết

HẾT PIN

 Tác giả: Duy Sắc 


Em lại hết pin

Anh lo đi sạc

Tìm hoài không thấy

Cục sạc ở đâu


Anh chạy đi mượn

Bạn nói khác chuôi

Nên anh đi mua

Nhưng tiền lại hết


Tội thân em quá

Pin sắp chai rồi

Anh đang thiếu nợ

Tiền đâu thay pin


Em đừng phù pin

Ráng lên em nhé

Giúp anh vui vẻ

Tháng ngày cô đơn


Cố gắng lên em

Cuối tháng có lương

Anh sẽ thay pin

Em chờ anh nhé

CẠN CHÉN TÌNH ĐỜI

 Tác giả: Duy Sắc


Chén tình em cạn hết chưa

Anh còn đang vẫn mộng về người ta


Chén đời anh anh lắm xót xa

Anh không dám cạn để mà giành em


Chén tình chén nghĩa của em

Một đời anh phải nặng mang ơn người


Chén nào anh cũng chén rồi

Chỉ là chưa cạn hết thôi em à


Cạn xong là hết đời ta

Nên anh tiết kiệm từ từ chén thôi


Ngu sao cạn sạch tình đời

Cạn tàu ráo máng thì trời hại ta


Còn tình còn nghĩa còn ta

Còn em còn những mặn mà tình xưa


Tình ta nó mãi dây dưa

Đó là duyên phận kiếp xưa tạo thành


Em không hận, vẫn thương anh

Chẳng qua em chỉ lạnh lùng lặng im


Rồi duyên ấy lại khởi lên

Hai ta tự khắc lại tìm về nhau


Chẳng qua chưa biết lúc nào

Anh tin mình sẽ bên nhau trọn đời.

DÒNG LỆ ĐẮNG

 Tác giả: Duy Sac


Năm xưa tình vừa chớm

Ta nhìn nhau bâng khuâng

Tim rung lên rạo rực

Thổn thức mối tình đầu


Bao năm từng mơ ước

Mình bên nhau trăm năm

Tháng ngày trôi mải miết

Ôm nỗi nhớ lặng thầm


Tình xưa như giấc mộng

Thoáng qua thật mong manh

Người đi lòng u uất

Kẻ ở chán cuộc đời


Ai xui mà gặp gỡ

Để buồn cho trăm năm

Biệt ly tình ray rứt

Vương vấn cả một đời


Chia đôi dòng lệ đắng

Ta nhìn nhau bâng khuâng

Tình yêu đầy ngang trái

Thấm thoát mười tám năm


Anh độc hành vạn lý

Em khuê phòng đơn côi

Tình ta như trăng sáng

Soi rọi thế nhân sầu

VỀ ĐI EM NHÉ !

 Tác giả: Duy Sac 2025


Nắng xuân hồng thêm đôi má em xinh

Áo dài trắng tà bay theo làn gió

Tuổi xuân em như hoa mai chớm nở

Mắt hồn nhiên trong vắt tựa hồ thu


Trời Sài Gòn hương Tết đã dậy mùi

Phố trang trí đèn hoa màu sặc sỡ

Hội chợ đông du khách đến tham quan

Người hớn hở rủ nhau đi sắm Tết


Xuân năm nay cũng là xuân như vậy

Tết cũng là ngày Tết có thế thôi

Anh một mình chỉ đứng ngắm nhìn trời

Cố níu giữ tuổi xuân đừng vụt mất


Anh nhìn em đang đứng cười ngây ngất

Tuổi hồn nhiên chưa vướng bẩn bụi đời

Nhớ người xưa, tim anh lại bồi hồi

Ánh nắng gắt làm cay sè đôi mắt


Đời nhanh quá không cho ta kịp nghĩ

Bao giấc mơ theo gió cứ cuốn đi

Ngoảnh nhìn lại chẳng còn gì luyến tiếc

Chỉ thấy buồn vì thiếu vắng người thương


Em nhìn chi sao mắt lại vấn vương

Hay có phải con tim đang xao động

Đừng em nhé tình chỉ là ác mộng

Rồi mai đây nó tàn phá đời ta


Em về đi và gìn giữ xuân thì

Chớ vì phút động lòng mà thổn thức

Cay đắng sẽ đợi chờ em phía trước

Về đi em đón Tết với gia đình



HÈ ĐÃ VỀ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025


Em ơi anh mới nghe

Con ve kêu đầu ngõ

Phượng Hồng hoa rực rỡ

Đúng là hè đã về


Hoa dầu bay đẹp quá

Sài Gòn sắp mưa rồi

Mùa thi này lần cuối

Chúng mình còn gặp nhau


NDS

ANH HỎI EM

Tác giả: Duy Sắc 2017


Em ơi lịch sử là gì ?

Đó là quá khứ có chi đâu mà

Ngẫm về những việc đã qua

Để ta học hỏi người xưa được gì

Qua rồi bàn luận làm chi

Bởi vì lịch sử luôn đi theo vòng

Bánh xe lịch sử quay tròn

Lập đi lập lại lòng vòng thế thôi

Ai từng đã hiểu sử rồi

Lúc đó mới thấy cuộc đời phù du

Sử không ghi chép hận thù

Sử viết sự kiện đã qua một thời

Xem sử để học hỏi thôi

Mình là con cháu hiểu người xưa sao

Hiểu rồi làm được gì nào

Cổ nhân cũng đã đi đâu hết rồi

Còn đây hiện tại mà thôi

Tương lai chưa biết sẽ rồi ra sao

Cái gì là chắc chắn nào

Cái gì tồn tại đến sau muôn đời

Chỉ còn dòng máu trong người

Giữ cho nó mãi truyền lưu không ngừng

Ai từng là bậc anh hùng

Ai từng là kẻ tiểu nhân kệ người

Vì ta không phải là người

Ta chỉ là kẻ đọc thôi hiểu gì

Đọc rồi có chút tư duy

Bắt đầu bàn luận gọi là xăm soi

Tưởng như mình hiểu sử rồi

Thật ra mình chỉ là người nói leo

Sử kia ai viết ra nào

Người viết họ viết lúc nào biết không

Chuyện trong sử có thật không

Hay là người viết bởi lòng họ thôi

Đọc qua lịch sử các thời

Em có hiểu được lòng người xưa không

Hay em cũng chỉ tán đồng

Với người mà họ có lòng giống em

Anh không tranh luận cùng em

Bởi anh thuộc sử hơn em rất nhiều

Em thì biết được bao nhiêu

Bày đặt bàn tán nói điều đúng sai

Sử là dân tộc mình này

Sử là dòng máu còn đây trong người

Chứ sử không viết đúng sai

Sử chỉ ghi chép việc người đã qua

Còn mang dòng máu ông cha

Đó là lịch sử của ta trường tồn.

DUYÊN CHẮP VÁ

 Tác giả: Duy Sac 2025


Em dang dở tình đầu bao cay đắng

Một thân em nuôi dưỡng đứa con thơ

Em hay khóc vì người xưa bội bạc

Gây cho em bao nhục nhã khổ đau


Ba mẹ em vì thế rất u sầu

Lời đàm tiếu họ hàng và lối xóm

Em gồng mình vẫn cố gắng vươn lên

Nay em đã thành công trong cuộc sống


Anh lang thang phiêu dạt nửa cuộc đời

Cũng từng trải nhiều mối tình dang dở

Ta gặp nhau, tuổi xế chiều vừa đến

Chắp nối duyên chia sẻ những buồn vui


Tuy em không rạng rỡ vẹn nụ cười

Nhưng anh thấy sự yêu đời rất thật

Một trái tim chai sần đầy nghị lực

Giữa cuộc đời cay nghiệt lắm bão giông


Trời se duyên ta nên nghĩa vợ chồng

Tuy nghèo khó nhưng mình luôn gắn bó

Bao nhiêu năm cùng đi qua gian khổ

Gia đình mình nay đã có mùa xuân.

HỒN THƠ

 Tác giả: Duy Sắc 2025


Anh nhìn em giống như dì

Dáng người thanh mảnh, nhu mì, mộng mơ

Biết em cũng thích đọc thơ

Nên anh cứ viết đăng thơ mỗi ngày

Thơ anh tuy nó không hay

Nhưng vì em thích thơ này của anh

Trong thơ anh nhắc đến tình

Tình yêu đôi lứa là tình chúng ta

Mười hai năm đã cách xa

Nhưng bao ký ức trong ta vẫn còn

Em buồn và cũng cô đơn

Chỉ anh là hiểu nỗi lòng của em

Anh đăng thơ mãi mỗi đêm

Để cùng tâm sự cho em đỡ buồn

Anh hay nhớ đến em luôn

Lo rằng không biết em đang thế nào

Thì thôi tình ấy tính sau

Đã đành nó thế biết sao bây giờ

Xem như là một bài thơ

Có một trường đoạn hai ta giận hờn

Thế nên xa cách nhiều năm

Để cho đúng với số mình trải qua

Xa nhưng tình chẳng nhạt nhòa

Vẫn thương vẫn nhớ khóc òa mỗi đêm

Thơ anh viết tặng cho em

Chỉ mong mỗi tối em xem vài bài

Chứ anh nào viết cho ai

Yêu em anh biết yêu ai bây giờ

Em là cả một hồn thơ

Đời anh có một nàng thơ đủ rồi

EM ĐÓ HẢ ?

 Tác gỉ: Duy Sac 2018


Em đó hả, phải em không vậy?

Lâu lắm rồi, em đã đi đâu?

Tại làm sao mình phải xa nhau?

Anh không nói, chắc em cũng hiểu


Cũng bởi một bài thơ anh tặng

Vô tình sao người khác lại xem

Anh đâu biết chuyện to như thế

Chuyện chúng mình thật khó mà thành


Dòng tâm trạng em đăng buồn bã

Anh như cơn gió độc thổi qua

Khiến chiếc lá mong manh muốn rụng

Anh đọc xong, câm lặng đến giờ


Nhưng tại sao em không nói sớm

Chúng ta tìm giải pháp hay hơn

Để cho những hiểu lầm dai dẳng

Xong lại ôm đau khổ một mình


Mặc dù ta cũng chỉ người dưng

Nhưng duyên nợ khiến xui gặp gỡ

Tình yêu đó mới vừa chớm nở

Nó sáng trong và rất mộng mơ


Anh nghĩ lại, hai ta quá dại

À mà thôi, quá khứ cả rồi

Chắc cái số của mình nó vậy

Đúng thật là cay quá đi thôi


Anh phải ôm một món nợ đời

Muốn trả lại nhưng không thể trả

Lỡ trả hết là tình ta cạn

Nên anh đành mắc nợ cả đời


Nợ chẳng qua để nhớ em thôi

Bởi còn nợ là mình còn gặp

Anh hy vọng rằng em sẽ hiểu

Sẽ có ngày mình lại bên nhau

LỄ TÌNH NHÂN BUỒN

 Tác giả: Duy Sac 2009


Em từng hỏi nhà anh đâu vậy

Để bữa nào em muốn ghé thăm

Nhưng anh sợ lỡ như em biết

Chắc chắn là em sẽ bỏ anh


Đành phải giấu dù lòng ray rứt

Nếu nói ra sợ mất người yêu

Nên lầm lỳ cứ thế quen liều

Hy vọng sẽ có em mãi mãi


Rồi một ngày ra chợ mua hoa

Anh gặp được một bà vé số

Bà ấy bảo yêu đừng nên cố

Kẻo sau này đau khổ mà thôi


Anh nghe thấy lời bà ấy đúng

Thân phận mình hèn kém thế này

Trình độ thấp tương lai không có

Gia đình em gia giáo tôn nghiêm


Anh đành trốn kể từ ngày đó

Thề suốt đời không gặp mặt em

Nhưng lại cứ đêm về anh khóc

Nghĩ đến em là nhói con tim


Nhìn người ta vui lễ tình nhân

Anh chỉ biết vui cùng chén rượu

Tình nhân nghĩa là gì vậy nhỉ

Đến bao giờ mình có tình nhân

TÁN TỈNH ONLINE

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Em đã có chồng

Em vẫn để độc thân

Anh đọc bài em đăng liền like vội

Anh thả tim

Thình lình chồng em hỏi

Tại làm sao 

Anh tán tỉnh vợ tôi

Anh nín thôi

Biết gì để nói

Chỉ biết rằng mình dại thật rồi

Khổ thân tôi

Mơ màng sống ảo

Họ có chồng rồi

Mà mình cứ tưởng độc thân

Huỷ kết bạn thế là nhẹ nhõm

Mà cái hình

Ôi cái hình nằm trong máy mất rồi

Nhìn thấy nó là thấy em lần nữa

Làm sao đây

Xoá đi thì tiếc

Để lại nhìn

Anh lại thấy độc thân.

LẠI MÙA HOA DẦU

 Tác giả: Duy Sac 2012


Em ơi em về đâu 

Hoa dầu bay trên đầu

Nhỡ hoa rơi lên tóc

Kẻo mà lại bị đau


Sài Gòn chưa mưa đâu

Nhưng rất lắm hoa dầu

Anh thích nhìn hoa lắm

Nó làm anh xuyến xao


Mỗi lần ngắm hoa dầu

Anh lại nhớ tình đầu

Thời học sinh đần thối

Yêu mà dám nói đâu


Em này em về đâu

Anh xin hỏi một câu

Chúng mình làm quen nhé

Rồi đi nhặt hoa dầu


À thôi anh xin lỗi

Chắc anh bị lú rồi

Mình nào đâu quen biết

Tự dưng hỏi lôi thôi


Chiều cũng hết nắng rồi

Em về nhanh kẻo trễ

Tặng em cành Phượng Vỹ

Chúc em qua kỳ thi.

HOA ĐIÊN ĐIỂN

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009


Em đi hái Ấu một mình

Mặt trời mới nhú bình minh trên cồn

Lênh đênh một chiếc xuồng con

Em cùng các chị cười giòn chào nhau


Em nhìn anh đứng trên cầu

Hỏi rằng anh tính đi đâu vậy nè

Mời anh lẹ lẹ lên ghe

Em đưa một đoạn xong về cho vui


Bờ sông nhộn nhịp tiếng cười 

Các bà, các thím đều vui rộn ràng

Lâu lâu có tiếng hò vang

Câu chào mời khách mua hàng xôn xao


Giọng hò nghe rất ngọt ngào

Tiếng lòng chất phác ôi chao thiệt thà

Đỏ xanh màu áo bà ba

Bức tranh sông nước đậm đà tình quê


Em rằng một lât trưa về

Anh đừng kể lại má nghe chuyện này

Em lo má nghĩ không hay

Cho rằng em thích con trai thị thành


Hôm nay em lỡ chở anh

Xem như là chuyện thường tình quá giang

Má em tính rất đàng hoàng

Không ưa mấy chuyện yêu đương mập mờ


Bờ kênh cảnh vật nên thơ

Hoa tràm vàng rực đôi bờ hương bay

Em chèo tấp đến bãi lầy

Em rằng Điên Điển ở đây ngon nè


Anh phụ em bức chúng đi

Hái chừng mấy ký đem về nấu canh

Mùa này cá chốt ngon lành

Thêm cái lẩu mắm là anh sẽ ghiền


Em cười mới thiệt tự nhiên

Mấy bông Điên Điển phủ vàng tóc em

Miền quê sông nước êm đềm

Tình quê hòa lẫn tình em dạt dào

HOA MUA TẶNG EM

 Tác giả: Duy Sac 2010


Bên đê chiều lộng gió

Bến sông đỏ hoàng hôn

Đóa hoa Mua vừa nở

Anh hái về tặng em


Đồng xa, trâu về ổ

Khói lam tỏa nóc nhà

Hương Tràm thơm ngây ngất

Bầy ong ruồi tìm hoa


Em nhìn xem Mua tím

Nó đẹp rất dịu dàng

Loài hoa nhìn giản dị

Như tình mình đơn sơ


Năm nay mùa lúa tốt

Chắc quê mình bội thu

Anh sẽ mua chiếc Vỏ

Qua sông rước em về


Em nhìn xem Mua tím

Màu của sự thủy chung

Anh mong tình mình đẹp

Như những cánh Mua này.

EM ĐI ĐI

Tác giả: Duy Sac 2018


Bây giờ anh cảnh nợ nần

Làm sao lo nổi bản thân của mình

Nói ra anh sợ em khinh

Cho nên anh phải dứt tình với em


Bây giờ anh chẳng còn tiền

Mà lãi mỗi tháng liên miên tới hoài

Người ta gọi điếc cả tai

Tiền ăn còn thiếu, tiền xài đâu ra


Em đừng có ghé đến nhà

Kẻo người ta tưởng hai ta chung nhà

Họ đòi là khổ em ra

Em đi đi nhé, thật là buồn ghê


Tình mình chưa đậm sâu gì

Chẳng qua cũng chỉ mới quen ít ngày

Bây giờ mình có chia tay

Cũng đâu ảnh hưởng những ngày về sau


Về đi, anh quá nhức đầu

Em đừng suy nghĩ lo âu làm gì

Anh xin em hãy đi đi

Cho anh suy nghĩ vài ngày xem sao


Bây giờ chưa có cách nào

Tạm thời như vậy biết sao bây giờ

Mong em hãy bỏ qua cho

Tháng ngày lui tới thiệt là phiền em


Nếu mai đây có nhiều tiền

Anh sẽ quay lại tìm em trả lời

Còn duyên thì đến, không thôi

Cứ như vậy nhé, trọn đời thương em !

CÓ PHẢI LÀ EM

 Tác giả: Duy Sac 2020


Em ơi em, em về quê chưa vậy

Chờ chút nghen, anh có một món quà

Tuy nhỏ bé nhưng tình anh trong đó

Cầu mong sao em đón nhận thật lòng


Em ơi em, em còn ở đó không

Sao anh điện mà em không nghe máy

Khiến cho anh bao tâm tư đè nặng

Nghĩ người ta không cần đến tình này


Thôi nếu vậy, anh hẹn em khi khác

Bởi có thể cuối năm, em rất bận

Công việc nhiều tăng kíp với tăng ca

Anh xin lỗi đã làm phiền em nhé


Món quà bé, anh mang về giữ lại

Hy vọng ngày ta sẽ gặp lại nhau

Đối với anh em là mối tình đầu

Nhưng em chắc có còn nhiều mối khác


Đành thôi vậy, cảm ơn em nhiều lắm

Những tháng năm mình từng đã bên nhau

Ta sẻ chia bao khốn khó nhọc nhằn

Tình cảm ấy cả đời anh ghi nhớ


Anh đã hiểu phận mình là như vậy

Biết làm sao khi tay trắng đôi tay

Anh sẽ mơ cho trọn mối duyên này

Mong cái kết về sau là có hậu


Tạm biệt em, tấm chân tình tử tế

Cầu mong sao đời em mãi bình an

Một tương lai hạnh phúc, sống an nhàn

Người ta sẽ chăm lo em thật tốt.

HỨA BỎ RƯỢU

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Anh hứa vì em anh bỏ rượu

Anh bỏ rượu là bởi vì em

Vì em anh hứa mình bỏ rượu

Bỏ rượu vì anh hứa với em


Hứa với em anh sẽ không uống rượu

Anh hứa rồi không uống rượu vì em

Anh bỏ rượu bởi vì em anh hứa

Rượu bỏ vì anh đã hứa với em


Anh không uống rượu vì em

Anh hứa bỏ rượu vì em từ giờ

Bỏ rượu anh hứa thật mà

Vì em anh hứa rượu là bỏ luôn

GIẬN HAY THƯƠNG?

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Em còn giận anh không

Em có gét anh không

Nếu mà em còn vậy

Chắc là em còn thương


Em có thấy gì không

Năm nào trời cũng bão

Hết mưa rồi đến lũ

Chắc trời có thương người


Tình mình là gì nhỉ

Anh thấy chẳng có gì

Chẳng qua là cảm xúc

Hết tình lại rời đi


Mà giận làm gì nhỉ

Khi mình đã từng thương

Nên thôi buông bỏ nhé

Để ta đừng tổn thương


Em cứ nhìn trận lũ

Em sẽ thấy vô thường

Tình ta nào có đáng

Để mà mãi đau thương


Khóc cũng từng đã khóc

Đau cũng đã rất đau

Thương thì thương nhiều lắm

Nhưng có được gì đâu


Ta còn nhớ về nhau

Tức là tình còn mãi

Anh chúc em hạnh phúc

Nửa đời sau bình an

TÌM EM

Tác giả: Duy Sac 2025


Ta tìm về nơi ấy

Mong tìm lại bóng em

Vẫn con đường ngày trước

Ta từng ngồi bao đêm


Ta tìm về nơi ấy

Nhưng không gặp được em

Nên một mình yên lặng

Ta ngồi nhớ về em


Ta cứ ngồi như vậy

Cho đến lúc nửa đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố tìm thấy em


Ta cứ ngồi như vậy

Qua hết rất nhiều đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố rằng sẽ quên


Bà chủ hàng trà đá

Bà ấy bảo đồ điên

Bộ mày khùng rồi hả

Ngày nào cũng ngồi im


Ta lại nhìn bà ấy

Nhớ đến nụ cười em

Nhớ những ngày xưa ấy

Ta tâm tình mỗi đêm


Ta giã từ nơi ấy

Xem như giã từ em

Nhưng hỏi ra mới biết

Em đã đi lâu rồi


Ta lại tìm lối khác

Xem có thấy được em

Nhưng làm sao biết được

Em ở đâu để tìm


Nếu bây giờ gặp mặt

Ta cũng chẳng nhận em

Vì em ngày xưa ấy

Em mới chính là em

ÁNH MẮT NĂM XƯA

 Tác giả: Duy Sac 2025


Anh nhìn vào mắt em

Hôm nay nó đã hoen

Nét trinh nguyên đã hết

Một tâm hồn âm u


Đôi mắt ấy năm xưa

Trong sáng khi nhìn anh

Con tim anh thổn thức

Tình yêu ta bắt đầu


Bây giờ em buồn lắm

Đôi mắt nhiều trăn trở

Nó không còn ổn định

Ánh mắt buồn vu vơ


Làm sao anh gặp được

Đôi mắt em ngày xưa

Để anh yêu lần nữa

Như mối tình đầu tiên

MÙA HÈ NĂM XƯA

 Tác giả: Duy Sac 2007


Năm xưa phượng nở bến sông

Đôi mình bỡ ngỡ trong lòng nhìn nhau

Em cười gượng, mặt đỏ au

Anh nhìn ra những con tàu rời đi


Bao nhiêu câu chuyện thầm thì

Những dòng lưu bút ta ghi ước thề

Em rằng anh dễ gét ghê

Cái đồ gàn dở ngô nghê rất tồ


Sóng đời bao đợt cứ xô

Hôm nay mình lại tình cờ gặp nhau

Em nhìn anh lại càu nhàu

Rằng từ dạo ấy anh sao im lìm


Bộ anh không có nhớ em

Bặt vô âm tín chẳng tìm người ta

Bữa nay tuổi đã sắp già

Có ai chưa hả hay còn mình ên


Từ ngày anh mượn em tiền

Mần ăn gì đó rồi tiền em đâu

Sao mà lặn quá trời lâu

Hên sao nay gặp anh mau trả lời


Sao anh im lặng người ơi

Bộ câm rồi hả mở lời nói nghe

Anh mà mần với ăn gì

Cứ lang thang suốt giống y đồ gàn


Thôi thì chuyện cũng nhiều năm

Coi như em xí cô hồn tặng anh

Coi như mình có nợ nần

Em chắc từng đã nợ anh nhiều đời


Từ nay mình sẽ nghỉ chơi

Không liên hệ nữa cho đời em yên

Còn đây thơ thẩn luyên thuyên

Anh mang về nấu ra tiền mà ăn

ANH ĐAU QUÁ


Phải chi em đừng nói

Những lời yêu thương anh

Bây giờ anh không khổ

Vì tình em chân thành


Những lời thân thương ấy

Nó in sâu trong tim

Như là những mũi kim

Châm vào tim đau nhói


Tình yêu nào có lỗi

Nhưng không yêu thì thôi

Đừng gieo cho hy vọng

Để rồi đau cả đời


Anh thấy mình có tội

Bởi mình đã phụ tình

Còn em thì luôn đúng

Em dịu dàng, nết na


Anh đau lòng nhiều quá

Hơn mười mấy năm qua

Vì yêu người đức hạnh

Làm khổ đời người ta


Bây giờ em rời xa

Anh vẫn còn đau đớn

Nỗi nhục này quá lớn

Anh sao rửa hết đây


Tác giả: Duy Sắc 2020


Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

EM ƠI ANH ĐÂY !

Tác giả: Duy Sac 2024


Anh vẫn ở đây, chưa đi đâu

Anh vẫn thế này, chưa có giàu

Em đang ở đâu, còn nhớ đây

Em đang làm gì, Giáng Sinh này


Anh vẫn ở đây, vẫn trốn em

Anh vẫn ở đây, vẫn nhớ em

Em có ở đây, có tìm anh

Em có trốn anh, em đi đâu


Hai ta dang dở mối tình đầu

Mà mình có phải chẳng yêu đâu

Thương nhiều hơn những người ta tưởng

Nhưng họ gièm pha đủ thứ câu


Lòng người anh hiểu rõ nông sâu

Chẳng qua im lặng nén niềm đau

Số mình đen đủi nên chịu vậy

Cứ kệ xem đời sẽ về đâu


Anh nào có khổ sở gì đâu

Thơ thẩn thú vui lấy làm đầu

Chẳng hề lo lắng cơm ba bữa

Chỉ buồn vì không biết em đâu


Giáng sinh em nếu có đi đâu

Thì nên về sớm chớ đi lâu

Dạo này gần Tết, nhiều người khó

Đạo tặc hoành hành suốt đêm thâu.

AI CŨNG NHƯ AI

 Tác giả: Duy Sac 2024


Miệng buông lời đạo lý

Nhưng mà làm khác đi

Nên người ta hay bảo

Đạo đức giả vậy mà


Người có đạo đức thật

Họ lại rất khù khờ

Có sao là nói vậy

Không nói dối bao giờ


Đạo đức giả nham hiểm

Dã tâm thật khôn lường

Bề ngoài luôn tử tế

Nhưng lòng dạ thâm sâu


Nhưng không qua trời đâu

Thời gian là lộ hết

Khi mà quyền lợi hết

Bộ mặt thật hiện ra


Hãy cứ sống thật thà

Có sao thì nói vậy

Có xấu thì bảo xấu

Đừng hoa mỹ làm gì


Đời mấy chốc là chi

May thì sống trăm tuổi

Mà cũng đến vậy thôi

Xong là cũng hết đời


Giả tạo thì giỏi rồi

Nhưng hãy tin luật trời

Gieo gì rồi gặt đấy

Ai cũng như ai thôi

TÌNH ĐỒNG BÀO

 Tác giả: Duy Sắc


Tôi lớn lên trong lòng Tổ Quốc

Đã bao năm uống nước sông Hồng

Yêu thương một dải núi sông

Người mang dòng máu Lạc Hồng đỏ tươi


Quê hương đã nghìn năm vất vả

Biết bao đời thấm máu ông cha

Thái bình trên khắp nước nhà

Chung tay gìn giữ để mà ấm no


Ai cũng có mỗi người mỗi chí

Góp sức mình vun đắp quê hương

Trao nhau muôn vạn yêu thương

Đồng bào nghĩa nặng cùng nương tựa vào


Đường phía trước dù nhiều gian khổ

Nắng phương Đông dẫn lối ta đi

Bền gan vững chí sợ gì

Quyết tâm vượt khó, việc chi cũng thành


Nguyễn Duy Sắc 2018

CHÀO XUÂN HY VỌNG

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Hơi xuân đang đến nồng nàn

Gió xuân thổi mát đánh tan nỗi phiền

Quê nhà ấm áp bình yên

Nước non khắp các mọi miền hân hoan


Cương thổ vững chắc vẹn toàn

Cà Mau đến Hữu Nghị Quan trải dài

Trường Sơn sừng sững tượng đài

Biển Đông mở cửa tương lai huy hoàng


Bốn nghìn năm những vinh quang

Những mùa xuân lắm kinh hoàng đã qua

Sử xanh ghi dấu không nhoà

Việt Nam ta đã vượt qua thăng trầm


Người người nhất trí đồng tâm

Tinh thần dân tộc nâng tầm quốc gia

Xuân đang về khắp mọi nhà

Xuân đang ngân những khúc ca thái bình


Hoa xuân khoe sắc lung linh

Nhà thờ, miếu, phủ, chùa, đình hội vui

Xuân vơi đi những ngậm ngùi

Xuân về no ấm đẩy lui đói nghèo


Xuân quê tôi vọng khúc chèo,

Câu hát Quan Họ đang gieo duyên tình,

Hát Bộ hoài niệm nhục vinh,

Cải lương, vọng cổ trữ tình bay xa.


Xuân quê tôi vui hoà ca

Điệu hò, câu lý ngân nga sông dài

Hội xuân duyên bén gái trai

Tôi ngồi cũng nhớ đến ai xuân này.

TRẦM CẢM

Tác giả: Duy Sắc 2017


Anh yêu em mà, em đã biết

Anh thương em mà, thương tha thiết

Anh hứa cưới em, em chờ mong

Anh là tất cả cuộc đời em


Em có buồn đâu, em vui mà

Em có khóc đâu, em cười mà

Em đang mua sắm thêm áo mới

Em đang chờ ngày lên xe hoa


Chúng mình yêu nhau rất đậm đà

Họ hàng đều biết mặt chúng ta

Em đây hãnh diện nhiều anh ạ

Vì có người yêu rất hào hoa


Ai cũng hỏi em chuyện đôi ta

Em rằng anh lo đám cưới mà

Anh còn nhiều việc làm ăn lớn

Rồi anh sẽ dẫn bố mẹ qua


Em đang vui lắm anh yêu à

Em khoe hết cả chuyện chúng ta

Thế mà mẹ em ngồi buồn bã

Bố em thơ thẩn cứ vào ra


Em có buồn đâu em vui mà

Em đang hồi tưởng chuyện đôi ta

Bạn em nó hỏi mày sao thế

Em rằng tao sắp lấy chồng mà


Em đang vui lắm anh yêu à

Em đóng cửa phòng không hề ra

Em nhìn mấy tấm hình ngày trước

Em cười sảng khoái lắm anh à


Em không buồn đâu anh yêu à

Em nói thật đó chẳng dối mà

Chỉ có mọi người không ai hiểu

Họ hay soi mói nói vào ra


Xuân này em vui lắm anh à

Em lấy hết đống quần áo ra

Em mặc bộ váy mà đẹp nhất

Em làm công chúa lên xe hoa


Em đang vui lắm anh yêu à

Cuối cùng em cũng lên xe hoa

Cái váy ngày xưa anh từng tặng

Em mặc nó vào bỗng khóc oà.

ĐỒNG CHIỀU LONG AN

 Tác giả: Duy Sắc 2007


Đồng chiều bình thản cánh cò bay

Mạ trổ xanh um những luống cày

Đường làng, chân sáo em thơ nhảy

Điệu hò em hát để hồn say


Hoa tràm rúng rính kệ gió lay

Kênh trong trẻ tắm thoả thích vày

Cá tôm bị động thi nhau nhảy

Cụ ông hể hả chén rượu cay


Đám cưới nhà ai nhộn cả ngày

Cô dâu, chú rể hạnh phúc thay

Vọng cổ ngân dài câu luyến láy

Bàn tiệc người vui rạng mặt mày


Nhớ em, anh thơ thẩn chiều nay

Em có hiểu cho nỗi lòng này

Tình mình lắt léo dòng nước chảy

Người ta đám cưới, em có hay.

BÃI BIỂN CẦN GIỜ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Đám con nít cứ vui vày bãi cát

Biển Cần Giờ nhàn nhạt những màu mây

Đám hàu đói bám víu những thân cây

Con thuyền cá mơ những ngày biển lặng


Cây phi lao buông mình cho lá rụng

Nắng u buồn héo úa ngả trời tây

Ai một mình lảng vảng nghĩ gì đây

Mỗi một bước hằn dấu chân trên cát


Câu vọng cổ buồn nao nao khúc nhạc

Vọng kim lang trách móc kẻ đi xa

Cây muống biển cằn cỗi mấy bông hoa

Xác tôm cá đã bốc mùi thôi rữa


Dãy nhà nghỉ vàng loe hoe ánh điện

Khách vùi mình trong chán nản men bia

Miền đất mũi bao nhiêu năm vẫn vậy

Những con người bị rừng đước bao vây


Sac2003

THỜI SỰ CĂNG THẲNG

 Tác giả: Duy Sac 2023


Tình hình có vẻ rất căng rồi

Khi mà quái vật đã ra khơi

Những cơn bão lửa đang chuẩn bị

Chiến tranh lan rộng khắp mọi nơi


Lòng tham là dục vọng con người

Để thành mục đích bất chấp thôi

Kệ cho thiên hạ ai phải ch.ế.t

Vì mình là số một trên đời


Rồi mai chinh chiến toàn thế giới

Gác tía, lầu son nghĩa lý gì

Tàn tro hóa kiếp người khốn khổ

Thật khốn nạn thay kiếp người ơi!

TẶNG EM GÁI

 Tác giả: Duy Sac 2020


Tỉnh ngộ đi em đừng mộng mơ chi hão

Đất nước thanh bình gì hạnh phúc hơn nào

Đời này ai mà không lo cơm gạo

Ai chẳng buồn chẳng có nỗi đau riêng


Nhà nước nào mà chẳng nghĩ cho dân

Nhưng bản chất con người là ích kỷ

Những bất công xưa nay đều vẫn thế

Từ lòng tham và tâm địa hẹp hòi


Đời là thế lòng người sinh ra hết

Em chắc từng cũng đã mấy lần tham

Nhưng không được nên em buồn em hận

Em chán đời vì thua thiệt người ta


Đời là thế chỉ có danh và lợi

Chẳng ai mà tự vỗ ngực thanh cao

Thánh nhân xưa lắm lúc chẳng ra sao

Mình có đáng là gì trong thiên hạ


Thèm hư danh làm thân ta hèn hạ

Thèm quyền lực , ta bán cả giang sơn

Thèm miếng ăn,ta luồn cúi khom lưng

Thèm đủ thứ nên ta thành đê tiện


Đời là vậy, gieo nhân thì gặt quả

Mọi chuyện đều vốn dĩ có lý do

Tử tế đi đời mình sẽ ấm no

Phúc đức lớn trời sẽ cho tất cả


Yêu thương người thì người khác thương ta

Chẳng ai khó ba đời liên tục cả

Chẳng ai sang ba họ đủ bao giờ

Anh yêu em là cả một nguồn thơ.


Hoaphuongdo

Tặng em gái.