Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

ĐỌC THƠ

 

Em này anh bảo nhỏ

Thơ anh viết như thế

Là do anh thích thế

Em đừng có mà tin


Em cứ nhìn anh đây

Gương mặt thật đây này

Nhìn cuộc đời thực tế

Nhìn cách sống hàng ngày


Thơ chẳng có gì hay

Em thích em viết được

Nó chỉ là câu chữ

Xếp vần cho thuận mồm


Em thích đọc cứ đọc

Nhưng em chớ có tin

Không phải thơ riêng anh

Mà thơ ai cũng thế


Người ta làm thơ nhiều

Bởi họ cô đơn đấy

Có những điều tâm sự

Còn giấu ở trong lòng


Anh bị khùng từ nhỏ

Nên thơ thẩn vậy mà

Em xem thơ đừng cười

Tội cho thân anh lắm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

EM ĐỪNG KHÓC

 

Sao vậy em, anh nhìn em buồn thế

Em khóc à, có chuyện gì nói thử

Phải chăng là em đang có tương tư

Chắc là yêu thôi chứ chuyện gì nào


Em khóc chi để nỗi khổ vướng vào

Mắt đỏ quá, răng cắn môi bầm tím

Thôi em ạ, anh khuyên em hãy nín

Nức nở hoài đau nhói hết con tim


Anh nói thiệt mong em ráng mà tin

Anh cũng khổ và đang tìm hạnh phúc

Nhiều khi buồn nước mắt rơi đôi lúc

Nhưng một hồi lại thấy quá trẻ con


Khi đang yêu không tránh khỏi giận hờn

Gen tuông khiến cho lòng mình ích kỷ

Em nín đi, nói thử có chuyện chi

Anh có thể hiểu được không cô bé


Cứ bày tỏ với anh đi em nhé

Anh kín lời không hé đến ai đâu

Chuyện riêng tư mình chia sẻ cùng nhau

Nếu thấu hiểu, bắt đầu ta tiến tới


Anh cô đơn lang bạt giữa đường đời

Nhiều lúc thấy mình chơi vơi cô quạnh

Em biết không, những chiều sương xuống lạnh

Tâm hồn anh như một tảng băng trôi


Nhìn xung quanh người có cặp có đôi

Anh chỉ ước có người ngồi tâm sự

Hoàng hôn vàng cho tăng thêm nhung nhớ

Anh nhìn mây mà cứ thấy bềnh bồng


Một tinh thần trống trải thật mênh mông

Con đò nhỏ lềnh bềnh không bến đỗ

Nhân duyên người có không là duyên số

Bao mối tình đều tan vỡ không thành


Anh từng yêu cháy bỏng cả xuân xanh

Nay thì lại chạnh lòng nhìn xuân hết

Câi nghĩa xưa dây dưa chưa đoạn kết

Anh vẫn còn mỏi mệt chữ ân tình


Cũng vì thế anh làm tự khổ mình

Muốn quên hết nhưng mình làm không được

Hỏi em nhé có phải anh nhu nhược

Hay tại vì anh mang nặng yêu thương


Ôi cuộc sống biết đường nào là đúng

Có ai đâu yêu nhau đến cuối cùng

Chẳng qua cũng là do tình với nghĩa 

Họ cam đành chấp nhận bám víu nhau


Thêm dư luận họ bàn vào lắm chuyện

Chứ người ta chưa thiệt sự thương nhau

Bởi vì ai cũng có một cái đầu

Trong suy nghĩ họ đều cầu tư lợi


Cái tôi lớn nó hình thành lắm tội

Tan vỡ là những chuyện hiển nhiên thôi

Em biết không, anh lắm mối tình rồi

Nhưng chỉ là giấc mơ thôi em ạ


Có những người anh thật lòng thật dạ

Anh chịu luôn gánh khổ giúp người ta

Thế nhưng mà họ cũng chẳng nhận ra

Họ chỉ nghĩ anh là thằng khờ dại


Có đôi khi anh ngồi suy nghĩ lại

Người vô tình họ lại sướng em à

Sống thực dụng miễn là mình có lợi

Ai giúp mình thì mình sẽ đến chơi


Những lời khen dối trá đẩy đưa vào

Rồi những thứ Đắc Nhân Tâm xảo quyệt

Lối sống ấy sẽ thành công phải biết

Em và anh thật lòng mình chịu thiệt


Nhưng mình làm gì ông trời cũng biết

Anh rất tin vào định mệnh em ơi

Anh đã từng chứng kiến rất nhiều rồi

Vay rồi trả mấy hồi nhanh em ạ


Ta vui lên ta sống cuộc đời ta

Làm sao sống để vừa lòng thiên hạ

Họ với ta không bà con gì cả

Họ cũng vì cái bản ngả của mình


Quý mến nhau là cái nghĩa với tình

Những thứ khác phù du đừng toan tính

Em đừng khóc, tâm sầu rồi thành bệnh

Anh mời em cùng ăn bánh uống trà


Đêm hôm nay duyên gặp gỡ chúng ta

Chữ định mệnh chắc là luôn luôn đúng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

EM ĐI

 

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

TÌNH DANG DỞ

 

Ai cũng có gia đình

Ơn mẹ cha dưỡng dục

Anh, chị em thương nhau

Nên phải đặt hàng đầu


Em và anh thương nhau

Áo không qua khỏi đầu

Nên dù tình thắm thiết

Chia tay cũng chẳng sao


Gia đình em thương em

Bố mẹ anh thương anh

Ta đều có gia đình

Nên gia đình trên hết


Hai ta đành ly biệt

Không phải vì không thương

Nhưng bởi vì lối sống

Hai gia đình khác nhau


Nếu mình đến với nhau

Ta thành gia đình nhỏ

Nhưng còn gia đình lớn

Ta cư xử làm sao


Chia tay trong nghẹn ngào

Cả hai mình đều khóc

Có gia đình khuyên bảo

Rồi mình lại quên nhau


Hai người dưng gặp nhau

Tại sao lại thương nhau

Chắc là do Duyên Nợ

Chứ không vô lý đâu


Nhưng Duyên mình đến đó

Chắc cũng số mệnh rồi

Nên buồn làm chi nữa

Bình an là đủ rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

VÔ TÌNH

 

Vô tình ta đã gặp nhau

Vô tình ánh mắt nhìn nhau một lần

Vô tình em lén nhìn anh

Vô tình anh thấy lòng mình nôn nao


Vô tình mình lại nhớ nhau

Vô tình hò hẹn lần đầu làm quen

Vô tình anh nói yêu em

Vô tình em bào rằng em bằng lòng


Vô tình cũng ngót chục năm

Vô tình ta lại âm thầm cách xa

Vô tình ta nhớ người ta

Vô tình người đã quên ta vô tình


Vô tình đúng thật vô tình

Vô tình gặp gỡ vô tình thương nhau

Vô tình ly biệt đớn đau

Vô tình ta phải nhớ nhau cả đời


Vô tình có phải do trời

Vô tình có phải do người phụ ta

Vô tình ta phụ người ta

Vô tình đau đớn tình ta vô tình.


Tác giả: Nguyễn Duy SẮc 2014

NGHỊCH CẢNH

 

Nếu chiều anh trúng Me Ga

Anh nghĩ chắc phải tạm xa em rồi

Bởi anh thèm muốn ăn chơi

Bù cho lại những tháng ngày khó khăn


Những lời anh nói thật lòng

Đồng tiền nó khiến cho lòng anh thay

Thương nhau từ bấy đến nay

Hai ta chưa có một ngày cao sang


Nếu như có lộc trời ban

Em đừng có trách là anh phụ tình

Nghèo hèn ai cũng coi khinh

Nên anh có lộc để mình anh ăn


Anh cần thể hiện bản thân

Dằn mặt người đã nhiều lần khinh anh

Nếu như giấc mộng không thanh

Em đừng để bụng lời anh làm gì


Xem như anh bị khùng đi

Hai ta tiếp tục những gì yêu thương

Em đừng vì thế mà buồn

Để anh lại nước mắt tuôn đêm về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

ĐÊM BẢO LỘC

 

Trời khuya lạnh nỗi buồn phố núi

Đường vắng tanh không một bóng người

Thỉnh thoảng có lời rao bán dạo

Điện vàng hoe cho ký ức khơi


Sương núi phủ ướt đầm hết áo

Gió cắt da lạnh đến run người

Chạnh lòng nhớ về em yêu dấu

Lòng bồi hồi nước mắt lại rơi


Trời Bảo Lộc sao mà tăm tối

Tít xa xa có mấy vì sao

Anh nhìn mãi vào đêm sâu thẳm

Không biết em cuộc sống ra sao


Mình cách biệt hơn mười năm trước

Em bao đêm nước mắt ngẹn ngào

Anh lang bạt nửa đời sương gió

Nơi trái tim chỉ có bóng em


Đêm buồn quá không ai bè bạn

Anh một mình bên một con mèo

Nó nhõng nhẽo như em yếu đuối

Chắc là mèo nên tính giống nhau


Rồi không biết ngày mai sao nữa

Ta có còn gặp lại được nhau

Nếu Duyên cạn kể từ hôm đó

Cả đời anh ôm nỗi đau này


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016



HÃY CỨ YÊU

 

Anh chỉ tin ý trời

Anh không tin lòng người

Anh tin em tuyệt đối

Chỉ vì anh thương em


Tình yêu là mù quáng

Điều đó rất bình thường

Nếu không yêu mù quáng

Thì không là tình yêu


Yêu nhau phải tin nhau

Dù phải chịu khổ đau

Không yêu thì đừng cố

Toan tính chẳng được đâu


Ai cũng có cái đầu

Cũng học cao hiểu rộng

Nhưng yêu là mơ mộng

Yêu phải dám hy sinh


Yêu người, người yêu mình

Dám yêu là dám chịu

Dù khổ đau đến mấy

Yêu mà chẳng sợ gì


Tình yêu là phép màu

Nó không ở cái đầu

Không cân đo đong đếm

Không lý trí thiệt hơn


Vậy nên tình yêu đẹp

Mới có những sử thi

Có những câu chuyện kể

Những mối tình ngàn năm


Em không hiểu tình yêu

Em hãy nên dừng lại

Đừng cố mà phí sức

Để rồi lại hận đời


Yêu là mối duyên trời

Là quỷ ma xui khiến

Là một sợi tơ hồng

Là nhân duyên tiền kiếp


Còn yêu còn hạnh phúc

Vì ta biết thương nhau

Biết không làm điều xấu

Đạo đức mình sáng lên


Những loại người vô cảm

Lợi dụng tình kiếm tiền

Nói những lời đạo lý

Quả báo thật khôn lường


Em hãy cứ yêu đi

Yêu cho đời em khổ

Yêu cho biết yêu thương

Vì đó là phước báu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024

MÙA HOA DÃ QUỲ

 

Xe anh đang leo đèo Bảo Lộc

Những đồi chè thấp thoáng  xa xa

Sim nở hoa tím mấy cung đèo

Sương giăng bủa che vài chóp núi


Nghe em kể mùa hoa cúc dại

Loài cây hoang mọc khắp núi rừng

Anh chưa thấy bóng loài hoa ấy

Hay tại vì mình chửa có duyên


Đường uốn éo, sụt trồi lên xuống

Mây va vào ô kính như sương

Tự nhiên tai anh giống bị ù

Cảm giác tiếng o o rất lạ


Quanh co mãi xe vào Bảo Lộc

Hai bên đường rẫy bắp xanh tươi

Màu vàng rực triền đồi phía trước

Dã quỳ kia chào đón tình ta.


Nắng đang khuất sau những khóm lau

Làn sương lạnh nhuộm màu rét mướt

Anh mơ: “ ta đi trên đồi cỏ 

Gió rung rinh khóm cúc ven đường


Chiều Bảo Lộc  màu trời bàng bạc

Ta cầm tay cùng hát ngêu ngao

Hương dã quỳ phảng phất ngọt ngào

Mùi cỏ dại nồng nàn chẳng kém


Em cười với cái nhìn thật lém

Rằng nơi đây cảnh đẹp, trong lành

Hai đứa mình có mái nhà tranh

Mình xây đắp gia đình giản dị


Anh không nói cúi đầu suy nghĩ

Tương lai kia em nói cho vui

Đời cần có cơm ngon áo đẹp

Không mơ màng như cánh Dã Quỳ


Em cầm một cành hoa vò nát

Em chạy đi anh phải đuổi theo

Gió mang theo hơi thở núi rừng

Mình lăn lộn vui đùa trên  cỏ


Cao nguyên đẹp nắng chiều loang đỏ

Hoa dã quỳ rộ vàng rực rỡ

Tình yêu mình đẹp sao ngày đó

Ta bên nhau quấn quýt trời mơ”.


Nay xe anh qua đèo bảo Lộc

Nỗi nhớ em bất chợt dâng trào

Tiếng gió rít ngỡ lời em nói

Tim nhói đau khi ghé Phi Nôm


Hoa Dã Quỳ phủ vàng phố núi

Anh cố nhìn xem có dáng em

Những câu thơ còn đang viết dở

Gió thổi bay đi những chữ tình


Chiều hôm đó, trời vàng héo hắt

Những đồi thông thủ thỉ tâm tình

Sương giá buốt luồn vào hơi thở

Gió cao nguyên mang nỗi nhớ về


 Bao lần ấy đều là lỡ hẹn

Không hiểu sao, anh chỉ ngang qua

Nhà em đó khuất trong xóm núi

Anh chỉ nhìn ao ước từ xa


Đêm Đức Trọng sao cô đơn lạ

Tiếng dế kêu ray rứt gọi nhau

Lũ mèo hoang quằn quại lửa tình

Gió luồn khe tưởng tiếng ma rừng


Anh đứng mãi nhìn về Bắc Hội

Những ngọn bơ đánh dấu nhà em

Tuôn nước mắt bước đi lặng lẽ

Ánh trăng soi bóng kẻ lang thang


Anh im lặng nhìn trời đen kịt

Một màu đen bao phủ tình ta

Anh tự ngẫm sao mình không đến

Chợt nhận ra mình chẳng là ai


Ở nơi ấy minh không là khách

Nào có ai muốn đón tiếp mình

Ta như kẻ không nhà phiêu dạt

Rồi người ta sẽ đuổi mình đi


Hoa cúc dại rụng vàng vạt áo

Chợt nhớ rằng em tự ví mình

Như hoa dại ven đường, em khóc

Em buồn vì em sẽ cô đơn


Anh nào biết em đang trăn trở

Có hay chăng tiếp tục cuộc tình

Một ngày kia em bỗng bặt tin

Anh mới hiểu tình mình đã hết


Anh cố tìm để nói lý do

Nhưng đã muộn vì ta xa lạ

Em buồn lắm, khóc khô nước mắt

Anh ngậm ngùi nhớ ký ức buồn


Ta im lặng kể từ ngày ấy

Tính đến nay đã ngót năm năm

Anh chỉ biết nhìn em qua ảnh

Tự nhủ lòng có thể sẽ quên


Những kỷ niệm tình mình còn đó

Anh âm thầm gặm nhấm dư âm

Qua những phố hai ta từng hẹn

Những lối xưa mình đã đi qua


Anh cũng biết tại mình tất cả

Những tháng năm anh bỏ mặc em

Để em buồn tủi phận hàng đêm

Nhiều thất vọng dâng thành tuyệt vọng


Buồn cũng vậy, anh đành im lặng

Tình chúng mình anh viết thành thơ

Để mỗi đêm, anh đem ra đọc

Biết rằng mình cũng đã từng yêu


Em từng bảo: “rằng em mắc nợ

Nên bây giờ em trả nợ anh”

Nhưng anh nghĩ là anh mới nợ

Vì nợ em nên phải yêu em


Anh nhớ lại có lần em nhắn

“Rằng mai này em sẽ đi tu

Nếu tình ta mà lỡ không thành

Em ở vậy chăm lo ba mẹ”


Câu nói ấy như là nhát kiếm

Nó xuyên vào ngay giữa tim anh

Anh chỉ biết cầu trời phù hộ

Trọn đời này em mãi bình an


Không ai biết mình yêu nhau vậy

Ta đã yêu quên cả thời gian

Bỏ qua hết lời khuyên người lớn

Để sau cùng hai đứa đắng cay


Anh xem bói nhân duyên tiền định

Họ nói rằng ta sẽ biệt ly

Nếu hai đứa cố là sẽ khổ

Thật không ngờ lại đúng không sai


Anh có hỏi một ông tu sĩ

Rằng tình ta là mối nghiệp duyên

Thế cho nên vừa gặp đã yêu

Nghiệp nó đã dẫn đường chỉ lối


Đúng, mà lạ, anh hay tự hỏi

Tại sao ta lại hút vào nhau

Dù mới chỉ một lần gặp gỡ

Hai người dưng rất lạ lại thương


Chưa biết em, anh đã từng mơ

Một cô gái từ trong cổ tích

Nét hao hao rất giống như em

Gọi anh bằng hai tiếng “cố nhân”


Rồi ngày đó như ai xui khiến

Anh và em bất chợt gặp nhau

Anh cứ ngẫm chuyện này rất lạ

Có phải em trong những giấc mơ


Em cũng biết đó là định mệnh

Đã có lần em nói với anh

Sau ngày đó lần đầu gặp gỡ

Không hiểu sao em lại yêu anh


Tình kỳ lạ gặp nhiều ngang trái

Bao thị phi tai tiếng xung quanh

Em chịu khổ một mình dằn vặt

Anh cũng buồn bởi lắm dèm pha


Anh linh cảm có ai ngăn cản

Họ vô hình không thể nhận ra

Nhưng nghiệp dẫn ta vào luyến ái

Để cả hai phải chịu khổ đau


Có nhiều lúc anh mong gặp gỡ

Bỗng ở đâu nhiều chuyện xảy ra

Anh sực nhớ mình quên lời hẹn

Thế là ta khoảng cách càng xa


Lúc túng thiếu, hai bàn tay trắng

Em luôn khuyên anh cố gắng lên

Em không sợ đôi mình nghèo khó

Mà chỉ lo duyên phận không thành


Đêm hôm ấy, đường khuya vắng lặng

Em cầm tay và nói: “em thương”

Đừng lo nghĩ cho em nhiều quá

Ăn nhiều vào để có sức làm


Anh bươn trải nhiều năm vất vả

Chỉ mong sao cuộc sống khá lên

Nhưng chắc bởi do mình kém cỏi

Bao giấc mơ ấp ủ chưa thành


Nhớ em lắm, nhiều đêm không ngủ

Dự định là sẽ phải gặp nhau

Nhưng trục trặc ở đâu lại đến

Có nhiều hôm, anh cứ lang thang


Anh không biết làm sao giải thích

Dù trong lòng luôn muốn gặp em

Mặc nỗi nhớ dày vò mỗi tối

Anh vùi vào công việc để nguôi


Nay anh nghĩ về thời gian trước

Để ngộ ra xem có đúng không

Mối tình ta có phải Nghiệp Duyên

Hay ta đã hẹn nhau từ trước ?


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2010

VỠ MỘNG

 

Văn chương với chữ nghĩa

Lòng vòng mãi thế thôi

Hết yêu lại chia ly

Oán thù xong hoà giải


Thịnh suy hay thành bại

Thời gian sẽ xoá nhoà

Vòng bánh xe lịch sử

Nó luôn cứ thế quay


Ta là đứa trẻ dại

Ngông cuồng không biết ai

Tài vẫn chưa nhìn thấy

Cái tai nó cận kề


Đời ai hay hơn ai

Chẳng qua là định mệnh

Cờ đến tay thì phất

Đức cao sẽ phúc dày


Cây đa với cây đề

Cũng chỉ là thực vật

Nào khác chi cây cỏ

Rồi cũng thành củi khô


Ta nhìn dòng sông chảy

Nước thay đổi mấy lần

Sông kia rồi cũng cạn

Đời ta cũng sẽ tàn


Hư danh như ảo mộng

Ta vì nó nhọc lòng

Giật mình đêm thức giấc

Tan vỡ mối tình hồng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

BẮT TÌNH

 

Ta với mãi mà không bắt được

Chữ tình kia sao khó viết thành

Nó có vẻ rất gần trước mặt

Tại sao ta không thể ôm vào


Bao nước mắt buồn tình đau đớn

Đổi thanh xuân, hủy hoại công danh

Ta vẫn mãi không sao bắt được

Tình yêu ơi sao lại trêu người


Đêm từng đêm ta nằm ứa lệ

Tình yêu kia lảng vảng trên đầu

Ta cứ ngỡ với tay bắt được

Phải chăng yêu là một giấc mơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

GOM NHẶT

 

Anh nhìn ảnh nhớ em bật khóc

Những dòng tin như mới hôm qua

Dư âm nó muốn nhạt nhòa

Anh cố giữ lại tình ta một thời


Em bây giờ chắc là quên mặt

Người một thời từng rất yêu thương

Đôi đã còn một đoạn đường

Sao không đi hết khi còn vẫn yêu


Phút yếu đuối em buông tay bỏ

Anh thẫn thờ như kẻ mất hồn

Không gì có thể buồn hơn

Đôi ta ôm một nỗi đau suốt đời


Anh đang cố chắt chiu kỷ niệm

Gom lại tình thất lạc nhiều năm

Nhớ em thao thức hằng đêm

Niềm tin vào một ngày em trở về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

CÔ ĐƠN GIỮA HOÀNG HÔN

 

Cô đơn giữa hoàng hôn

Ánh chiều buồn ngọn cỏ

Tiếng ve sầu gọi bạn

Con chim én lạc bầy


Có nỗi nhớ nào hơn

Khi em không quay lại

Phải chăng tình đã hết

Hay là ta vội vàng


Càng nghĩ chỉ thêm buồn

Nhưng cứ buồn là nghĩ

Tình yêu là gì nhỉ

Sao lại nhiều trái ngang


Ôi người yêu nơi đâu

Em có biết anh sầu

Có khi nào em nhớ

Ta đã từng có nhau


Dư âm xưa còn không

Biết bao nhiêu kỷ niệm

Anh dày vò nỗi nhớ

Hiu quạnh đời cô đơn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

CÒN YÊU

 

Nhà thơ nói chuyện tình yêu

Những dòng cảm xúc mang nhiều đắng cay

Ai từng yêu sẽ hiểu ngay

Nhiều cuộc tình vẫn hàng ngày khổ đau


Yêu cho hạnh phúc ngọt ngào

Chia tay luyến tiếc nhìn nhau ngậm ngùi

Còn yêu còn nhớ không thôi

Còn yêu còn hận chính người ta yêu


Vì sao lại có tình yêu

Không ai hiểu được tình yêu là gì

Anh yêu em đến cuồng si

Từng đêm nuốt lệ biệt ly nhớ người


Yêu em chỉ có em thôi

Nhưng em cũng đã bỏ tôi một mình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

TÌNH CŨ

 

Anh đứng ngắm ánh chiều trên biển

Vũng Tàu sao không thấy bóng tàu

Hải Đăng lấp ló đèn màu

Bầu trời nhập nhoạng một màu xám xanh


Mấy con sóng dập vùi bãi cát

Bọn dã tràng ngơ ngác tiếc công

Phao tiêu nhấp nhổm bềnh bồng

Phi lao lo ngại cơn giông sắp về


Khách du lịch say sưa nhậu nhẹt

Rác vất đầy bãi trước bãi sau

Ngêu ngao điệu hát thuyền câu

Mấy ghe đánh cá bắt đầu ra khơi


Trời tắt nghỉm chiếu đêm vừa sập

Biển xa xa nhấp nháy ánh đèn

Lô nhô mấy ụ đá đen

Thù hằn ngọn sóng chồm lên đè đầu


Đêm gió lạnh biển gào hờn dỗi

Sóng ầm ầm than trách cuộc đời

Vừa xong những cuộc ăn chơi

Biển loang mấy hạt trăng rơi mạn tàu


Những năm tháng như ngàn đợt sóng

Nó dập vùi nghiêng ngả đời ta

Giữa trời và biển bao la

Tình yêu còn lại chỉ là phong ba.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

ÍCH KỶ

 

Cuộc đời này thật là buồn tẻ

Ta cô đơn giữa phố đông người

Cố nhìn nhau để nở nụ cười

Khi ngoảnh mặt tuôn dòng nước mắt


Sự giả tạo luôn luôn đối mặt

Ai tin ai trên suốt cuộc đời

Mới vừa vui mà đã khóc rồi

Mới niềm nở quay sang thù hận


Tình yêu nào để xoá hận thù

Đớn đau nào dập tắt niềm vui

Ta tìm nhau để được cái gì

Vì quyền lợi mưu toan ích kỷ


Ta là ai giữa tỷ con người

Ta đơn độc trong tình đồng loại

Ta buồn ta hay bởi người ta

Chắc ta đã chưa hề độ lượng.


Tác gỉ: Nguyễn Duy Sắc 2017

NHÂN QUẢ TÌNH YÊU

 

Nhân quả là có thật

Cuộc đời rất vô thường

Hãy sống cho tử tế

Để đừng phải khổ đau


Anh đã từng lầm lỗi

Chỉ vì anh vô tâm

Nên tình yêu vụt mất

Bây giờ ôm khổ đau


Ai đang yêu hãy nhớ

Yêu chỉ cần thủy chung

Dù cho ngàn cách trở

Tình yêu đẹp vô cùng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TIẾC NUỐI 1

 


Không còn đủ đớn đau

Để nguôi ngoai tình cũ

Trái tim anh chai sạn

Vô cảm với ái tình


Không còn nơi để đến

Nên anh chỉ lang thang

Giữa phố phường đông đúc

Anh như kẻ đi hoang


Tình yêu kia tàn nhẫn

Nó hủy hoại tinh thần

Nó nuôi ta mộng tưởng

Những tháng ngày đắng cay


Anh biết em cũng buồn

Chắc là khô nước mắt

Khóc vì tình tan vỡ

Nuối tiếc thời thanh xuân.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

NGHỆ SỸ CÔ ĐƠN

 

Một chút tài hoa để dâng đời

Mình ta mơ mộng ánh trăng rơi


Tiếng đàn câu hát bên chén rượu

Lang bạt giang hồ mãi rong chơi


Những lúc cô đơn ngóng chân trời

Hoàng hôn gieo rắc cảnh lả lơi


Nỗi lòng cuồn cuộn ngàn con sóng

Ta chỉ mình ta giữa cuộc đời


Lẳng lặng ánh trăng chiếu giữa trời

Lãng đãng bềnh bồng dạ chơi vơi


Trăng vàng nhợt nhạt giữa đêm tối

Chẳng bóng người yêu để tình khơi


Lang thang nhiều quá mệt rã rời

Cô quạnh tâm hồn chốn mù khơi


Tình người nghệ sỹ nhiều nước mắt

Khóc ai ai khóc giữa cuộc chơi


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2018

ĐÀN ÔNG KHÓC

 

Đàn ông khóc bởi vì thương

Họ khóc là bởi họ thương quá nhiều

Xưa nay trong chuyện tình yêu

Đàn ông thường khóc vì yêu thật lòng


Thường thì tiếng khóc đàn ông

Nó không nức nở và không ồn ào

Không hề có tiếng kêu gào

Nhưng mà cay đắng dâng trào trong tim


Đàn ông yêu rất nặng tình

Thương là hết cả đời mình vẫn thương

Đôi khi họ bị xem thường

Nhưng họ nhất quyết vẫn thương hết lòng


Từ xưa nay chỉ đàn ông

Dám đem tất cả hiến dâng người tình

Biết bao cáu chuyện sử xanh

Đàn ông vì gái công danh lụi tàn


Mỹ nhân hủy hoại giang sơn

Diệt luôn những bậc anh hùng tài ba

Đàn ông khóc bởi đàn bà

Đàn bà chỉ khóc do là cô đơn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2023

XÁC XE TĂNG

 

Một đống sắt to lù lù

Một thời gây những oán thù tóc tang

Nòng súng thép nay đã han

Thùng xăng bị thủng cũng đang mục dần


Rêu mốc đang bám toàn thân

Bánh xích dần dần long hết cả ra

Tháp pháo làm tổ cho gà

Mãnh hổ giờ là cái xác trơ xương


Nằm bên cạnh cái đường mương

Trâu bò vẫn thường qua lại vui chơi

Dây leo quấn khắp mọi nơi

Chiến xa đã chẳng còn thời oai phong


Không còn cảnh đạn đỏ nòng

Không còn tiếng rú trên đồng kiêu căng

Không còn chiến trận hung hăng

Không còn những lúc băng băng công đồn


Một đống sắt vụn vô hồn

Quẩn quanh có lắm oan hồn chưa tan

Bóng ai lảng vảng than van

Kể về những xóm những làng tan hoang


Kể về tiếng súng đì đoàng

Kể về những trận kinh hoàng xa xưa

Kể về đạn bắn như mưa

Xác người đầy những ruộng dưa, ruộng cà


Xe tăng hung hãn càn qua

Tình yêu tan vỡ khóc oà chia ly

Oan hồn ấm ức chưa đi

Nên cứ ở lỳ bên xác xe tăng


Đêm về yên lặng vầng trăng

Bao tiếng thù hằn tan biến trong sương

Hồn sao còn cứ vấn vương

Chưa chịu lên đường siêu thoát đi thôi


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2013

GỬI EM LỜI NHẮN

 

Rồi đây em sẽ hiểu ra

Tình yêu anh có dễ mà trao ai

Thơ tình anh viết dông dài

Chưa hẳn tình đó của ai em à


Anh yêu em bởi thật thà

Chẳng phải mặn mà những nét kiêu sa

Em chưa hiểu rõ anh mà

Tình thơ anh viết chính là quê hương


Anh yêu dáng trẻ đến trường

Yêu những con đường chiều lá me bay

Yêu cô công nhân nghành may

Yêu bé đánh giày lầm lũi trong đêm


Yêu ánh nắng chiều vương thềm

Yêu lúc êm đềm trên cánh đồng lau

Anh yêu sóng vỗ mạn tàu

Yêu cành phượng đỏ tươi màu hè sang


Yêu đồng lúa đang chín vàng

Yêu con đường làng xanh ngắt hàng tre

Yêu cô giáo đi dạy trẻ

Yêu những người mẹ vất vả gian lao


Yêu gánh hàng rong bán dạo

Anh yêu nhiều lắm làm sao kể giờ

Anh yêu nhưng cạn hồn thơ

Nhờ em nay đã có thơ trở về


Anh yêu chứ không si mê

Vì tình anh chỉ tình quê hương mình

Anh không phải kẻ đa tình

Bởi những mối tình anh viết được ra


Tình cảm anh rất bao la

Nhưng anh không dễ để mà yêu ai.

Anh không giàu cũng chẳng tài

Nhưng anh luôn biết có ai yêu mình


Yêu em cái nghĩa cái tình

Nàng thơ là một mối tình mộng mơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


GIẤC MƠ TÌNH YÊU

 

Tình cho ta mơ mộng

Những viễn cảnh màu hồng

Bởi không ai biết trước

Cuộc đời nhiều bão giông


Khi yêu ai cũng ước

Sẽ lên đôi vợ chồng

Nhưng có ai dám bước

Cùng qua những khó khăn


Đã thương còn bỏ được

Ngôn tình có là chi

Nên tình dù dẫu đẹp

Cũng chỉ là bài thơ


Thơ anh từng đã viết

Bởi tình em chân thành

Nó không phải ngôn tình

Mà bởi thương sâu nặng


Biết tình kia là mộng

Nhưng tình đã thành thơ

Nó đã thành hơi thở

Là máu chảy trong tim


Tình cũng vẫn là tình

Người đời khổ vì tình

Không có tình càng khổ

Khổ vì mình cô đơn


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2018

TÌNH YÊU LÀ PHƯỚC BÁU

 

Ngày qua ngày lại đến

Tình dài tình buồn thêm

Biết bao người từng khóc

Buồn cuộc tình mỗi đêm


Chiều qua chiều lặng lẽ

Ta một bóng đi về

Những đêm dài không ngủ

Tình chập chờn cơn mê


Sao tình yêu kỳ vậy

Cho đời bao đắng cay

Có ai yêu hạnh phúc

Xin mời kể ra đây


Hay chỉ mình mới khổ

Vì ta sống mộng mơ

Quên đi đời thực tế

Ảo tưởng những vần thơ


À có khi cũng phải

Họ sống hạnh phúc đầy

Tại mình đa đoan quá

Đời dập vùi thẳng tay


Em có nhớ gì không

Một thời yêu thơ mộng

Mà thôi em đừng nhớ

Chỉ có thêm đau lòng


Tình yêu là ảo ảnh

Nó phù hợp với anh

Kẻ ngông cuồng ngu dốt

Tự hủy hoại đời mình


Tình yêu nó ghê lắm

Như một loại bùa mê

Ai mà va phải nó

Đời sẽ buồn lê thê


Tình yêu nó khủng khiêp

Tàn phá trái tim mình

Thiêu đốt đi tuổi trẻ

Ngăn bước đường công danh


Nhưng tình yêu nó lạ

Thế nên anh đam mê

Và rồi anh bất chấp

Dù đau thương nặng nề


Ai từng yêu chưa nhỉ

Chắc cũng có rất nhiều

Mỗi người yêu một kiểu

Nhưng khổ thì giống nhau


Một đời dài bao lâu

Ta được yêu một lần

Được người thương hết dạ

Cũng là phước báu rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025

MÙA HOA PHƯỢNG

 

Mùa phượng đỏ bên sông hồng rực

Đời học sinh trong sáng ngây thơ

Giấc mơ đến mọi bến bờ

Tình yêu ngấp nghé vần thơ đêm về


Đường học vấn gian nan vất vả

Ghế nhà trường mài đến chai mông

Tương lai viễn vọng lông bông

Biết ngày mai sáng hay không tối mù


Trước sóng gió cuộc đời đang đợi

Nuôi giấc mơ rèn đức luyện tài

Tình thầy nghĩa bạn không phai

Ta trao nhau những tháng ngày đẹp tươi


Ngày ly biệt tặng nhau cánh phượng

Lưu bút ghi tha thiết yêu thương

Từ nay ta sẽ ra trường

Cánh chim bay khắp nẻo đường quê hương


Dầu gian khổ lòng son gìn giữ

Dẫu có nghèo tâm vẫn trong veo

Miệng đời lươn lẹo chớ theo

Một phút xa ngã bọt bèo thân ta


Tình với nghĩa phải luôn gìn giữ

Bạc tiền kia cát bụi hư vô

Hư danh tránh để dính vô

Cả đời ô nhục loã lồ lương tâm


Những khen ngợi lắm khi giả tạo

Đám mật ngon bẫy chết con ruồi

Rượu ngon, gái đẹp trên đời

Anh hùng gục ngã tả tơi điêu tàn


Đường quan lộc vạn mưu nghìn mẹo

Chốn chính trường gian trá điêu ngoa

Dây vào là khổ đời ta

Để tâm thanh thản cửa nhà ấm êm


Ai cũng muốn đời mình giàu có

Nếu bất tài vun khéo cũng no

Đức cao trời ắt sẽ cho

Lưu manh lừa lọc lắm trò diệt thân


Đã mang tiếng làm thầy phải tốt

Trước học sinh đừng có ba hoa

Dẫu rằng nghèo khó ở nhà

Cắn răng cố chịu đừng mà xảo ngôn


Đời vốn dĩ không hề suôn sẻ

Ai cũng từng bầm tím mặt mày

Thế gian chẳng có ai hay

Gặp thời đúng lúc dịp may phất cờ


Tình là khổ vương thì phải chịu

Đã yêu nhau chung thuỷ giữ gìn

Một mai kia mất niềm tin

Nhân duyên tan hợp thôi mình buồn chi


Mấy ai biết đời mình tốt xấu

Tại số phần đưa đẩy mà thôi

Công hầu khanh tướng trên đời

Phải chăng kiếp trước là người đức cao


Luật nhân quả rành rành luôn đúng

Gieo nhân nào nhận được quả nào

Than chi phiền đến trời cao

Tu thân mình trước thế nào cũng yên


Ai cũng muốn cuộc đời tốt đẹp

Bản thân ta phải đẹp trước đời

Múa may khoác loác lắm lời

Soi gương mình trước để rồi hãy chê


Mùa phượng đỏ bên sông lại nở

Ta họp nhau bạn cũ năm xưa

Sang hèn chi nữa hơn thua

Câu cười hạnh phúc sẽ xua nỗi buồn


Ôi cái nghĩa cái tình thuở trước

Tuổi đôi mươi sức trẻ căng tràn

Lá xanh cũng sẽ phải tàn

Thương nhau ta chúc bình an cuộc đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 1999


TA BẠC QUÁ

 

Tình yêu như mới hôm qua

Dư âm còn lại mặn mà năm xưa

Thế gian ai hiểu chữ ngờ

Ngờ ta phụ nghĩa phụ ân tình người


Sao ta bạc thế ta ơi

Chính ta đã phụ chính người ta yêu

Người ta khổ bởi ta nhiều

Ta nào có được những điều mình mơ


Chút tình xưa gửi vào thơ

Mong người hạnh phúc để ta yên lòng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

HOA PHƯỢNG ĐỎ 30

 

Em ơi ! Tình vẫn còn đây

Tháng năm xưa ấy hôm nay chưa mờ

Tình ta như vạn câu thơ

Như hoa phượng đỏ anh từng rất yêu


Hôm nay cay đắng tuy nhiều

Nhưng không ngăn được tình yêu chúng mình

Người ta không hiểu chuyện tình

Nên họ ý kiến linh tinh đó mà


Vấn đề nằm ở hai ta

Có thật sự muốn tình ta lâu bền

Việc này tùy thuộc vào em

Anh không níu kéo sợ làm em lo


Thương nhau hãy để tự do

Gượng ép cũng chỉ khiến cho nặng lòng

Thời gian sẽ rõ đục trong

Ai thương ai có thực lòng hay không


Nếu trời se sợi chỉ hồng

Chắc ta nên nghĩa vợ chồng mà thôi

Anh thì tin hết vào trời

Anh không tin bởi lòng người đa đoan


Còn ai tử tế đàng hoàng

Có luật nhân quả nó luôn đứng chờ

Đời này cũng chỉ là mơ

Vô thường nên chút tình ta là gì


Em lo sự nghiệp em đi

Khi em đủ mạnh chuyện gì cũng xong

Đừng nên ủy mị yếu lòng

Bởi vì như thế long đong cả đời


Anh về cùng với trăng trời

Cùng mây cùng gió, cuộc đời ngao du

Anh chung tình với nàng thơ

Vì nàng chắc chẳng bao giờ bỏ anh


Yêu đương dù có chân thành

Cũng khó qua được công danh và tiền

Tại vì anh cốt cách tiên

Cho nên dục vọng không thèm làm chi


Anh làm thơ chẳng có gì

Cứ làm như thế chỉ vì yêu thơ

Em còn nhiều bến đang chờ

Anh biết rồi chỉ có thơ bên mình


Phượng hồng be bé rất xinh

Màu hoa đỏ thắm như tình chúng ta

Tình mình như một bài ca

Nên anh viết chuyện tình ta cả đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2022

GIÁNG SINH ẤY

 

Anh nhìn đường phố hoa đèn

Tìm quanh để cố thấy em một lần

Lang thang mỏi hết đôi chân

Chỉ thấy buồn bã tinh thần nhiều thêm


Anh đi mãi thế suốt đêm

Mong tìm ký ức êm đềm ngày xưa

Trông người ta cứ vui đùa

Chạnh lòng anh nhớ chuyện xưa chúng mình


Nụ cười em thật là xinh

Xuân thì con gái mối tình đầu tiên

Mắt em nhìn rất dịu hiền

Đôi ta đón lễ Giáng Sinh mấy mùa


Hơn mười năm đã trôi qua

Tình em như một món quà trời ban

Đông này, anh thấy bẽ bàng

Thương em xuân sắc héo tàn vì yêu


Anh cầu Thiên Chúa đôi điều

Một là nối lại tình yêu đôi mình

Hai là cuộc sống yên bình

Ba là gắn bó đời mình trăm năm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2018

TÌNH NGÀY XUÂN

 

Thanh xuân em đón mùa xuân

Anh cũng phải diện áo quần cho xuân

Chúng mình gặp gỡ đầu xuân

Tâm tư tuổi trẻ sức xuân dâng tràn


Hội xuân tại cổng Tao Đàn

Duyên ta đã bén giữa ngàn hoa xuân

Tặng em câu chúc chào xuân

Mừng em còn mãi tuổi xuân tươi hồng


Trời xuân nắng trải mênh mông

Có nhiều những cặp vợ chồng rất xuân

Vui sao những khúc ca xuân

Phố phường đón ngọn gió xuân an lành


Hương xuân lan toả rất nhanh

Thiệp xuân ta hẹn sẽ thành lứa đôi

Du xuân mình hãy đi thôi

Ngày xuân cũng sắp hết rồi em ơi


Còn xuân thì cứ vui chơi

Hết xuân sẽ chẳng còn thời gian vui

Tàn xuân hối tiếc ngậm ngùi

Tình xuân trời đất khiến xui em à


Xuân này gặp gỡ hai ta

Xuân sau có chắc sẽ là gặp nhau

Mình chơi xuân đủ sắc màu

Sang xuân cuộc sống sẽ giàu nhiều thêm


Xuân đời hạnh phúc êm đềm

Lộc xuân anh hái tặng em tỏ tình

Cầu trời xuân mãi đôi mình

Mơ xuân ta sẽ hiển vinh một đời.


Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2017

TÌNH YÊU Ở ĐÂU ?

 

Tình yêu ấy ở đâu em có biết

Anh đi tìm nó bạc hết mái đầu

Hỏi rằng em có được nó hay chưa

Em đã thật sự có nhiều hạnh phúc


Bài thơ nào cho tình mình nối lại

Chữ nghĩa nào viết đủ nỗi nhớ mong

Anh cố giữ những tháng năm kỷ niệm

Cũng gọi như mình từng có mối tình


Em nơi đó có còn chăng ký ức

Thuở đôi mình từng thắm thiết yêu thương

Em có biết những đêm dài anh khóc

Bởi vì thương một người đã từng thương


Ngày hôm nay lang bạt giữa cuộc đời

Có những lúc con tim mình giá lạnh

Anh luôn nghĩ và cầu em hạnh phúc

Xem như mình vẫn thương nhớ về em.


Tác giả: Nguyễn Duy SẮc 2020

ANH NHỚ MÙA HÈ ẤY

 

Em còn nhớ ngày xưa

Hồi mình còn đi học

Sao ta ngây thơ quá

Chẳng biết yêu là gì


Anh nhớ mùa hè ấy

Mẹ cho anh mười nghìn

Anh mời em uống nước

Nhưng lại chẳng đủ tiền


Em nhìn anh giận lắm

Nhưng ra vẻ làm thinh

Chúng mình không nói chuyện

Anh nghĩ em vô tình


Hôm sau em lại đến

Chúng mình đi ăn kem

Em móc tiền ra trả

Vậy là mình nên duyên


Bây giờ anh nhớ lại

Định mời em uống nước

Tính nối lại tình xưa

Ai ngờ túi không tiền


Ôi tiền ôi là tiền

Sao mà mi tàn nhẫn

Cuộc đời vui hay khổ

Đều do tiền mà ra


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004

Chia tay Marie Curie

NỖI NHỚ CÔ ĐƠN

 

Anh im lặng chìm vào nỗi nhớ

Kể từ ngày em bỏ anh đi

Anh tự hỏi mình làm gì nhỉ

Tại sao em không nói một câu


Anh thầm nghĩ nếu em đã bỏ

Anh đi tìm mối khác cũng xong

Nhưng không được vì em là nhất

Chỉ mình em trong trái tim anh


Ai cũng bảo anh hay bi lụy

Không người này thì có người kia

Họ không hiểu tình mình nên vậy

Em chính là một nửa hồn anh


Tình yêu đẹp thường nhiều thử thách

Lúc xa nhau mới hiểu lòng nhau

Trời bày vậy xem ai chung thủy

Ai thương ai đến cuối cuộc đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

CHIỀU UỐNG RƯỢU

 

Chiều thành phố bình yên em ạ!

Mấy ngọn cây phủi sạch nắng vàng

Vỉa hè, anh lại lang thang

Quán xưa hai xị với trang thơ tình


Lá mơ non quấn dồi ngọt lịm

Vị mắm tôm đậm cái hồn quê

Riềng cay đầu lưỡi tê tê

Rượu vào ấm hết lòng mề tim gan


Đời lang bạt nhẹ tênh như mộng

Bao cuộc tình bèo dạt mây trôi

Tuổi xanh anh đốt hết rồi

Tuổi già em có định ngồi cùng anh


Không cũng được, tùy vào duyên phận

Đời mỗi người mỗi số, biết sao

Còn em vị rượu ngọt ngào

Không em, anh vẫn rượu vào mỗi đêm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

BỮA TIỆC GIÁNG SINH

 

Giáng Sinh chỉ có thế này

Nhẹ nhàng tâm trạng hồn bay bềnh bồng

Tung tăng dưới ánh nắng hồng

Cảm nhận cái ấm của đông sắp tàn


Vui trong cuộc sống thanh nhàn

Gian khổ vất vả tiêu tan không còn

Hạnh phúc với mối tình con

Chút tình mến tặng người còn gian nan


Chúc người ý chí kiên gan

Vượt qua khốn khó và ngàn đắng cay

Chúc em hạnh phúc đông này

Ngân vang khúc hát hăng say yêu đời


Chúc anh có phút thảnh thơi

Kính doanh phát đạt gặp thời phất lên

Chúc chị sẽ gặp vận hên

Gia đình sung túc vững bền hôn nhân


Chúc người lính vững bước chân

Một lòng gìn giữ tinh thần kiên trung

Chúc thầy vì sự nghiệp chung

Không hề nao núng vì lời gièm pha


Chúc ông, bà, cháu gần xa

Giáng Sinh quấn quýt đậm đà yêu thương

Chúc yên bình khắp quê hương

Đồng bào thắt chặt tình thương giống nòi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

NGHIỆP NẶNG

 

Làm thơ ai cũng hiền lành

Cho nên không biết tranh giành với ai

Tủi thân nên thở than hoài

Lận đận đủ cả tiền, tài, tình duyên


Người làm thơ chẳng có tiền

Chỉ có giấc mộng thần tiên là nhiều

Yêu nhưng chẳng được bao nhiêu

Tại vì toàn nghĩ những điều viễn vông


Thơ tình có lắm màu hồng

Nhưng người viết nó thường không có tình

Chẳng qua buồn viết linh tinh

Ra vẻ ta có mối tình như thơ


Trời sinh vậy biết sao giờ

Cái nghiệp nó vướng vào thơ thế rồi

Phải đành chấp nhận thế thôi

Không cách nào thoát cuộc đời khỏi thơ.


Tác giả: Nguyễn Sac 2019

LÀ VẬY !

 

Sài Gòn vậy

Chỉ là cái chợ

Người nhìn người toan tính hơn thua

Tất cả trong một cuộc bán mua

Ai cũng vậy đổi trao sòng phẳng


Sài Gòn vậy

Phố đầy khói bụi

Người nhìn nhau toan tính đủ điều

Không có một nụ cười chân thật

Cái bắt tay cũng lắm tâm tư


Sài Gòn vậy

Anh chờ em vậy

Mối tình xưa năm tháng chưa phai

Em còn nhớ những hồi xưa ấy

Ta nhìn nhau không muốn xa nhau


Sài Gòn vậy

Đêm nào cũng vậy

Anh vẫn mơ hình bóng người xưa

Nghĩ em luôn nơi ấy vẫn chờ

Nhưng tỉnh lại thấy đời cay đắng.


Tác giả: Nguyễn Duy SẮc 2002

CÒN DUYÊN

 

Bao năm sương gió bôn ba

Chữ tình nguyện gửi người mà ta thương

Có duyên tình mới vấn vương

Có nợ ta mới yêu thương trọn đời


Những khi ngắm ánh trăng rơi

Nhớ người tri kỷ phương trời cách xa

Biết người còn nhớ về ta

Phải chăng chỉ có mình ta nhớ người


Tình kia vẫn mãi chưa nguôi

Lửa yêu âm ỉ cháy hoài trong tim

Vì sao ta chẳng đi tìm

Bởi ta đặt trọn niềm tin vào trời


Nếu như duyên phận định rồi

Cố tìm cũng vậy đành ngồi chờ tin

Chắt chiu những phút bình yên

Đợi ngày sóng gió để mình đảm đương.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH YÊU LÀ GÌ ?

 

Anh yêu em từ thuở tuổi học trò

Năm tháng ấy, ôi sao nhiều thơ mộng

Anh yêu em từ cái thuở dại khờ

Khi chúng mình còn e ngại nắm tay


Ôi thời gian đã nuốt hết tuổi xanh

Bao giấc mơ ngày đó vẫn chưa thành

Anh yêu em trong ngàn trang lưu bút

Vạn lời thơ yêu thắm thiết vô cùng


Anh yêu em dù tình đã không thành

Ôm dĩ vãng, anh đi tìm kỷ niệm

Bóng hình em còn ghi mãi trong tim

Chỉ còn anh với đêm tối một mình


Trong hoang vắng nhập nhòe khơi nỗi nhớ

Khập khễnh đời anh rảo bước cô đơn

Chuyện tình xưa vọng lại những dỗi hờn

Hỡi nhân thế tình yêu là gì vậy


Tác giả: Duy Sắc 2009

T.N.M.H

TÌNH THẬT KHÓ HIỂU

 

Nửa đêm ta tỉnh giấc

Chỉ thấy là màn đêm

Xung quanh đều trống trải

Tim cứ mãi bồi hồi


Hơn nửa đời phiêu bạt

Tay không vẫn tay không

Chữ tình còn vương vấn

Ray rứt buồn không nguôi


Phải chăng là số phận

Hay tại mình đa đoan

Miên man trong ảo tưởng

Nên hạnh phúc vụt bay


Tiếng đàn như mưa bão

Cuồng phong ở khắp nơi

Nỗi buồn đau ly biệt

Nước mắt những đêm dài


Chỉ duy nhất mình em

Xóa đi nỗi cô đơn

Anh vẫn luôn chờ đợi

Ngày em về bên anh


Rồi đây em sẽ hiểu

Chỉ vì anh thương em

Mà anh đã đánh đổi

Cả hạnh phúc đời mình


Anh nào đâu khờ dại

Em cũng hiểu anh mà

Nhưng vì em tất cả

Đúng là anh quá ngu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

TRÁI NGỌT TÌNH YÊU

 

Tình yêu như quả ở trên cành

Nôn nóng là ăn quả còn xanh

Cảm xúc cô đơn là thử thách

Xa nhau mới biết dạ thủy chung


Đã yêu không giữ lòng chung thủy

Lận đận nhân duyên cả một đời

Dư âm tình cũ luôn ám ảnh

Ta dẫu bên ai cũng chẳng vui


Ai đang yêu nhớ nên kiên định

Dù khó khăn gì cũng đừng buông

Bởi vì duyên ấy là trời định

Ta sẽ đa đoan cả một đời


Tình mà dang dở do ta chọn

Bởi phút yếu lòng lúc cô đơn

Thủy chung mới gọi là bản lĩnh

Cảm xúc chỉ là một bản năng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

THƠ TÌNH BUỒN

 

Tác giả: Nguyễn Duy SẮc 2021


Anh yêu em

Em yêu anh

Mình yêu nhau

Anh thương em

Em nhớ anh

Mình nhớ nhau

Anh sẽ rất là buồn

Nếu em không thương anh

Em sẽ khổ lắm đây

Nếu anh yêu người khác

Anh yêu em chân thành

Em đừng hiểu lầm anh

Em yêu anh chân thật

Anh ơi đừng dối lừa

Tình yêu đôi lứa chúng ta

Trời cao chứng giám, mình là uyên ương

Trọn đời ta sẽ yêu thương

Dù cho gian khó trăm đường mãi yêu

Nhưng sao chỉ một buổi chiều

Bao lời nguyện ước thành điêu ngoa rồi

Anh đừng nói tại ý trời

Em đừng nói tại dòng đời đẩy đưa

Hai ta đã thật lòng chưa

Hay là chỉ mới đẩy đưa ngôn tình .

VẠN LÝ ĐỘC HÀNH

 

Chữ tình thấm thoắt đã mười năm

Giấc mộng năm xưa vẫn chưa thành

Đường đời tất bật như gió cuốn

Ta vẫn ôm sầu suốt năm canh


Bao nhiêu vương vấn tình ngang trái

Có phải nhân duyên tự kiếp nào

Vì sao ta mãi thương người ấy

Hay bởi tình em quá chân thành


Nhiều đêm thao thức cùng trăng sáng

Ngẩn ngơ nhớ mãi bóng hình ai

Ngoài hiên gió rụng cành phượng đỏ

Gió hỏi sao chưa cạn chén tình


Người ơi bao nẻo đường sương gió

Có phút giây nào nhớ về ta

Một khách giang hồ lang thang mãi

Vạn lý độc hành mộng với hoa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

HOA MUA

 

Em trao ánh mắt nồng nàn

Giữa trời trưa nắng chang chang mùa hè

Nụ cười bẽn lẽn em che

Ngượng ngùng trong cái rụt rè cầm tay


Ruộng xa trâu thẳng đường cày

Hoa mua tím nở, ong bay dập dờn

Ven bờ nước đọng, lối trơn

Vô tình anh ngã lăn tòm xuống kênh


Anh vơ trúng khóm lục bình

Một cành hoa tím bé xinh gãy ngồng

Em rằng thiệt tức cười không

Con trai thành phố lội đồng tội ghê


Em chê anh quá vụng về

Chưa gì đã té nằm lê lết rồi

Chắc là mình khỏi quen thôi

Sao anh lo nổi cho đời em đây


Nhìn em vóc dáng gầy gầy

Vạt bà ba trắng bay bay nhẹ nhàng

Tính tình chất phác đảm đang

Nết người chăm chỉ, dịu dàng hiền ngoan


Em không có nhẫn hột xoàn

Đôi tay chai sạn bởi quen chèo xuồng

Chân thành như nắng đọng sương

Hồn nhiên chân chất chưa buồn vì yêu


Em không duyên dáng yêu kiều

Điệu đàng không có, chẳng kiêu kỳ gì

Nên em chưa có ai si

Quanh năm làm lụng đều vì mẹ cha


Da ngăm rắn chắc mặn mà

Thuần nông, chưa biết xa hoa là gì

Em rằng anh phụ chèo đi

Cớ sao đang nghĩ ngợi gì lung tung


Ghe bơi qua lại lòng vòng

Em rằng điên điển hiện đang vào mùa

Hái về má nấu canh chua

Lát chiều anh nhậu mút mùa với cha


Hoa mua sắc tím đậm đà

Em rằng anh chắc thích hoa mua nè

Nãy giờ anh hái đầy ghe

Anh mang cái đống này về làm chi


Ta rằng đâu có làm gì

Tại hoa này lạ nên đi hái về

Hoa như tình của người quê

Anh trân quý bởi hoa là tình em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

HÔM NAY MƯA

 

Mưa gì mà cả ngày

Chắc là do bão đây

Tự nhiên lòng mình nhớ

Vóc dáng em gầy gầy


Tình mười mấy năm nay

Chưa một câu chia tay

Nhưng cứ dai dẳng mãi

Chắc là hết kiếp này


Có tình nào kỳ lạ

Không gặp nhưng vẫn thương

Người ta buồn cô quạnh

Ta cô đơn chán chường


Đúng là không hiểu nổi

Tình nó là gì nữa

Mà nếu không có tình

Chắc loài người vô cảm


Thất tình nên nói nhảm

Mà có thất tình đâu

Làm thơ tình phải vậy

Thơ phải có chút tình


Tự diễn biến cuộc tình

Tưởng tượng mình có tình

Thế rồi ngồi ảo tưởng

Rằng ta có nhân tình


Tâm tư này phức tạp

Loại tự kỷ tâm thần

Ám thị mình là thế

Để rồi nghĩ linh tinh.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH ( NGHIỆP DUYÊN )


Những năm tháng ấy đâu rồi

Đã từng nước mắt ta rơi vì người

Đã từng ta rất thương người

Đã từng ta khóc để người phải đau


Đã từng thầm nguyện có nhau

Đã từng người khóc, ta đau đêm về

Còn không những ký ức kia

Còn không ai có nhớ về bóng ai


Còn đây là nỗi đắng cay

Còn đây là những tháng ngày cô đơn

Không còn tin nhắn giận hờn

Không còn thủ thỉ những câu trải lòng


Chỉ là nỗi nhớ mênh mông

Chỉ là cô quạnh phòng không thở dài

Bây giờ ai có biết ai

Bây giờ ai có nhớ ai không nào


Chắc đây là ý trời cao

Chắc đây duyên phận va vào lấy nhau

Thôi thì đành vậy biết sao

Thôi thì ta phải nghẹn ngào mình ta


Cuộc đời vốn dĩ vậy mà

Cuộc đời nó thế nên ta cũng đành

Nhớ người ta thức năm canh

Nhớ người ta đã tự mình thương ta


Biết người cũng rất thương ta

Biết người cũng đã vì ta mà buồn

Bao đêm người nước mắt tuôn

Bao đêm nhung nhớ người thương xa dần


Người buồn héo hắt tấm thân

Ta buồn ta cũng tinh thần bất an

Nhớ người ta cũng quên ăn

Ta lang thang mãi không màng việc chi


Đôi khi không hiểu chuyện gì

Tại sao ta lại sầu bi vì người

Tại sao ta lại thương người

Bởi vì ta biết do người thương ta


Nhưng ai nào hiểu tình ta

Họ chỉ đơn giản nghĩ ta bị khùng

Chắc là cũng có thể khùng

Bởi nhiều người cũng bị khùng vì yêu


Thoáng qua ý nghĩ làm liều

Nhưng ta tỉnh táo nghĩ liều làm thơ

Vậy là người hóa nàng thơ

Tình người ta biến thành thơ mỗi ngày


Thơ ta càng viết càng hay

Chắc là do nỗi đắng cay quá nhiều

Cay nhiều do bởi tình yêu

Đắng nhiều là bởi yêu nhiều, yêu sâu


Người xem người sẽ rất đau

Bởi người từng nghĩ ta đâu yêu người

Nhưng sao mà biết ý trời

Đẩy đưa như vậy có ai đâu ngờ


Thân ta cứ vậy bơ vơ

Lang thang phiêu dạt chẳng bờ bến neo

Người thì có lắm kẻ theo

Có người đưa đón sớm chiều rất vui


Ta nào buồn giận chi người

Trách ta phận bạc nên đời long đong

Tình xưa ta giữ trong lòng

Đó là ký ức sẽ không phai nhòa


Một thời say đắm tình ta

Một thời ta nghĩ chỉ ta với người

Em là duy nhất trên đời

Em là mơ ước cả đời của ta


Nhưng ta nào biết thân ta

Nên giờ ta chỉ mình ta nhớ người

Nhiều khi ta muốn quên người

Nhưng quên không được bởi người thương ta


Thương nên người mới giận ta

Thương nên người mới bỏ ta thương người

Tình mình chắc chỉ thế thôi

Nếu mà như thế thì thôi cũng đành


Có không duyên nợ ba sinh

Có không định mệnh lương duyên tơ hồng

Có không cái số vợ chồng

Hay là nghiệp báo ta trong nhiều đời


Thế nên ta mới gặp người

Ta làm người khổ khiến người giận ta

Người làm đau đớn lòng ta

Tình mình có phải chính là Nghiệp Duyên.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

NO EL NÀY EM THẾ NÀO ?

 

No el này em có vui không

Anh vui lắm vì có thơ bên cạnh

Mắt nhìn sao chờ Thiên Chúa giáng trần

Anh cầu nguyện em cười anh một cái.


Nếu em cười thì anh cười trả lại

Nhưng làm sao mà biết được em cười

À chắc sẽ hắt xì một cái

Còn em ngứa và em sẽ gãi


Thế là mình đã mỉm cười nhau

Ha ha ha vui biết làm sao

Cứ thế nhé hát xì và gãi

Gãi có thể do bởi ngứa đầu


Còn hát xì chắc do cảm đã lâu

Thôi khó quá vậy bỏ qua em nhé

Khỏi hát xì và khỏi gãi luôn

Chỉ cần ta không có nỗi buồn


Bình an giữa cuộc đời khốn khó

Một tâm tình gửi người phương đó

Đêm Giáng Sinh ta cùng nở nụ cười

Ahihi chào em.

Chúc mọi người mùa Giáng Sinh 

an lành và hạnh phúc.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 22/12/2018


CHIỀU XỨ HUẾ

 

Mưa rả rích dầm dề không có ngớt

Huế buồn tênh, đường vắng bóng người qua

Tháp Kỳ Đài gợi đến quá khứ xa

Đồn Mang Cá tủi thân ngày thất thủ


Mưa kinh quá, mưa tối trời tối đất

Những con đường nước lênh láng như sông

Ngọ Môn trơ năm cửa mở tang hoang

Lầu ngũ phụng vết trùng tu nham nhở


Mưa buồn quá, một màu trời ảm đạm

Bến Vân Lâu thuyền thơ thẩn về đâu

Văn bia đó viết những gì ai hiểu

Những hoa văn chẳng còn chút mỹ miều


Hoàng Thành có vài người đi du lịch

Họ lang thang trên phế tích một thời

Bọn trẻ nhỏ thay nhau tay chụp ảnh

Trời cứ mưa không biết đến bao giờ


Chiều buồn quá ta lang thang đi nhậu

Mặc Huế mưa, mặc những dĩ vãng xưa

Đời dâu bể biết đâu mà lường trước

Tất cả rồi mọi thứ cũng tàn tro.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2008

ĐÔNG LẠNH

 

Em có lạnh hay không

Khi trời vào mùa đông

Lạnh bởi vì thời tiết 

Hay cái lạnh trong lòng


Đông có gì mà lạnh

Áo len mặc dày vào

Anh chỉ quen áo vải

Men rượu cay ấm lòng


Đời có bao mùa đông

Mùa nào trời cũng lạnh

Nhưng anh nào có sợ

Chỉ lo sự lạnh lòng


Đông năm nào chẳng vậy

Cũng chỉ là mùa đông

Nhưng năm nào cũng thế

Anh lạnh bởi cô phòng


Lạnh đâu anh không thấy

Cửa nhà anh kính dày

Máy điều hòa luôn mở

Lạnh sao vào được đây


Anh chỉ lo em lạnh

Bởi em ở một mình

Sự cô đơn trống vắng

Em có ai cùng không ?


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019

KHÓC ĐI EM

 

Em cứ khóc đi em nhé

Khóc đi cho nhẹ nỗi lòng của ta

Khóc cho nỗi buồn trôi ra

Khóc để thấy là mình vẫn còn vui


Khóc nhưng đừng có ngậm ngùi

Em đừng có tủi đời mình nhé em

Ngoài kia ai nào hơn em

Người ta cũng khóc như em thôi à


Chẳng qua họ không nói ra

Họ rất khéo giấu xót xa trong lòng

Sinh ra ai cũng long đong

Đều chịu một vòng vay trả như nhau


Sang trước rồi lại hèn sau

Hèn nay đâu biết ngày sau sang giàu

Có gì mà phải buồn đau

Ta khóc là để hiểu nhau tấm lòng


Nước mắt nó rất là trong

Nó là một dòng máu chảy từ tim

Khóc to lên xong rồi im

Khóc để cho xót con tim của mình


Khóc để hiểu thấu chân tình

Khóc cho đời mình hạnh phúc ngày mai

Khóc cho dự định tương lai

Khóc để đêm dài sẽ sáng tươi lên


Em cứ khóc nhiều nữa lên

Khóc đi vì có anh bên em mà


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc  2018


THƯƠNG EM CHIỀU MỘT MÌNH


Mưa to, em nhớ mang áo lạnh

Nước ngấm vào dễ bệnh, khổ ra

Đời ta bươn trải xa nhà

Giữ gìn sức khoẻ kẻo mà lắm lo


Chiều một mình trong mưa tầm tã

Lạnh run người cũng cố phải đi

Nhớ em chẳng biết làm gì

Dầm mưa ướt sũng cũng vì muốn quên


Em một mình đường về buốt giá

Anh cô đơn chẳng muốn về nhà

Biết người có nghĩ cho ta

Hay ta trao mãi tình ta cho người


Phố Sài Gòn tiêu điều trong nước

Anh đi trong biển nước mênh mông

Nhìn lên những cánh phượng hồng

Anh mơ một mối tình nồng cùng em


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018