Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

SÀI GÒN TÌNH CA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Sài Gòn là bản tình ca

Ai từng ở đó sẽ là rất yêu

Sài Gòn đẹp những buổi chiều

Hoàng hôn ta thấy cô liêu một mình

Nhìn cành hoa phượng đỏ xinh

Nhìn theo những cánh lục bình trên sông

Nhìn theo gợn sóng bềnh bồng

Nhìn theo dòng chảy con sông không ngừng

Nhìn Sài Gòn điện sáng trưng

Nhìn dòng người mãi trùng trùng nối đuôi

Nhìn xong ta lại mỉm cười

Nhìn dòng lịch sử nó trôi hay dừng

Hoàng Lê nhất thống Trung Hưng

Sơn Hà Đại Việt anh hùng phân tranh

Mạc triều chiếm giữ Long thành

Hai triều Nam, Bắc chiến tranh điên cuồng

Từ sau cái chết Nguyễn Uông

Cả nhà họ Trịnh nắm quyền triều Nam

Nguyễn Hoàng sợ bị bắt giam

Cho nên phải chạy vào nam trung phần

Giữ vùng Thuận Hóa, Quảng Nam

Xây lên căn cứ âm thầm phân tranh

Sau nhiều lần đánh không thành

Trịnh quân buộc lấy sông Gianh làm hào

Kể từ ngày đó về sau

Nguyễn quân phát triển dần vào miền trong

Chúa luôn củng cố bố phòng

Mở mang lãnh hải giao thương ra ngoài

Rất nhiều bến cảng được xây

Hội An đô thị từng ngày mở mang

Giao thông thuận tiện dễ dàng

Thuyền buôn nhiều nước họ sang mua hàng

Đàng trong ngày một khang trang

Lưu dân miền bắc lập làng rất đông

Quanh năm lúa tốt đầy đồng

Hoành Sơn một dải núi sông đẹp giàu

Nhiều đời Chúa nối nghiệp nhau

Luôn luôn kính trọng cúi đầu Hoàng Lê

Miền nam Chúa Nguyễn tiến về

Mở mang vạn dặm sơn khê trải dài

Lưu dân lao động hăng say

Từng đoàn thuyền lớn đưa người khai hoang

Phương nam biển bạc, rừng vàng

Đất đai màu mỡ còn hoang hóa nhiều

Dân cư chưa có bao nhiêu

Sông ngòi chằng chịt rất nhiều thú hoang

Để cho dân chúng an toàn

Chúa ra chiếu chỉ đặt quan điều hành

Xây thêm nông trại, quân doanh

Dựng lên Gia Định Phủ thành trung tâm

Lệnh cho Nguyễn Hữu Cảnh làm

Để mà quản lý miền nam lâu dài

Thế là thành lũy được xây

Có quan trấn thủ, có thầy Nho Gia

Một vùng sông nước bao la

Dân mình khai phá dựng nhà khắp nơi

Bao nhiêu công sức của người

Gian nan gầy dựng cơ ngơi từng ngày

Giặc thù rình rập luôn tay

Trên bờ thú dữ, sấu đầy dưới sông

Bà con chung sức đồng lòng

Nghĩa tình như thể người trong một nhà

Đó là truyền thống dân ta

Yêu thương đùm bọc để mà dựng xây

Biến bao khu đất sình lầy

Thành nơi trù phú nhờ tay của người

Thời gian cứ vậy dần trôi

Nơi vùng Gia Định đông người định cư

Lưu dân tứ tán tụ về

Đầy sông Bến Nghé thuyền ghe ra vào

Trên bờ phố chợ xôn xao

Trong thành Gia Định dân giàu nhờ buôn

Sang thời Chúa Nguyễn Phúc Thuần

Tình hình ở đất Đàng Trong rất buồn

Một người tên gọi Phúc Loan

Ông ta là một loạn thần gian tham

Ông lo vơ vét bạc vàng

Trong lòng ấp ủ dã tâm chuyên quyền

Chúa mê tửu sắc ngày đêm

Cho nên quyền lực dần dần tiêu tan

Dân đen lâm cảnh bần hàn

Cuộc đời bế tắc khó khăn chất chồng

Lung lay một dải giang sơn

Lòng người căm phẫn, oán hờn dâng lên

Tây Sơn tam kiệt hình thành

Phất cờ khởi nghĩa mưu tranh Sơn Hà

Cũng do nhà Chúa mà ra

Để quyền thần khiến Sơn Hà suy vong

Nhân dân vì thế mất lòng

Họ theo khởi nghĩa Tây Sơn rất nhiều

Trịnh Quân được thế ăn theo

Tướng Hoàng Ngũ Phúc được điều vào nam

Quân binh chừng sáu chục ngàn

Vượt qua hầu hết ải quan cản đường

Phú Xuân hỗn loạn đao thương

Họ hàng Chúa Nguyễn tìm đường thoát thân

Tây Sơn bắt Chúa Phúc Thuần

Ngày đêm truy sát tàn quân không ngừng

Chỉ còn Nguyễn Ánh thoát thân

Tuổi vừa mười bốn vẫn còn thiếu niên

Phương nam đang cảnh bình yên

Một cơn binh lửa của tiền ra tro

Xác người kín cả sông hồ

Chiến tranh loạn lạc khiến cho lụi tàn

Vùng Cù Lao Phố tan hoang

Dọc sông Bến Nghé kinh hoàng tiếng la

Can qua tan cửa nát nhà

Xung quanh Gia Định dân ta hãi hùng

Hai phe giành đất lung tung

Tây Sơn, Chúa Nguyễn tranh hùng nhiều năm

Từ sau đại chiến Rạch Gầm

Tây Sơn quản lý miền nam hoàn toàn

Tiếc cho Hoàng Đế Quang Trung

Một trang hào kiệt anh hùng nước nam

Vì dân vì nước bao năm

Lao tâm lao lực đã làm ông suy

Một phen đột tử ly kỳ

Quang Trung Hoàng Đế ra đi bất ngờ

Tây Sơn từ ấy thua to

Bởi vì tướng lĩnh trở cờ rất đông

Nguyễn quân khí thế bừng bừng

Tiến về Gia Định tấn công đêm ngày

Tổng binh cao chạy xa bay

Nguyễn quân tái chiếm thành này thành công

Chúa vào thiết lập ngai rồng

Xây thêm vương phủ, lập xong triều đình

Nơi đây làm tổng hành dinh

Chúa cho đắp lũy thành hình con quy

Cổng vào lắt léo đường đi

Chức năng phòng thủ cực kỳ tinh vi

Nơi đây như chốn kinh kỳ

Nguyễn quân từ ấy trở đi mạnh dần

Tây Sơn đánh Nguyễn nhiều năm

Hao binh tổn tướng có phần yếu đi

Chiến trường thất bại nặng nề

Bên trong nội bộ chia phe tranh quyền

Lòng người nghi kỵ đảo điên

Không ai còn muốn trận tiền xung phong

Buồn cho một ngọn cờ hồng

Thuyền ra đến biển nhưng không ai chèo

Cho nên giậu đổ bìm leo

Triều đình Quang Toản một chiều sa cơ

Phú Xuân quân Nguyễn tiến vô

Giang Sơn Đại Việt đổi cờ thay vua

Gia Long chiến thắng trở về

Ông xây Gia Định đề huề hơn xưa

Dựng thêm đình, miểu và chùa

Gọi dân phiêu tán người Hoa lập làng

Cử Lê Văn Duyệt làm quan

Chức là Tổng Trấn giữ thành, an dân

Dân về đông đúc dần dần

Khiến cho đô thị ngày càng mở mang

Một khu Chợ Lớn khang trang

Hoa Kiều họp chợ bán hàng rất đông

Thuyền bè chật bến Bình Đông

Nam Kỳ Lục Tỉnh cánh đồng phì nhiêu

Lúa vàng óng ả mỹ miều

Cá tôm trù phù xuôi theo lũ về

Bến Thành đẹp hết chỗ chê

Phồn hoa đô hội tụ về chốn đây

Thương buôn các nước đến đầy

Thuyền vào Bến Nghé ngày ngày một đông

Nhưng đời đâu có màu hồng

Ngài quan tổng trấn có công rất nhiều

Vua Gia Long rất tin yêu

Thưởng cho hậu hĩnh với nhiều đặc ân

Phải chăng là ỷ công thần

Cho nên ông đã nói năng lỡ lời

Nên vua Minh Mạng mới soi

Quy ra nhiều tội xong rồi xiềng lăng

Cũng vì đòi hỏi công bằng

Cha mình đã bị ức oan vô cùng

Lê Văn Khôi mới quyết tâm

Dấy binh khởi nghĩa ầm ầm cả lên

Thần công lại nổ vang rền

Triều đình trấn áp nhiều năm mới thành

Thành quy bị phá tanh banh

Vua cho đắp lại một thành vô băng

Những người từng đã quy hàng

Triều đình xử tử chôn chung một mồ

Bình yên trở lại như xưa

Cho nên dân số từ từ cứ tăng

Kinh doanh phong phú mặt hàng

Thương gia, điền chủ giàu sang phát tài

Hình thành nhiều thú ăn chơi

Góp vào văn hóa ở nơi đất này

Đến năm Tự Đức mười hai

Một ngàn quân Pháp từ ngoài tấn công

Quân ta xác chết đầy đồng

Thành trì bị Pháp cho quân san bằng

Quê hương bị giặc xâm lăng

Triều đình bí lối cùng đường hoang mang

Mặc cho quân Pháp hung tàn

Chúng đi chiếm đất miền nam dễ dàng

Vua buồn vận nước than van

Quân trang thiếu thốn, lính làm cái bia

Quân ta thất bại nặng nề

Anh hùng nghĩa sỹ chỉ đi không về

Bao nhiêu hòa ước gửi đi

Đều là dâng hết đất về người Tây

Pháp theo những khế ước này

Tha hồ cướp bóc, thẳng tay giết người

Kinh hoàng máu chảy, đầu rơi

Miền nam thất thủ bởi người Tây Dương

Dân nam anh dũng ngoan cường

Quyết tâm chống lại Tây Dương đến cùng

Pháp vào tàn sát lung tung

Nam Kỳ Lục Tỉnh hãi hùng nhân dân

Vua quan thành kẻ hàng thần

Quốc gia nô lệ lầm than tôi đòi

Sau khi chiếm đất xong rồi

Pháp cho quy hoạch một nơi đô thành

Công trình xây dựng rất nhanh

Phố phường vuông vức chia thành từng ô

Trung tâm là cái nhà thờ

Cạnh bên là Phủ giành cho Toàn Quyền

Sài Gòn đã đổi thành tên

Pa-ris thu nhỏ tại miền Viễn Đông

Họ xây bến cảng Nhà Rồng

Làm nơi quản lý đường sông Sài Gòn

Đóng tàu tại hãng Ba Son

Làm chuồng nuôi thú trong lòng công viên

Người Tây vơ vét của tiền

Hàng trăm thứ thuế đổ lên dân mình

Vẻ ngoài hào nhoáng văn minh

Chẳng qua bóc lột trá hình mà thôi

Nhà Rồng bến cảng trăng soi

Có Người chí sỹ tuổi đời đôi mươi

Người thương thân phận giống nòi

Muôn dân khốn khổ cuộc đời đắng cay

Bao nhiêu năm cảnh đọa đày

Không sao thoát cảnh giặc Tây hung tàn

Anh hùng muốn cứu giang sơn

Người đi lặng lẽ tìm đường đấu tranh

Nhiều năm nghiên cứu học hành

Sau cùng Người cũng rạng danh với đời

Mùa thu nắng rọi muôn nơi

Ngọn cờ Cách Mạng sáng ngời tung bay

Dân ta từ kiếp đọa đày

Vùng lên khởi nghĩa dựng xây đời mình

Giặc Tây, giặc Nhật hồn kinh

Ngụy quân và cả triều đình tiêu vong

Muôn nơi phất phới cờ hồng

Lời Người truyền khắp non sông vang rền

Việt Nam đã trở lại tên

Từ nay độc lập xây nền tự do

Hồi sinh lại một cơ đồ

Phục hưng nguyên khí lại cho giống nòi

Chín năm đânh Pháp tả tơi

Điện Biên Chiến thắng chói ngời sử xanh

Pháp buồn vì mộng không thành

Cho nên nhượng lại cho anh Hoa Kỳ

Chiến tranh gây cảnh chia ly

Một thời kháng chiến trường kỳ đau thương

Chiến tranh có lắm nỗi buồn

Chia ly, tang tóc nó luôn cận kề

Anh hùng không ngại gian nguy

Xả thân tiền tuyến là vì nước non

Hai mươi năm đúng vừa tròn

Một dòng Bến Hải ngăn sông cách bờ

Toàn dân chung một giấc mơ

Quê hương nối lại đôi bờ Hiền Lương

Cũng do giặc Mỹ điên cuồng

Ngụy quân bán rẻ quê hương giống nòi

Cho nên máu chảy đầu rơi

Chiến tranh đã khiến triệu người đau thương

Dân ta anh dũng kiên cường

Quyết tám đánh Mỹ, mở đường Trường Sơn

Dẫu cho giặc Mỹ điên cuồng

Cũng không ngăn được đoàn quân anh hùng

Ngụy quyền tàn bạo vô luân

Không từ thủ đoạn, muôn phần ác gian

Vô lương tâm với đồng bào

Nhưng quỳ trước Mỹ để mong sang giàu

Ngụy cùng Mỹ với chư hầu

Quân hơn trăm vạn, vũ trang đầy mình

Khí tài bậc nhất văn minh

Tưởng chừng xóa sổ nước mình được ngay

Chiến tranh đằng đẵng kéo dài

Xóm làng tang tóc, xác người thành non

Bom rơi, đạn nổ kinh hoàng

Nhân dân thế giới hoang mang vô cùng

Nghĩ mình nước Việt cỏn con

Chắc là sẽ sớm nản lòng mà thôi

Vì hy sinh quá nhiều người

Sức nào chịu nổi bom rơi mỗi ngày

Quân dân cả nước chung tay

Đồng tâm hiệp lực tháng ngày gian nguy

Toàn dân kháng chiến trường kỳ

Đánh cho giặc Mỹ cút đi, Ngụy nhào

Nam Quan cho đến Cà Mau

Rực trời cờ đỏ sao vàng tung bay

Quân đi rầm rập đêm ngày

Miền nam nổi dậy khắp nơi đánh đồn

Tháng Tư non nước mùa xuân

Đoàn quân giải phóng rầm rầm tiến công

Sài Gòn quật khởi toàn dân

Ngụy quyền khủng hoảng, tinh thần hoang mang

Rợp trời cờ đỏ sao vàng

Những lời của Bác âm vang sơn hà

Từ nay độc lập hoan ca

Bắc nam thống nhất nước nhà phồn vinh

Quê hương yên ả thanh bình

Nhà sàn xây dọc bờ kênh nối dài

Ghe thuyền tấp nập ngược xuôi

Vô tư trẻ nhỏ nụ cười hồn nhiên

Đời nghèo chưa lắm bạc tiền

Sài Gòn cuộc sống bình yên nhẹ nhàng

Người không phân biệt hèn sang

Đậm đà nghĩa xóm tình làng mến thương

Bờ kênh dọc những tuyến đường

Nhiều cây trứng cá mọc hoang vô cùng

Ngoài ra còn có cây Gòn

Người ta lấy quả quả làm bông gối nằm

Sài Gòn sau mấy chục năm

Từ ngày Giải Phóng vẫn còn hoang sơ

Nhà Bè còn lắm rừng dừa

Cần Giờ đất vẫn hoang vu thưa người

Củ Chi là rất xa xôi

Đi về Bình Chánh thôi rồi khó khăn

Giao thông đường xá lằng nhằng

Sông ngòi chẳng chịt phải sang bằng đò

Một thời ai đã trải qua

Chắc luôn luôn nhớ bến phà Thủ Thiêm

Bên này phố thị sáng đèn

Bên kia Thủ Đức ban đêm tối đường

Mẹ già từ sớm tinh sương

Ghánh khoai, ghánh chuối lên đường mưu sinh

Tiếng loa kẹo kéo xập xình

Hòa chung với những câu kinh ban chiều

Sài Gòn thơ mộng ta yêu

Tuổi thơ bay bổng cánh diều ước mơ

Bao nhiêu ký ức dại khờ

Đều là kỷ niệm vẫn chưa phai nhòa

Như là mới chỉ hôm qua

Sài Gòn nay đã vươn xa lắm rồi

Nhà cao, phố mới khắp nơi

Đường thông, hè thoáng, cuộc đời văn minh

Kênh đen nay đã thay hình

Nước trong, kè đẹp, cây xanh đôi bờ

Công viên sạch sẽ hơn xưa

Văn minh đô thị từng giờ đổi thay

Sài Gòn phát triển từng ngày

Nhiều tên đường đã được thay hết rồi

Cảnh xưa nay hóa xa xôi

Người xưa cũng đã đi rồi nơi đâu

Yêu sao phố thị đẹp giàu

Điện, đường, trường, trạm đua nhau hình thành

Mùa hè phượng đỏ bờ kênh

Ta nhìn hoa phượng nhớ mình từng yêu

Nhớ thương thổn thức bao chiều

Nhớ vì ta đã thương yêu muộn màng

Mùa hoa phượng đỏ vừa sang

Sài Gòn bất chợt bàng hoàng trận mưa

Mưa rào ngay lúc đầu mùa

Trẻ con hý hửng chạy đua ra đường

Xóm nghèo con nít thấy thương

Nhiều thằng ngố đến cởi truồng tung tăng

Chạy lui chạy tới nhì nhằng

Cung quăng té nước, sình văng đầy người

Cả bầy con nít vui tươi

Ai nhìn cũng thấy nực cười hết trơn

Đùa xong rồi lại dỗi hờn

Xô nhau té ngã bò lăn bò toài

Chúng chơi chẳng biết đến ai

Đá banh, rượt bắt, rồi bày tạt lon

Tranh nhau từng trái chôm chôm

Chia nhau trái ổi vẫn còn rất xanh

Cóc chua, chúng cắn ngon lành

Nô đùa, la hét muốn banh cả làng

Đầu trần, chân đất lang thang

Càng la, tụi nó lại càng quậy hơn

Mưa làm cho phố ngập đường

Cá từ sông lớn theo mương lên bờ

Cá trê, cá sặc, cá rô

Người ta thấy vậy ra vồ rất đông

Y chang cảnh tát cá đồng

Bà con ý ới cùng xông vô làm

Cá nhiều nhìn thấy phát ham

Mưa càng lúc cứ ầm ầm chẳng ngơi

Mưa giăng mù mịt bầu trời

Mưa cho sạch phố, cho cây đâm chồi

Mưa ban sự sống muôn nơi

Mưa trôi hết rác cho đời sạch hơn

Mưa mang ký ức Sài Gòn

Mưa làm ta nhớ thuở còn rong chơi

Ngày xưa từng có một thời

Tình làng nghĩa xóm khắp nơi đậm đà

Láng giềng thắm thiết lại qua

Lời ăn tiếng nói thiệt thà trao nhau

Một thời từng ít người giàu

Phố phường không lắm nhà cao như giờ

Tết về xóm đánh lô tô

Ta đi nhặt pháo đem về đốt chơi

Đúng là đã có một thời

Sài Gòn vắng vẻ, người thưa, thoáng đường

Chiều hè trời đổ mưa tuôn

Từng bầy con nít cởi truồng tắm mưa

Một thời ai cũng thấy vừa

Vừa lòng tất cả và vừa sẻ chia

Giúp nhau không đắn đo gì

Hèn sang khoảng cách đôi khi rất gần

Mới đây hơn có chục năm

Vậy mà mọi thứ hoàn toàn khác xưa

Bây giờ ai cũng chẳng vừa

Không vừa lối sống, không vừa tâm tư

Nghĩa tình xa cách từ từ

Từ trong đối đãi và từ niềm tin

Của mình lo giữ cho mình

Cho người thì tính phần mình về sau

Sài Gòn nay lắm người giàu

Giàu trong của cải và giàu văn minh

Văn minh xa cách nghĩa tình

Nhà cao kín cổng coi khinh nhà nghèo

Bạc tình bạc nghĩa lên theo

Cái câu nhân nghĩa như bèo bọt thôi

Rượu bia gắn kết cuộc đời

Xã giao sởi lởi cuộc vui vì tiền

Sài Gòn dân số tăng lên

Người từ ở khắp mọi miền ngụ cư

Phố dài xe kẹt hàng giờ

Bụi bay mù mịt âm u cả trời

Công trường xây dựng khắp nơi

Văn minh đô thị lên đời xa hoa

Cho nên dấu cũ phai nhòa

Thời xa xưa ấy đã qua mất rồi

Mỗi thời mỗi khác vậy thôi

Ăn theo cái thuở sống thời phải theo

Còn chăng là những buổi chiều

Ta nhìn hoa phượng vẫn yêu Sài Gòn.

Ta đi trong nắng Sài Gòn

Giữa nơi đô hội vàng son kiêu kỳ

Đắm chìm vào những đam mê

Khát khao vươn tới những gì ta mơ

Lang thang trên phố hàng giờ

Ta đi tìm lại tuổi thơ ngày nào

Lối xưa nay kín nhà cao

Ta không còn nhớ lối nào từng qua

Nắng soi qua những khu nhà

Bừng lên ánh sáng xa hoa đô thành

Sài Gòn phát triển quá nhanh

Khiến người bạn cũ cũng thành chưa quen

Nắng soi lấp lánh đồng tiền

Những khu đô thị mọc lên từng ngày

Phố phường tên cũng đổi thay

Ta phân vân hỏi lối này đúng không

Lang thang qua bến Nhà Rồng

Thì ra còn đấy con sông Sài Gòn

Nắng hồng vẫn nhớ dòng sông

Nó rơi lấp lánh xuôi dòng nước trôi

Phà xưa nay cũng xa rồi

Chỉ ta vẫn nhớ một người qua sông

Người mang theo cánh phượng hồng

Nhưng người còn có nhớ không một người.

Sài Gòn đẹp lắm người ơi

Ta yêu thành phố từ thời còn thơ

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có mưa nắng hai mùa mà thôi

Làm gì có lá vàng rơi

Để mình tả cảnh tiết trời sang thu

Mưa về trời đất mịt mù

Phố lầy phố lội xe hư đầy đường

Trời mưa buồn đến thê lương

Đời người thêm khổ bước đường mưu sinh

Mùa khô thì nóng phát kinh

Ao tù nước đọng mùi sình rất hôi

Bụi mù cuồn cuộn bầu trời

Bát cơm đầy sạn phận người tha hương

Sài Gòn có lắm công trường

Nhiều cái còn vẫn dở dang phơi mình

Gọi là đô thị văn minh

Nhưng mà lởm chởm công trình bỏ hoang

Sài Gòn đô thị rất sang

Đêm về tửu quán, nhà hàng khách đông

Vẻ ngoài cuộc sống màu hồng

Không ai biết được bên trong thế nào

Sài Gòn thơ mộng biết bao

Ai từng ở đó thế nào cũng yêu

Nữ sinh duyên dáng yêu kiều

Áo dài trắng toát những chiều trường tan

Sài Gòn có lắm món ăn

Tây, Tàu với lại Thái Lan, Nhật, Hàn

Khách tùy tiền túi mà ăn

Giá nào cũng có chỉ cần dám chi

Sài Gòn còn có những gì

Rất là nhiều thứ cứ đi biết liền

Hơn thua rủng rỉnh túi tiền

Muốn gì là sẽ có liền ngay thôi

Sài Gòn có mối tình tôi

Nó còn dang dở nên tôi rất buồn

Những khi trời đổ hoàng hôn

Tôi nhìn hoa phượng bồn chồn nhớ em

Nhớ người ta uống say mềm

Cả đêm ta lại nhớ em não lòng

Chiều hôm qua bến Nhà Rồng

Hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông bềnh bồng

Gió vi vu giữa tầng không

Từng đôi chim én thả hồn tung bay

Thuyền con gác mái cuối ngày

Lục bình hoa tím lung lay mấy cành

Phượng hồng vừa nhú chồi xanh

Ve râm ran tiếng hòa thành bài ca

Thảnh thơi nét mặt cụ già

Ghánh hàng rong bước đường xa vơi dần

Niềm vui đôi lứa công nhân

Lương tăng phấn chấn tinh thần hẳn lên

Còi tàu nhớ sóng vang rền

Trời vừa tắt nắng phố lên đèn vàng

Sài Gòn lộ nét cao sang

Xôn xao quán xá, nhà hàng khách đông

Hân hoan những cặp vợ chồng

Tay dìu tay dắt bước con đầu đời

Xập xình tiếng nhạc khắp nơi

Bài ca hy vọng cất lời vang xa

Sài Gòn bóng bẩy lụa là

Chốn này luôn vẫn xa hoa xưa giờ

Cao sang quý phái như thơ

Phồn vinh, đô hội rất là văn minh.

Anh đây chỉ tiếc tình mình

Nên anh vương vấn chân tình của em

Hôm qua anh đến Thủ Thiêm

Loanh quanh bến cũ để tìm người xưa

Đi lui đi tới hàng giờ

Tự nhiên xực nhớ người xưa đi rồi

Đi nhiều mệt vã mồ hôi

Anh vào ghế đá và ngồi ngắm sông

Tiện tay hái đóa phượng hồng

Lòng buồn mang mác mà không hiểu gì

Bến xưa nay đã khác đi

Xung quanh chẳng có cái gì năm nao

Người ta dựng lắm bờ rào

Lối đi lát gạch, cây cao chặt nhiều

Bờ sông cũng chỉ bấy nhiêu

Vậy mà nó gợi bao điều vấn vương

Phà xưa, bến cũ chẳng còn

Hôm nay có mỗi con sông chảy hoài

Chỉ mình ngơ ngẩn chờ ai

Chỉ mình nhớ tháng năm dài đã qua

Chỉ mình ngồi ở bến phà

Chỉ mình cùng với đóa hoa một mình.

Sài Gòn hoa đẹp, phố xinh

Ta đi dạo phố một mình ven sông

Lang thang qua bến Nhà Rồng

Ta đi ngắm cảnh bờ sông Sài Gòn

Đến gần tới hãng Ba Son

Trời chiều ửng đỏ Sài Gòn hoàng hôn

Lang thang ta ngẩn ngơ hồn

Nhìn cành hoa phượng ta ôn chuyện đời

Nhẹ nhàng mưa lất phất rơi

Ta đi thất thểu dưới trời đổ mưa

Nhớ ai biết mấy cho vừa

Bao nhiêu nỗi nhớ như mưa Sài Gòn

Tình kia tuy bé cỏn con

Nhưng tình là giấc mơ còn dở dang

Phố xa hoa ánh đèn vàng

Sài Gòn hoa lệ cao sang đêm về

Tình em khiến dạ tái tê

Cả đời ta mãi nhớ về người thương

Lang thang qua những phố phường

Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương trong lòng

Trong ta chỉ biết nhớ mong

Người xưa không biết có còn nhớ ta

Tình xưa nghĩa cũ đậm đà

Nhưng ta lại phụ người ta mất rồi

Chỉ buồn ta chính mà thôi

Bao nhiêu tiếc nuối muộn rồi còn đâu

Nghe qua mấy tiếng kinh cầu

Những lời Phật Pháp từ đâu vọng về

Khuyên người buông bỏ u mê

Tu thân hướng thiện tìm về từ bi

Đêm nay ta mãi tìm gì

Vì sao ta lại cứ đi một mình

Tâm hồn chìm giữa u minh

Ta tìm chưa được chính mình là ta.

Sài Gòn là bản tình ca

Ba trăm năm ấy như là hôm qua

Thời gian ghi mãi không nhòa

Ơn bao thế hệ ông cha muôn đời


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

THẤT TÌNH ĐÊM BA MƯƠI

Sáng tác Nguyễn Duy Sắc 

30/12 năm Mậu Tý - 2008


Lất phất mưa bay, phố khuya buồn tẻ

Tâm tư cô gái dằn vặt não nề

Đêm ba mươi tết, trời đen không sao

Người yêu cô ấy giờ ở chốn nào?


Căn gác gió lùa, áo len tay cộc

Tiết trời lạnh giá, cao nguyên mù sương

Giao thừa đang đến, phảng phất khói hương

Cô gái vùi đầu chìm trong ký ức


Một tiếng hắt hơi, rùng mình gai ốc

Cô gái nhìn ra thị trấn vắng tanh

Bóng một chàng trai đang châm điếu thuốc

Cô gái khóc oà cứ tưởng người thương.


Tiếng khóc cô thút thít nén trong chăn

Cô lo sợ cả gia đình biết chuyện

Thế cho nên cô cắn răng chịu đựng

Mái tóc dài bung rối cuộn tơ lòng


Nào ai hiểu tình yêu người trinh nữ

Mối tình đầu cô gìn giữ trong tim

Thế mà người bay mất tựa cánh chim

Không giải thích một lời cho hợp lý


Cô đau xót cứ mãi nằm ngẫm nghĩ

Mình làm gì có lỗi với người ta

Hay do mình dễ dãi đã tin lầm

Để cho họ khinh thường rồi ngoảnh mặt


Cô nhìn mãi vào những vùng tăm tối

Cô cố tìm ra một lối để đi

Đêm ba mươi mọi thứ cứ đen sì

Cô chỉ thấy đóm hương trên mâm cúng


Tiếng khóc cứ nghẹn ngào trong ấp úng

Không thành lời mà tim nhói từng cơn

Cô trùm chăn co rúm cả thân người

Từng tiếng nấc ngẹn gần như nín thở


Ôi xuân đến lòng người vui hớn hở

Cô lặng câm nằm bất động mơ hồ

Người yêu ấy giờ này cô nào biết

Người ta đâu có hiểu thấu lòng cô


Khúc ca xuân chộn rộn khắp phố phường

Cô mơ ước có người cùng hái lộc

Trời cao nguyên âm u đen thăm thẳm

Cô cắn tay chảy máu đỏ cả chăn


Ôi tình yêu ai mang đến cho đành

Để khốn khổ một tâm hồn trinh nữ

Cô bất động nhìn lên trần nhà gỗ

Đêm ba mươi đen đúa cả cuộc đời.

VỀ QUÊ EM

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Xe đò xuôi xuống Mỹ Tho

Anh ngồi mà cứ lo lo trong lòng

Bao ngày bụng dạ nó mong

Kỳ này phải tỏ nỗi lòng hết ra

Bữa giờ ấp úng không à

Mình làm như thế người ta xem thường

Đã thương thì phải nói thương

Chứ không dở dở ương ương như vầy

Lát mình mua ký trái cây

Vài ba hộp bánh bỏ đầy ba lô

Khi xuống bến ta sẽ vô

Tìm em rồi dẫn ra hồ dạo chơi

Bữa nay trong sáng đẹp trời

Chắc nàng sẽ chịu đi chơi thôi mà

Để coi mình nói sao ta

Hay nói đại là anh rất yêu em

Nhưng lỡ em nói không thèm

Thiệt là quê lắm bị em khinh mình

Còn nếu ấp úng linh tinh

Em lại bực mình rồi cũng chửi cho

Hay làm bộ bị bịnh ho

Liệu em có nghĩ có lo cho mình

Nghĩ nhiều đúng thiệt bực mình

Nhưng mà sao nó rối tinh rối mù

Mình quả là một thằng ngu

Cái dáng lù đù đúng chẳng ra sao

Ồ xe đến bến rồi sao

Nhanh quá đi nào, thôi xuống đi vô

Nhà em sao lại che ô

Nhạc gì ầm ĩ , mình vô xem nào

Em đâu không thấy chỗ nào

Nhìn lên cái bảng cổng chào Vu Quy

Chết chưa lại uổng chuyến đi

Không được cái gì thêm bõ cái công

Thì ra em đi lấy chồng

Mà cái thiệp hồng cũng chẳng thèm đưa

Em khinh tui nó vừa vừa

Ít ra cũng báo tôi đưa thiệp mừng

Mình đúng là bị tưng tưng

Chắc lần sau đừng thơ thẩn lung tung

Họ lại nghĩ mình bị khùng

Yêu đương với lại nhớ nhung hão huyền


Sac2005

THEO CẢ ĐỜI

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Hôm nay là hai bảy

Ba ngày nữa Tết rồi

Cửa nhà còn luộm thuộm

Cơm nguội đầy trong nồi


Định đi mua cái chổi

Bụi nhiều phải quét thôi

Vừa đi ra mở cửa

Sực nhớ hết tiền rồi


Áo quần chưa có giặt

Người không tắm nên hôi

Xà phòng giờ cũng hết

Chắc cứ kệ đi thôi


Ngoài vườn có con gà

Chắc Tết này làm thịt

Nhưng nghĩ thương nó quá

Thịt rồi trứng đâu ăn


Còn mấy gói mì tôm

Chắc để giành cho Tết

Rượu chừng đâu nửa xị

Pha cồn uống cho rôi


Tết với nhất mệt phờ

Chắc ngủ quên thì giờ

Xuân này mình đóng cửa

Ai hỏi bảo sắp tu


Bạn bè nhiều thật đó

Nhưng mình nghèo ai chơi

Chỉ có thơ không bỏ

Chắc nó đeo cả đời

TIẾNG ĐÀN KÌM

 Tác giả: Duy Sắc 2009


Ghe nhỏ lênh đênh thả buông đời

Thương hồ phiêu bạt khắp mọi nơi

Đàn kìm gợi nhớ thời mở cõi

Như tiếng người xưa thở dài hơi


Sông vắng trăng treo lủng lẳng trời

Mấy khóm lục bình nát tả tơi

Chén rượu làm cay sè thêm mắt

Mấy câu vọng cổ đớn đau lời


Dư âm bao thế cuộc tơi bời

Can qua binh lửa nước mắt rơi

Hồn ai như vẫn còn luyến tiếc

Cao sang quyền quý nhất một thời


Tĩnh mịch không gian tối tăm trời

Một bóng trăng con cố sáng ngời

Sông sâu chất chứa buồn muôn thuở

Đàn kìm buồn quá bạn mình ơi!

TRỜI XANH CỦA EM ĐÂU?

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Anh từng thấy đôi mắt em buồn bã

Giọt lệ buồn lăn trên má phấn hồng

Tóc rối bay giữa buổi chiều gió lộng

Một bầu trời xanh ngắt ở trên đầu


Anh hỏi rằng em khóc bởi vì đâu

Trong ánh mắt giấu trăm ngàn tâm sự

Em nhìn anh đang phân vân lưỡng lự

Ánh chiều vàng cháy đỏ cả làn môi


Cánh hạc buồn bay lảng vảng lưng trời

Gió lùa tới những mảng mây xám xịt

Trước cơn mưa bầu trời đen kìn kịt

Em cúi đầu em nói tiếc trời xanh


Trời xanh nào mà em cứ hỏi anh

Giữa khung cảnh buổi chiều hè ảm đạm

Cơn mưa đang đẩy màn trời u ám

Em tìm đâu để có khoảng trời xanh


Em bảo rằng em rất thích màu xanh

Màu hy vọng cuộc đời mình tươi sáng

Bởi vì em đã mang nhiều cay đắng

Anh nhìn em trong mắt có trời xanh.

RÚT LUI

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Ôi Thăng Long, ôi hoàng thành yêu dấu

Ta hôm nay phải tạm bỏ đi xa

Hận quân Thát hung hăng và tàn bạo

Trong lòng ta nặng lắm nỗi u sầu


Thương dân chúng lầm than cuộc binh đao

Bao dũng tướng vì ta hiến máu đào

Những chiến lũy bị san bằng thê thảm

Tiếng con thơ nức nở khóc nghẹn ngào


Giọng tù và vang như hồn ma ám

Khắp biên cương một khung trời ảm đạm

Tiếng vó ngựa kinh hoàng cơn mơ ngủ

Giặc điên cuồng thỏa mãn những lòng tham


Ta quyết tâm đánh đuổi hết kẻ thù

Thăng Long đây cho giặc vào tạm trú

Để toàn quân lực lượng sẽ bảo toàn

Hẹn ngày về quét sạch hết quân thù


Sac2003

LẠI MƯA NỮA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Lại mưa nữa, mùa mưa nó vậy

Anh đang ngồi nhớ tối đó mưa

Dòng tin nhắn rằng em rất lạnh

Lòng lại buồn nhớ dáng em buồn


Chục mùa mưa bao nỗi chờ mong

Ngàn ngày đó chúng mình xa cách

Nay mưa lớn anh tuôn nước mắt

Nghĩ đến em mà xót cả lòng


Em vẫn vậy một mình lầm lũi

Ngày qua ngày lặng lẽ đi về

Tình chưa dứt ta còn ray rứt

Những nỗi buồn âm ỉ chưa nguôi


Mình xa nhau ngần ấy năm trời

Cũng là bởi những lời người đó

Anh tuy giận nhưng thôi phải nhịn

Nghĩ cũng do là bởi số mình


Em nên giữ cho mình luôn ấm

Bởi vì em hốc hác và gầy

Tháng năm dài tàn úa nét xuân

Nhưng vẫn giữ tấm lòng trinh trắng


Hẹn em vậy một ngày đẹp nắng

Anh sẽ lên trên ấy gặp em

Cứ gọi là bắt chuyện làm quen

Mối tình mới hoàn toàn em nhỉ


Mình sẽ lại tái duyên lần nữa

Đoạn biệt ly là đã trải qua

Còn một nửa quảng đời phía trước

Mình chung nhau xây một gia đình

NGỒI PHƠI NẮNG

Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Anh ngồi phơi nắng chiều nay

Bởi vì trời lạnh mấy ngày rét run

Chớ anh nào có phải buồn

Em đừng ngồi đó đoán non, đoán già


Anh nào có nhớ người ta

Bởi anh đâu biết người ta người nào

Phơi nắng cho nó thanh tao

Để cho hơi ấm len vào trong tim


Nơi đây phong cảnh êm đềm

Rừng sâu núi thẳm hữu tình làm sao

Tại anh không thích ồn ào

Thích ngồi suy nghĩ tào lao đỡ buồn


Mùa xuân thì kệ mùa xuân

Anh già chẳng thiết mùa xuân làm gì

Chỉ cần có rượu nhâm nhi

Bao nhiêu xuân cũng là gì đâu em


Vui chơi anh cũng đâu thèm

Đi nhiều phát mệt, chẳng đem lợi gì

Em mê em cứ việc đi

Đi đâu rồi cũng quay về nhà thôi


Tình yêu anh đã nguội rồi

Bây giờ nhớ lại những người ngày xưa

Nhớ vì tình nghĩa ấy mà

Nếu cần anh kiếm người ta lâu rồi



CÔ NÀO ?

Tác giả: Duy Sac 2018


Cô ấy tên là Vy

Nhưng chưa hẳn là Vy

Chẳng qua tên tôi đặt

Cho thơ nó có vần


Người tôi yêu âm thầm

Đó là nàng Tôn Nữ

Cô ấy hiền, mộc mạc

Tình yêu rất trong ngần


Tình dù xa nhiều năm

Nhưng nghĩa nặng, ân sâu

Tôi đã tình nhiều mối

Cô ấy chỉ tình đầu


Phải chăng trời chòng, gẹo

Duyên tình ta lỡ làng

Em nuốt dòng lệ đắng

Anh ngậm ngùi chua cay.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

HUÊNH HOANG.

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Bây giờ họa sỹ rất nhiều

Họ hay nói xấu về nhau âm thầm

Cũng vì do bởi miếng ăn

Các hội các nhóm chia làm nhiều phe

Cùng nhau kéo cánh kết bè

Nói xấu đồng nghiệp để mà leo lên

Tưởng chừng họa sỹ không hèn

Hóa ra bản tính đê hèn gớm luôn

Nói ra thì có người buồn

Nhưng mà sống ác thiệt luôn vậy à

Mở mồm nói chuyện tài hoa

Lương tâm lại thật xấu xa quá chừng

Họa sỹ nghe có oai không

Chỉ là thợ vẽ chứ không hơn gì

Tài kia nào có là chi

Chẳng qua tài vặt có gì huênh hoang.

CHÀO EM GÁI

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Em giơ hai ngón tay

Ý em nói tụi mình

Chỉ hai đứa mà thôi

Không có ai thêm nữa

Anh hiểu ý em rồi

Hai đứa mình thôi nhé

Tự em nói ấy mà

Anh không có ép đâu

Khi nào mình gặp nhau

Anh tặng em bài hát

Hát rằng em dễ thương

Nụ cười em rạng rỡ

Đôi mắt em trong veo

Nó như đang muốn nói

Khỏi nói anh hiểu rồi

Em chắc yêu anh thôi

Anh dễ thương quá chừng

Đẹp trai và duyên lắm

Có phải vậy không em

Cảm ơn em quá khen

Anh biết mình đẹp mà

Em cũng xinh không kém

Em cũng trông thật lém

Trời ơi chết tôi rồi

Chắc yêu em mất thôi.

TẾT VỀ NỮA

 Tác giả: Duy Sac


Tết lại về đến nữa

Người ta vui rộn ràng

Ai cũng đi mua sắm

Xuân nào phải của ta


Tết có gì vui nhỉ

Khi ta vẫn cô đơn

Tình yêu xưa còn đó

Ta lại bị thất tình


Ôi Sài Gòn ! ta nhớ

Nàng Tôn Nữ năm xưa

Một mối tình dang dở

Ta đau khổ mong chờ


Sài Gòn ơi có hiểu

Ta nhớ em vô cùng

Biết bao nhiêu nước mắt

Khóc vì tình biệt ly


Xuân ơi buồn quá, đến làm gì

Người thương nay đã bỏ ta đi

Mười mấy xuân qua ta vẫn đợi

Không biết khi nào em trở về


Tháng năm dằng dặc cứ lê thê

Ngày, đêm tâm trạng vẫn não nề

Xuân nào cũng vậy , đời hiu quạnh

Không biết làm sao để em về


Xuân ơi , xuân đi đi

Ta không cần xuân về

Hãy đi luôn xuân nhé

Xuân có lợi ích gì


Xuân ơi đừng quay lại

Bởi ta không cần xuân

Khi nào nhìn thấy em

Là xuân ta trở về


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

YÊU LẶNG THẦM

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Có một tình yêu vẫn âm thầm như vậy

Có một người thương đã từng thành ký ức

Có những nỗi buồn không thể nói thành tên

Năm tháng trôi qua, con tim anh chai sạn

Không thể yêu ai bởi chỉ nhớ về em


Người hỡi người ơi em còn có nhớ

Một kẻ si tình từng đã rất thương em

Nay dẫu cách xa, anh đành yêu thầm lặng

Cứ thể dõi theo từng bước em đi


Ôi tình yêu cho ta những giấc mơ

Ôi tình yêu thiêu đốt tuổi xuân thì

Anh cứ tưởng như tình kia trong tầm với

Khi tỉnh ra thì tình chỉ cũng là mơ


Ôi tình ta sao tìm lại bây giờ

Ôi tình ta đẹp như vạn câu thơ

Anh đã từng mơ ta bên nhau mãi mãi

Để đến hôm nay mình anh lại bơ vơ


Em yêu em yêu ơi

Phải chăng là định mệnh

Ta đến với nhau để trả mối nghiệp duyên


Em yêu ơi em yêu ơi

Có một người vẫn nhớ

Cứ vẫn đơn phương yêu người mãi lặng thầm.

THAN VÃN

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Khổ rất khổ khổ ơi là khổ

Đau rất đau đau ơi là đau

Khổ đau ơi đau là đau khổ

Đau khổ ơi khổ là khổ đau


Buồn rất buồn buồn ơi là buồn

Chán rất chán chán ơi là chán

Buồn chán ơi chán là chán buồn

Chán buồn ơi buồn là buồn chán


Đắng rất đắng đắng ơi là đắng

Cay rất cay cay ơi là cay

Đắng cay ơi cay là cay đắng

Cay đắng ơi đắng là đắng cay


Tủi rấ tủi tủi ơi là tủi

Nhục ơi nhục nhục ơi là nhục

Tủi nhục ơi nhục là nhục tủi

Nhục tủi ơi tủi là tủi nhục


Chia rất chia chia ơi là chia

Ly rất ly ly ơi là ly

Chia ly ơi ly là ly chia

Ly chia ơi chia là chia ly


Bi rấ bi bi rất là bi

Thảm rất thảm thảm là rất thảm

Bi thảm ơi thảm là thảm bi

Thảm bi ơi bi là bi thảm


Tê rất tê tê ơi là tê

Tái rất tái tái ơi là tái

Tê tái ơi tái là tái tê

Tái tê ơi tê là tê tái


Đớn rất đớn đớn ơi là đớn

Đau rất đau đau ơi là đau

Đớn đau ơi đau là đau đớn

Đau đớn ơi đớn là đớn đau


Sac2004

TÌNH YÊU VÔ BỜ

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Chiều là chiều nay

Anh đi về trong mưa bay

Anh nhớ đôi bàn tay của em yêu ngày ấy

Khi ta yêu trong men tình ngất ngây


Chiều là chiều nay

Anh lại buồn trong mắt cay

Anh nhớ em về chiều ấy, mắt em buồn lúc chia tay

Thương em hê, anh nhung nhớ đêm ngày


Em ơi em nơi đâu

Em có biết anh đau

Trái tim anh tan vỡ

Vì dang dở tình đầu


Ôi em ơi, tình ta đó

Ôi em ơi, em còn nhớ

Anh không quên tình chúng ta

Anh không cho ký ức nhòa


Tình nào đẹp khi mà dang dở

Đời nào vui khi lỡ câu thề

Em là cả một đời anh nhớ

Em cho anh tất cả nguồn thơ


Tình yêu vô bến bờ

Dẫu ngàn năm xa cách

Trong lòng anh luôn nhớ

Thương em cả một đời

TẤT NIÊN

 Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Hết năm rồi em ơi

Mình già thêm nữa rồi

Chẳng có gì giành giụm

Tết này lại héo rồi


Hết năm rồi em ơi

Chủ nợ vừa mới gọi

Họ bảo không trả gấp

Là họ đến nhà đòi


Năm nào cũng như vậy

Sao lại tệ thế này

Bao nhiêu năm vất vả

Bây giờ vẫn trắng tay


Tết nó cứ đến hoài

Cố hương xa vời vợi

Chưa ngày thăm quê cũ

Lại lang thang nữa rồi


Em đừng đi theo anh

Khổ lây cho em đó

Anh bao năm nghèo khó

Chẳng cái Tết nào vui


Đừng nhìn anh em ơi

Cái nghèo bám vào người

Rồi sau này đổ lỗi

Tại anh em khổ đời

THÁNG NĂM ƠI !

 Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


NDS

TRƯA NAY

 Tác giả: Duy Sắc


Trưa nay nóng

Con đường rất nóng

Những con người đang nóng nhìn nhau

Nắng nung nóng tình người thêm nóng

Nóng lòng anh cho nóng lòng em


Không khí nóng

Bầu trời oi nóng

Nóng hàng cây nóng những bóng râm

Mặt sông nóng cá chết vì nóng

Gạch công trường nóng sức công nhân


Bến xe nóng

Khách chờ nôn nóng

Bạt với dù nóng những mái hiên

Cà phê nóng hẹn hò thêm nóng

Nóng gian nhà và nóng bữa cơm


Ôi sao nóng

Sài Gòn đang nóng

Nóng mùa khô cái nóng kinh người

Đâu cũng nóng báo đài cũng nóng

Mình về nhà tránh nóng đi thôi


_Hoa phượng đỏ_10/10/2018

TÌNH MÌNH NHƯ MỘT BÀI CA

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Mặc dù hai đứa cách xa

Thế nhưng tình vẫn đậm đà không phai

Tuy không gái sắc trai tài

Chúng ta là cặp trúc mai một đời

Tình mình có lúc đầy vơi

Nó vẫn là cả bầu trời mộng mơ

Đắm say đến mọi bến bờ

Nồng nàn bay bổng hồn thơ trữ tình

Ta từng chung đón bình minh

Đầu ấp tay gối tâm tình bên nhau

Buồn khi có một người đau

Hạnh phúc khi gặp mặt sau mong chờ

Em chưa hề chịu bơ vơ

Vì biết luôn có anh chờ và mong

Anh không phải phút buồn lòng

Vì em luôn mãi một lòng thuỷ chung

Trải nhiều sóng gió bão bùng

Hai ta nên nghĩa về chung mái nhà

Tình mình như một khúc ca

Yêu thương nồng thắm chưa xa một ngày

Trẻ thơ múa hát mê say

Gia đình ấm áp cả ngày niềm vui

Phải chăng định mệnh khiến xui

Ta phải ngậm ngùi xa cách anh ơi

Trước bao khốn khó cuộc đời

Nhiều khi em bị chơi vơi nản lòng

Nhớ anh chỉ biết ước mong

Thương anh chỉ biết nén lòng cô đơn

Ai xui nên cảnh giận hờn

Cho oanh xa yến vì cơn mưa về

Đêm đêm nỗi nhớ tràn trề

Nhìn trăng em thấy tái tê lòng mình

Xuân về phố thị lung linh

Con thơ cứ hỏi bố mình về chưa

Anh nào có hiểu ra chưa

Hay anh còn mãi say sưa chốn nào

Anh còn nhiều ước mơ cao

Nhưng giấc mơ nào sánh được tình em.

NHỚ THÁI BÌNH

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019


Lâu rồi chưa thăm quê

Lòng cứ nao nao nhớ

Một thời từng thơ bé

Quê đã dưỡng nuôi mình.


Ôi quê hương Thái Bình

Dòng sông Hồng thân thiết

Luỹ tre làng mơ mộng

Tiếng sáo diều trên đê


Nhớ cành xoan đang nở

Nhớ những chùm dâu da

Chiều đông mưa rét mướt

Mẹ vất vả đồng xa


Nhớ con đường quốc lộ

Hàng bạch đàn reo ca

Mùa lúa vàng óng ả

Rơm no đám trâu già


Thái Bình ơi thân yêu

Làm sao ta quên được

Những điệu chèo ngọt mượt

Tiếng chuông hội chùa Keo


Quê hương là đất mẹ

Nơi mồ mả ông cha

Suốt đời luôn nhớ mãi

Thái Bình trong tim ta.


Duy Sắc.

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN

Tác giả: Duy Sắc 2009


Chiều xuân không chút nắng

Nhưng má em ửng hồng

Bởi anh nhìn say đắm

Lòng em thấy thẹn thùng


Đôi mắt trong như ngọc

Sợi tóc mai mơ màng

Anh nhìn em lâu quá

Tim em nhảy không ngừng


Anh đang đi đâu thế

Có phải đang về quê

Hành lý nhiều quà bánh

Gia đình đang ngóng chờ


Anh đừng có nhìn em

Anh cần gì cứ nói

Vì em là con gái

Em mắc cỡ thật rồi


Em ơi anh muốn nói

À nhưng chắc là thôi

Để hẹn em khi khác

Nếu gặp lại nói luôn


Ngại gì mà không nói

Em sẵn sàng lắng nghe

Mai sau sao biết được

Chúng mình còn gặp nhau


Vậy thì anh sẽ nói

Rằng em rất là xinh

Anh muốn làm quen lắm

Mà sợ em chối từ


À thì ra là vậy

Cảm ơn anh quá khen

Hôm nay mình gặp mặt

Cũng có khi là duyên


Thôi đến giờ tàu chạy

Anh phải đi ra ga

Tạm biệt cô em nhé

Anh đã thấy mùa xuân


Anh đi đường cẩn thận

Chúc thượng lộ bình an

Xuân này em nhớ mãi

Ánh mắt anh nồng nàn.

KẺ ĐẦN THỐI

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Ôi Đà Lạt!

Những buổi chiều tẻ nhạt

Mình anh

Cô đơn lắm

Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ

Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân

Tiếng thời gian trên hàng ghế đá

Và vó ngựa một thời hoang sơ

Một không gian mộng mơ

Anh cũng mộng mơ

Trong nỗi nhớ

Nhớ em

Mà cũng vì nó 

Để hôm nay

Anh cô đơn

Sự cô đơn trong mơ mộng

Thế giới này thật là kỳ quái

Rồi lại chiều nay

Nản lắm em

Trời mưa ướt và trơn

Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh

Và làm thơ


Những vần thơ quái đản

Sao chúng cứ hiện về

Những âm thanh kỳ lạ

Để tâm hồn đam mê

Em xanh non như lá

Anh sức trẻ tràn trề

Tình đẹp không thể tả

Nghĩa vượt ngàn sơn khê


Và sau cùng chính là nó

Nó đã tàn phá cuộc sống của anh

Nó làm tình ta tan vỡ

Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần

Đần thối

Hết.

TA TẮM AO TA

 Tác giả: Duy Sắc 2018


"Ta về ta tắm ao ta

Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn"

Ao người bờ đá nó trơn

Trượt chân mà ngã bể luôn cái đầu


Ta về quê cũ giăng câu

Cá rô, cá diếc, cá nào cũng ngon

Quê người lắm cá da trơn

Thịt bở, lắm mỡ lại còn ướp đông


Rau đay nấu với cua đồng

Mùa hè oi bức ngon không gì bằng

Em ơi có nhớ quê chăng

Về đây cùng ngắm ánh trăng thanh bình


Ta chung nhau đón bình minh

Ban mai ấm áp sưởi tình đôi ta

Mình xây dựng lại mái nhà

Râm ran tiếng trẻ hát ca cười đùa

EM ƠI ! 3

Tác giả: Duy Sac 2019


Anh đã xem như mất em rồi

Bây giờ chỉ có ký ức thôi

Những dư âm cũ thành dĩ vãng

Tình xưa ta kệ nó cứ trôi


Em hãy buông cho nó nhẹ nhàng

Tìm ngay người mới để sang ngang

Đừng để thanh xuân tàn úa hết

Ôm mãi làm gì duyên dở dang


Anh vào công việc để cho quên

Thời gian sẽ xóa sạch họ tên

Xem như tẩy não đi một thể

Khỏi cho phải khóc mỗi đêm đêm


Em ơi em phải cố quên đi

Quên thôi tình ấy chẳng còn gì

Ân tình phải đoạn cho nghĩa tuyệt

Hai ta ngoảnh mặt cứ thế đi


Em ơi đừng lưu luyến làm chi

Cứ xem anh kẻ bạc tình đi

Em thù em hận sao cũng được

Gia đình em sẽ đón em về


Em ơi anh nói hãy nên nghe

Nếu không em chẳng có lối về

Đau thương rồi cả đời em chịu

Ba mẹ buồn đau, khổ cả nhà


Em ơi duyên phận của đôi ta

Xem như đã đến lúc phải xa

Đừng có cho rằng tình dang dở

Đừng mà níu kéo lại xót xa


Em ơi anh cũng phải về nhà

Bởi anh cũng rất nhớ mẹ cha

Chúng mình là người dưng nước lã

Chấm dứt từ đây chuyện tình ta

Ô KÌA XUÂN!

Tác giả: Duy Sắc 2019


Xuân cái con khỉ gì

Mi nhanh cút ngay đi

Làm gì mi dòm ngó

Phiền phức cuộc đời này


Ô kìa anh sao thế

Xuân nó buồn rồi kìa

Nó đem niềm vui đến

Cớ chi anh chạnh lòng


Em cứ mặc kệ anh

Xuân nó rất là chảnh

Anh không có áo đẹp

Bạn bè chúng cười anh


À thì ra như vậy

Em tặng anh áo đây

Anh mặc vào cho đẹp

Chúng ta cùng du xuân


Thôi em đừng nhảm nhí

Anh chẳng thiếu áo quần

Tuy là đồ hơi rách

Anh vá lại đẹp ngay


Tính anh luôn như vậy

Cái sĩ to hơn người

Em cho anh mượn nhé

Qua Tết em lấy tiền


Ừ nếu em nói thế

Anh mượn tạm chút hen

Nhưng mà xuân nó biết

Nó đang cười mặt anh


Kìa xuân sao lại cười

Để cho anh được vui

Người yêu ta đó nhé

Mày tránh chỗ khác nào


Xong hết rồi anh yêu

Xuân bây giờ nó hiểu

Nó đã không chảnh nữa

Ai cũng được vui xuân


Em thiệt là hay quá

Em hơn cả mùa xuân

Cảm ơn em lắm lắm

Mùa xuân của anh ơi!

BỊ BỎ HOANG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021


Ơ kìa điện ngọc cung vàng

Sao ai lại lỡ bỏ hoang thế này

Xưa kia chắc đẹp lắm đây

Nào là long phượng, rồng mây tụ về


Ở kìa ai ở đằng kia

Tiếc chi cái chẳng thuộc về đời ta

Tìm gì chốn cũ phồn hoa

Thời gian rồi cũng phai nhòa hết đi


Chẳng ai còn để lại gì

Có chăng cũng chỉ một vài hư danh

TRỜI NÓNG

 Tác giả: Duy Sawc


Trời nóng quá

Em có khát không

Anh mệt lắm

Ta vào cái quán

Nước mía ngon

Hai ly nhiều đá

Võng đung đưa

Chợp mắt giấc trưa

Em thấy sao

Hay mình đi tiếp

Nắng cháy da

Mắt nó cứ hoa

Anh quên mất

Tiền anh không mang

Em còn nhiêu

Mười ngàn chắc đủ

Lát xăng hết

Hai ta đẩy bộ

Anh thiệt buồn

Em bị vạ lây

À chỗ kia

Một cái bóng cây

To và mát

Mình vô nghỉ tạm

Táo em à

Cây này lắm quả

Anh hái đây

Tụi mình cùng ăn

Ồ chết tiệt

Táo sâu nhiều quá

Anh thiệt xui

Em có buồn không

Thôi nghỉ đỡ

Nắng còn gắt quá

Tạm thôi mà

Em chớ buồn nha

Đường còn xa

Đi mệt em à

Đây chai nước

Em dùng đỡ khát

Một ngụm thôi

Còn lại chừa anh

Đây vắng quá

Đồng không mông quạnh

Một cái chùa

Tiếng mõ buồn ghê

Lát mình về

Chúng ta ăn phở

Cả ngày rồi

Bụng đói quá trời

Anh oải lắm

Cơ thể rã rời

Em cũng thế

Anh nhìn là biết

Thôi nghỉ chút

Chúng ta đi tiếp

Hai đứa nghèo

Tình nghĩa ngọt ngào

Mình yêu nhau

Khắng khít cùng nhau

Gian khổ mấy

Ta đều hạnh phúc

Bởi cuộc đời

Chúng ta nào biết

Ngày mai đây

Phú quý , sang hèn

Anh yêu em

Đâu tính toán gì

Em chắc hiểu

Thôi về em nhé


Duysac2007

GIÚP ĐỠ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Nàng trăng ngủ quên ở cuối đường

Vô tình ánh sáng nó rơi vương

Một thằng bị ngốc nhìn thấy lạ

Mang trăng về gối ở đầu giường


Nữa đêm trăng dậy chạy ra đường

Anh gốc khóc than bảo là thương

Trăng cười xong vút bay đi mất

Ngốc ngồi đờ đẫn dưới màn sương


Hôm sau trăng rọi chỗ bờ tường

Ngốc ra thút thít bảo người thương

Trăng kia thương hại thu mình lại

Hai đứa cùng mơ mộng uyên ương


Ngốc ta ngày càng thấy khác thường

Chữ nghĩa trong đầu hoá văn chương

Trăng bảo giúp ngốc thành thi sỹ

Chứ chẳng mặn mòi chuyện yêu đương


Sac2014

LÁ THƯ CHO EM

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Em thương nhớ, em khoẻ không

Bao nhiêu ngày tháng đợi trông, mong chờ

Hôm nay, anh ngồi viết thơ

Dành chút thời giờ để hỏi thăm em

Đêm khuya, ánh điện lem nhem

Cố gắng gửi gắm đến em mấy điều

Duyên ta dù chẳng còn nhiều

Tình kia cũng cạn sớm chiều mà thôi

Cái nghĩa anh cố giữ rồi

Chúng mình chỉ có cái tôi là nhiều

Đời người sống có bao nhiêu

Bạc tiền như nước thuỷ triều xuống lên

Chẳng ai muốn sống nghèo hèn

Ai cũng mơ ước làm lên cuộc đời

Chắc đây có phải ý trời

Khiến xui đôi lứa xa rời hai nơi

Chúng ta ngang dọc đường đời

Bản lĩnh không thiếu, vận thời thua ai

Chắc mình ngang trí ngang tài

Hơn thua tranh đấu không ai chịu nhường

Dẫn đến mất cả yêu thương

Mỗi kẻ một đường , một chí mà đi

Anh giờ chẳng biết nói gì

Bởi mình cũng chẳng còn chi nữa rồi

Thời gian cứ thế kệ thôi

Mặc cho nó cứ mãi trôi xuôi dòng

Sinh ra cái số long đong

Càng cố vùng vẫy càng chồng thêm đau

Nào gì trọn vẹn trước sau

Nào gì còn giữ mãi màu ban sơ

Đời người đâu phải như mơ

Được rồi lại mất ai ngờ ngày mai

Dù cho tình nghĩa có phai

Anh vẫn trọn vẹn thương ai suốt đời

Ta phải thuận theo ý trời

Nếu mà níu kéo thì đời khổ thêm

Anh hay thức trắng hàng đêm

Mơ về dĩ vãng ấm êm thuở nào

Tiếc nuối cũng được gì nào

Chỉ làm nước mắt tuôn trào mà thôi

Tim đau nhói, dạ bồi hồi

Nuốt cay đắng để cố ngồi nhìn sao

Chỉ cầu xin với trời cao

Em bình an trước ba đào mưu sinh


Hoa phượng đỏ 2018

TẠI AI MÀ XUÂN ĐẾN?

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Không biết tại cái gì

Tết đến liền tù tì

Năm này qua năm khác

Xuân liên tục đến, đi


Hay tại bọn hoa đào

Chúng nó khoe diêm dúa

Lộc non đâm tua tủa

Màu hồng ửng kiêu sa


Rồi cái đám mào gà

Màu đỏ là đỏ loẹt

Nhìn thấy mà phát gét

Ai lại chói thế kia


À phải rồi địa lan

Bọn này hay chảnh choẹ

Đẹp gì mà ra vẻ

Chỉ như cỏ dại thôi


Quên mất giờ mới nhớ

Còn cái xóm lan rừng

Chúng nhảy múa tưng bừng

Hoa tùm lum các kiểu


Cúc mâm xôi làm điệu

Mặt tròn như cái mâm

Ai mê mới là hâm

Loại này làm đồ cúng


Hoa lay ơn thấy gớm

Dáng hình như mũi dao

Ai mà rớ nó vào

Lắm khi trào nước mắt


Nãy giờ thiếu hoa mai

Giống này ghê gớm lắm

Tứ quý nở hoa hoài

Kẻ mồi chài điệu nghệ


Xuân thì xuân mặc kệ

Tết cũng có là chi

Một năm cũ qua đi

Đời ta già , được gì?

TẾT ĐOÀN VIÊN

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Tết là ngày hội đoàn viên

Nhà nhà sum họp, ưu phiền tiêu tan

Nghỉ ngơi thụ hưởng thanh nhàn

Hỏi thăm, trao tặng muôn ngàn thương yêu


Tình thân tộc thắm thiết nhiều

Tình làng, nghĩa xóm bao điều quan tâm

Bạn bè nghĩa nặng tình thâm

Gia đình đầm ấm vui cười hát ca


Tết ban hạnh phúc muôn nhà

Tết cho đôi lứa chúng ta tác thành

Chồi non mơn mởn màu xanh

Hoa nở trên cành trăm sắc muôn hương


Nông thôn cho đến phố phường

Tết đã kết nối tình thương cộng đồng

Nắng xuân lan toả mênh mông

Gió xuân lồng lộng thổi về muôn nơi


Hội hè nhiều thú vui chơi

Thái bình mang đến bầu trời tự do

Độc lập xây dựng ấm no

Quê hương mình đó Việt Nam rạng ngời


Tết về sướng quá em ơi

Em giờ đang ở tận nơi chốn nào

Anh nhớ em biết làm sao

Xuân này em sống thế nào hỡi em


Tết kìa em hãy nhìn xem

Anh cầu chúc phúc đến em Tết này

Hy vọng em cũng sẽ hay

Năm sau mình sẽ chung tay xây đời


Nhớ em nhiều lắm em ơi

Em là xuân cả cuộc đời của anh.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MÙA ĐÔNG SÀI GÒN

 Tác giả: Duy Sac 2016


Trời Sài Gòn hình như là lạnh

Anh lang thang tìm quán ăn nhanh

Cô gái ấy cứ theo anh mãi

Thế cho nên anh phải chạy nhanh


Tại góc đường anh dừng xe lại

Nghĩ cô kia bị cắt đuôi rồi

Anh châm thuốc định đưa lên hút

Cô gái kia đã đứng cạnh bên


Cô ấy nhìn anh cười tủm tỉm

Rằng nợ sao láu quá anh ơi

Em dò mãi mới ra địa chỉ

Nên theo anh suốt mấy ngày nay


Anh nhìn lại và cười chúm chím

Rằng nợ nần cứ phải từ từ

Vài ba bữa rồi anh qua trả

Tội nghiệp em phải chạy nãy giờ


Hai đứa lại cùng cười khúc khích

Anh nắm tay cô ấy bảo rằng

Thôi cái việc nợ nần ấy bỏ

Anh đền em cả một cuộc đời


Cô ấy cúi mặt cười e thẹn

Rằng là anh có nói thiệt không

Em cũng tính chuyện này lâu lắm

Anh khiến em thiệt quá bất ngờ


Vậy là xong hai đứa lại cười

Cô ấy cứ nhìn anh đắm đuối

Kể từ đó nợ kia trả hết

Nhưng nợ tình phải trả một đời.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

 Tác giả: Suy Sac 2014


Tình yêu là một thứ quái đản và kỳ lạ nhất trên đời

Nó tàn phá cuộc đời con người một cách kinh khủng

Nó bào mòn tâm trí người ta đến mức không thể nào giải thích được. 

Nó là một thứ ác mộng của thế gian này

Chỉ có những ai từng yêu chân thành mới cảm nhận được,

Chỉ có những ai từng bị thất tình mới cảm nhận cái khủng khiếp của tình yêu.

Hắn , một kẻ lụy tình, đã tự hủy hoại chính mình 

Chỉ vì hai tiếng Em ơi!

Bềnh bồng cơn say, hắn kêu gào trong đau khổ

Sự tan vỡ của một gia đình mà hắn từng dày công gầy dựng

Trong phút chốc tan tành như những mảnh sành trên nền đất

Quằn quại, hắn cười

Cơn đau càng thắt lại

Dường như trong trái tim bắn có ngàn vết kim châm

Hắn cảm thấy như ai đó đang bóp ngẹn nơi cuống họng

Hắn vồ lấy chai rượu và tu một hơi

Hắn nằm vật xuống nền nhà như một chiếc bao gạo bị người ta ném xuống

Đau khổ, đắng cay và sự nhục hèn

Hắn, một gã đàn ông đầy bản lĩnh

Bỗng chốc trở thành một kẻ yếu hèn

Trong nước mắt giàn dụa

Hắn tự hỏi rằng

Ta phải sống sao đây?

Cúp điện!

Hắn nhìn chằm chằm vào đóm thuốc

Thứ ánh sáng hoang đường mà nhiều kẻ cô đơn luôn thèm thuồng nó

Hắn rít một hơi dài

Hắn nằm vật lên chiếc ghế sô pha

Hai tay buông thõng xuống

Hắn nhìn lên trần nhà trong bóng đêm mù mịt

Làn khói trắng tỏa ra bềnh bồng đưa hắn về cái chốn phiêu linh

Hắn cười!

Khà khà khà

Hắn gằn giọng với một vẻ gì ghê gớm lắm

Đời ta! Đời ta! Ha ha ha

Hắn không sao giải thích cho những dòng nước mắt cứ tuôn ra

Thỉnh thoảng tim hân lại nhói lên

Nơi cổ họng hình như có cái gì đang nghẹn lại

Hắn cố lấy cái thứ quái đản đó ra khỏi người mình mà không được

Hắn ho, ho vì sặc khói thuốc quá nhiều

Hắn nấc, tiếng nấc càng to dần

Mà hắn nấc vì điều gì

Hắn cũng không hề biết

Hắn ngồi bật dậy, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc

Hắn lại cười

Nụ cười của hắn vô cùng kỳ lạ

Nhếch mép một cái, hắn cười

Cứ như vậy, hắn lập đi lập lại hành động đó

Hắn nhìn xung quanh

Nhưng không có ai

Hắn lần mò trong bóng tối

Căn phòng trọ âm u

Những nhà xung quanh họ đã đều đi ngủ

Hắn quờ quạng bước đi

Vô tình mảnh sành đã cứa vào chân của hắn

Máu chảy ra 

Hắn cảm giác có gì đó ướt dưới chân mình

Hắn lấy tay quệt lên và liếm láp

Hắn cười!

Hắn cứ cười như vậy suốt hàng giờ

Mà hắn đang cười ai

Hắn cười chính hắn

Kẻ háo danh, háo thắng bị cuộc đời dập cho một phen điêu đứng

Hắn lại nằm vật xuống chiếc ghế sô pha

Than rằng 

Hết rồi sao? Chẳng lẽ hết thật rồi sao?

Mà hắn có mất gì đâu mà hết

Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng

Hắn từng phá của gia đình biết bao lần

Hắn có tội vô cùng lớn nhưng mà hắn nào đã nhận ra

Cô ấy, người con gái đã hy sinh cả thanh xuân của mình để yêu thương hắn

Nhưng rồi cô ấy phải buông tay trong sự đắng cay và bất lực

Hắn bỗng gào to lên như kẻ điên loạn

Em ơi!

Chỉ hai tiếng ấy thôi mà mãi đến hôm nay hắn mới thốt nên lời

Em ơi!

Hắn chợt nhận ra mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá

Đó là tình yêu

Tình yêu của cô ấy đã giành cho hắn

Cô ấy đến với hắn không hề có một danh phận nào

Chưa từng được khoác lên mình chiếc áo cưới

Thế nhưng hắn đã đối xử với người ta vô cùng tệ bạc

Hắn lại gào to lên

Em ơi! 

Hắn sắp điên rồi

Hắn lại châm thêm điếu thuốc

Hắn cứ nhìn những làn khói bay lên

Hắn cười , hắn cười mãi mà lần này hắn mới hiểu là hắn cười ai

Hắn cười chính hắn

Hắn quay sang khinh bỉ chính mình

Một kẻ ba hoa giả nhân giả nghĩa

Một kẻ lưu manh, bội bạc, lừa tình

Hắn lại nhớ về cô ấy

Hắn lại kêu lên hai tiếng Em ơi !

Hắn điên cuồng bấm điện thoại gọi cho cô ấy

Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời

Hắn lại nằm vật ra chiếc ghế sô pha

Hắn nhìn lên trần nhà và lại khóc

Điện sáng

Căn phòng hiện lên trước mắt hắn cả một đống hội độn

Với mảnh sành, mảnh chai, mọi thứ vứt tứ tung , vỡ nát

Hắn cầm tấm ảnh của cô ấy lên và nói

Em ơi!

Từ đó về sau, hắn đã đi đâu mất

Cả khu nhà trọ không còn nghe thông tin về hắn nữa

Họ chỉ biết rằng ở trong căn phòng đó

Từng tồn tại một tình yêu

Của hai kẻ cô đơn

Nhưng họ đã sống hết mình với tình yêu đó

Mặc dù đời chế giễu đem pha.

XUÂN XA QUÊ

 Tác giả: Duy Sac 2018


Ôi quê hương ba mươi xuân xa cách

Chắc bây giờ chẳng ai nhớ nổi ta

Đất Sài Gòn đời phiêu dạt bôn ba

Chưa có thấy mùa xuân nào trọn vẹn


Tết năm nay lại tiếp tục xa nhà

Ta để mặc cho rượu cồn thiêu đốt

Tình yêu nào từng ấp ủ trong ta

Nay nó cứ xa dần như ảo ảnh


Xuân mình đã xa dần không trở lại

Mùa xuân kia nào có xá gì đâu

Mải mộng mơ đến bạc hết mái đầu

Chỉ nhận lại đớn đau và chua xót


Bạn khuyên nhủ rằng đừng nên nhớ nữa

Bởi tình kia chắc chắn sẽ không thành

Đàn ông mình phải có chút công danh

Thành sự nghiệp bao nhiêu tình cũng có


Mới nghe qua vẻ như là hợp lý

Nhưng thật ra do bạn chẳng hiểu gì

Mà thôi kệ tình mình thì mình hiểu

Nhớ quê hương chỉ biết nhớ mà thôi.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

HOÀNG HÔN PHU VÂN LÂU

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2007


Thành xưa lũy gạch trơ rêu mốc

Vắng lặng Ngọ Môn chẳng bóng người

Hoàng hôn mà nắng đâu chẳng thấy

Trời rả rích mưa suốt cả ngày


Ô kìa Nhã Nhạc đâu thế nhỉ

Ai hát mà sao nhịp phách buồn

Nam Ai nghe giống như than thở

Kèn trống kiểu gì não cả lòng


Rồi mưa tính đến khi nào hết

Có hận thù ai cứ khóc hoài

Trời có thật mưa hay đổ nước

Đúng thật là buồn cứ lê thê


Vân Lâu đang ngóng chờ ai đó

Mấy cái văn bia viết những gì

Mà thôi mặc kệ đời dâu bể

Ta vui chén rượu thế là xong

MÙA XUÂN VỀ EM YÊU ƠI !

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024


Ồ kìa chào cô em xinh tươi 

Mùa xuân đang đến, muôn hoa cười

Anh thấy người ta đang đám cưới

Hỏi em nhân duyên đã sao rồi


Ô kìa này cô em xinh tươi ơi

Lòng anh bỗng thấy mến em rồi

Hay là mình yêu nhau đi thôi

Hai ta cùng xây giấc mơ đời


Mùa xuân về em yêu ơi

Mừng xuân sang anh có đôi lời

Chúc mừng em thêm tuổi mới

Chúc tình hai ta sẽ thành đôi


Mừng xuân sang em yêu ơi

Mùa xuân thật quá tuyệt vời

Mừng quê hương mình đổi mới

Mừng thanh bình khắp nơi nơi


Ồ ố ô ô ô, ô ố ồ ô ô

Ồ ố ô ô ô, ô ồ ố ồ ô


Ô kìa cô em xinh tươi hỡi

Sao em lại không nở nụ cười

Anh có nói gì không đúng

Hay là em đã có ai rồi


Ô kìa cô em xinh tươi ơi

Anh thương em xin nhắn gửi đôi lời

Tấm lòng này không gian dối

Anh nguyện thương em suốt một đời


Yêu đi em ơi

Ta xây hạnh phúc

Yêu đi em ơi

Kết nối tình người

Yêu đi em ơi

Mùa xuân đẹp quá

Yêu đi em ơi

Cho đời sáng tươi


Ồ ố ô ô ô, ô ố ồ ô ô

Ồ ố ô ô ô, ô ồ ố ồ ô

HỌ KHÚC Ở HẢI DƯƠNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Nhà Đường đã đến lúc suy

Rất nhiều lãnh chúa thoát ly tranh quyền

Khắp nơi thành lập chính quyền

Các Tiết Độ Sứ từng miền ly khai

Giao Châu họ Khúc toàn tài

Quyết tâm lấy lại cơ đồ nước Nam

Nghìn năm nô lệ không cam

Người dân Giao Chỉ kiếp làm ngựa trâu

Họ Khúc nhân nhượng cúi đầu

Xin vua Đường một tước hầu nhỏ nhoi

Giao Châu cai quản trông coi

Đại La gầy dựng cơ ngơi dần dần

Hợp lòng trời, thuận ý dân

Nước nhà mỗi lúc có phần khá lên

Tiết Độ Sứ vẫn giữ tên

Khéo léo thần phục giữ bền biên cương

Hai nước bắt đầu giao thương

Biên giới phân định những đường ải quan

Về sau độc lập hoàn toàn

Bề ngoài vẫn phải hiền ngoan cúi đầu

Họ Khúc làm chủ Giao Châu

Mở ra cơ nghiệp bền lâu sau này

Khúc Thừa Hạo được lên thay

Xây dựng thể chế mỗi ngày rộng ra

Hình thành luật pháp nước nhà

Buổi đầu tuy vẫn chưa là chỉnh chu

Giáo dục phát triển từ từ

Quan lại các cấp cũng từ đó ra

Nhà Đường tan rã chia ra

Ngũ Đại thập quốc thế là đánh nhau

An Nam cũng bị thương đau

Họ Lưu ở xứ Quảng Châu muốn vào

Khúc Hạo cho con sang hầu

Mục đích hàng đầu là để dò tin

Nghiên cứu do thám tình hình

Biên giới túc trực quân binh mỗi ngày

Nam Hán cũng biết chuyện này

Nhưng chưa hề dám chọn ngày động binh

Nhiều năm trong cảnh yên bình

An Nam phát triển tự mình lớn lên

Khúc Hạo mất, Thừa Mỹ lên

Họ khúc tìm đến nhà Lương xưng thần

Nam Hán bực bội tinh thần

Kiếm cớ mấy lần chuẩn bị tấn công

Họ Lưu ỷ thế quân đông

Thủy Bộ hùng mạnh tấn công La Thành

Quân Nam thất trận tan tành

Nước Nam quay lại trở thành Giao Châu

Họ Khúc đã có công đầu

Hình thành một khúc dạo đầu hùng ca

Mở ra trang sử nước ta

Thời kỳ độc lập thật là vẻ vang


Duy Sac 2002


Ô NHIỄM KHÓI BỤI

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Mỗi ngày cả triệu cái xe

Chúng thải lượng khói đủ che mặt trời

Thế nên ô nhiễm phải rồi

Không đi xe nữa khí trời sẽ trong


Nghìn công trường đang thi công

Bụi từ đất đá bềnh bồng bay đi

Khỏi xây, khỏi dựng cái gì

Là không có bụi có chi để phiền


Mỗi nhà có một bếp ăn

Triệu nhà nấu bếp khói bằng mây xanh

Ta về với núi non xanh

Ăn lông ở lỗ trong lành an vui.

SỐ HƯỞNG

 Tác giả: Duy Sac 2026


Hai không hai sáu rồi

Ai còn đi xe máy

Nên phải sắm ô tô

Để cho thiên hạ nể


Hai không hai sáu rồi

Ai mà đi làm nữa

Cứ ở nhà nằm ngửa

Tiền vào túi tự nhiên


Hãy đầu tư tài chính

Để cuộc sống sang giàu

Để cho đời sung sướng

Không làm cũng có ăn


Tiền đầu tư ở đâu

Cứ về nhà gom hết

Có cái gì bán được

Bán sạch để có tiền


Không có gì để bán

Thì kiếm cái sổ hồng

Hay vài ba mảnh đất

Bán lấy tiền đầu tư


Tiền rồi đẻ ra tiền

Cứ nằm nhà mà hưởng

Nếu đầu tư mà lỗ

Ra gầm cầu ngâm thơ


Hai không hai sáu rồi

Phải mua ô tô thôi

Chứ đừng đi xe máy

Hèn mọn cả một đời


Đầu tư tài chính thôi

Đem tiền cho chúng đớp

Xong chúng đi mất hút

Mình đi kiện củ khoai

TIỀN ƠI !

 Tác giả: Duy Sac 2018


Tiền ơi tiền ở nơi đâu

Để cho ta bạc mái đầu vì mi

Không tiền em đã bỏ đi

Tiền là cái thứ chi chi trên đời


Còn tiền ẹm.goi anh ơi

Không tiền em chỉ cười thôi chẳng nhìn

Em lấy tiền để làm tin

Anh giờ tay trắng biết tìm em đâu


Em mơ cuộc sống sang giàu

Anh cày cuốc mãi chỉ đầu bạc thêm

Thôi thì đành tạm biệt em

Để cho em đến bến mơ một mình


Anh chỉ mơ mái gia đình

Hạnh phúc nho nhỏ chúng mình có nhau

Gìau nghèo có xá chi đâu

Chẳng qua cái mộ khác nhau bề ngoài


Tài thì anh chẳng hơn ai

Anh chỉ có mỗi cái tài nói suông

Nói nhiều sẽ khiến em.buồn

Nhưng mà không nói anh buồn nhiều hơn


Ạnh chưa từng có oán hờn

Vì anh lo phải kiếm cơm mỗi ngày

Yêu nên nói toạc ra ngay

Em chê thì chịu anh đây không buồn.


Em yêu ai kệ em luôn

Anh không bàn tán và buôn chuyện người

Anh hiểu trong cõi cuộc đời

Vui xong lại khóc thế thôi em à.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THƠ NGÔN TÌNH 09

 

Tác giả: Duy Sắc 2019


Em buồn ướt hết khoé mắt sầu

Lòng anh rả rích trận mưa ngâu

Vui cười một chút em yêu dấu

Cho cầu Ô Thước nối hai đầu


Anh yêu người lắm tặng một câu

Rằng em như trăng sáng trên đầu

Tình em anh mãi hoài chôn giấu

Chỉ đợi người ta chịu gật đầu


Tình ta ấp ủ đã dài lâu

Mưa gió đời nào xá chi đâu

Lòng em anh đã tường rất thấu

Nợ duyên ta chớ có cưỡng cầu


Đời anh sương gió lắm dãi dầu

Chữ tình nghĩ bạc hết tóc râu

Biết có bến nào cho neo đậu

Để những đêm về khỏi lo âu.

TẠI SAO EM HỎI

 Tác giả: Duy Sac 2019


Hồi anh đôi mươi 

Em đang ở đâu

Bây giờ em đến

Anh sắp bạc đầu


Tự nhiên em hỏi

Anh biết nói gì

Yêu thì yêu đi

Nói nhiều cho mệt


Anh đâu có biết

Tình không thể hiểu

Mà hiểu làm gì

Hiểu rồi lại chán


Kệ nó đi em

Mình vui là được

Ai nào biết trước

Biết đã khác rồi


Cứ thế nhé em

Không cần giải thích

Ai cũng thế mà

Đời là vay trả


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐỒNG TIỀN

 

Tiền nhiều mà để làm gì

Không tiền phải cố lo đi kiếm tiền

Tiền nhiều mua được thần tiên

Tiền nhiều cuộc sống trở nên huy hoàng


Tiền nhiều đời trở nên sang

Tiền nhiều, bè bạn, họ hàng nể nang

Tiền nhiều nhà cửa dát vàng

Tiền nhiều luôn có nhân sâm, yến sào


Tiền nhiều đẳng cấp mình cao

Tiền nhiều được xếp chung vào đại gia

Tiền nhiều bằng hữu đầy nhà

Tiền nhiều đời sống xa hoa uy quyền


Không tiền cuộc sống đảo điên

Kêu gào, lạy lục kiếm tiền khắp nơi

Không tiền nghèo khổ cuộc đời

Không tiền phải đổ mồ hôi tối ngày


Không tiền đời lắm đắng cay

Không tiền bè bạn chẳng ai thèm nhìn

Không tiền nói chẳng ai tin

Không tiền khó kiếm mảnh tình vắt vai


Tiền nhiều thể hiện mình tài

Tiền nhiều nên chẳng sợ ai nói gì

Tiền nhiều tiếng nói có uy

Tiền nhiều dù khó việc gì cũng xong


Tiền nhiều bằng mặt bằng lòng

Tiền nhiều từ đục thành trong mấy hồi

Tiền nhiều tôi thể hiện tôi

Tiền nhiều tôi có cái tôi hơn người


Không tiền lo toát mồ hôi

Không tiền khi ốm chỉ ngồi cầu kinh

Không tiền ai cũng khinh mình

Không tiền nói chẳng ai tin điều gì


Tiền nhiều mà để làm gì

Làm sao mình biết trong khi không tiền

Tiền làm mọi thứ đảo điên

Bất công, lừa lọc vì tiền cả thôi


Tiền là mạch máu cuộc đời

Chỗ nào tiền ứ là nơi bệnh rồi

Bệnh thì phải chữa ngay thôi

Để cho dòng máu cuộc đời lưu thông.


Duy Sắc 2021

THẦY PHÁN

 Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Thầy xem rồi phán anh nghèo

Anh xem anh phán thầy nghèo như anh

Hai người nghèo bói đời mình

Bói xong lại nghĩ là mình bói sai


Thầy kia vì nghĩ mình tài

Nên ông ấy bảo anh sai quẻ rồi

Thầy rằng những kẻ như tôi

Chẳng qua chưa gặp được thời đó thôi


Anh rằng ông phán đời tôi

Chắc là quẻ cũng sai rồi chắc luôn

Tôi là người quá tài năng

Làm sao có thể nghèo nàn được đây


Thầy rằng mấy cái vụ này

Thiên cơ huyền diệu ai hay đường nào

Chắc gì là đã đúng đâu

Ông còn non lắm quẻ nào cũng hư


Hai người tranh luận hơn thua

Bà già bên cạnh liền cười rõ to

Rằng bay chắc bị khùng à

Tao nghe mệt quá biến đi cho nhờ


Một thằng cái mặt cà đơ

Một thằng như kẻ ẫm ờ thế kia

Tụi bay số má cái gì

Đồ thứ làm biếng nghèo là đúng thôi.

CÂU CHUYỆN TÌNH ĐẦU NĂM

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019


Xuân sang trên khóm hoa đào

Mùi hương hoa trái ngọt ngào bay xa

Phố phường vang những khúc ca

Có cô em gái xa nhà cô đơn

Nàng càng cảm thấy buồn hơn

Khi người yêu đã giận hờn chia tay

Tâm tư ủ dột cả ngày

Thất tha thất thểu mặt mày buồn tênh

Chiều xuân bóng nắng chênh vênh

Nàng mơ về cõi bồng bềnh xa xôi

Một vùng xanh thẳm núi đồi

Cỏ hoa tươi tốt có đôi nhân tình

Trai tài yêu một gái xinh

Vui trong khung cảnh yên bình mênh mông

Trời se cho mối tơ hồng

Duyên nợ vợ chồng bền chặt trăm năm

Thình lình có một khách thăm

Nàng đang chống cằm, giật bắn người lên

Nàng rằng xin hỏi họ tên

Hỏi anh có phải nhà bên kia à

Nhìn anh thật lạ quá ta

Biết em không đó sao mà qua đây

Khách rằng anh ở gần đây

Anh về đón Tết sum vầy mẹ cha

Mấy bữa thấy em vào ra

Anh hỏi mới biết em là sinh viên

Chẳng hay em có thấy phiền

Anh muốn trò chuyện với em đôi lời

Cô gái nghe vậy trả lời

Rằng cảm ơn đã có lời hỏi han

Em  tưởng anh là công an

Nên định lấy giấy tuỳ thân ra rồi

Anh đã đến xin mời ngồi

Bây giờ em có mình thôi anh à

Bạn bè chúng đã về nhà

Em kẹt nhiều việc thành ra không về

Em đang ngồi nghĩ đến quê

Nhớ ba và má não nề tim gan

Nhưng mà không dám thở than

Người ta mà biết họ bàn vào ra

Chàng trai nghe vậy xót xa

Rằng em thu xếp rồi về nhà đi

Công chuyện có đáng là gì

Cả đời mình chứ đáng chi lúc này

Cô gái buồn nhìn hoa bay

Chàng trai nói tiếp em này nghe anh

Xa cha cách mẹ sao đành

Mùa xuân là lúc ta giành cho nhau

Chia vui để xoa buồn đau

Cho tình nghĩa được trước sau vẹn toàn

Cuộc sống ai cũng lo toan

Đều phải tính toán miếng ăn mỗi ngày

Nhưng Tết thì phải nghỉ tay

Ta có vài ngày thăm viếng người thân

Cô gái cảm thấy phân vân

Vì cô không có người thân để về

Trong lòng đau xót tràn trề

Cô rằng thiệt lắm chuyện gê anh à

Đó là việc của người ta

Anh nhiều chuyện để hỏi mà làm chi

Về quê nào có được gì

Họ hàng ai có mấy khi đến nhìn

Số em bị mọi người khinh

Từ nhỏ chỉ có một mình mà thôi

Ba mẹ em mất cả rồi

Em là một đứa mồ côi anh à

Anh còn có mẹ có cha

Anh chắc hẳn đã rất là được thương

Năm sau em sắp ra trường

Em cố ở lại kiếm đường mưu sinh

Cảm ơn anh đã thương tình

Nhưng em rất biết phận mình anh ơi

Chàng trai nghe vậy than trời

Rằng em nói thiệt những lời ấy sao

Vậy mà anh có biết đâu

Anh nói không phải chỗ nào bỏ qua

Cô gái nức nở khóc oà

Đời em khổ quá ai nào biết cho

Từ nhỏ em phải tự lo

Em lớn lên ở trong chùa đã lâu

Kinh kệ ngấm hết trong đầu

Nhân nghĩa đạo lý ngàn câu đã tường

Nhưng mà thiếu thốn tình thương

Vòng tay cha mẹ đêm trường vuốt ve

Người yêu em cũng đã chê

Vì em không có một quê để về

Nhiều khi buồn não buồn nề

Bạn bè chúng nó có quê có nhà

Thôi anh để mặc em mà

Anh về đi nhé mẹ cha đang chờ

Chàng trai nói anh không ngờ

Từ nãy đến giờ đã khiến em đau

Dù sao mình đã gặp nhau

Anh mời em nhé một câu chân thành

Em đi chợ Tết với anh

Chúng ta hy vọng sẽ thành bạn nhau

Anh nào có dấu em đâu

Anh cũng như thế chứ đâu hơn gì

Anh từ nhỏ sống với dì

Mẹ cha anh cũng đã đi cả rồi

Nhà dì anh gần đây thôi

Chúng ta sang đó xong rồi đi chơi

Đây là duyên đó em ơi

Ta hãy quên hết cuộc đời buồn đi

Thế là đôi bạn thầm thì

Mùa xuân nó đã xua đi đau buồn

Hai người nước mắt cứ tuôn

Đêm xuân không ánh trăng suông mơ màng

Cả hai dạo bước lang thang

Đôi tim nhỏ bé rộn ràng tiếng yêu.

NGỌN CỜ TÂY SƠN

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Cuối thời Trịnh Nguyễn phân tranh

Nhân dân cùng quẫn biển xanh cũng sầu

Nồi da sáo thịt mà đau

Quân thù ngoài cõi thi nhau chúng cười

Lũy Thầy chồng chất xương người

Sông Gianh loang đỏ máu tươi đồng bào

Tiếng than uất ức nghẹn ngào

Nước nhà nội chiến đau nào khôn nguôi

Tây Sơn hào kiệt ba người

Kéo cao cờ nghĩa chí dời núi non

Hội thề tình nghĩa sắt son

Anh hùng áo vải nổi cơn bão bùng

Đàng trong quan lại phát khùng

Nghĩa quân lớn mạnh chí hùng phất cao

Vua tôi chúa Nguyễn lao đao

Tây Sơn thừa thắng tiến vào Phú Xuân

 Kinh kỳ tang tóc muôn dân

Nghĩa quân cướp bóc muôn vàn ngọc châu

Hội An phố xá đẹp giàu

Một phen binh lửa nát nhàu ra tro

Thầy trò nhà chúa thua to

Nguyễn Ánh tháo chạy xuống đò vào Nam

Bao lần thoát chết gian nan

Mượn quân Xiêm để mà sang báo thù

Tây Sơn thanh thế đang to

Lòng dân phấn khởi hướng về nơi nơi

Xiêm La ở tận xa xôi

Quân hơn mười vạn tức thời kéo sang

Ruộng vườn nhà cửa tiêu tan

Gieo bao oán hận tóc tang đầy trời

Căm thù trỗi dậy nơi nơi

Tướng quân Nguyễn Huệ vượt khơi diệt thù

Miền Nam sông nước mịt mù

Rạch Gầm Xoài Mút gầm gừ sóng dâng

Tây Sơn thu phục lòng dân

Bày binh bố trận muôn phần quy mô

Tiên phong khiêu chiến vờ thua

Quân Xiêm ỷ mạnh cứ lùa xông lên

Giữa dòng pháo nổ vang rền

Quân ta bọc hậu hai bên đánh vào

Giặc Xiêm vỡ trận lao nhao

Nhảy sông bỏ chạy thét gào khóc than

Soái thuyền trúng đạn vỡ tan

Tướng Xiêm hoảng loạn vội vàng thoát thân

Tây Sơn thúc dục tiến quân

Quân Xiêm kinh vía co chân lên đầu

Sông loang máu giặc đỏ ngầu

Hân hoan chủ tướng mở câu khải hoàn

Xiêm La mười kiếp kinh hoàng

Thuyền về đến nước phách hồn lạc bay

Rượu đào nâng chén chưa say

Quân trang vội vã liền ngay lên đường

Thăng Long bình định chiến trường

Chín đời họ Trịnh lên đường về quê

Phục hưng dòng dõi nhà Lê

Ngọc Hân công chúa phu thê vẹn bề

Non sông chưa lặng cơn mê

Ai ngờ Hữu Chỉnh trở về phân tranh

Nước nhà chia cắt sao đành

Truyền ngay Văn Nhậm ra giành Thăng Long

Quân reo vũ bão như giông

Nhà Lê đến số bại vong ý trời

Nguyễn Hữu Chỉnh bị tiêu đời

Cũng vì không gặp đúng thời mà thôi

Vũ Văn Nhậm lại khinh người

Uổng công thờ chúa để rồi lại toi

Lê Chiêu Thống đứng chơi vơi

Tiếc cho cơ nghiệp bao đời tổ tiên

Mãn Thanh đương lúc cơn thèm

Vua Lê cầu cứu vội liền phát quân

Khen thay tổng đốc họ Tôn

Dẫn hai mươi vạn oan hồn tiến sang

Giặc kiêu căng rất ngang tàng

Tướng Ngô Thì Nhậm phải bàn lui quân

Tam Điệp tạm trú nghỉ chân

Chờ quân tiếp viện Phú Xuân vài ngày

Họ Tôn chém giết thẳng tay

Vụ mùa cây trái ruộng cày tiêu tan

Thăng Long đổ nát điêu tàn

Bút thiêng cũng phải phàn nàn trời xanh

Phố phường mùi máu hôi tanh

Cung vàng điện ngọc tanh bành xác xơ

Vương thân hoàng tộc láo lơ

Anh Tôn Sĩ Nghị cứ vơ tha hồ

Nào vàng nào gái lụa tơ

Rồi kèn rồi trống cả mồ cũng moi

Nước non mặc kệ cứ trôi

Hồng Hà cuộn sóng sục sôi căm hờn

Còn nhục nào để mà hơn

Hoàng triều quì gối dưới chân giặc thù

Bắc hà đêm phủ âm u

Lòng dân ly tán sỹ phu gục đầu

Phú Xuân nghe thấy mà đau

Tây Sơn giương ngọn cờ đào tiến ra

Lời thề rửa nhục sơn hà

Nước Nam thống nhất một nhà yên vui

Toàn quân quyết chiến không lui

Anh hùng Nguyễn Huệ lên ngôi giữa rừng

Xưng là hoàng đế Quang Trung

Thăng Long xuất phát thanh trừng Mãn Thanh

Ngày đêm thần tốc tiến nhanh

Kịp về Tam Điệp hội thành đại quân

Đương thời trời sắp vào xuân

Mai vàng khoe sắc xa gần hương bay

Quân dân khắng khít vui thay

Một lòng quyết chí đánh bay kẻ thù

Quân đi gió bụi mịt mù

Quang Trung uy dũng khí như quần hùng

Trên bành voi chiến ung dung

Xông pha vào giữa trùng trùng quân Thanh

Hà Hồi đồn lũy tan tành

Ngọc Hồi tướng giặc phải đành lên thiên

Giặc hoang mang đến phát điên

Anh Tôn tổng đốc láo liên chạy dài

Khổ thân cái bọn ngoại lai

Thây vùi sông rộng thây ngoài ruộng nương

Thăng Long ngùn ngụt chiến trường

Chiến bào dũng tướng khói vương xám xì

Vua Lê theo Nghị ra đi

Ngậm ngùi nuốt lệ khắc ghi hận thù

Nào ngờ để nhục nghìn thu

Tội danh bán nước tiếng nhơ muôn đời

Quang Trung anh dũng hơn người

Một trang mãnh tướng rạng ngời chiến công.


NguyenDuySac 2003

ĐÊM DÀI LẮM MỘNG

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Đêm nay nó thật là dài

Đêm mai chắc nó cũng dài thế thôi

Đêm mốt chắc cũng thế rồi

Đêm tới chắc cũng dài thôi, đêm mà

Bao đêm trong cuộc đời ta

Bao đêm mình cũng đi ra đi vào

Bao đêm mình cũng chiêm bao

Bao đêm mình đã ngẹn ngào suy tư

Đêm nào thân xác mệt nhừ

Đam mê cháy bỏng còn dư âm hoài

Đêm nào inh ỏi lỗ tai

Gia đình cãi vã, lọ, chai văng đầy

Đêm nào hạnh phúc vui vầy

Nụ cười tròn trịa nở đầy vành môi

Đêm nào lo toát mồ hôi

Điện thoại đòi nợ liên hồi chuông reo

Đêm nào lo lắng cái nghèo

Đồng lương ít ỏi bỏ heo để giành

Đêm nào cầu khẩn lòng thành

Thánh thần phù hộ cho nhanh sang giàu

Đêm nào thang thuốc ốm đau

Người thân săn sóc đượm màu yêu thương

Đêm nào lang bạt ngoài đường

Một mình đi khắp phố phường ngắm trăng

Đêm nào không tiếng nói năng

Ngôi nhà trống vắng, đầu căng nỗi buồn

Đêm nào nước mắt cứ tuôn

Soi gương cảm nhận một gương mặt gầy

Đêm nào tình nghĩa tràn đầy

Tinh thần hưng phấn để xây gia đình

Đêm nào mơ mộng cuộc tình

Để rồi ta tự trách mình cô đơn

Đêm nào không tiếng dỗi hờn

Ta ngồi thèm muốn những cơn kêu gào

Đời còn đêm biết là bao

Biết có đêm nào ta hết là đêm

Đêm về lắm mộng vào thêm

Ta mơ gì mãi khi đêm nó về.

NỬA ĐỜI XA QUÊ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Quê hương xa vời vợi

Đã mấy chục năm rồi

Bờ tre và bến nước

Chắc bao lần đổi thay


Quê hương luôn mời gọi

Trông mong người trở về

Họ hàng luôn thắc mắc

Sao mình chẳng thăm quê


Ngày ra đi từng hẹn

Thành danh rồi trở về

Nhưng đời chưa như ý

Đành lánh mặt trốn đi


Quê hương là đất mẹ

Nơi cắt rốn chôn nhau

Là quê cha đất tổ

Là ký ức hàng đầu


Hơn nửa đời xa quê

Lang thang nơi phố thị

Mồ hôi hòa nước mắt

Vẫn chưa biết ngày về


NDS

LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2018


Mùa đông trên những áo len

Thành phố lẳc rắc ánh đèn trong mưa

Anh ngồi bên cạnh song thưa

Chiếc rèm vải cũ mới vừa được thay

Nhìn ra mấy vệt mưa bay

Kỷ niệm khơi lại những ngày mình quen

Những trang lưu bút tuy hoen

Nhưng mà màu mực thân quen vẫn còn

Màu phượng đỏ chưa phai son

Mặc dù hoa đã bị giòn vì khô

Một chồng ký ức khổng lồ

Chúng đang lần lượt xếp vô trong đầu

Định gọi điện nói vài câu

Tuy nhiên sợ nói chuyện lâu tốn tiền

Anh lôi giấy bút ra liền

Cặm cụi hý hoáy cố biên thư tình

Đầu thư anh có chút tình

Mong điều tốt đến gia đình của em

Trong tiếng gió rít qua rèm

Anh có cảm nhận như em thì thầm

Sau vài giây phút trầm ngâm

Anh bày tỏ hết nội tâm của mình

Rằng thuở mình còn học sinh

Cái bữa tốt nghiệp tụi mình chia tay

Anh tính nói em câu này

Mà sao lúc đó hồn bay chỗ nào

Tự nhiên thấy nó sao sao

Tim đập cứ loạn cào cào cả lên

Buột miệng anh mới hỏi tên

Em rằng: nhảm quá hỏi tên làm gì

Nói cho lè lẹ cái đi

Tui còn có buổi luyện thi nữa nè

Học chung trải mấy mùa hè

Giờ này còn đứng lè nhè hỏi tên

Thôi ông đứng đó mình ên

Tui về cho kịp để lên học thầy

Anh nghe em nói đến đây

Mắc cỡ muốn chết, mặt ngây đứng nhìn

Anh còn nhớ mãi như in

Em rằng : sao cứ đứng nhìn mặt tôi

Mệt quá về lẹ đi thôi

Thiệt là phiền phức cho tôi quá mà

Nhanh về nhà học đi cha

Không thì ba má sẽ la cho giờ

Cái mặt anh cứ cứng đơ

Lầm bầm ấp úng ờ ờ rồi đi

Cuối cùng cũng chẳng nói gì

Hai đứa ngoảnh mặt cùng đi hai đường

Bữa đó anh tính nói thương

Rằng tụi mình sẽ ra trường lấy nhau

Không hiểu sau anh làu bàu

Nói hoài không nổi một câu tỏ tình

Bữa nay em có gia đình

Anh lại ngồi viết thư tình làm chi

Nó đâu có lợi ích gì

Anh đành xé bỏ nó đi cho rồi

Nhớ em thì nhớ vậy thôi

Ván nay đã đóng thuyền rồi còn đâu

Chúng mình tóc cũng pha màu

Một câu hạnh phúc chúc nhau đủ rồi.