Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

SÂU LẮNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Lòng người sâu như biển

Lời nói sắc như dao

Sự dối trá ngọt ngào

Hủy hoại tình nhân loại


Đằng sau lời khen ngợi

Là nụ cười giả trân

Cái nhếch mép bất cần

Lòng tham thì vô đáy


Giọt nước mắt hôm nay

Là hận thù mai này

Cái nhìn đầy trìu mến

Dấu hiệu của đắng cay


Ai chân thành với ai

Chỉ có ai mới biết

Nỗi buồn nào tha thiết

Để cả đời thương nhau


Ôi thế giới diệu kỳ

Ta là ai thế nhỉ

Ta chỉ biết cứ đi

Đi mãi thành cát bụi

TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004


Ta là người Việt Nam

Kiên cường và bất khuất

Hào khí bốn nghìn năm

Muôn đời cuồn cuộn chảy


Một nghìn năm Bắc thuộc

Máu đổ khắp non sông

Kẻ thù kia tàn bạo

Ta vẫn đứng ngoan cường


Trong nhịp trống đồng vang

Lớp lớp người xông trận

Ta hiên ngang đi tới

Bao chiến công oai hùng


Dù trăm năm nô lệ

Kẻ thù rất hung tàn

Chúng điên cuồng bạo ác

Ta vẫn vững cơ đồ


Việt Nam ơi! Việt Nam

Thăng Long rồng bay lên

Phất phới ngọn cờ hồng

Hồn núi sông bất diệt


Việt Nam ơi! Việt Nam

Ta vững vàng tiến bước

Tiếp nối đời ông cha

Xây non nước thái bình


Ôi Việt Nam bất diệt

Ôi Việt Nam muôn năm

Ta đi dưới sao vàng

Đời đời sẽ vinh quang

GIỐNG RỒNG TIÊN BẤT KHUẤT

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003


Ơi việt nam, giống rồng tiên bất khuất

Bốn nghìn năm ta anh dũng kiên cường

Tiếng trống đồng thúc giục bước hùng anh

Ta xông tới bao kẻ thù khiếp vía


Ơi việt nam một nghìn năm bắc thuộc

Ta hiên ngang vẫn kiêu hãnh ngoan cường

Quyết một lòng gìn giữ lấy quê hương

Cho nòi giống mãi trường tồn muôn thuở


Ơi việt nam một trăm năm nô lệ

Bao hận thù nuôi dưỡng chí quật cường

Cờ hồng bay thắp sáng cả quê hương

Nền độc lập được hồi sinh từ ấy


Việt nam ơi hôm nay thời đại mới

Ta dựng xây một đất nước văn minh

Trong khó khăn ta không ngại hy sinh

Vì khát vọng nền thái bình muôn thuở


Ta đi tới trong bình minh tươi sáng

Ta đi tới xây cuộc đời vinh quang

Độc lập tự do và hạnh phúc

Việt nam ta bền vững đến muôn đời

NGÀY MAI VINH QUANG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003


Ôi Tổ Quốc thân yêu

Ta đang đi trên con đường

thời đại mới

Hào khí của ông cha

dẫn dắt bước chân ta


Bốn ngàn năm lịch sử

Bốn ngàn năm oai hùng


Từ ánh lửa hông hoang

Nơi Việt Trì Phú Thọ

Bố Lạc Long Quân

đã gầy dựng một giang sơn


Trong tiếng trống đồng thúc giục

Lớp lớp người dân đoàn kêt lại

Tay trong tay chung chí lập cơ đồ


Việt Nam ơi! ngày mai vinh quang

Việt Nam ơi! muôn năm bất diệt

Cờ đỏ sao vàng bay khắp muôn phương

Việt Nam ơi! dân tộc hùng cường

THANH NIÊN TIẾN LÊN

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004


Tiến bước dưới cờ đào

Ta đi xây đời mới

Lấp lánh ánh vàng sao

Dẫn đường ta đi tới


Vì quê hương mai sau

Thanh niên luôn sẵn sàng

Không ngại gì gian khổ

Xông pha nơi tuyến đầu


Dù rừng sâu núi cao

Dù sóng biển đông gào

Dù mưa dầm bão tố

Ta quyết chí bền gan


Vì việt nam muôn năm

Vì việt nam giàu đẹp

Người thanh niên hôm nay

Trung với nước một lòng


Một dòng máu anh hùng

Vẫn đang cuồn cuộn chảy

Bao chiến công lẫy lừng

Sử sách truyền muôn năm


Ta thanh niên việt nam

Yêu nước và giữ nước

Chung một lòng son sắt

Kiên cường và hiên ngang

QUYẾT CHIẾN

Tác giả: Duy Sắc 2004


Thiên trường ơi, thăng long ơi

Quê hương mịt mù khói lửa

Vó ngựa kẻ thù giày xéo lên đất mẹ thân yêu


Ngậm hờn căm ta nung nấu chí quật cường

Hận giặc Thát mà lòng đầy uất ức

Khoác áo chinh y

Tay vung gươm thép

Thề với núi sông,

ta quyết tâm rửa sạch mối thù này


Ôi thăng long yêu dấu

Ôi kinh thành đau thương

Vùng lên hỡi thần dân trăm họ

Rồi mai này lịch sử sẽ lưu danh

Hào khí Đông A lưu truyền mãi muôn đời

Hồn thiêng sông núi hỡi

Có thấu hiểu lòng ta


Quyết chiến

Thề quyết chiến

Xông lên

Cùng xông lên

Ta đánh đuổi giặc thù

Ngày trở về vinh quang

Non sông ta thái bình

Muôn đời dòng giống Việt

Vinh quang ngời sử xanh.

TRƯNG NỮ VƯƠNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003


Đời nô lệ trăm đắng ngàn cay

Thân phận người chẳng khác cỏ cây

Giawjc tàn bạo thẳng tay đàn áp

Máu đào rơi chảy khắp sơn hà


Phận nữ lưu chân yếu tay mềm

Lòng yêu nước vẫn luôn nung nấu

Hận quân Hán tham tàn bạo ngược

Mối thù chồng quyết trả cho xong


Hai chị em thề với đất trời

Quyết rửa sạch thù nhà nợ nước

Trống đồng giục đoàn quân tiến bước

Anh hùng xông lên diệt quân thù


Ngọn cờ đào phất phới bay cao

Vùng Lĩnh Nam đất trời rung chuyển

Giặc tháo chạy kinh hồn khiếp vía

Cõi trời nam sử sách vang danh


Trưng Nữ Vương ngời sáng sử xanh

Bậc nữ kiệt tài ba xuất thế

Giống Lạc Hồng oai phong lẫm liệt

Hồn núi sông lưu mãi muôn đời

HÀO KHÍ THĂNG LONG

 Tác giả: Duy Sắc 2004


Ầm ầm vó ngựa Nguyên Mông

Sơn Hà Đại Việt chất chồng gian nguy


Biên thùy báo quân Nguyên xâm lược

Trời Thăng Long u uất hờn căm

Vua tôi quyết chí đồng lòng

Một phen phải lập chiến công diệt thù


Hịch truyền khắp lời thề Sát Thát

Trống đồng vang thúc dục hùng anh

Toàn dân rời bỏ kinh thành

Vườn không nhà trống chiến tranh lâu dài


Tiếng trống trận khắp nơi vang dậy

Máu đào tuôn loang đỏ suối sông

Giặc Nguyên bốn phía tấn công

Bao nhiêu chiến sỹ anh hùng sa cơ


Thành Thăng Long điêu tàn đổ nát

Lửa thù thiêu trụi hết văn minh

Quê hương tan tác điêu linh

Còn đâu cảnh cũ thái bình an vui


Dòng sông cái nước dâng uất hận

Chí anh hùng nung nấu hờn căm

Quân thù ảo tưởng chiến công

Quân Trần trở lại hiệp đồng bao vây


Giặc khiếp vía bỏ thành tháo chạy

Quân nhà Trần xốc tới xung phong

Hội vang tiếng trống mừng công

VInh quang hào khí Thăng Long muôn đời

VỌNG KIM LANG

 Tác giả: Duy Sắc 2004


Ánh trăng ơi ! Ngươi ở tít trên trời

Ngươi có thể chuyển lời cho chàng ấy

Nơi quê nghèo, thiếp nhớ chàng biết mấy

Đời chinh nhân vùng vẫy chốn biên thuỳ


Khi Sơn Hà đang vào cảnh lâm nguy

Lũ giặc quỷ gây biết bao tang tóc

Lửa ngút trời, trẻ thơ vang tiếng khóc

Mả tổ tiên bị bới móc cả lên


Chàng xông pha nơi mũi đạn làn tên

Chí anh dũng vượt lên trên tất cả

Biết ngày nào mới thôi cơn giặc dã

Chàng sẽ về với lại mái nhà xưa


Thiếp nhớ lời chàng nói buổi tiễn đưa

Chàng không sợ gian nguy nơi chiến tuyến

Mà chỉ lo ở nhà lòng người biến

Máu và xương cống hiến bị lãng quên


Thiếp giữ đây còn mãi một lời nguyền

Dạ chung thuỷ chính chuyên không thay đổi

Chàng yên lòng đừng nghi ngờ chi vội

Thiếp chờ ngày thắng lợi để thành đôi.

CHIỀU TRÊN BÈ CÁ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2008 


Cái ao cá mênh mông thoáng mát

Những chiếc cầu vang tiếng hát ngao

Dưới ao cá cứ lao nhao

Hoàng hôn đổ xuống bắn vào mắt ai


Sông miền Tây bờ bao rất rộng

Những gốc bần ruồi nhặng vo ve

Sỉn say cho chó ăn chè

Đàn kìm mấy khúc cả bè hò dô


Em cưng gê, má đào đỏ ửng

Áo bà ba ôm sát eo thon

Mảnh khảnh , yểu điệu , mi nhon

Em bảo rằng vẫn còn son anh à


Đêm mùa hạ mưa dầm lán lá

Ánh đèn lu muỗi cứ là là

Em cầm chiếc áo khoác qua

Rằng anh hãy mặc kẻo mà cảm hen


Trong câu nói tình người chất phác

Một nụ cười mát dạ mát lòng

Đời anh phiêu bạt long đong

Mến em anh chỉ mơ trong giấc nồng


Em tạm biệt tặng vài ký cá

Rằng chia tay biết hẹn ngày nào

Anh cúi mặt, lòng nao nao

Tự nhiên lại muốn lao vào ôm em.

ĐÀN ÔNG DẠI

 Tác giả: Duy Sac


Đàn ông khờ dại vô cùng

Cố gắng vất vả chiều lòng người thương

Nếu mai lỡ bước cùng đường

Chắc gì người ấy còn thương yêu mình


Thời gian thử thách cuộc tình

Xa nhau mới biết là mình thương ai

Chứ mà gặp gỡ mỗi ngày

Có gì để nói rằng ai thương mình


Đàn ông nghèo sẽ bị khinh

Giàu lên một chút thì tình theo đông

Khổ cho thân phận đàn ông

Một đời chỉ cố làm chồng người ta


Người buồn người mới cần ta

Người vui người chẳng xem ta ra gì

Không lo được sẽ bị chê

Lo nhiều lại bị cho rằng si mê


Vậy thôi thì mặc kệ đi

Mình lo mình trước lo chi cho người

Cứ vui cho hết cuộc đời

Cứ chơi cho đáng cuộc chơi của mình

LŨ VỀ CAO NGUYÊN

 Tác giả: Duy Sắc 2025


Anh nghe tin quê em có lũ

Dẫu biết rằng em ở Sài Gòn

Nhưng ba mẹ, người thân ở đó

Chắc trong lòng em cũng lắm lo


Cao nguyên ấy chưa hề có lũ

Nhưng năm nay nước lại đổ về 

Chắc có thể do rừng bị phá

Nên nước tràn không có gì ngăn


Em có ổn hay không em hả

Nhớ hãy đăng cảm xúc anh xem

Để anh biết là em vẫn ổn

Cho trong lòng bớt chút nỗi lo


Nhìn lũ cuốn nhà tan cửa nát

Mới thấy người ta rất thương nhau

Ai cũng mong trời yên gió lặng

Để muôn người được sống bình an.

HẾT MÙA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Lại Trung Thu nữa rồi sao

Hôm nay tháng bảy mới vào mười lăm

Mình nhìn trăng đẹp giữa rằm

Tưởng đang là rằm tháng tám Trung Thu 

Thời gian nhanh quá vù vù

Thế là bốn chục Trung Thu rồi à

Sao mà nhanh quá vậy ta

Đúng cuộc đời là một giấc chiêm bao

Mình mới tí tởn hôm nào

Cùng mấy thằng bạn xếp sao làm đèn

Đêm trăng đánh trống thổi kèn

Lấy cái lọ thiếc nấu đèn cầy chơi

Tuổi thơ nhộn nhịp quá trời

Giờ mỗi một đứa dòng đời lang thang

Đứa trong nhung lụa cao sang

Đứa có quyền tước họ hàng vẻ vang

Đứa thiếu thốn chạy dọc ngang

Đứa tù tội bởi trái ngang nỗi lòng

Đứa chết ỉu trả nợ xong

Mình còn cứ vẫn long đong vậy hoài

Buồn giờ vẫn chưa nguôi ngoai

Tâm hồn uể oải biết gì làm vui

Hay là đánh giấc ngủ vùi

Quên những ngậm ngùi trước ánh trăng trong

Bánh người ta đã nướng xong

Nhưng mình phải cố dằn lòng không mua

Bánh ngon ăn lắm cũng chua

Tình yêu hết mùa cũng đắng và cay

AI BIẾT AI ?

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Đời này ai biết được ai

Nên thôi khỏi biết, kệ ai thế nào

Biết thì cũng có làm sao

Không biết cũng chẳng có sao đâu mà


Biết người không biết đến ta

Thôi thì khỏi biết người ta làm gì

Biết mình đang có những gì

Biết mình đang nghĩ những gì mà thôi


Biết mình và biết đạo trời

Biết mình có được lòng trời hay không

Biết người chỉ bận thêm lòng

Biết người chưa hẳn được lòng người đâu


Nên ta đừng có mong cầu

Nên ta phải biết khởi đầu của ta

Biết ta đang chính là ta

Biết ta để biết là ta khác người


Biết ta yêu quý cuộc đời

Biết ta cũng biết thương người thương ta

Biết ta nhung nhớ người ta

Biết ta yêu một người ta đủ rồi



Ý TRỜI !

 Tác giả: Duy Sắc 2025


Thế nước đang lên, khắp nơi lụt lội

Mưa gió bão bùng, điêu đứng lòng dân

Thảm cảnh bi thương, thiên tai muôn thuở

Vạn kiếp nhân sinh quằn quại sinh tồn


Tình ta bé nhỏ nào có là gì

Nhưng anh mãi cố lưu giữ trong tim

Phải chăng Duyên Nghiệp định mệnh thế rồi

Làm sao thoát khỏi để mình an yên


Ta nhìn con nước mới thấu lòng trời

Ta nghe tiếng khóc mới hiểu lòng người

Ta nhìn ly biệt mới hiểu đớn đau

Ta phải nhìn nhau mới yêu thương được


Chỉ là cát bụi một kiếp vô thường

Ta tìm gì mãi những thứ hư danh

Khi ta cô đơn vạn lý độc hành

Khi ta mòn mỏi mơ bóng hình em.

HẾT XUÂN RỒI

 Tác giả: Duy Sac 2022


Hết xuân rồi em có biết không

Ta không thể cứ ngồi mơ mộng

Thời tuổi trẻ vụt qua tích tắc

Bỏ lại sau tiếc nuối mênh mông


Duyên chúng mình nó vẫn long đong

Thanh xuân ấy tan thành ảo mộng

Những ký ức trở thành quá khứ

Mà tình ta nó cứ lòng vòng


Em tiếc gì sao cứ ngóng trông

Em không thể ôm hoài ảo vọng

Hãy buông đi tiến về phía trước

Đừng để thêm đau khổ trong lòng


Một mối tình thơ mộng viễn vông

Hay do bởi mình thương quá nặng

Ta không thể đành lòng cắt đứt

Đúng không em thương quá là thương.

TRÁI TIM CHUNG THỦY

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Nhân cách ấy em từng đã có

Một tấm lòng tử tế bao dung

Yêu anh bằng một sự thủy chung

Ngàn vàng cũng không đổi được


Bởi vì thế anh luôn trân trọng

Tự nhủ lòng sẽ mãi thương em

Chưa hề phút giây nào sao lãng

Hình bóng em anh khắc vào tim


Lòng thủy chung thật là vô giá

Tình của em như ngọc sáng ngời

Tuy giản dị nhưng đời hiếm có

Nên tại sao anh nhớ thương hoài


Mình đã trải qua nhiều sóng gió

Bao nhiêu lời cay nghiệt từng nghe

Nhưng em vẫn vượt qua tất cả

Trọn yêu thương giành hết về anh


Chân tình đó thật là cao quý

Anh thật may mới có được em

Hẹn em nhé ngày ta gặp lại

Tình đôi ta tiếp tục tái sinh

NHỎ NHEN

 Tác giả: Duy Sắc 2010


Những người lòng dạ nhỏ nhen

Họ thường bàn tán lông chân của người


Hết lông đến cái nốt ruồi

Xong đến cái tóc, cái môi, cái mày


Bàn rồi vỗ ngực mình hay

Rằng là nhân tướng thế này thế kia


Bản thân lại chẳng ra gì

Xăm soi người có được chi vui nào


Về nhà vợ chửi lên đầu

Khoanh tay phải phép như chầu quan gia


Ở đời bốc phét ba hoa

Chỉ cho tai họa nó rơi trúng đầu.

ĐÊM TRĂNG THIÊN TRƯỜNG


Trăng Thiên Trường soi nỗi nhớ mong

Tâm tình gửi tại đất Thăng Long

Tiếng kêu chim nhạn buồn lạc lõng

Chinh nhân trắc ẩn lắm nỗi lòng


Danh tướng bên rèm ngắm trăng trong

Tình quê dào dạt những nhớ mong

Tráng sỹ rèn gươm nuôi uất hận

Nặng nợ sơn hà sắp nguy vong


Vợ hiền , cha mẹ ngày đêm ngóng

Hồng Hà hoài niệm cánh buồm dong

Trống đồng hậm hực hồn sông núi

Giặc Thát bao giờ mới dẹp xong


Hai vua tâm trạng ngàn đợt sóng

Trăn trở nước non lệ đôi dòng

Anh hùng nào sợ chi giặc dữ

Chỉ lo tướng sỹ sống hai lòng


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003

TÁI CHIẾM THĂNG LONG

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004


Vòng ngoài phòng tuyến Thăng Long

Quân Nguyên bố trí canh phòng rất đông

Lũy cao đắp dọc sông Hồng

Chông tre cắm hết vòng trong vòng ngoài

Mã Vinh là một tướng tài

Ông cho quân sỹ thường hay đi tuần

Thám mã luôn báo việc quân

Tình hình chiến sự xa gần ra sao

Nam thành đào rộng thêm hào

Lương thực dồn hết cả vào Thăng Long

Từ sau chiến thắng Chương Dương

Tướng Trần Quang Khải lên đường phản công

Mục tiêu tái chiếm Thăng Long

Quân Trần năm vạn do ông dẫn đầu

Dân binh mở lối làm cầu

Ngựa voi thiện chiến bắt đầu xuất quân

Trống đồng vang khắp núi rừng

Quân đi điệp điệp trùng trùng hò reo

Quân Nguyên bị tổn thất nhiều

Cho nên co cụm không liều như xưa

Bấy giờ đang lúc mùa mưa

Kỵ binh Mông Cổ khó mà phát huy

Thoát Hoan ngóng ở biên thùy

Chờ lương tiếp viện bên kia đưa vào

Chờ lâu mà chẳng thấy đâu

Ông ta sốt ruột bắt đầu hoang mang

Ô Mã Nhi đến trướng bàn

Phải tìm cách bắt vua Trần là hay

Nhưng trong tình thế lúc này

Quân Nguyên đang bị bao vây nhiều vòng

Mặc dù quân số rất đông

Nhưng cái bụng đói khó lòng đánh nhau

Thoát Hoan suy nghĩ nát đầu

Vẫn chưa tìm được cách nào phá vây

Tin từ tình báo cho hay

Quân Trần phản kích đêm ngày rất hăng

Toa Đô chết ở Chương Dương

Rất nhiều đại tướng quân Nguyên đã hàng

Mã Vinh không chút hoang mang

Ông ta tin chắc tài năng của mình

Ông cho hàng vạn bộ binh

Chặt cây lấy gỗ dựng thành khắp nơi

Quân Trần do thám xong rồi

Tướng Trần Quang Khải tế trời ra quân

Ngựa voi di chuyển rần rần

Cung dài, nỏ cứng sẵn sàng tấn công

Thủy quân đi ngược sông Hồng 

Bộ quân thần tốc tấn công tiền đồn

Quân Nguyên cố thủ bên trong

Trên lũy có cắm nhiều chông tre dài

Hai bên giao chiến nhiều ngày

Xác người la liệt trôi đầy trên sông

Quân Trần càng đánh càng hăng

Mã Vinh cứ thế lùi dần về sau

Mặc dù bị mất tuyến đầu

Nhưng quân Nguyên ở tuyến sau vẫn nhiều

Kỵ binh Mông Cổ rất liều

Ngày đêm đột kích giết nhiều quân ta

Mã Vinh là tướng tài ba

Quân Trần cảm thấy khó mà thắng nhanh

Hai bên cứ vậy giao tranh

Xác người lớp lớp chất thành núi cao

Vua Trần tiếp viện quân vào

Ngày đêm cấp tập lấp hào phá chông

Trải qua nhiều đợt tấn công

Quân Nguyên cảm thấy khó lòng đánh lâu

Bởi vì lương thực cạn mau

Lòng quân có vẻ bắt đầu hoang mang

Mã Vinh đành rút vào thành

Cố gắng cầm cự trong thành chờ lương

Thoát Hoan bị đánh nhiều đường

Đại doanh đang cũng cạn lương từng ngày

Tình hình có vẻ rất gay

Bởi quân Trần cứ đêm ngày tấn công

Mã Vinh cố thủ Thăng Long

Tướng Trần Quang Khải cho quân công thành

Nỏ dài, cung cứng phóng tên

Thần cơ bắn đá ngày đêm vào thành

Quân Nguyên chống trả không ngừng

Quân Trần thiệt hại thế nhưng vẫn liều

Hỏa công bắn phá liên miên

Trong thành lửa đã bùng lên rực trời

Mã Vinh mệt đến hết hơi

Quân Nguyên bị bệnh do trời rất oi

Thêm mùi tử khí khắp nơi

Quân Nguyên không ngớt những lời oán than

Thoát Hoan tiếp viện thêm quân

Nhưng lại không thể vượt sông đến thành

Mã Vinh thấy khó giữ thành

Ông ta cho một toán làm nghi binh

Hướng nam đột kích quân Trần

Để quân chủ lực rút dần qua sông

Đại doanh ở bắc sông Hồng

Thoát Hoan cho lính qua sông cứu người

Quân Trần biết giặc rút lui

Tướng Trần Quang Khải rất vui trong lòng

Mục tiếu là chiếm Thăng Long

Bởi nếu đánh rát khó lòng thành công

Quân Nguyên còn rất là đông

Cố đánh thì chắc là quân chết nhiều

Quân Nguyên rút chạy trong chiều

Quân Tràn ồ ạt tiến vào Thăng Long

Kinh thành đổ nát tang hoang

Lăng tẩm, văn miếu điêu tàn thành tro

Ai nhìn thấy cũng bất ngờ

Lòng đau như cắt, oán thù giặc Nguyên.

VÌ NGÀY MAI

 Tác giả: Duy Sắc 2004


Ôi tổ quốc thân yêu,

Ta đang đi trên con đường thời đại mới

Hào khí của ông cha dẫn dắt bước chân ta

Bốn ngàn năm lịch sử

Bốn ngàn năm oai hùng


Từ ánh lửa hồng hoang nơi Việt Trì Phú Thọ

Bố Lạc Long Quân đã gầy dựng một giang sơn

Trong tiếng trống đồng thúc giục

Lớp lớp người dân đoàn kết lại 

Tay trong tay chung chí lập cơ đồ


Việt nam ơi ngày mai vinh quang

Việt nam ơi muôn năm bất diệt

Cờ đỏ sao vàng bay khắp muôn phương

Việt nam ơi dân tộc hùng cường

LỤY TÌNH

 Tác giả: Duy Sắc


Tình mình là tứ thơ bất hủ

Anh vẫn đêm ngày thả hồn theo

Chỉ mong người khác đừng như thế

Để họ một đời ôm đắng cay


Tình em đánh thức hồn thi sĩ

Anh đã gieo vần tiếng yêu thương

Những thanh âm ấy là tiếng nói

Là cả nỗi lòng kẻ cô đơn


Chắc người chế nhạo anh nhiều lắm

Một kẻ lụy tình giữa chợ đời

Họ nào có hiểu tình mình đẹp

Một mối duyên se bởi ý trời

TÌM HẠNH PHÚC

 Tác giả: Duy Sắc


Em đang tìm gì vậy

Dạ em bới đắng cay

Em bới nó làm gì

Dạ em tìm hạnh phúc


Em nói đùa hay thật

Vụ này anh mới nghe

Mà sao em lại biết

Ai đã chỉ cho em


À cái này em nghĩ

Nào ai chỉ cho đâu

Tại vì mình khổ quá

Cả một đời đắng cay


Ồ có chuyện này sao

Nghe thật là kỳ lạ

Em kể anh nghe thử

Em tìm đã được chưa


Dạ em đang cố bới

Em nghi mình đánh rơi

Khi khổ đau nhiều quá

Thế nên em vứt bừa


Đây đây anh xem nè

Chỗ này có mấy mảnh

Ở đây có miếng rơi

Để em gom lại nhé


Anh nghĩ thôi bỏ đi

Vụn vặt gom làm gì

Có cái nào lành lặn 

Để cho vừa lòng em


Anh nè đừng nghĩ vậy

Tuy hạnh phúc nhỏ nhoi

Nhưng đời em khổ quá

Bấy nhiêu cũng đủ rồi


Em nói nghe khổ quá

Để mai anh thử tìm

Trong mấy mớ đắng cay

Mà đời anh dành dụm


Anh chúc mừng em nhé

Em có hạnh phúc rồi

Ráng mà gom giữ kỹ

Để giành cho cuối đời

CHIỀU HÔM ẤY

 Tác giả: Duy Sắc 2020


Xuân năm ấy buổi chiều nắng đỏ

Anh và em hồi hộp buổi hẹn hò

Anh nắm tay em mở lời yêu bỡ ngỡ

Em ngại ngùng và thổn thức tình đầu


Bao xuân ấy mình đã từng mơ mộng

Một gia đình ấm áp tiếng trẻ thơ

Tình trong sáng như tâm hồn em vậy

Ta thủy chung gìn giữ những ước thề


Em cô quạnh những tháng ngày xa cách

Anh bơ vơ lăn lộn giữ dòng đời

Ta phấn đấu vì ngày mai hạnh phúc

Tình chúng mình đẹp mãi những vần thơ


Những cách trở cũng chỉ là thử thách

Rèn chúng ta không xa mặt cách lòng

Em lặng lẽ giữ gìn lòng chung thủy

Anh vững vàng tin tưởng mãi tình em


Hẹn em nhé người anh thương trọn kiếp

Chén rượu hồng mình rồi sẽ uống chung

Ngày đôi ta nên nghĩa vợ tình chồng

Ta xây dựng một gia đình hạnh phúc

GIÁNG SINH NÀY

 Tác giả: Duy Sac


Lại Giáng Sinh năm nào cũng vậy

Em có còn nhớ ngày tháng cũ

Nó lại gợi cho anh nỗi nhớ

Khi ta chung nhịp thở đôi tim


Giáng Sinh này anh vẫn nhớ em

Anh vẫn chỉ một mình phiêu bạt

Giữa phố đông lòng người chật hẹp

Phút giây nào cũng nhớ về em


Giáng Sinh này buồn lại buồn thêm

Cầu Chúa ban cho em hạnh phúc

Em luôn được mọi người yêu mến

Gia đình em luôn được bình an


Dù đôi mình xa cách nhiều năm

Nhưng tình ấy chưa từng phai nhạt

Anh vẫn luôn giữ gìn kỷ niệm

Đợi một ngày mình hội ngộ nhau


Dẫu mai này đời có ra sao

Em có muốn gặp hay không gặp

Anh vẫn vậy thương em như vậy

Cả một đời cũng sẽ mãi thương


Em không cần phải thương anh lại

Bởi vì em từng rất thương anh

Anh chưa xứng với tình thương đó

Thế cho nên anh phải đáp đền

CÔ ĐƠN QUÁ

 Tác giả: Duy Sắc


Không thể nào tả nổi

Sự cô đơn trong lòng

Tình yêu đâu có thật

Nên thôi đừng nhớ mong


Em u buồn chôn giấu

Anh ngượng ngịu mỉm cười

Hai ta nhìn hai lối

Một con đường xa xăm


Chiều Sài Gòn chật chội

Bụi, khói kín bầu trời

Thành phố nhiều trăn trở

Những công trình dở dang


Em đi về nhà trọ

Anh vào quán bia hơi

Đời chìm trong men rượu

Hạnh phúc tràn đắng cay


Em không nghe điện thoại

Tin nhắn em không xem

Em khóc thầm nức nở

Nỗi nhớ nhà khơi lên


Anh lâng lâng men rượu

Khói thuốc bềnh bồng mơ

Anh nuốt đầy cay đắng

Cơn say đời điêu ngoa


Tình nào cho đôi ta

Chỉ là cơn mê ảo

Em và anh đều hiểu

Mình cô đơn giống nhau

XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Mùa hè đã không còn cơn nắng hạn

Mưa đã tan trước những trận heo may

Búp sen non ngấp nghé định bung mình

Hoa cúc đã đứng rình dành ánh nắng


Lũ trẻ nhỏ đang nôn nao hàng bánh

Những lồng đèn sặc sỡ lủng lẳng treo

Lò bánh nướng khói bốc mùi lạp xưởng

Mùi đậu xanh , mùi thịt rất là thơm


Trung thu này em còn đi móc bọc

Chỗ gầm cầu, nơi bô rác, bến xe

Mẹ của em sáng chiều ôm vé số

Hai mẹ con đêm đến mái hiên che


Trăng tháng tám chưa tròn như chiếc bánh

Nó mới vừa như một chiếc lá tre

Lũ con nít người ta vào siêu thị

Đủ món quà, áo mới chúng mang khoe


Em lang thang trên khắp những vỉa hè

Bát canh cặn, tô cơm thừa lót dạ

Cơm từ thiện vào ăn vô tội vạ

Mẹ và con nơi xứ lạ quê người

HOÀNG HÔN ĐỎ

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Hoàng hôn đỏ loang vết dài trên phố

Nắng không còn tinh khiết những mùi thơm

Sau một ngày lắm bụi bẩn lẫn cơm

Anh nhìn lại thấy mình đang tàn tạ


Đường chật ních xô bồ, người nhốn nháo

Khói xe bay đen ánh mắt trẻ thơ

Em giờ vẫn vùi mình trong công sở

Bữa cơm chiều có đầy đủ rau dưa?


Hoàng hôn đỏ một thời ta đứng ngắm

Bến cảng hè hoa phượng đỏ ven sông

Những giấc mơ của tuổi trẻ màu hồng

Nay, bến cũ , sóng đánh tan kỷ niệm


Hoàng hôn đỏ ngày xưa em rất thích

Giờ cũng chiều nhưng anh chỉ một mình

Hoa phượng đỏ thả mình trên sông rộng

Đời ta trôi như những đám lục bình.

CUỘC SỐNG VUI

 Tác giả: Duy sac


Xã hội rất là vui

Một màn kịch cuộc đời

Người ta nhiều vai diễn

Cứ dở khóc dở cười


Thằng vai vua vai chúa

Kệch cỡm và xa hoa

Lên voi và xuống ngựa

Vàng ngọc đầy trong nhà


Đứa vai lũ điêu dân

Mở mồm than vãn khổ

Kêu gào đủ các trò

Vì miếng ăn tranh đớp


Bọn vào vai trộm cướp

Ranh ma và tinh vi

Ngang tàng khinh pháp luật

Ức hiếp đứa nhu mì

Lũ vai bọn tham quan


Luồn cúi và bợ đỡ

Xảo quyệt và hiểm sâu

Hút máu từ đồng loại

Người vào vai khốn khổ


Há mồm kêu lại gào

Cả đời làm quần quật

Cơm ba bữa không no

Đủ các loại chiêu trò


Từ lừa thầy phản bạn

Rồi Sở Khanh lừa tình

Đến chiêu trò đa cấp

Xã hội này vui lắm


Mỗi ngày là lớp tuồng

Mỗi giờ là xuất diễn

Ta chính là diễn viên

Thích diễn gì thì diễn


Nhưng phải biết nhập vai

Để người không chê bai

Ta hóa rồ hóa dại

Biết diễn và biết xem

Để nhập gia tùy tục

Để còn đắc nhân tâm

Vậy là thành nghệ sĩ

CHỜ EM NHÉ ANH !

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Có phải vậy không anh trai hả?

Hay chỉ là gẹo nguyệt, trêu hoa

Em rất yếu đuối anh à

Những lời anh nói thật là êm tai


Em mới lớn chưa từng hò hẹn

Lòng rất lo chưa biết tính sao

Giọng anh nghe rất ngọt ngào

Tự nhiên em thấy nôn nao cả người


Anh chờ nhé, em xin phép mẹ

Nếu mẹ ưng, em sẽ gặp anh

Vì em chưa hiểu chuyện rành

Lỡ không khéo nói làm anh phật lòng


Anh trai ơi! Mẹ em từ chối

Rằng chớ tin lời của con trai

Tụi nó dụ ngọt rất tài

Con gái mà dại là yêu lầm người.


Em xin lỗi, chắc mình khỏi gặp

Bởi vì em nghe chỉ mẹ thôi

Mẹ em vất vả nhiều rồi

Em lo báo hiếu lại thôi, cảm phiền!

MÌNH DỐI

 Tác giả: Duy Sac


Đời là dối trá phải không

Thực ra mình dối chứ không phải đời


Tranh nhau từng ý từng lời

Tranh nhau bạc cắt, tranh đời vinh hoa


Cạnh tranh dối trá đẻ ra

Chẳng ai thành thật để mà cạnh tranh


Gọi là có nghĩa có tình

Khi mà cùng hội cùng thuyền mà thôi


Tan đàn xẻ nghé nhau rồi

Nghĩa tình cũng chỉ mấy hồi dư âm


Quyền lợi ràng buộc lấy nhau

Hết quyền hết lợi ai cầu cạnh ai


Bảo đời dối trá là sai

Vì ta dối trá nên sai với đời

MÙA HOA PHƯỢNG 2

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Mùa hoa Phượng Vỹ năm nay

Trời mưa ta nhớ bàn tay năm nào

Những nụ hôn ấy ngọt ngào

Bây giờ người đã đem trao ai rồi

Mình ta đứng ngắm mưa rơi

Nhìn cành hoa phượng tả tơi giữa trời

Tàn hoa tan tác khắp nơi

Vần thơ viết vội những lời đắng cay

Một thời tình ấy đắm say

Một thời ta có những ngày bên nhau

Một thời tình cảm đậm sâu

Một thời yêu ấy nay đâu mất rồi

Còn ta thơ thẩn nhìn đời

Còn ta lặng lẽ giữa trời mưa bay

Còn ta buốt lạnh đôi tay

Còn ta nơi khóe mắt cay nỗi sầu

Chẳng còn bóng dáng ai đâu

Chẳng còn nghe được những câu tâm tình

Chẳng còn thấy nụ cười xinh

Chẳng còn ánh mắt nhìn mình đắm say

Phải chăng mình đã chia tay

Phải chăng tình đã vụt bay mất rồi

Phải chăng chót lưỡi đầu môi

Phải chăng ta đã phụ người thương ta

Còn gì lưu lại trong ta

Còn gì ký ức nhạt nhòa vấn vương

Còn gì ai nữa để thương

Còn gì, nay chỉ con đường mình ta

Hỡi ôi đau đớn tim ta 

Hỡi ôi ai thấu lòng ta nhớ người

Hỡi ôi thương lắm người ơi

Hỡi ôi ta lụy chính người yêu ta

Thôi đành chấp nhận cách xa

Thôi đành ly biệt tình ta thật rồi

Thôi đành nước mắt ngậm ngùi

Thôi đành thôi vậy hết rồi thế thôi

Nhớ gì cũng chỉ vậy thôi

Nhớ gì, nhớ nữa thì người vẫn xa

Nhớ gì cho nhói lòng ta

Nhớ gì nhỡ mãi người ta làm gì

Quên thôi chứ nhớ được gì

Quên thôi đành phải quên đi một người

Quên thôi phải cô quên thôi

Quên thôi, chấm dứt một thời yêu đương

Làm sao ta lại vấn vương

Làm sao ta vẫn cứ thương nhớ hoài

Làm sao ta mãi nhớ ai

Làm sao quên được là ai quên mình

Lẽ nào ta đã lụy tình

Lẽ nào ta nhớ người tình trong mơ

Lẽ nào ta quá dại khờ

Lẽ nào người đã quên ta thật rồi

Phượng sao buồn quá Phượng ơi

Ai cho ta lại một thời thắm tươi

Ai cho ta lại nụ cười

Ai cho ta lại được người ta yêu

Phượng bay tứ tán trong chiều

Phượng theo gió cuốn tình yêu về trời

Phượng buồn hoa cứ mãi rơi

Phượng Hồng tan tác giữa trời mưa bay



CHIA TAY TUỔI HỌC TRÒ

 Tác giả:Duy Sắc 20/06/1998


Tàn rồi những cánh hoa phượng đỏ

Không còn gì kỷ niệm học trò

Chỉ còn lại những âu lo

Chia tay quyến luyến thầy trò nhìn nhau


Trường kia rồi mai này sẽ cũ

Những lớp người cứ đến lại đi

Trong trang lưu bút viết gì

Tuổi hồng mơ ước thầm thì cùng nhau


Em và anh tình đầu tan vỡ

Cũng bởi vì còn lắm ngây thơ

Tương lai phía trước mịt mờ

Trong đời biết đến bao giờ gặp nhau


Hẹn em nhé một ngày nào đó

Khi chúng ta ổn định đời mình

Còn duyên ta nối lại tình

Chẳng màng phú quý hay vinh hoa gì


Nếu có lòng hai ta nguyện ước

Chỉ một câu là nhớ suốt đời

Phải không cho nước mắt rơi

Kiên gan vững trước dòng đời khó khăn


Giờ giã biệt mái trường yêu dấu

Tạm biệt em trong sáng hồn nhiên

Dù mai phiêu bạt trăm miền

Chúc em hạnh phúc bình yên trọn đời.

TỰ TU THÂN

 Tác giả: Duy Sắc 2024


Con thành kính dâng hoa cửa Phật

Chẳng phải cầu lợi ích bản thân

Bởi vì Phật Pháp vô biên

Tâm con hướng Phật để tìm lối đi


Nếu Đức Phật trên cao hiểu được

Con thành tâm sám hối lỗi lầm

Tự mình răn dạy bản thân

Sống cho tốt đẹp nửa phần đời sau


Cầu xin Phật trên cao chứng dám

Kể từ đây, con sẽ sửa mình

Chẳng mong phú quý, của tiền

Con mong những phút bình yên đủ rồi


Lời sám hối thành tâm, thật dạ

Cầu Phật trời minh chứng xét soi

Con xin sám hối, Phật ơi

Cầu mong Đức Phật nhận lời của con.


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

XUNG KHẮC

 Tác giả: Duy Sắc 2016


Số em là vợ của anh

Bởi trong lá số lập thành từ lâu

Tại vì mình quá khắc nhau

Biệt ly cung mệnh chiếu vào đôi ta


Nên mình buộc phải tạm xa

Nhiều năm cách biệt mới là cách hay

Nếu ta ngày ấy cưới ngay

Bây giờ chưa chắc có ngày nhớ nhau


Lúc ấy ta lại khổ đau

Không còn cơ hội gặp nhau trong đời

Duyên ta là mối duyên trời

Căn duyên tiền định vậy rồi phải theo


Tuổi mùi với lại tuổi mèo

Hợp thì có hợp nhưng nhiều cái xung

Các sao nó chiếu rất hung

Toàn là đại kỵ và xung nặng nề


Hơn mười năm đã cách xa

Nó cũng hóa giải được ba bốn phần

Tuy mình buồn bã nhớ nhung

Nhưng rồi nên nghĩa vợ chồng nay mai

BỤNG LÀM DẠ CHỊU

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Doanh nhân thành đạt đầy trên mạng

Rao giảng oang oang cách kiếm tiền

Khổ thân người khó đang ảo tưởng

Giấc mộng xa hoa giữa ban ngày


Kinh doanh tài chính theo đa cấp

Lừa nhau góp vốn để đầu tư

Lời đâu không thấy, tiền đi mãi

Nghèo lại nghèo thêm gấp bội phần


Ông nọ bà kia xưng cá mập

Há mồm toang hoác đớp cá con

Dại thay bọn cá tham mồi nhử

Tự hiến thân mình vẫn thấy vui


Rồi ai trong giấc mơ ảo đó

Có được giàu sang giống như người

Hay là nợ lại chồng thêm nợ

Hủy hoại bản thân, hận thù đời.

GA SÀI GÒN

 Tác giả: Duy Sắc 1998


Khi tôi lên tàu chiều hạ

Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa

Nhớ nhung hình ảnh ruộng cà

Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao


Nhớ hàng tre bờ đê cao

Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo

Nhà ga hành khách lèo tèo

Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng


Khách buôn tấp nập lên hàng

Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi

Trẻ con khóc gọi mẹ ơi

Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng


Khách mỗi lúc đến một đông

Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên

Còi tàu thúc dục mau lên

Đường ray ken két tiếng rên nặng nề


Một con tàu dài lê thê

Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam

Cảnh vật lạ lẫm phát ham

Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh


Nhìn ra bát ngát lúa xanh

Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong

Núi cao nghiêng mình soi bóng

Bờ biển dài bãi cát nóng bàn chân


Đêm trải dài chân trời bí ẩn

Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa

Đèn đêm phố thị lưa thưa

Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên


Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến

Người ta đi lên rao bán hàng rong

Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng

Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin


Những lưu luyến chia tay bịn rịn

Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui

Vài người già bước lầm lũi

Những nỗi bùi ngùi sau những cách xa


Tàu đi chầm chậm qua ga

Khói loang ra những xót xa bùi ngùi

Biết bao là những buồn vui

Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư


Bánh xe lăn cứ từ từ

Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang

Phía sau một số toa hàng

Vài người trốn vé lang thang đang nằm


Đường dài hun hút xa xăm

Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm

Người chui gầm ghế để nằm

Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau


Người thì ốm, trẻ con đau

Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu

Ông già ngồi vuốt bộ râu

Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm


Vài người im lặng như câm

Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô

Nhìn ra sóng biển nhấp nhô

Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn


Tàu qua phế tích điêu tàn

Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan

Đúng là đệ nhất hùng quan

Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co


Tàu vòng ra đến cố đô

Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa

Miền trung đang lúc gió mưa

Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ


Ở nhà bao nỗi mong chờ

Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa

Sông Hàn bờ rộng bao la

Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay


Những đàn én nhỏ tung bay

Những khu chợ họp vui say cuộc đời

Dọc đường mưa cứ hoài rơi

Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời


Thanh Long cằn dưới nắng trời

Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm

Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm

Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về


Cát vàng sa mạc lê thê

Câu hát não nề cay đắng mù khơi

Mùi nước mắm đâu bay hơi

Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga


Càng xa càng thấy nhớ nhà

Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi

Xanh rì thấp thoáng núi đồi

Cao su rụng lá, chiều trôi về trời


Một màu đất đỏ liền phơi

Âm u mây trút đầy trời cơn mưa

Lâu lâu có tiếng máy cưa

Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng


Mây đen phủ tối như bưng

Hoa lá ăn mừng nước của trời ban

Tàu đi chậm lại tàn tàn

Những khu phố lớn, đường đan ô cờ


Thật là tráng lệ như mơ

Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân

Ga cuối đang ở rất gần

Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm


Người ngoái cổ, kẻ khom khom

Cố gắng để dòm thành phố xa hoa

Ga chiều vang tiếng phát loa

Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho


Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò

Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng

Biết đời mình có long đong

Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai


Trải qua một đoạn đường dài

Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào

CHIỀU ĐỨC TRỌNG

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Buổi chiều Đức Trọng buồn kỳ lạ

Anh bước lang thang mãi tìm em

Đi qua Liên Nghĩa về Phú Hội

Xong dừng chân lại ở Liên Khương


Lòng buồn tự hỏi mình sao vậy

Hiệp Thạnh đằng kia có đâu xa

Sao ta ngơ ngẩn như kẻ dại

Chẳng lẽ tâm hồn ta đang bay


Anh vòng qua mấy thôn xóm núi

Ánh nắng cao nguyên mát làn da

Loanh quanh tìm mãi rồi cũng đến

Ngập ngừng chân bước đến cổng nhà


Bầu trời nhập nhoạng lạnh cắt da

Khóm hoa cúc dại nhìn anh hỏi

Hỡi kẻ si tình đang ngơ ngẩn

Sao không vào nhà gặp người ta


Anh nhìn khóm cúc buồn khó tả

Tự nhủ khi vào ai đón ta

Hay mình bị đuổi vì khách lạ

Họ báo công an nhục mặt ra


Anh loanh quanh mãi tìm quán cóc

Một bát cơm chiều đủ lót lòng

Lại vòng trở lại qua đầu ngõ

Nhìn mấy ngọn bơ ngất ngưởng cao


Cuộc đời có nhiều điều kỳ lạ

Anh thấy bóng em thấp thoáng xa

Đôi vai gầy ấy, đôi tay ấy

Chỉ cách hàng rào sẽ gặp ngay


Những ngọn đèn đường vừa mới bật

Tiếng chó nhà người sủa inh tai

Mình anh lại bước ra quốc lộ

Một chuyến xe đêm xuống Sài Gòn


Lắm khi ngồi nghĩ sao mình rảnh

Lên bấy nhiêu lần lại trở về

Hay mình hèn nhát nên mới vậy

Chẳng lẽ tình mình chỉ đến đây


Bao năm xa cách giờ vẫn vậy

Lòng tự nhủ lòng sẽ gặp em

Nhưng rồi cứ thế đều lỡ hẹn

Anh đành ôm mộng kẻ tình si


Nếu không dứt khoát thì tình lỡ

Ta sẽ khổ đau đến suốt đời

Thế nên anh hẹn em dịp khác

Mình uống rượu hồng ở Phi Nôm

CON ONG VÀ CON NHẶNG

 Tác giả: Duy Sac 2025


Con ong tìm mật ngọt

Con nhặng lại tìm phân

Con ong cười con nhặng

Con nhặng cười con ong


Ong rằng ta đẳng cấp 

Tìm tinh túy muôn hoa

Cuộc đời cao sang lắm

Mật ngọt đắm say đời


Con nhặng nó phì cười

Rằng ong là cặn bã

Ăn cướp mật của hoa

Rồi bị người cướp lại


Nhặng rằng ta đẳng cấp

Biến những thứ bỏ đi

Trở thành đồ hữu ích

Bảo vệ cả môi trường


Hai con đang phân trần

Rằng ta đây là đúng

Con người đập một cái

Hai con chết lăn quay


Vậy con nào mới hay

Chẳng con nào hay cả

Con nào rồi cũng thế

Đều ra bã hết thôi

SINH VIÊN XA NHÀ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Đêm gác trọ em soi đèn học

Nhớ quê xa ba mẹ nhọc nhằn

Thị thành cuộc sống khó khăn

Sau khi tan học em lăn vào đời


Tiền dành dụm chỉ lo học phí

Còn tiền nhà thiếu trước hụt sau

Thương cho ba mẹ chẳng giàu

Em cố vùi đầu học tập siêng năng


Lúc phụ hồ dầm mưa dãi nắng

Khi xe ôm khách mắng te tua

Tờ rơi đứng phát dưới mưa

Trong bụng đói lả vì chưa ăn gì


Khi phục vụ nhà hàng sang trọng

Buổi bán hàng phụ giúp người ta

Lúc đi rửa chén, lau nhà

Cố nén nhịn nhục người ta xem thường


Mùa xuân về em nhớ quê hương

Nhưng tiền không đủ để đi đường

Đành lòng quanh quẩn ở trường

Lo đi xin việc kiếm đường mưu sinh


Người ta có họ hàng giúp đỡ

Cha mẹ giàu lo lắng dùm cho

Thân em nghèo khó co ro

Đơn thân lo nghĩ ốm o gầy mòn


Đời đi học muôn ngàn khốn khó

Khi ra trường thất nghiệp lắm lo

Lại thêm một bước lần mò

Quan hệ xã hội nhiều trò lưu manh


Dẫu biết đời mỗi người có số

Nhưng ta luôn luôn phải cạnh tranh

Kiên trì ý chí sẽ thành

Tài năng đích thực công danh luôn chờ


Sac2018


ĐÀO NỞ

 Tác giả: Duy Sắc. 2019


Chưa giao thừa mà hoa đào đã nở

Hình như là xuân đang ở quanh đây

Tự nhiên mình lại nhớ thương người ấy

Em cô đơn lại thêm nữa xuân này


Xuân năm đó chúng mình còn dạo phố

Em cùng anh tản bộ ngắm chợ mai

Em tặng anh cuốn nhật ký rất dài

Trên đó viết những dòng yêu thắm thiết


Em bây giờ ở đâu anh không biết

Xuân lại về trong hương sắc mai đào

Không có em bánh mứt chẳng ngọt ngào

Cần gì nữa múa lân và tiếng pháo


Đào ơi đào sao nở chi sớm vậy

Cũng tại mi réo gọi để xuân về

Cho em yêu thêm nỗi nhớ não nề

Ta lại thấy dư âm về dằn vặt


Này đào ơi mi thật tệ quá trời

Bộ mi tưởng chỉ mi là đẹp nhất

Em của ta hương sắc rất đậm đà

Nhưng em chẳng bao giờ khoe khoang cả


Chẳng lẽ giờ ta lại bẻ cành mi

Ta vặt hết những bông hoa vô cảm

Cho mùa xuân đừng đến nữa làm gì

Trong ta chỉ có em là đẹp nhất.

CÔ ĐƠN CHIỀU MÙA THU

 Tác giả: Duy Sắc 2009


Con heo may vỗ về vào vách núi

Hàng thông đang hất hủi đám lá khô

Trên mặt hồ vài gợn sóng lô nhô

Bèo thả nổi trong bơ vơ vô hướng


Đà Lạt buồn trời cũng chẳng rơi sương

Nắng hanh lắm, con đường nhìn hoa mắt

Vài cặp đôi thẩn thơ đi dìu dặt

Lão xe thồ ngán ngẩm cuộc mưu sinh


Ta đi đâu mà vẫn bước một mình

Lang thang mãi qua những dinh thự cũ

Những tường gạch đã bong đầy rêu phủ

Thỉnh thoảng nghe tiếng hú gió luồn khe


Trông xa xa thấp thoáng có ngựa xe

Tiếng vó ngựa gợi về miền dĩ vãng

Hình bóng ai cứ bước đi lảng vảng

Cổ nhân ư hay những bóng ma rừng


Chiều đang buông, du khách bước ngập ngừng

Nắng hoen đỏ trên từng thềm đá cũ

Thông nó buồn buông những tiếng vi vu

Phong Lan nở mà chẳng ai dòm ngó


Trong cô đơn ta vui cùng cây cỏ

Hương lá hoa làm cho bớt nỗi buồn

Em là ai sao ta nhớ em luôn

Dòng nước mắt em tuôn hôm xa cách


Tiếng thông reo phải chăng lời em trách

Kẻ vô tình từng sạch túi nhiều phen

Đà Lạt ôi đừng bật sáng ánh đèn

Ta chỉ muốn em là đèn soi lối.

TÌNH NGHỆ SỸ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Chiều xuân rảo bước cô đơn

Áo khoác vai sờn lê bước lang thang

Trong cái đói, mắt mơ màng

Đứng trước những hàng bán thức ăn nhanh

Người đời áo đỏ áo xanh

Xếp hàng chen chúc để tranh mua về

Nỗi lòng đầy những ê chề

Nuốt dòng nước bọt, tái tê tâm hồn

Lơ mơ ánh mắt vô hồn

Lờ đờ mặt mũi, cái khôn dại dần

Buồn quá, lủi thủi tấm thân

Sa sút tinh thần, đom đóm mắt hoa

Nhìn đường phố cứ nhạt nhoà

Đôi mắt đã loà nhìn cứ lem nhem

Thấy vài ba gã say mèm

Miệng đang lèm bèm chửi bới lung tung

Ngênh ngang nom rất anh hùng

Đông tây kim cổ nói vung ào ào

Cạnh bên có mấy cô đào

Ăn nói ngọt ngào, dáng rất là xinh

Nhạc Tây, nhạc cổ linh tinh

Lời hát trữ tình những chuyện gió mây

Thức ăn mâm cỗ sắp đầy

Rượu đủ các loại bên Tây bên Tàu

Biết bao lời chúc tụng nhau

Lời hay ý đẹp lắm màu a dua

Anh em tán tụng búa xua

Tất cả cùng hùa khen ngợi cấp trên

Bia rượu đồng loạt nâng lên

Không tiếc bạc tiền ăn những món ngon

Em bán thuốc đứng cười giòn

Mời chào sản phẩm thơm ngon mới về

Em kẹo kéo hát tỉ tê

Kiếp sống não nề những bước mưu sinh

Em gái gọi mắt đưa tình

Hẹn hò ra hiệu, nhắn tin đặt phòng

Mấy em gái bán bánh phồng

Tâm sự kể lể nỗi lòng tha hương

Vé số lời lẽ đáng thương

Năn nỉ ban chút tình thương mua dùm

Múa lửa tung hứng tùm lum

Dân nhậu hý hững la rùm, vỗ tay

Ai đang thất thểu mặt mày

Tiếng đàn nức nỡ giãi bày nội tâm

Cả đời theo nghiệp ca ngâm

Lầm lũi âm thầm kiếp sống ăn xin

Lời ca chan chứa tâm tình

Tình cha, tình mẹ với tình lứa đôi

Yêu đương trắc trở chia phôi

Trăng thu dạ khúc những hồi nhớ nhau

Vọng kim lang khúc nhạc sầu

Giang Lam Đoản Khúc những câu đoạn trường

Phi vân điệp khúc đau thương

Hoài lang vọng cổ bước đường chinh phu

Đàn gieo bao nỗi tương tư

Thân xác mệt nhừ tê tái tim gan

Những dòng nước mắt lăn tràn

Những câu khen ngợi râm ran lắm lời

Nhiều người còn đến tận nơi

Có ý sẽ mời biểu diễn nơi xa

Nhà hàng đến bảo mời ra

Chỗ này thực khách người ta sang giàu

Ăn xin đi chỗ khác mau

Tiền đây cầm ít rồi mau biến dùm

Thế là ai lại lum khum

Vác vội cây đàn khúm núm bước đi

Đêm xuân mai nở thầm thì

Có người nghệ sỹ bước đi một mình

Đời người lắm tiếng coi khinh

Nghệ sỹ đa tình vô loại xướng ca


Sac2008

HỠi THẾ GIAN TÌNH LÀ GÌ ?

Tác giả: Duy Sắc Nguyễn 2018


Chữ Tình nghe đến đã sợ rồi

Dính vào đến nó sẽ khổ thôi

Nhưng Tình nó làm gì lên tội

Chỉ trách con người sống quá tồi


Tình cho cảm xúc nó lên ngôi

Con tim rung động những bồi hồi

Ánh sáng soi đường trong đêm tối

Lý tưởng đời ta được vun bồi


Ta ích kỷ nên hay đổ lỗi

Trách Tình sao lại làm khổ tôi

Đa đoan để chuốc vào rắc rối

Xảo ngôn toàn chót lưỡi đầu môi


Tình làm cây nảy lộc đâm chồi

Tình cho cái nghĩa được sinh sôi

Tình cho ta biết yêu nguồn cội

Tình làm ta hết nỗi đơn côi


Vừa mới gặp em anh bối rối

Bởi Tình nó đến gõ cửa rồi

Nhưng Tình không thể nào nóng vội

Ta phải hiểu nhau nếu không thôi


Tình cho giai nhân được lên ngôi

Tình làm vương quốc bị suy đồi

Tình khiến chết bao người vô tội

Tình cho bao kẻ sống nổi trôi


Tình làm chua chát cuộc đời tôi

Em cũng vì tình khóc nhiều rồi

Đường Tình lắt léo muôn nghìn lối

Tình là gì vậy Thế Gian ôi!

PHẢI CỐ VUI

 Tác giả: DUy SAc 2019


Nếu như buồn

Ta cố mà vui

Vui nhiều quá

Mình phải tìm buồn

Cuộc sống này buồn vui lẫn lộn

Cái ta buồn

Người khác lại vui

Cái mình vui

Kẻ khác lại buồn

Buồn hay vui

Chỉ là cảm xúc

Cảm xúc kia rồi cũng qua mau

Không có nỗi đau nào là mãi mãi

Không có niềm vui nào làm ta cười mãi

Thế cho nên

Thế giới chiến tranh

Loài người cố tìm nước mắt

Loài người tranh nhau những nụ cười

Tình em trao anh đó là tình người

Người với người ta là đồng loại

Không ai dại

Cũng chẳng có ai khôn

Không có em

Anh vẫn ngắm hoàng hôn

Không có anh

Em vẫn đêm về ngon giấc

Ta cố tìm nhau

Vì những lúc cô đơn

Những lúc cần lời tâm tình chia sẻ

Qua hết rồi

Ta sẽ chẳng nhớ nhau

Em 

Anh

Hai cái đầu

Chúng không cùng suy nghĩ

Nhưng tình yêu lại không từ suy nghĩ

Nó vô hình gắn kết chặt chúng ta

Em đã cố dứt ra nhưng không sao quên được

Anh cố gắng quên em nhưng mà lòng cứ nhớ

Cuối cùng thì

Chúng ta còn hơi thở

Thở để mong ta sẽ lúc gặp nhau

Nếu ngừng thở

Ta mãi mãi mất nhau

Em nhỉ

Buồn hay vui chỉ là cảm xúc

Nhưng tình yêu thì kỳ lạ vô cùng.

Phải chăng đó chính là ý định mệnh.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

TÌNH LÍNH ĐẢO

 Tác giả: Duy Sắc 2019


Em nói đi em yêu

Rằng hứa chờ anh nhé

Anh không thích nói nhiều

Em hãy cười mạnh mẽ


Ngày mai, anh ra đảo

Anh xa em, xa quê

Đối đầu cùng giông bão

Chưa hẹn được ngày về


Tình em trong tim anh

Nó không hề thay đổi

Anh chỉ lo canh cánh

Em sẽ buồn đơn côi


Anh yêu em, yêu quê

Yêu công cha, nghĩa mẹ

Giờ anh đi kẻo trễ

Hẹn em xuân sẽ về.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

THÀNH PHỐ BUỒN

 Tác giả: Duy Sắc


Thành phố buồn, đêm mênh mông

Quán nghèo cay chén rượu nồng đắng cay

Cay trong tăm tối mặt mày

Cay chồng chất những tháng ngày chua cay


Cay trong ngất ngưởng men say

Cay trong cay những bàn tay yếu mềm

Cay làm cho lại cay thêm

Thân xác rũ mềm giấc mộng bay bay


Nhìn nhau quên hết mặt mày

Nhìn nhau cay cú hỏi mày là ai

Nhìn nhau tao đúng mày sai

Nhìn nhau ném chén, ném chai vào đầu


Thành phố buồn, lắm nỗi sầu

Nhiều người cúi đầu lầm lũi ăn xin

Ta bạn ta chẳng còn tin

Bạn ta ta bạn đứng nhìn đa nghi


Nghĩa tình gì, thôi quên đi

Cuộc sống khó quá nên vì tiền thôi

Tình ư chuyện ấy xưa rồi

Nghĩa ư, cổ tích những hồi xa xưa


Chạy trời không khỏi nắng mưa

Đừng mơ mộng nữa toàn lừa nhau thôi

Thành phố buồn, rác nó trôi

Vệ đường bẩn thỉu, mùi hôi hám đời


Đằng sau những thú vui chơi

Là những cuộc đời tăm tối u mê

Giả nhân nghĩa, dối nhiều bề

Háo danh, ham lợi kéo bè với nhau


Ngại ngùng ánh mắt nhìn nhau

Nhìn qua nhìn lại nhìn nhau dè chừng

Thành phố buồn, người dửng dưng

Vô tình đối đãi, tranh từng lối xe


Cổng trường những buổi trưa hè

U buồn hoa phượng, lời ve não nề.


Sac2018


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIA TAY NHÉ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Chợ hoa Nguyễn Huệ năm nay vắng

Mai đào cũng ít người xem

Chắc dạo này kinh tế kém


Người ta cũng không đi mua xắm

Cửa hàng thấy cũng đìu hiu

Dân tình có vẻ đã nghèo


Anh đã gửi em ngàn tin nhắn

Em cũng khinh chẳng thèm xem

Chúng mình đã chán nhau rồi


Xuân nay về anh cũng oải ghê

Công việc ít cứ nằm dài

Nhức đầu lo toan cuộc sống


Thôi chúng mình chia tay nhé

Anh không buồn lại mừng thêm

Đỡ có cái đuôi theo hoài


Sac2010

QUÊ HƯƠNG MỖI CHIỀU

Tác giả: Duy Sac 2025


Nhớ quê hương đã in sâu vào tâm trí

Cứ mỗi ngày ta nhớ một miền quê

Nhớ để còn tìm cách sẽ trở về

Nhớ tha thiết, nhớ đêm ngày da diết


Ôi nhớ lắm những buổi chiều nhung nhớ

Ta mong chờ những hình ảnh thân thương

Nó cho ta yêu quý cuộc đời thường

Yêu góc phố con đường chiều lá đổ


Quê hương ơi tình yêu thành con số

Nó in sâu vào tâm trí của ta

Một tình yêu tha thiết đến vô bờ

Hạnh phúc nhất khi quê nhà vẫy gọi


Chiều mỗi chiều ta đều luôn ngóng đợi

Như bao người thấp thỏm ngóng xa xăm

Họ và ta âm ỷ ước mơ thầm

Hẹn ngày sẽ được về thăm quê cũ



SỰ CÔ ĐƠN

 Tác giả: Duy Sac 2019


Sự cô đơn đang gồng mình trong đêm tối

Không có gì cả ngoài những âm thanh của tiếng quạt gió

Những tiếng kêu của rèm cửa bị gió thổi bay


Lũ gián tán tỉnh nhau , tiếng loạng xoạng tìm mồi của bầy chuột cống

Có một sự cô đơn kinh tởm

Nó ghê sợ hơn cả bóng đêm


Nó kinh hoàng hơn những cơn ác mộng

Nó đó

Chính là nó

Nỗi cô đơn sẽ biến một con người mạnh mẽ trở nên yếu đuối và hèn nhát


Nó sẽ khiến cho một kẻ đã từng kiêu ngạo phải gục ngã

Nó sẽ làm cho tâm trí chúng ta bị ngục tù

Kinh khủng quá


Nỗi cô đơn nó cứ về lảng vảng

Trong tư duy của một kẻ cô đơn


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam