Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

BÊN BỜ SÔNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sác


Chiều về chạng vạng nắng hè

Bờ sông im bặt tiếng ve, phượng tàn

Mấy con chim én lạc đàn

Tiếng kêu nức nở than van lắm lời

Còi tàu nhớ sóng biển khơi

Nhớ áng mây trời trong buổi hoàng hôn

Trẻ con tan học bước dồn

Lão già ngán ngẩm ngồi ôn chuyện đời

Chèn trà, điếu thuốc hết hơi

Câu chuyện tuổi đời đang sắp sang trang

Dọc theo mấy dãy nhà hàng

Rất đông thực khách hành lang đợi chờ

Sông dài con nước lững lờ

Anh đang đứng đợi, ngóng chờ bóng em

Tình mình còn lại que kem

Đá giờ tan hết, anh thèm mút cây

Mà sao trời chẳng có mây

Nắng úa bầy nhầy, chua chát tường rêu

Chân trời nhớp nhúa lều bều

Hình như cảnh vật cũng trêu con người

Em cạnh bên cười rất tươi

Em hỏi anh đứng chờ người phải không

Em cũng vừa mới giận chồng

Cãi nhau chí chóe rồi bồng con đi

Em bị nhà chồng họ khi

Anh ấy giờ đã bỏ đi theo người

Mẹ chồng chê em rất lười

Việc nhà chểnh mảng, việc người thì nhanh

Ngày nào em cũng cơm canh

Ba bữa ngon lành còn phải chăm con

Tuổi xuân hết, thân héo hon

Mọi việc em đã lo tròn hết trơn

Chồng em còn kể nghĩa ơn

Rằng đừng oán hờn câu nói mẹ anh

Phận dâu phải cố hoàn thành

Vấn đề kinh tế có anh lo rồi

Làm dâu phải chịu đi thôi

Chớ có lắm chuyện là tôi bỏ liền

Em nghe lòng mới phát điên

Rằng ỷ có tiền anh dám khinh tôi

Ngày xưa anh nói yêu tôi

Anh bảo lấy rồi sẽ rất thương yêu

Tôi đây đâu có lắm điều

Mẹ anh tôi cũng kính yêu đó mà

Anh đừng ăn hiếp người ta

Tôi đẻ cháu nội cho nhà của anh

Bây giờ nhiệm vụ đã thành

Anh vì cha mẹ của anh không à

Chắc tôi không có mẹ cha

Hay tôi là đứa con nhà bất lương

Ngày xưa mình học chung trường

Mấy năm gặp gỡ yêu thương nhau mà

Đám cưới tôi bỏ tiền ra

Vì anh quê ở rất xa Sài Gòn

Anh thấy nhà tôi quá ngon

Cha mẹ giàu có lại con một mà

Giờ anh mê đắm người ta

Mượn cớ việc nhà để trách tôi ư

Nếu thế tôi sẽ phải từ

Chứ tôi không chịu cảnh như thế này

Anh ấy bảo em cút ngay

Từ giờ hai đứa chia tay đôi đường

Anh nghe chuyện thấy mà thương

Một chuyện bình thường trong cõi nhân gian

Tự nhiên cô ấy phàn nàn

Anh đâu quen biết nên an ủi rằng

Chuyện gì mà phải làm căng

Vợ chồng là nghiệp nó chằng vào thân

Còn duyên thì sẽ còn cần

Hết duyên sẽ chẳng nợ nần gì nhau

Làm chi mà cứ khổ đau

Cuộc sống muôn màu ta hãy vui đi

Buồn đau nào có ích chi

Chuyện chẳng có gì hãy cứ bỏ qua

Tự dưng cô ấy khóc òa

Xong rồi bồng đứa con qua bên đường

Anh nhìn con nắng nó buông

Cảm thấy chán chường cuộc sống ngày mai


Sac2018



ĐỜI NGƯỜI CÓ SỐ

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2019


Phú quý do trời

Tử, sinh hữu mệnh

Kiếp nhân sinh như kiếp phù du

Trong phút chốc tan thành mây khói

Nhìn gương xưa

Mình ngẫm

Thành bại của anh hùng

Chẳng qua là định mệnh

Chớ ai tài hơn ai

Trời bày ra lưới rộng

Ta như là cá tôm

Vẫy vùng đến kiệt sức

Cũng không thoát lưới trời

Thành công, cười ngạo nghệ

Khinh khi kẻ thua mình

Thất bại, ngồi luyến tiếc

Giá mà ngẫm không thôi

Ôi

Cuộc đời

Tồn

Vong

Thịnh

Suy

Thành hay bại

Chỉ như là giấc mơ

Có đó rồi mất đó

Khiêm nhường trời sẽ cho

Đức lớn ắt phúc lớn

Nhân quả không hề sai

Ta là ai cũng vậy

Nhưng con cháu trường tồn.


Duy sắc

NHĂN NHỞ

 

Thơ Duy Sắc 2019


Xin lỗi em

Anh hơi nhăn nhở

Bản tính này

Anh chưa bỏ được mà

Thế đó

Anh buồn

Nhiều khi cũng mắc cỡ

Em giận không

Thôi

Tha thứ anh hen

À mà không

Anh mặc kệ

Tuỳ em

Thích cũng được

Gét thì thôi

Tuỳ

Anh vậy đó

Em chê đi

Em cứ kể đi

Kể nhiều vào

Cho mọi người biết

Rằng

Anh nhăn nhở

Thế nhé

Em

Hì hì

Anh nhăn nhở

Ka ka ka

Anh nhăn nhở vì muốn em chú ý

Em sẽ nhớ một kẻ như anh

Em bị ám ảnh một người nhăn nhở

Anh sẽ có cơ hội thích em

Đúng không

Em bị ám ảnh rồi

Em sợ nhưng mà em lại nhớ

Em nghĩ nhiều về cái nhăn nhở của anh

Em phân vân

Thích hay sẽ gét anh

Em càng gét tức là em càng nhớ

Mà nhớ là một hình thái của yêu

Hì hì

Anh nhăn nhở chỉ với mình em

Vì anh đã mến em quá độ

Anh nghèo không biết đến món quà

Thành ra phải hạ mình nhăn nhở

Xấu hổ chút để được gần em

Thế 

Anh là như vậy

Tuỳ em nhé

Hãy nhớ anh nhăn nhở

Anh nhăn nhở là bởi đã yêu em.

TỰA CỬA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

Hoa Phượng Đỏ


Nhiều khi buồn

Anh hay tựa cửa

Có khi nào 

Em đứng tựa cửa không

Cửa nhà anh

Sơn cũ sắp sửa bong

Anh đang định thay sơn

Nhưng tiền hết

Em có tiền

Anh mượn về sơn cửa

Vài ba năm

Anh sẽ trả lại cho

Chiều hôm nọ

Anh thấy em tựa cửa

Cửa nhà em 

Nó rộng và rất cao

Anh biết mình chắc không thể bước vào

Nên

Anh mới mượn tiền sơn cửa

Anh hy vọng

Cửa nhà anh sẽ đẹp

Để em sang

Em đứng tựa mỗi chiều

Thế nhé em

Anh mượn rồi anh trả

Anh hứa là anh không có quỵt đâu

Em chịu không

Hay em lo anh khó

Không có tiền mà trả nợ cho em

Chắc là vậy

Em không xem tin nhắn

Anh hiểu mà

Anh tựa cửa nhà anh

Anh nhìn ra con phố nhỏ điêu tàn

Anh mơ có một người cùng tựa cửa.

NHẮN EM

 

Thơ Duy Sắc 2018


Em ơi có nhớ nhà không?

Tết rồi hoa nở trên đồng quê ta

Nhớ em nhiều lắm em à

Em hãy tranh thủ về nhà mình đi

Xứ người dẫu có vui gì

Không bằng tình cảm những khi ở nhà

Về đây cúng kiếng ông bà

Mình đi thăm viếng những bà con thân

Nhắn tin em đã nhiều lần

Em cứ im lặng, không cần anh chăng?

Tình mình liệu có còn chăng?

Hay nó như cánh diều băng mất rồi!

Em về quê gấp đi thôi!

Anh nhớ em lắm khóc rồi em ơi!

Em đi biền biệt phương trời

Bao năm vất vả cuộc đời tha phương

Đất khách thiếu vắng tình thương

Cô đơn trong những đêm trường mình ên

Người ta nào biết đến tên

Anh khuyên em hãy sớm nên trở về

Anh nhớ em buồn não nề

Rượu nồng uống lắm u mê cả người

Vắng em anh mất nụ cười

Trong vườn hoa chẳng thèm tươi với mình

Bao năm nồng thắm nghĩa tình

Bây giờ hai đứa chúng mình cách xa

Em đi bề bộn cửa nhà

Đàn lợn còi cọc, ruộng cà xác xơ

Em về đi nhé anh chờ

Chúng ta làm lại giấc mơ ngày nào

Cuộc đời còn có là bao

Chỉ vì trái ý lẽ nào chia ly

Tết này anh chửa sắm gì

Anh tính mấy bữa sẽ đi lễ chùa

Mấy năm nay làm ăn thua

Anh cầu Phật độ những mùa về sau

Hy vọng đời sẽ sang giàu

Anh, em làm lại với nhau từ đầu

Tình ta vốn rất nặng sâu

Anh không chịu nổi nỗi sầu cô đơn

Đêm xuân đèn đóm chập chờn

Tình em chẳng có gì hơn lúc này.

CÃI NHAU ĐÊM XUÂN

 

Thơ Duy Sắc 2018


Ái chà chà, cô dám cãi tôi

Đừng có trách tôi cho vài tát

Im đi không cái đồ dốt nát

Vợ với con thật chán quá đi


Anh nói gì, anh muốn đánh tôi

Tôi sẽ dẫn con về với má

Anh mới nói thì anh nhớ há

Ngon nhào vô mà đánh thử coi


Cô im đi đừng có lắm mồm

Tết với nhất thiệt là xui xẻo

Mới đầu năm thế mà kiếm chuyện

Trời ơi sao mà nhịn nổi đây


Anh đừng có lắm điều dựng chuyện

Ai mà thèm gây sự với anh

Tại vì sao tôi nổi tam bành

Anh cứ nghĩ lại đi sẽ rõ


Cô giỏi lắm, cô chờ ở đó

Tôi sẽ cho cô biết tay tôi

Tôi nhịn cô đã rất nhiều rồi

Không ở được thì chia tay vậy


Anh có ngon hãy cứ chia tay

Anh dừng tưởng con này sợ nhé

Tôi sẽ dẫn con về ba mẹ

Anh ở đây mà tự lo đi


Tết cái gì, khỏi cần tết nữa

Cơm không no đừng có xe xua

Anh chỉ biết suốt ngày nhậu nhẹt

Việc trong nhà tôi một tay lo


Thôi, tôi không nói nhiều thêm nữa

Mấy ngày xuân hãy để tôi yên

Tinh thần vui mới kiếm ra tiền

Nhà lục đục làm sao khá nổi


Anh khôn hồn đừng có chọc tôi

Anh hãy lo bản thân anh trước

Anh suốt ngày xỉn say ngủ suốt

Tôi mới là người khổ đây nè


Em à em, bớt bớt cái mồm

Hàng xóm biết, họ cười xấu mặt

Tết hãy để niềm vui nó đến

Cãi nhau rồi xui hết cả năm


Anh xin hứa sẽ chừa nhậu nhẹt

Từ hôm nay chăm sóc cửa nhà

Không cờ bạc, đá gà, đề đóm

Gia đình mình đón Tết em ơi!

TRỜI ƠI!

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Trời ơi sao khổ thế này

Trời ơi sao lại đoạ đày tấm thân

Trời ơi sao lại cù lần 

Trời ơi sao lại tranh phần người ta

Trời ơi sao lại chạy xa

Trời ơi sao lại xảy ra thế này

Trời ơi tăm tối mặt mày

Trời ơi đen đủi thế này hay sao

Trời ơi ai giúp tôi nào

Trời ơi sao cứ kêu gào làm chi

Trời ơi đang có chuyện gì

Trơi ơi sao lại khinh khi nhau nào

Trời ơi biết phải làm sao

Trời ơi lại có lẽ nào thế kia

Trời ơi nước mắt đầm đìa

Trời ơi khủng khiếp không kìa bà con

Trời ơi nhìn quá héo hon

Trời ơi tình nghĩa không còn nữa sao

Trời ơi thôi chớ có gào

Trời ơi gì nào trời ở rất cao


Sac2018

MẶC CẢM QUÁ

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Mình đã có là gi đâu

Sao lúc nào cũng buông câu chán đời

Mình đã làm gì cho đời

Sao lại than đời đau khổ lầm than

Bản thân mình thích an nhàn

Sống lười sống ảo còn than cái gì

Mình đâu có nghĩa lý gì

Sao mình ra vẻ làm chi hay gì

Thơ à nhảm nhí quá đi

Văn chương cũng đã là gì hơn ai

Ngỡ mình một đấng thiên tài

Lên giọng chỉ trích chê bai mọi người

Hả hê những tiếng vui cười

Lôi kéo mọi người hùa với lòng ta

Cà phê cà pháo la cà

Thời sự, chính trị ba hoa lắm lời

Mở mồm ra vẻ dạy đời

Mà mình nào có hơn đời ai đâu

Trầm ngâm suy tính thâm sâu

Binh thư, binh pháp, năm châu địa đồ

Nào là kinh tế vĩ mô

Vi mô rồi lại chuyện ô chuyện dù

Bấm tay tính toán gật gù

Thiên cơ, dịch học để hù người ngu

Phong thủy rồi lại phong xù

Toàn là nói dóc ba xu ba xàm

Trong bụng thì rất tham lam

Nhưng mà ra vẻ không ham tiền tài

Bốc phét thì rất là tài

Khi mà nguy khốn chạy dài thoát thân

Hớt ha hớt hải tinh thần

Về nhà trốn biệt chôn chân trong phòng

Trong phòng đi lại lòng vòng

Rồi lên face book nói rồng nói mây

Cũng lại tiếp tục ta đây

Ta đây chứng tỏ ta đây lắm tài


Sac2018

NHỚ NHIỀU

 

Nằm nghe khúc hát mười thương

Thấy người mình cứ nhớ thương một người

Nhớ nhất là cái nụ cười

Nhớ nhì là cái dáng người nhỏ xinh


Nhớ ba là cái chân tình

Nhớ bốn là ánh mắt tinh sáng ngời

Nhớ năm là tiếng anh ơi

Nhớ sáu là lúc em mời ghé thăm


Nhớ bảy là tính nết chăm

Nhớ tám là một chiếc cằm chẻ đôi

Nhớ mười đỏ mọng bờ môi

Nhớ gì nhớ lắm nhớ rồi lại mơ


Em đang làm gì bây giờ

Biết có anh nhớ rất nhiều hay không

Lại nhớ đôi má em hồng

Lại nhớ lúc giận em không nói gì


Lại nhớ em đuổi anh đi

Lại nhớ em chỉ bảo anh bị khùng

Lại nhớ nhớ đến lung tung

Chắc mình hơi khùng nên nhớ người ta


Duy sắc nguyễn 2018

THÔI ĐI

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Thôi đi chớ nói nặng lời

Thôi đi đừng có dạy đời người ta

Thôi đi đừng có ba hoa

Thôi đi đừng có làm ra mình tài


Thôi đi chớ luận đúng sai

Thôi đi đừng mãi dông dài than van

Thôi đi ai cũng gian gian

Thôi đi ai cũng muôn ngàn khổ đau


Thôi đi đừng có chửi nhau

Thôi đi đừng chạm nỗi đau của người

Thôi đi chớ có chê cười

Thôi đi đừng có khinh người làm chi


Thôi đi mình chẳng là gì

Thôi đi ai cũng chỉ vì áo cơm

Thôi đi ta có nào hơn

Thôi đi để những oán hờn tiêu tan


Sac2018

ĐỐ KỴ NHAU

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021


Người ta tài giỏi mình ganh

Người ta thất bại mình đành khinh khi

Gét nhau, kèn cựa, so bì

Cả đám cùng đẩy nhau đi xuống bùn


Sao không thương, giúp nhau vươn

Cớ gì chánh tị người hơn tài mình

Khinh người khi có hư vinh

Trốn người những lúc thân mình sa cơ


Sao không lo tính cho xa

Một lối để thoát khí ta hết thời

Không ai nghèo khó ba đời

Chẳng ai ba họ thảnh thơi an nhàn


Cầu gì để được bình an

Khi tay mình đã nhúng chàm nhiều phen.

NHỚ HOA HỒNG

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Một bông hồng

Hai bông hồng

Ba bông hồng

Bốn bông hồng

Năm bông hồng

Một bó hồng

Hai bó hồng 

Ba bó hồng

Bốn bó hồng

Một gánh hồng

Hai gánh hồng

Một chợ hoa hồng

Hai chợ hoa hồng 

Ba chợ hoa hồng

Một làng hoa hồng

Hai làng hoa hồng

Ba làng hoa hồng

Một vùng đầy hoa hồng

Nhưng tiền đâu mua hoa hồng

Thế là nhớ hoa hồng


Hpđ2018

SỐ HỌ MAY

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2023


Một bảy ba tỷ đồng

Có người nào đã trúng

Sao họ may như vậy

Bao giờ đến lượt mình


Giờ mà có trăm tỷ

Trả chục tỷ nợ nần

Còn lại chín mươi tỷ

Ta cùng em ngao du


Nhưng biết đến bao giờ

Thôi thì cứ cố mơ

Mơ cho mờ con mắt

Đời là phải luôn mơ


Mắt mờ cũng đành chịu

Hết mơ là hết đời

Nên đời còn phải mơ

Còn mơ là còn đời


Mơ nhiều thì sống lâu

Nên mơ nhiều hơn nữa

Mơ mỗi ngày mới vui

ĐỊA CHỦ THỜI NAY

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Người ta địa chủ tiền nghìn tỷ

Họ thích mua gì kệ họ thôi

Phận mình hèn kém dăm ba tỷ

Đừng có đua đòi đầu với tư


Tiền kia tiết kiệm lo cuộc sống

Đến khi hữu sự có cái dùng

Đừng mơ với mộng thêm chi nữa

Nếu thực số giàu chắc sẽ giàu


Tránh xa cái đám buôn tiền ảo

Mấy bọn cò mồi chứng khoán kia

Toàn quân lừa đảo và gian xảo

Tiền của mình cho chúng nó ăn


Ít vốn thì mở cái cửa hàng

Bán nhỏ linh tinh sống cho vui

Thảnh thơi chén rượu khi chiều muộn

Nhẽ nhõm tâm hồn những câu thơ


Hèn sang nó vốn là có số

Chẳng phải thông minh sẽ được đâu

Nên đừng có cố rồi thêm khổ

Phúc có bao nhiêu hưởng bấy nhiêu

MÙA XUÂN NGHÈO

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Có gì phải sợ ngày xuân

Sao em lo mất tinh thần thế kia

Tết thôi chứ nó là gì

Năm nào chẳng thế chỉ là Tết thôi


Nhà mình đã đủ ăn rồi

Áo quần đầy tủ mặc vài chục năm

Tết là cái lúc hưởng nhàn

Giữ sao cho để lạc quan tinh thần


Ăn thì ăn suốt cả năm

Tết lại chẳng lẽ cần ăn nữa à

Ăn nhiều cho phát bệnh ra

Tiểu đường, huyết áp, rồi là ung thư


Em thèm ăn đến thế à

Cúng kiếng cần mấy con gà là xong

Bàn thờ ngũ quả một mâm

Bánh mứt vài hộp để làm quà thôi


Rượu chừng ba lít đủ rồi

Tết đừng đi tới đi lui làm gì

Mình nghèo mình ở nhà đi

Ăn no, ngủ kỹ thế là Tết xong

LỚP ÁO NGOÀI

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019


Son phấn nào che đậy được dung nhan

Gấm vóc đâu giúp cho em đẹp mãi

Đến một khi nếp thanh xuân nhão chảy

Vóc dáng kia còn khoác được những gì


Không gấm lụa, em xem mình có đẹp

Không phấn son em nhìn thử dung nhan

Câu đức, hạnh làm đầu là luôn đúng

Mỹ nhân xưa đều tứ đức, tam tòng


Đã có lúc ta quên đi đạo lý

Để chạy theo cái trước mắt đua đòi

Khi nước mắt tuôn dài trên gối chiếc

Em chỉ còn những lớp áo phù hoa


Người con gái chữ trinh là vô giá

Giữ cho ta cho danh giá gia đình

Xưa từng nói câu môn đăng hậu đối

Lượng sức mình ta mới thấy an vui


Ai không mộng làm nữ hoàng, bà chúa

Nào dễ đâu giá đắt lắm em ơi

Khi đã dám sức chơi thì dám chịu

Chớ trách đời mà hãy ngẫm về ta


Khóc làm chi cho tuổi trẻ chóng già

Còn sức khỏe là mình còn cơ hội

Một lần ngã sẽ là lần tỉnh ngộ

Giấc mơ nào cũng phải kết thúc thôi.


Hoaphuongdo

Ế VỢ VÌ VÀNG

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025


Giá vàng cao quá rồi

Ế lại dài dài thôi

Ai mà chưa có vợ

Thì thôi ở vậy đi


Tiền nào quan trọng gì

Nghĩa tình là trên hết

Nói thì nghe rất dễ

Không tiền là biết liền


Bây giờ mà cưới vợ

Phải có chục cây vàng

Có cái nhà cấp bốn

Sổ tiết kiệm ngân hàng


Cưới rồi lại sinh con

Tiền dưỡng thai, bồi bổ

Tiền ăn uống mỗi ngày

Tiền nuôi con các kiểu


Chỉ nghĩ đến bấy nhiêu

Mà đã hoa cả mắt

Lương dù ba mươi triệu

Chưa chắc đã đủ ăn


Cuộc sống ở thành phố

Vật giá quá là cao

Sáng ra vừa mở mắt

Là tiền đã phải tiêu


Tiền điện, rồi tiền nước

Tiền rác, tiền viễn thông

Tiền ăn mỗi một ngày

Tiền ma chay, cưới hỏi


Tiền phạt khi phạm luật

Tiền nhậu nhẹt bạn bè

Tiền tân gia, họp lớp

Tiền vé số, ăn xin


Mọi thứ đều ra tiền

Loay hoay mãi vì tiền

Nên con người đảo điên

Ai nhìn cũng ưu phiền


Ế luôn cho nó lành

Độc thân và vui tính

Cả ngày đi ngao du

Thế có khi lại sướng

KHÔNG LƯỜNG TRƯỚC

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025


Hôm nay có bát cơm no

Phải luôn nghĩ đến lúc mà hết cơm


Hôm nay có đủ ba quân

Phải luôn nghĩ đến lúc quân không còn


Hôm nay ngôi báu vẫn còn

Phải luôn nghĩ đến lúc không có quyền


Hôm nay đang được bình yên

Phải luôn nghĩ lúc bình yên không còn


Hôm nay sức khỏe còn ngon

Phải luôn nghĩ lúc neo đơn bệnh già


Nghĩ hoài nhưng nghĩ không ra

Bởi ngày mai có ai mà biết đâu


Còn thương hãy cứ thương nhau

Bởi đời không biết được đâu mà lường



MÙA HÈ CUỐI CÙNG

 

Duy Sắc 1998


Mưa rồi

Cơn mưa như trút hết nỗi buồn của đời học sinh

Rồi ngày mai, lứa tuổi chúng mình

Bạn còn nhớ không ?

À mà thôi !

Về cái việc này không ai biết trước, ta chỉ cần lưu luyến hôm nay.


À, ừ ! Chúng ta học chung bao nhiêu năm rồi nhỉ

Hình như là vừa đủ ba năm

Vui, buồn lẫn lộn

Kỷ niệm thật nhiều

Và hôm nay, mùa hè ly biệt


Con ve, nó kêu gì vậy nhỉ

Buồn tẻ

Ồn ào như thể lời oan tiếng thán

Nghe mà phát chán

Nó chỉ thấy buồn

Mùa hè cuối cùng

Mình bên nhau lần cuối

Bạn nói gì không

Tôi nhìn hoa phượng


Mùa hè cuối cùng

Lứa tuổi hồng kết thúc

Ta đi về đâu

Khi tuổi hai mươi chưa đến

Khi miếng cơm, manh áo chưa lo

Tình cha, nghĩa mẹ, ơn thầy

Hành trình tương lai nhiều bí ẩn

Ta có biết chưa

Bạn hỡi !


Lưu bút ở đây

Mình viết gì khi chia tay

Lời cuối

Ai có yêu ai

Ai đã hờn ai

Ai còn luyến tiếc

Nhớ mãi mùa hè.


Tạm biệt Marie - Curie

TÌNH NGHĨA XÂY HẠNH PHÚC

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2026


Đàn ông lòng dạ đàn bà

Chỉ biết chê trách đàn bà mà thôi

Đàn ông lòng dạ hẹp hòi

Chỉ biết đòi hỏi người ta chung tình


Đàn bà biết giữ trung trinh

Cả đời có một gia đình an vui

Đàn bà đanh đá lắm lời

Cả đời vất vả chẳng ai thèm dòm


Đàn ông thích chuyện bướm ong

Cả đời nô lệ bám hông đàn bà

Đàn ông mồm mép ba hoa

Cả đời bám váy đàn bà để ăn


Đàn bà biết khéo nói năng

Đàn ông mê đắm hiến dâng cả đời

Đàn bà tính nết lả lơi

Cả đời gặp loại dân chơi lừa tình


Đàn ông bản lĩnh tài tình

Đàn bà tình nguyện biếu tình cho không

Đàn ông ngu dốt đèo bồng

Cả đời khốn khổ lông bông không nhà


Đàn ông hay cả đàn bà

Đạo đức nhân phẩm mới là đầu tiên

Sau là gia cảnh, bạc tiền

Nghĩa tình son sắt xây lên gia đình

CON KHÔNG VỀ MẸ ƠI !

 

Nguyễn Duy Sắc 2009


Mẹ ơi, Tết , một năm đang dần hết

Con vẫn còn lang bạt tha hương

Mẹ ơi!

Tết, mùa xuân đang về đến

Con không về quê hương

Mẹ ơi ! 

Con nhơ lắm!

Mẹ ơi! Mùi bánh chưng

Mẹ ơi ! Cuộc đời nghèo, con vẫn còn bôn ba


Xuân này buồn, mẹ ơi!

Con không về thăm mẹ

Vì cuộc sống cơ hàn

Đời công nhân lam lũ

Chốn đô thành xa hoa


Con có nhờ đứa bạn

Nó cầm ít tiền quà

Tấm lòng con nhỏ bé

Mẹ nhận cho con nhé

Mẹ ơi con không về


Con không về được nhưng nhớ thương

Bóng dáng mẹ hiền ở quê hương

Mắt mờ, chân yếu , đời sống khó

Mẹ mong mỏi con những đêm trường


Con giờ cặm cụi giữa phố phường

Miếng cơm pha lẫn với bụi đường

Thân cô không họ hàng, thân thế

Đêm về lủi thủi giữa trời sương.


Mẹ!.....Mẹ!....Mẹ ơi!

Con nhớ lắm, chiếc cầu ao trước cửa

Cành hoa xoan chớm nở dưới mưa phùn

Chiếc áo len mà mẹ đan thuở bé

Tiếng sáo diều của lũ trẻ trên đê


Con nhớ lắm, nồi bánh chưng mẹ nấu

Lọ dưa hành mẹ muối để hiên nhà

Trong cái rét , tiếng giã giò chan chát

Đêm yên bình văng vẳng những khúc chèo


Nhưng nay làng xóm eo sèo

Ai cũng rời bỏ quê nghèo để đi

Tết đến lại chẳng có gì

Họ hàng chỉ có mấy dì sang thăm

Đàn ông đi chốn xa xăm

Phụ nữ, con nít âm thầm đón xuân


Mẹ!

Con xin lỗi vì mình thất hứa

Đã nhiều lần cố gắng định về

Nhưng mà không việc bộn bề

Cho nên không thể làm vui mẹ hiền


Xuân của con trong gian nhà trọ

Bốn bức tường với một lọ mai

Rượu cồn trắng đúng một chai

Quả dưa be bé và vài bánh chưng


Người yêu con bây giờ cũng bỏ

Con chỉ ngồi nhung nhớ người ta

Vì nghèo hai đứa cách xa

Chứ con nào trách người ta bạc tình


Chiều hôm qua con ngang hàng thịt

Cái đầu heo họ bán rẻ ghê

Con mua một cái đem về

Ý con là để gói giò, nấu đông


Nhưng mà mẹ có biết không

Cái đầu bị rớt xuống sông mất rồi

Bác hàng xóm thấy con quá tội

Bác gọi sang cho chục trứng gà

Bác bảo nếu tết xa nhà

Mày không chê cứ đến nhà tao chơi


Mẹ à, nhớ lắm, mẹ ơi!

Con nhớ mẹ lắm , mẹ ơi! Con buồn.

HỌC HỎI


Mưa to cóc nhái cứ kêu ran

Inh ỏi cả đêm cánh đồng làng

Du dương hòa nhịp chung nốt nhạc

Như những vần thơ lắm thở than


Ta nghe xao xuyến cả tâm can

Ý thơ phụt dậy cứ dâng tràn

Họa theo làn điệu bầy cóc nhái

Ảo tưởng đang mơ với trăng vàng


Gieo thử vần thơ nó than van

Ông ơi chữ ít chớ có làm

Người ta mà biết cười thối mặt

Lo về mà tính chuyện làm ăn


Kệ thôi ta cứ việc ta làm

Miễn là vui thú lúc gian nan

Ai chê ai trách thì mặc kệ

Miệng đời điêu lắm khỏi cần bàn


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004

TỰ CƯỜNG

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020


Giang sơn ngàn năm trước

Nhỏ bé và thưa dân

Bao kẻ thù hùng mạnh

Chúng đều phải chùn chân


Cha ông mình xưa ấy

Ý chí luôn tự cường

Nào ai hèn quỳ gối 

Cầu xin kẻ ngoại bang


Giang sơn giờ rộng lớn

Mình nào há sợ ai

Tự mình xây no ấm

Cầu mong chi người ngoài


Trông người người nào giúp

Đời ai có cho không

Ngoại trừ là bom đạn

Kẻ thù luôn mở lòng


Nhục, hèn trăm năm ấy

Vong nô lưu sử xanh

Bọn me Tây phản phúc

Đập bàn thờ tổ tông


Nô lệ có vui không

Đời người thua con chó

Miếng xương thừa của chủ

Ngợi ca tình nhân văn


Trông mong hùm doạ sói

Hùm, sói khác gì nhau

Mình có là gì đâu

Diệt vong là hiểm hoạ


Để rồi no lũ quạ

Chúng rỉa xác đồng bào

Đường ta ta cứ bước

Chẳng thù hằn với ai


Đất này tuy bé nhỏ

Nhưng không biết cúi đầu.

XIẾT NHÀ

 

Chiều nay chủ nợ ghé sang

Bà Tư vừa thấy, hoang mang thất thần

Tay chân luống cuống cả lên

Một thằng to xác đến bên cổng nhà

Nó đi vào lại đi ra

Trong mồm lẩm bẩm:" con bà đi đâu?"

Hôm nay đến hạn lãi đầu

Tiền là mười triệu cớ sao nó chuồn

Bà Tư giật bắn người lên

Mồm than van khổ, "xin anh vài ngày

Nó đi tôi có nào hay

Mà nó đã đến anh vay cái gì?"

Gã kia nổi giận tức thì

Hắn gườm hai mắt, đảo đi mấy vòng

Rằng:" bà đánh trống lãng không

Chuyện này bà giả vờ không hay à

Nó đem hết giấy tờ nhà

Sang tôi cầm cố để mà ăn chơi

Thằng này hết thuốc chữa rồi

Bà không biết dạy, để đời dạy cho

Bà Tư nghe vậy gào to

"Trời ơi con cái hại ra thế này

Sao tôi lại khổ như vầy

Hỏi rằng ai thấu đắng cay mẹ già

Thôi đành cũng lỗi do ta

Nuông chiều con quá, thật là đớn đau

Tôi nào biết chuyện gì đâu

Nó cầm bằng khoán hồi nào không hay

Nó rằng chỉ có đi vay

Vài ba chục triệu để xoay việc làm

Mấy ông coi kỹ lại xem

Đâu nào bằng khoán nó cầm ra sao

Bà Tư đau xót ngẹn ngào

Tôi già lú lẫn chẳng đâu mà lần

Mấy ông cho khất một năm

Thư thư tôi cố vay tiền trả cho

Chứ đừng có lấy cái nhà

Đây là hương hỏa ông cha nhiều đời

Thằng kia nhìn ngó một hơi

Nó liền lên mặt dạy đời rất oai

Rằng con bà nó tiêu rồi

Kỳ này chắc sống nổi trôi không nhà

Chuyện này nếu đổ bể ra

Lối xóm dị nghị, rồi bà con khinh

Tôi đây cũng hiểu sự tình

Nhưng mà chủ nợ bảo nhanh đòi tiền

Có tiền bà mới được yên

Cái nhà này chắc dư tiền trả đây

Tôi nghe giá đất chỗ này

Chừng trăm triệu một mét vuông đó bà

Cái nhà này nếu bán ra

Khoảng hơn tám tỷ chắc là còn dư

Bà Tư gật gật ừ ừ

Rằng tôi xin chú từ từ được không

Tôi nay già yếu lưng còng

Nhà này mà bán là không còn gì

Chú về nói với chủ đi

Tôi qua vay mượn cô dì trả cho

Gã kia hạ giọng ờ ờ

Nó nợ ba tỷ nên lo trả liền

Kẻo không lãi suất tăng lên

Tôi cũng không biết phải làm sao đây

Con bà nghiện ngập bạc bài

Lông bông lêu lổng ai ai cũng rành

Bà lo tiền gấp cho nhanh

Trả xong cho hết nợ nần đi thôi

Chủ kia họ chỉ ăn lời

Tiền tươi thóc thật không sai một đồng

Bà mau lo trả cho xong

Tuần sau tôi lại đừng hòng than van

Dám chơi dám chịu mới ngon

Bà nhớ nhắc nó đừng làm chuyện to

Công an mà biết là tù

Con bà cũng sẽ xem như xong đời

Bà Tư than khổ thân tôi

Đúng là oan nghiệt cuộc đời phải mang

Thôi thì chú cũng đàng hoàng

Cảm ơn nhiều lắm tôi đang rất rầu

Nhưng tôi không biết nó đâu

Liên lạc không được biết sao bây giờ

Tôi đành cố gắng phải chờ

Chừng vài hôm nữa nó về hay không

Cảm ơn chú đã có lòng

Con tôi như vậy thật không thể ngờ

Gã kia nhìn ngó bâng quơ

Rằng tôi nói vậy bà lo nhanh tiền

Ráng mà gấp gấp nhanh lên

Hẹn hai tuần nữa chung tiền đủ ngen

Bà Tư ngồi bệt trước hiên

Ngất lên ngất xuống xong liền ngủ luôn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TẾT RỒI !

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019


Xuân ấm áp tình người trên khắp nẻo

Quê hương mình vang điệu hát hân hoan

Hoa nở từ phố thị đến nông thôn

Ôi đất nước xuân sang sao đẹp thế


Em yêu ơi chúng ta du xuân nhé

Mình cùng nhau hưởng giây phút yên bình

Ngày Tết đến gắn kết chặt nghĩa tình

Quên đau khổ ta tìm tương lai mới


Ta yêu đi khi đang mùa xuân tới

Thoả sức chơi trong lễ hội đất trời

Say hương thơm của ngàn loài hoa, cỏ

Đắm men tình ân ái của lứa đôi


Tết xum họp mọi nhà thành một mối

Đêm giao thừa tụ hội những tinh hoa

Những lời khấn dâng kính đến ông bà

Ta tiếp nối muôn đời dòng giống Việt.

THÈM HƯ DANH

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019


Cố đi tìm lấy một chút hư danh

Càng tìm mãi thì mình càng thêm khổ

Vậy cho nên mình phải mang tiếng nổ

Nói quanh co lừa dối đủ mọi người


Thơ ba xu khiến thiên hạ chê cười

Văn đồng nát lắm người chê dài lưỡi

Đã vô dụng nhưng còn lười lao động

Ăn không no nhưng mơ mộng hoang đường


Ngồi ảo tưởng rằng ta sinh lỗi vận

Không gặp thời nên lận đận thế thôi

Thời gian qua cứ thế mãi vụt trôi

Thanh xuân hết, tóc bạc rồi chưa tỉnh


Ôi cao xanh sao đời mình khổ vậy

Ông trời cười bảo đứng dậy mà đi

Ai sinh ra cũng tay trắng có gì

Không chăm chỉ làm sao mà có được


Hoaphuongdo

QUÁN GẦN NHÀ

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021


Quán gần nhà đã mở

Mùi chả chìa rất thơm

Hương sáo măng ngào ngạt

Mùi riềng, sả rất nồng


Khách vào đông vui lắm

Họ chén chú chén anh

Hết hấp, dồi, nhựa mận

Chủ cứ lên đều đều


Bà chủ thấy mình trêu

Ông anh sao không ghé

Em cho ăn chịu nhé

Đáng gì vài ba xu


Mình nghe mủi mủi lòng

Cô chủ quán chưa chồng

Tuổi cũng vừa hai lăm

Cặp mắt nàng lá răm


Đôi môi nàng mòng mọng

Trái tim mình rung động

Nàng lại hỏi ăn không

Thế lại càng thêm khổ


Không tiền nên vờ ngó

Miệng thì thèm lá mơ

VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Em có hiểu vì sao, ta gặp nhau ?

Anh thường nghĩ, chắc là có nợ nần

Mà giữa hai ta, ai nợ ai ?

Em từng nói rằng, em nợ anh !


Sau nhiều năm ngẫm nghĩ

Anh nhận thấy một điều

Hai ta không nợ nhau

Mà đây là duyên phận


Chúng ta phải gặp nhau

Vì ta từng hẹn nhau

Từ lâu rồi thì phải

Chắc là muôn kiếp trước


Thế nên mới gặp lần đầu

Cả hai cảm giác quen lâu lắm rồi

Tự nhiên mình kết thành đôi

Tình yêu như thể của trời ban cho


Nhưng theo quan niệm ông bà

Tình yêu sét đánh lại là Nghiệp Duyên

Tình này nó sẽ truân chuyên

Hai người chuốc lắm muộn phiền khổ đau


Rõ ràng ta rất thương nhau

Nhưng không đến được bên nhau cớ gì

Hai ta đâu có lỗi chi

Người ta cũng vậy có gì sai đâu


Nhiều người yêu chẳng bao lâu

Vậy mà họ lại nên câu ước thề

Duyên ta cay đắng ê chề

Lời này tiếng nọ nặng nề oái oăm


Em buồn tủi phận âm thầm

Bao nhiêu nỗi nhục anh ôm trong lòng

Bây giờ ai đục ai trong

Dù cho giải thích cũng không ích gì


Phải chăng mình đã biệt ly

Hay là đây chỉ tháng ngày tạm xa

Chờ khi tới lúc về già

Trời xui đất khiến hai ta quay về


Chắc em từng nghĩ rời đi

Duyên mình rồi sẽ cạn đi dần dần

Nhưng mình xa cũng nhiều năm

Anh vẫn linh cảm ta còn thương nhau


Rồi đây duyên sẽ thế nào

Anh mơ mình hội ngộ nhau mai này

Hình như cũng sắp rồi đây

Bởi anh nhìn thấy em cười với anh


Duyên mình là mối duyên lành

Chúng ta từng rất chân thành với nhau

Hiểu lầm chút ít chẳng sao

Ai yêu cũng vậy, cãi nhau là thường


Em chưa hề có ai thương

Bởi vì họ biết em thương anh rồi

Nhưng em đang giận anh thôi

Cho nên em chẳng một lời hỏi han


Người nhà em chắc phàn nàn

Nghĩ anh là loại lăng nhăng tình trường

Gây cho em lắm tổn thương

Xong rồi lại bỏ trốn luôn không nhìn


Bây giờ anh chẳng ai tin

Nên nếu quay lại biết tình ra sao

Hỏi rằng em có cách nào

Chúng ta có thể gặp nhau hợp tình


Hay anh ghé bất thình lình

Van xin lạy lục lỗi mình trước đây

Nhưng e những chuyện như vầy

Nó lại sẽ khiến mình càng xa nhau


Bởi vì từ lúc ban đầu

Anh gây thành kiến bao lâu nay rồi

Nói gì cũng chỉ thế thôi

Nên anh không nói sẽ là hay hơn


Nếu tình đi lại lối mòn

Sẽ hết cơ hội ta chung một nhà

Hiện giờ anh chẳng nghĩ ra

Làm sao nối lại tình ta sau này


Nếu mà em có ý hay

Em cứ suy nghĩ rồi bày cho anh

Duyên ta cắt đứt sao đành

Bởi tình ta được trời xanh an bài.



BÀI CA CÁI BỤNG ĐÓI

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Sáng ra gặm ổ bánh mì

Chiều về lại gặm bánh mì chấm tương

Tối về ăn gói mì tôm

Bột mì nó dính đầy mồm quanh năm


Không tiền biết lấy gì ăn

Đành cứ như thế phải ăn bánh mì

Ba ngàn một ổ bánh mì

Một ngày ba ổ chẳng gì rẻ hơn


Hôm qua thèm một đĩa cơm

Bán cái điện thoại được hơn trăm nghìn

Ghé ăn cơm hết mười nghìn

Chủ quán thấy tội cho thêm mang về


Không tiền vào quán cà phê

Nên chỉ dám uống cà phê không đường

Cô chủ thấy tội nói luôn

Cô ấy bảo tội cho thằng đàn ông


Chiều hôm thèm bát cháo lòng

Ghé thằng bạn cũ rủ ăn đỡ buồn

Nó nhìn cũng nói thẳng luôn

Ông làm tôi bị xem thường lây theo


Bà Ba bán ghánh bánh bèo

Bà ấy nói nhỏ sao bèo vậy con

Bà nhìn mặt mũi sáng trưng

Thé mà ăn chực lung tung thế này


Ông Tư bán hủ tiếu chay

Ổng rủ qua nhậu xong bày mưu sinh

Rằng mày cũng tốt tính tình

Sao mà làm biếng cùng mình vậy con


Chị hai bán chuối chiên giòn

Chị kêu em phụ chị không, có tiền

Người ta cứ nói em điên

Chị thì nghĩ chắc là em thất tình


Hồi xưa chị cũng thất tình

Người yêu chị bỏ thế nên chị buồn

Tính là sẽ bỏ nhà luôn

Nhưng thương ba mẹ thế nên ở nhà


Chị cho em ít chuối nè

Em ăn đỡ đói để mà làm thơ

Bây giờ chị vẫn bơ vơ

Nhưng tiền lại chẳng bao giờ phải lo


Nhà em chị thấy cũng to

Nếu bán chắc sẽ đủ cho ăn xài

Em về mà bán nhà ngay

Có tiền chị dẫn đi xài cho vui


Về nhà ngẫm nghĩ một hồi

Chị ấy nói đúng bán thôi sợ gì

Bán xong mình lấy tiền đi

Ăn uống xả láng quên đi đói nghèo


Vậy là bảng bán nhà treo

Cả năm chẳng có khách nào hỏi mua

Cò nhà gọi điện búa xua

Tốn thêm một mớ thời giờ trả treo


Tức mình mới quyết định liều

Bán cái xe đạp được hai trăm ngàn

Mua con đề số ba lăm

Tự nhiêu chiều trúng mấy trăm ngàn đồng


Vậy là tưởng đã thành công

Hôm sau đánh tiếp quyết lòng kiếm thêm

Theo hai ba bốn ngày liền

Số về trật lất hết tiền, nợ thêm


Bần thần suy nghĩ nhiều đêm

Ông thần báo mộng phải lên gặp thầy

Nghe đồn ông đó rất hay

Cho phép gì đó và bày làm ăn


Gặp thầy, thầy bảo có căn

Là căng thẳng đó chứ căn cốt gì

Làm biếng đừng có bàn chi

Cục nhớt chà bá thế thì tôi thua


Thầy khuyên hãy đến cửa chùa

Ăn cơm từ thiện sáng trưa rồi về

Vào chùa gặp một vị sư

Sư rằng có chịu phụ chùa được không


Việc này rất ít tốn công

Đó là lau dọn ngoài trong mỗi ngày

Tha hồ thưởng thức cơm chay

Ăn uống thoải mái không ai phàn nàn


Đêm về lại nghĩ lan man

Nằm mơ tiếp tục thấy nàng thơ xinh

Nàng rằng anh rất bạc tình

Cho nên nghiệp đến với mình vậy thôi


Tỉnh ra người toát mồ hôi

Nước mắt dàn sụa nhớ người phương xa

Bây giờ mới sực tỉnh ra

Mình từng đã phụ người ta thương mình.

THÍCH LÀM QUAN

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Người ta rất thích làm quan

Bởi quan luôn diện áo quần bảnh bao

Nói năng chuẩn mực ngọt ngào

Ra luồn, vào cúi, hầu bao luôn đầy


Làm quan tài phải thật hay

Lươn lẹo xảo trá, giấu tay hại người

Trên môi luôn nở nụ cười

Âm thầm ám hại những người không ưa


Làm quan thất đức lọc lừa

Bởi vì tốt quá là thua bạn bè

Binh thư, binh pháp một bề

Miễn sao thắng thế ngoi cao được rồi


Thất đức và hết phước rồi

Con quan lại sống tôi đòi lưu manh

Hậu thế gia đạo tan tành

Làm quan vô đạo trời xanh diệt trừ.


Nên quan phải biết nhân từ

Thương dân, yêu nước, mới là ông quan

Quan nào dân gọi thằng quan

Quan đó chắc sắp vào quan thật rồi.

THỔI CƠM NHANH

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020


Em ơi quần áo nỏ

Nhanh ra xu dọn vào

Bếp núc cơm chưa bắc

Thổi nhanh để còn ăn


Hượm cái có được không

Sao lắm mồm thế hả

Nhà biết bao là việc

Riệu ông cứ ngồi xơi


Nốc cố cho đẫy vào

Ốm ra con này khổ

Ruộng đồng đầy là cỏ

Cày ải chưa ai làm


Thật là chồng với con

Chỉ toàn là rách việc

Cả ngày cứ ngóng xơi

Nhưng bản thân biếng nhác


Ái chà cô bốp chát

Muốn ăn tát chứ gì

Nhà này tôi là chủ

Im mồm đi ngay không


Đi ra xu quần áo

Thổi cơm nhanh xem nào

Ông cút cho mấy cái

Hết răng khỏi ăn cơm


Loại đàn ông già mồm

Cả ngày toàn nát riệu

Đúng là khỏi thân tôi

Ối giời ơi là giời!


Hoaphuongdo

HỢP GU ĐẤY

 

Chiều nay mình lại lang thang

Hai chai rượu nếp với ngàn đỗ rang

Thú vui tao nhã nhẹ nhàng

Vậy là cũng quá cao sang lắm rồi


Mưa chiều nước bẩn rất hôi

Nó bắn lên chỗ mình ngồi tùm lum

Mình nhìn nước bắn lung tung

Thấy ở trong nước vi trùng nhiều ghê


Nước tràn ngập hết vỉa hè

Nó làm chết cả máy xe rất nhiều

Bàn bên có gã buồn hiu

Hắn nhìn mình vẻ ra điều làm quen


Cốc bia hắn nhấc cao lên

Ý mời mình đến bên bàn cho vui

Thế là mình hiểu ý rồi

Mình sang bên ấy cùng chơi với người


Hắn than buồn quá bạn ơi

Nhìn mưa sao thấy cuộc đời te tua

Bon chen kèn cựa hơn thua

Cuối cùng cũng chỉ như lừa kéo xe


Bây giờ tuổi đã sắp già

Hai bàn tay trắng không nhà không xe

Có quê cũng chẳng dám về

Lang thang trên khắp vỉa hè khắp nơi


Đêm về chiếu đất màn trời

Giang hồ phiêu bạt chẳng ai thân tình

Người đời họ rất là khinh

Chỉ còn chén rượu với mình tâm giao


Chẳng hay ông bạn thế nào

Tôi xem có vẻ cũng bao u sầu

Ta rằng có cái gì đâu

Mặt đỏ do bởi rượu vào mà thôi


Chứ tôi nhàn hạ lâu rồi

Không làm chỉ có ăn chơi tối ngày

Đi đông xong lại đi tây

Thơ thẩn như vậy chứ đau khổ gì


Làm thơ thêm chút sầu bi

Để có cái vị mặn đời cho hay

Ông nhìn tôi kỹ đây này

Tay tôi không một vết chai tí nào


Quanh năm toàn bạn bè bao

Ăn quỵt, trốn nợ biết bao nhiêu lần

Trời thương cho khỏe tấm thân

Sống lười ăn bám có làm gì đâu


Ba hoa thơ phú vài câu

Ra vẻ trí thức có màu vậy thôi

Chứ còn bản tính rất tồi

Yêu người xong lại phụ người rất nhanh


Chẳng hề có nghĩa có tình

Thế nên cô độc một mình vậy thôi

Hôm nay ta gặp nhau rồi

Chắc là mình có duyên thôi bạn à


Rượu đây ta với lại ta

Mình cạn chén nhé gọi là xã giao

Chứ tôi tầng ở hơi cao

Mình khó kết bạn tâm giao được rồi


Say đi buồn sẽ qua thôi

Ta cứ mặc kệ cuộc đời ra sao

Chẳng qua như giấc chiêm bao

Ai nào có biết thế nào về sau


Nhưng tôi không có tiền đâu

Một lát ông trả cái chầu này heng

Tôi đây chấp nhận tiếng hèn

Miễn là ông cứ trả tiền dùm tôi


Gã kia liền nói được rồi

Có vài chục bạc để tôi lo mà

Hôm nay gặp gỡ hai ta

Thôi thì cứ uống thả ga rồi về


Uống đi nhanh cạn chén đi

Uống cho không biết cái gì mới hay

Uống cho tăm tối mặt mày

Uống cho quên sạch đắng cay đời mình


Nước kìa nó ngập lênh đênh

Đời ta nó cũng bồng bềnh vậy thôi

Ông tồi thì kệ ông tồi

Chỉ cần ông bạn với tôi đủ rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024

KÝ HỌA BỜ SÔNG

 

Nhấp nhô mấy khóm bèo bồng

Nhà nghiêng đổ bóng xuống sông một hàng

Nắng theo vệt nước loang loang

Cò đang lảng vảng mấy đàn trắng tinh


Ghe nằm bên khóm lục bình

Cây sào cắm thẳng xuống kênh neo thuyền

Tàn cây có chủt nắng xiên

Đôi ba lá rụng trên thuyền con con


Nắng hanh khô đám lá giòn

Gầm nhà lạnh lẽo có con chó nằm

Cá trê dưới nước sủi tăm

Một ông câu cá đang nằm vắt chân


Nước trôi lãng đãng xa gần

Lâu lâu ánh nắng lóe lên chói ngời

Cành hoa phượng đỏ vừa rơi

Mây đen mấy cụm báo trời gần mưa


Ta pha màu nước đủ vừa

Nét to nét nhỏ tay đưa nhẹ nhàng

Bút chì phác thảo dọc dang

Xa mờ gần rõ, lạnh màu bóng râm


Điểm tô những chỗ nào gần

Nhấn cho nổi rõ trọng tâm cần bàn

Đủ màu nóng, lạnh, trung gian

Sáng vừa đủ độ không làm mắt hoa


Trung tâm ta vẽ dãy nhà

Cạnh bên là một khóm hoa lục bình

Kể thêm thuyền nhỏ trên kênh

Và cơn mưa sắp tiến dần đến nơi


Chiều nay ánh sáng tuyệt vời

Sài Gòn lại có một nơi thế này

Ta lưu ký họa nơi đây

Tương lai không biết cảnh này còn không !


Duy Sắc 2005

ĐI XEM BÓI

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022


Hôm qua đi xem bói

Nghe thầy phán rất hay

Số anh là giàu đấy

Sau này thành đại da


Mình ngẫm mãi không hiểu

Giàu là giàu kiểu gi

Cách nào nhanh giàu nhỉ

Để mình còn cố lên


Thầy bảo con lên mạng

Học mấy khóa làm giàu

Của ông gì đó đó

Chẳng mấy chốc mà giàu


Thầy cho cái nem cạc

Bảo rằng thầy ấy đây

Tôi là tôi giới thiệu

Nghe đồn ông này hay


Tôi về nhà đi vay

Được vài ba mươi triệu

Bán thêm xe đạp điện

Nạp tiền học làm giàu


Học được đâu vài buổi

Về nhà tôi thực hành

Bán thêm cái bằng khoán

Tiền tự nhiên rất nhiều


À thì ra muốn giàu

Thì phải bán đủ thứ

Đến khi còn cái nịt

Tự dưng ta sẽ giàu

KHỔ

 

Sao lại khổ, có gì phải khổ

Số phận ta nó đã thế rồi

Còn biết khổ là còn biết sướng

Có gì đâu than thở làm gì


Ai chẳng khổ trăm đường đau khổ

Ta khổ hơn người khác hay chưa

Đời mà sướng thì đời vô nghĩa

Chẳng có ai phấn đấu làm gì


Giàu cũng khổ mà nghèo cũng khổ

Cảnh khác nhau nên khổ khác nhau

Chung quy là cũng bởi mưu cầu

Danh với lợi, tiền tài vật chất


Tham nhiều quá thì càng nhiều khổ

Tại mình đem cái khổ đến mình

Không tự lượng bản thân nên khổ

Đừng mơ gì vượt quá tầm tay


Tôi cũng khổ vì yêu nhiều quá

Cũng bởi do có một chữ tình

Muốn thoát lắm cho mình khỏi khổ

Nhưng thương rồi nên phải khổ thôi


Ta cùng khổ vậy thì làm bạn

Chia sẻ cho nỗi khổ bớt đi

Ai hơn ai giữa cuộc đời kia

Rồi cũng thế đều là cát bụi


Tự hỏi xem ta đã làm gì

Để bây giờ cứ ngồi than khổ

Chắc quá khứ cũng từng sai phạm

Nên bây giờ hối hận chứ gì


Cứ soi gương cho rõ mình đi

Khoan hãy trách là đời ta khổ

Khổ hay sướng không hề vô cớ

Nó chính là nhân đã từng gieo


Kể ra xem ta khổ vì sao

Là sẽ hiểu nguyên nhân của nó

Hay là giấu im luôn không nói

Rồi lu loa ta khổ tại sao


Người ta bảo ông trời có mắt

Nên sống sao cho đúng Đạo Trời

Nếu biết khổ thì đừng sai nữa

Bởi ta sai nên khổ đời ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

NGHIỆP CHĂN TRÂU

 

Hết ngày chăn vịt, giữ trâu

Anh ngồi xem dế húc đầu vào nhau

Không sao bì được người giàu

Họ chơi chim, thú, chó ngao, cá rồng


Cuộc đời lam lũ canh nông

Chỉ thèm một bát cháo lòng lợn thôi

Sáng ra ăn chỉ nắm xôi

Chiều hai cút rượu với nồi lạc rang


Đêm về ngắm ánh trăng vàng

Họ hàng túm tụm râm ran chuyện trò

Kể khi bữa đói bữa no

Kể về quá khứ ông bà tổ tiên


Dạo này quê cũng lắm phiền

Bởi đang quy hoạch để lên phố phường

Cho nên lắm cảnh nhiễu nhương

Vì giành đất cát nên thường cãi nhau


Tiền đền giải tỏa khá nhiều

Người ta phấn chấn bắt đầu học sang

Cảnh quê ngày một xa dần

Nửa làng nửa phố nó trông thế nào


Anh nghèo mãi chẳng hiểu sao

Chắc do cái số chứ nào lười đâu

Cả làng ai cũng đã giầu

Anh còn theo đít đàn trâu mỗi chiều


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

ĐIÊN RỒI

 

Nó đang đứng ở kia kìa

Trời ơi! Nó đấy nó kia đúng rồi

Tại sao nó lại tìm tôi

Bây giờ tôi sợ nó rồi, cứu tôi


Ha ha, nó lại đi rồi

Mà sao nó lại tìm tôi làm gì

Tìm xong nó lại bỏ đi

Để tôi không hiểu chuyện gì xảy ra


Ê, ông có hiểu không nè

Còn bà trố mắt nhìn ta làm gì

Nhanh kêu nó trở lại đi

Sao mà lại cứ đứng lỳ đó ra


Bây giờ tôi trốn trong nhà

Một hồi nó đến, bà ra mời vào

Đi kêu nó lại đây mau

Lẹ lên sao cứ cúi đầu làm thinh


Nó kìa, nó lại đứng nhìn

Nó đang định muốn báo tin gì à

Lại đây nói chuyện cùng ta

Ha ha, há há thật là vui ghê


Trời ơi ! Sao nó lại về

Tao từng đã đuổi nó đi rồi mà

Chính mi hủy hoại đời ta

Chính mi, mi đích thị là sở khanh


Ha ha, đừng tưởng ngon lành

Mi là chính nó, đích danh mi rồi

Ha ha đúng nó trời ơi

Trời ơi là nó trời ơi là trời


Ông trời ngó xuống mà coi

Đúng rồi chính nó hủy đời của ta

Ha ha há há hà hà

Mi là chính nó hay ta điên rồi


Duy Sắc 2007

HẾT XUÂN

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Sài Gòn lại sắp sửa vào xuân

Nhà nhà họ chuẩn bị dần dần

Sửa sang cửa nẻo rồi sơn phết

Trẻ con chúng nó sắm áo quần


Mình lang thang mãi để tìm xuân

Tìm lại người xưa để kết thân

Mà chẳng có ai thèm gặp mặt

Về nhà mình uống rượu cả tuần


Đêm về ta trách phận, than thân

Tự nhiên xuất hiện một ông thần

Thần bảo ta cho mi mấy số

Oánh đi nếu trúng sẽ có xuân


Mình nghe nên mua số mấy lần

Tiền thì cứ thấy hết dần dần

Mà sao chưa trúng nên thắc mắc

Đêm về mình lại hỏi ông thần


Thần rằng mi chớ có tâm thần

Số nào nằm ngửa lại có ăn

Tại mi biếng nhác, lười bà cố

Hèn chi chẳng có được mùa xuân


Mình nghe lại tự ngẫm bản thân

Tại mình chứ nào tại ông thần

Cái loại ba hoa và khoác loác

Không làm sao mà có cái ăn


Thế là mình lại nhậu cả tuần

Thôi kệ cuộc đời, kệ mùa xuân

Cứ vui với những gì mình có

Miễn sao thanh thản với bình an



BUỒN ĐI HỌP LỚP

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Hôm nọ đi họp lớp

Bạn khoe nhà, khoe xe

Mình ngồi im thin thít

Chăm chú mà lắng nghe


Ai cũng đều thành đạt

Ông nọ với bà kia

Mình loay hoay trả nợ

Nửa đêm vẫn giật mình


Nhìn bạn thành công quá

Ai cũng có nhà to

Đứa nhờ nhà vợ giàu

Đứa làm dâu thế phiệt


Bạn mình đều hiểu biết

Họ sống được lòng người

Nên việc gì cũng thuận

Tài lộc đến ào ào


Nhìn bạn mà mình thèm

Ước được đời như vậy

Bằng cái móng tay thôi

Là an ủi lắm rồi


Sao mà người ta giỏi

Họ tỉnh táo và khôn

Mình vừa khùng vừa dại

Nên đời chẳng ra hồn.

NỖI BUỒN GÌ VẬY ?

 

Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2025


Nỗi buồn của ông nào

Kệ ông đó chứ sao.

Mấy nỗi buồn tào lao

Ai mà không hề có


Buồn thì một mình buồn

Hãy về xem bóng đá

Chứ đừng đem nỗi buồn

Lây lan cho thiếu nhi


Văn chương như chợ búa

Lời lẽ toàn xảo ngôn

Điêu ngoa và lấp liếm

Có chứng kiến bao giờ


Bịa chuyện thành văn học

Xưa nay thiếu gì người

Nhưng bịa cho nó phải

Nếu không là điêu văn


Tưởng già là biết hết

Có biết quái gì đâu

Nghe lóm chuyện vài câu

Viết thành thiên tiểu thuyết


Người trong cuộc chưa viết

Mình là kẻ đứng ngoài

Tỏ vẻ rằng hiểu biết

Cứ tưởng mình lắm tài


Cứ nghĩ rằng thời thế

Nó đang dần chuyển xoay

Nên cố gắng ta đây

Để mà mong hưởng soái


Bớt mơ, đừng sống ảo

Lịch sử chớ nói càn

Đừng mượn lời văn học

Để thực hiện mưu gian


Người ta còn tỉnh lắm

Ba mươi chưa Tết đâu

Nỗi buồn tào lao đó

Phải dập tắt nó mau.

MƯA THÁNG BẢY

 

Tác giả: Duy Sac 2019


Tháng bảy mưa lê thê

Ông, bà ngâu hội ngộ

Nhân duyên xưa trắc trở

Có phải bởi nhịp cầu


Tháng bảy trời âm u

Thu vẫn còn luyến hạ

Khói hương bay phảng phất

Âm dương ngóng trông nhau


Tháng bảy không phải thu

Trời sao buồn thế nhỉ

Mưa khóc đời thê thảm

Nước cuốn sạch tình đời


Đã qua nhiều tháng bảy

Đôi ta cách xa nhau

Anh trông cầu Ô Thước

Hy vọng mình chung đôi


Stt Hoa phượng đỏ

ÔNG THẦY BÓI

 

Tôi chuyên nghề xem bói

Đoán mệnh số cho người

Nhưng cái số của tôi

Nó làm sao mặc kệ


Tôi xem bói giá rẻ

Tiền một tách cà phê

Bạn nào cầu danh lợi

Liên hệ ở dưới bài


Tôi chuyên bói lá bài

Xem chỉ tay, nhân tướng

Tử vi và lý số

Bát tự với nốt ruồi


Tôi có một biệt tài

Chỉ nhìn qua nụ cười

Biết đường đời sướng khổ

Biết hèn sang thế nào


Tôi thường hay nhìn sao

Biết vận trời xoay chuyển

Biết suy thịnh thế nào

Biết thế thời để sống


Tôi nghèo và nghiện rượu

Yêu thì rất say mê

Đắm chìm trong nhung nhớ

Bóng hình một nàng thơ


Tôi biết đời là mơ

Nên tôi mơ cho cố

Mơ xong rồi bị hố

Nên bây giờ bơ vơ


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

ĐÀN ÔNG KHỜ

 

Đàn ông khờ dại vô cùng

Cố gắng vất vả chiều lòng người thương

Nếu mai lỡ bước cùng đường

Chắc gì người ấy còn thương yêu mình


Thời gian thử thách cuộc tình

Xa nhau mới biết là mình thương ai

Chứ mà gặp gỡ mỗi ngày

Có gì để nói rằng ai thương mình


Đàn ông nghèo sẽ bị khinh

Giàu lên một chút thì tình theo đông

Khổ cho thân phận đàn ông

Một đời chỉ cố làm chồng người ta


Người buồn người mới cần ta

Người vui người chẳng xem ta ra gì

Không lo được sẽ bị chê

Lo nhiều lại bị cho rằng si mê


Vậy thôi thì mặc kệ đi

Mình lo mình trước lo chi cho người

Cứ vui cho hết cuộc đời

Cứ chơi cho đáng cuộc chơi của mình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

TÀI CỦA ĐÀN ÔNG

 

Đàn ông có cuả, có tài

Cho nên phụ nữ ai ai cũng cần

Chứ mà nghèo khó nợ nần

Phụ nữ họ chạy co chân lên đầu


Đàn ông phú quý sang giàu

Phụ nữ mê mẩn mong cầu làm quen

Đàn ông túng thiếu bần hàn

Phụ nữ họ tránh như đang gặp tà


Chỉ riêng tình của đôi ta

Anh nghèo em vẫn thật thà yêu thương

Nên tình này bất bình thường

Ai nghe cũng thưởng hoang đường trong mơ


Tình mình vì thế thành thơ

Lưu truyền câu chuyện tình ta muôn đời

Tưởng tình chỉ có thế thôi

Nhưng tình theo hết cuộc đời chúng ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

ĐỌC THƠ

 

Em này anh bảo nhỏ

Thơ anh viết như thế

Là do anh thích thế

Em đừng có mà tin


Em cứ nhìn anh đây

Gương mặt thật đây này

Nhìn cuộc đời thực tế

Nhìn cách sống hàng ngày


Thơ chẳng có gì hay

Em thích em viết được

Nó chỉ là câu chữ

Xếp vần cho thuận mồm


Em thích đọc cứ đọc

Nhưng em chớ có tin

Không phải thơ riêng anh

Mà thơ ai cũng thế


Người ta làm thơ nhiều

Bởi họ cô đơn đấy

Có những điều tâm sự

Còn giấu ở trong lòng


Anh bị khùng từ nhỏ

Nên thơ thẩn vậy mà

Em xem thơ đừng cười

Tội cho thân anh lắm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

EM ĐỪNG KHÓC

 

Sao vậy em, anh nhìn em buồn thế

Em khóc à, có chuyện gì nói thử

Phải chăng là em đang có tương tư

Chắc là yêu thôi chứ chuyện gì nào


Em khóc chi để nỗi khổ vướng vào

Mắt đỏ quá, răng cắn môi bầm tím

Thôi em ạ, anh khuyên em hãy nín

Nức nở hoài đau nhói hết con tim


Anh nói thiệt mong em ráng mà tin

Anh cũng khổ và đang tìm hạnh phúc

Nhiều khi buồn nước mắt rơi đôi lúc

Nhưng một hồi lại thấy quá trẻ con


Khi đang yêu không tránh khỏi giận hờn

Gen tuông khiến cho lòng mình ích kỷ

Em nín đi, nói thử có chuyện chi

Anh có thể hiểu được không cô bé


Cứ bày tỏ với anh đi em nhé

Anh kín lời không hé đến ai đâu

Chuyện riêng tư mình chia sẻ cùng nhau

Nếu thấu hiểu, bắt đầu ta tiến tới


Anh cô đơn lang bạt giữa đường đời

Nhiều lúc thấy mình chơi vơi cô quạnh

Em biết không, những chiều sương xuống lạnh

Tâm hồn anh như một tảng băng trôi


Nhìn xung quanh người có cặp có đôi

Anh chỉ ước có người ngồi tâm sự

Hoàng hôn vàng cho tăng thêm nhung nhớ

Anh nhìn mây mà cứ thấy bềnh bồng


Một tinh thần trống trải thật mênh mông

Con đò nhỏ lềnh bềnh không bến đỗ

Nhân duyên người có không là duyên số

Bao mối tình đều tan vỡ không thành


Anh từng yêu cháy bỏng cả xuân xanh

Nay thì lại chạnh lòng nhìn xuân hết

Câi nghĩa xưa dây dưa chưa đoạn kết

Anh vẫn còn mỏi mệt chữ ân tình


Cũng vì thế anh làm tự khổ mình

Muốn quên hết nhưng mình làm không được

Hỏi em nhé có phải anh nhu nhược

Hay tại vì anh mang nặng yêu thương


Ôi cuộc sống biết đường nào là đúng

Có ai đâu yêu nhau đến cuối cùng

Chẳng qua cũng là do tình với nghĩa 

Họ cam đành chấp nhận bám víu nhau


Thêm dư luận họ bàn vào lắm chuyện

Chứ người ta chưa thiệt sự thương nhau

Bởi vì ai cũng có một cái đầu

Trong suy nghĩ họ đều cầu tư lợi


Cái tôi lớn nó hình thành lắm tội

Tan vỡ là những chuyện hiển nhiên thôi

Em biết không, anh lắm mối tình rồi

Nhưng chỉ là giấc mơ thôi em ạ


Có những người anh thật lòng thật dạ

Anh chịu luôn gánh khổ giúp người ta

Thế nhưng mà họ cũng chẳng nhận ra

Họ chỉ nghĩ anh là thằng khờ dại


Có đôi khi anh ngồi suy nghĩ lại

Người vô tình họ lại sướng em à

Sống thực dụng miễn là mình có lợi

Ai giúp mình thì mình sẽ đến chơi


Những lời khen dối trá đẩy đưa vào

Rồi những thứ Đắc Nhân Tâm xảo quyệt

Lối sống ấy sẽ thành công phải biết

Em và anh thật lòng mình chịu thiệt


Nhưng mình làm gì ông trời cũng biết

Anh rất tin vào định mệnh em ơi

Anh đã từng chứng kiến rất nhiều rồi

Vay rồi trả mấy hồi nhanh em ạ


Ta vui lên ta sống cuộc đời ta

Làm sao sống để vừa lòng thiên hạ

Họ với ta không bà con gì cả

Họ cũng vì cái bản ngả của mình


Quý mến nhau là cái nghĩa với tình

Những thứ khác phù du đừng toan tính

Em đừng khóc, tâm sầu rồi thành bệnh

Anh mời em cùng ăn bánh uống trà


Đêm hôm nay duyên gặp gỡ chúng ta

Chữ định mệnh chắc là luôn luôn đúng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

EM ĐI

 

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

TÌNH DANG DỞ

 

Ai cũng có gia đình

Ơn mẹ cha dưỡng dục

Anh, chị em thương nhau

Nên phải đặt hàng đầu


Em và anh thương nhau

Áo không qua khỏi đầu

Nên dù tình thắm thiết

Chia tay cũng chẳng sao


Gia đình em thương em

Bố mẹ anh thương anh

Ta đều có gia đình

Nên gia đình trên hết


Hai ta đành ly biệt

Không phải vì không thương

Nhưng bởi vì lối sống

Hai gia đình khác nhau


Nếu mình đến với nhau

Ta thành gia đình nhỏ

Nhưng còn gia đình lớn

Ta cư xử làm sao


Chia tay trong nghẹn ngào

Cả hai mình đều khóc

Có gia đình khuyên bảo

Rồi mình lại quên nhau


Hai người dưng gặp nhau

Tại sao lại thương nhau

Chắc là do Duyên Nợ

Chứ không vô lý đâu


Nhưng Duyên mình đến đó

Chắc cũng số mệnh rồi

Nên buồn làm chi nữa

Bình an là đủ rồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

VÔ TÌNH

 

Vô tình ta đã gặp nhau

Vô tình ánh mắt nhìn nhau một lần

Vô tình em lén nhìn anh

Vô tình anh thấy lòng mình nôn nao


Vô tình mình lại nhớ nhau

Vô tình hò hẹn lần đầu làm quen

Vô tình anh nói yêu em

Vô tình em bào rằng em bằng lòng


Vô tình cũng ngót chục năm

Vô tình ta lại âm thầm cách xa

Vô tình ta nhớ người ta

Vô tình người đã quên ta vô tình


Vô tình đúng thật vô tình

Vô tình gặp gỡ vô tình thương nhau

Vô tình ly biệt đớn đau

Vô tình ta phải nhớ nhau cả đời


Vô tình có phải do trời

Vô tình có phải do người phụ ta

Vô tình ta phụ người ta

Vô tình đau đớn tình ta vô tình.


Tác giả: Nguyễn Duy SẮc 2014

NGHỊCH CẢNH

 

Nếu chiều anh trúng Me Ga

Anh nghĩ chắc phải tạm xa em rồi

Bởi anh thèm muốn ăn chơi

Bù cho lại những tháng ngày khó khăn


Những lời anh nói thật lòng

Đồng tiền nó khiến cho lòng anh thay

Thương nhau từ bấy đến nay

Hai ta chưa có một ngày cao sang


Nếu như có lộc trời ban

Em đừng có trách là anh phụ tình

Nghèo hèn ai cũng coi khinh

Nên anh có lộc để mình anh ăn


Anh cần thể hiện bản thân

Dằn mặt người đã nhiều lần khinh anh

Nếu như giấc mộng không thanh

Em đừng để bụng lời anh làm gì


Xem như anh bị khùng đi

Hai ta tiếp tục những gì yêu thương

Em đừng vì thế mà buồn

Để anh lại nước mắt tuôn đêm về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020