Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Cuối thời Trịnh Nguyễn phân tranh
Nhân dân cùng quẫn biển xanh cũng sầu
Nồi da sáo thịt mà đau
Quân thù ngoài cõi thi nhau chúng cười
Lũy Thầy chồng chất xương người
Sông Gianh loang đỏ máu tươi đồng bào
Tiếng than uất ức nghẹn ngào
Nước nhà nội chiến đau nào khôn nguôi
Tây Sơn hào kiệt ba người
Kéo cao cờ nghĩa chí dời núi non
Hội thề tình nghĩa sắt son
Anh hùng áo vải nổi cơn bão bùng
Đàng trong quan lại phát khùng
Nghĩa quân lớn mạnh chí hùng phất cao
Vua tôi chúa Nguyễn lao đao
Tây Sơn thừa thắng tiến vào Phú Xuân
Kinh kỳ tang tóc muôn dân
Nghĩa quân cướp bóc muôn vàn ngọc châu
Hội An phố xá đẹp giàu
Một phen binh lửa nát nhàu ra tro
Thầy trò nhà chúa thua to
Nguyễn Ánh tháo chạy xuống đò vào Nam
Bao lần thoát chết gian nan
Mượn quân Xiêm để mà sang báo thù
Tây Sơn thanh thế đang to
Lòng dân phấn khởi hướng về nơi nơi
Xiêm La ở tận xa xôi
Quân hơn mười vạn tức thời kéo sang
Ruộng vườn nhà cửa tiêu tan
Gieo bao oán hận tóc tang đầy trời
Căm thù trỗi dậy nơi nơi
Tướng quân Nguyễn Huệ vượt khơi diệt thù
Miền Nam sông nước mịt mù
Rạch Gầm Xoài Mút gầm gừ sóng dâng
Tây Sơn thu phục lòng dân
Bày binh bố trận muôn phần quy mô
Tiên phong khiêu chiến vờ thua
Quân Xiêm ỷ mạnh cứ lùa xông lên
Giữa dòng pháo nổ vang rền
Quân ta bọc hậu hai bên đánh vào
Giặc Xiêm vỡ trận lao nhao
Nhảy sông bỏ chạy thét gào khóc than
Soái thuyền trúng đạn vỡ tan
Tướng Xiêm hoảng loạn vội vàng thoát thân
Tây Sơn thúc dục tiến quân
Quân Xiêm kinh vía co chân lên đầu
Sông loang máu giặc đỏ ngầu
Hân hoan chủ tướng mở câu khải hoàn
Xiêm La mười kiếp kinh hoàng
Thuyền về đến nước phách hồn lạc bay
Rượu đào nâng chén chưa say
Quân trang vội vã liền ngay lên đường
Thăng Long bình định chiến trường
Chín đời họ Trịnh lên đường về quê
Phục hưng dòng dõi nhà Lê
Ngọc Hân công chúa phu thê vẹn bề
Non sông chưa lặng cơn mê
Ai ngờ Hữu Chỉnh trở về phân tranh
Nước nhà chia cắt sao đành
Truyền ngay Văn Nhậm ra giành Thăng Long
Quân reo vũ bão như giông
Nhà Lê đến số bại vong ý trời
Nguyễn Hữu Chỉnh bị tiêu đời
Cũng vì không gặp đúng thời mà thôi
Vũ Văn Nhậm lại khinh người
Uổng công thờ chúa để rồi lại toi
Lê Chiêu Thống đứng chơi vơi
Tiếc cho cơ nghiệp bao đời tổ tiên
Mãn Thanh đương lúc cơn thèm
Vua Lê cầu cứu vội liền phát quân
Khen thay tổng đốc họ Tôn
Dẫn hai mươi vạn oan hồn tiến sang
Giặc kiêu căng rất ngang tàng
Tướng Ngô Thì Nhậm phải bàn lui quân
Tam Điệp tạm trú nghỉ chân
Chờ quân tiếp viện Phú Xuân vài ngày
Họ Tôn chém giết thẳng tay
Vụ mùa cây trái ruộng cày tiêu tan
Thăng Long đổ nát điêu tàn
Bút thiêng cũng phải phàn nàn trời xanh
Phố phường mùi máu hôi tanh
Cung vàng điện ngọc tanh bành xác xơ
Vương thân hoàng tộc láo lơ
Anh Tôn Sĩ Nghị cứ vơ tha hồ
Nào vàng nào gái lụa tơ
Rồi kèn rồi trống cả mồ cũng moi
Nước non mặc kệ cứ trôi
Hồng Hà cuộn sóng sục sôi căm hờn
Còn nhục nào để mà hơn
Hoàng triều quì gối dưới chân giặc thù
Bắc hà đêm phủ âm u
Lòng dân ly tán sỹ phu gục đầu
Phú Xuân nghe thấy mà đau
Tây Sơn giương ngọn cờ đào tiến ra
Lời thề rửa nhục sơn hà
Nước Nam thống nhất một nhà yên vui
Toàn quân quyết chiến không lui
Anh hùng Nguyễn Huệ lên ngôi giữa rừng
Xưng là hoàng đế Quang Trung
Thăng Long xuất phát thanh trừng Mãn Thanh
Ngày đêm thần tốc tiến nhanh
Kịp về Tam Điệp hội thành đại quân
Đương thời trời sắp vào xuân
Mai vàng khoe sắc xa gần hương bay
Quân dân khắng khít vui thay
Một lòng quyết chí đánh bay kẻ thù
Quân đi gió bụi mịt mù
Quang Trung uy dũng khí như quần hùng
Trên bành voi chiến ung dung
Xông pha vào giữa trùng trùng quân Thanh
Hà Hồi đồn lũy tan tành
Ngọc Hồi tướng giặc phải đành lên thiên
Giặc hoang mang đến phát điên
Anh Tôn tổng đốc láo liên chạy dài
Khổ thân cái bọn ngoại lai
Thây vùi sông rộng thây ngoài ruộng nương
Thăng Long ngùn ngụt chiến trường
Chiến bào dũng tướng khói vương xám xì
Vua Lê theo Nghị ra đi
Ngậm ngùi nuốt lệ khắc ghi hận thù
Nào ngờ để nhục nghìn thu
Tội danh bán nước tiếng nhơ muôn đời
Quang Trung anh dũng hơn người
Một trang mãnh tướng rạng ngời chiến công.
NguyenDuySac 2003