Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

ĐIỂM CHUNG

 

Em đi đâu một mình bên lề phải

Anh ngược đường bên lề trái nhìn sang

Hai chúng ta đang trên một con đường

Nhưng ngược hướng nên đối đầu bỡ ngỡ


Em đem theo nỗi buồn đi đâu vậy

Anh đang cần thêm vào chút đau thương

Ta nhìn nhau nơi hai phía con đường

Nơi anh đến là chỗ em từ giã


Em có muốn anh giơ bàn tay trái

Để nắm vào chiếc tay trái của em

Những ngón tay đan vào nhau thật chắc

Mình đứng yên cố tìm một điểm chung


Nguyen Duy Sac 2015

BỠ NGỠ

 

Dù sao ta đã thương nhau

Đoạn nhân duyên ấy khởi đầu éo le

Đắng cay và lắm ê chề

Nhưng nó minh chứng hai ta thật lòng


Dù ai đàm tiếu lung tung

Nhưng ai cũng biết ta từng thương nhau

Chẳng qua cách nghĩ khác nhau

Mỗi nhà mỗi cảnh làm sao giải bày


Mình chưa từng nói chia tay

Cũng chưa từng hẹn lại ngày gặp nhau

Cả hai ôm một nỗi đau

Không ai mà biết về sau thế nào


Ra sao thì có làm sao

Thôi thì cứ tới lúc nào hẵng hay

Anh đây lý số bậc thầy

Nhưng tình anh lại tính sai hoàn toàn


Mới hay hai chữ Nhân Duyên

Không ai mà biết nó gieo kiểu gì

Để mình gặp gỡ làm chi

Gặp rồi ta chẳng còn gì với nhau


Thà đừng tiếp xúc buổi đầu

Nhưng mà chắc phải gặp nhau thế rồi

Hay là do bởi ý trời

Oan gia trái chủ nhiều đời gặp nhau


Thôi đành chấp nhận nỗi đau

Kẻ thương, người phụ chứ sao bây giờ

Anh xin mang tiếng xấu xa

Để em tiếng tốt cho nhà em vui.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH YÊU DƯỚI ÁNH TRĂNG

 

Chúng mình nhìn nhau nhé em

Để ánh trăng thèm tình của đôi ta

Cầm tay nhau hứa không xa

Nghĩa tình sẽ mãi mặn mà nồng sâu

Biết em chỉ mới tình đầu

Anh đã u sầu mấy mối tình xưa

Trải qua lắm trận gió mưa

Gặp em anh tỉnh như vừa ốm qua

Anh xin tặng em món quà

Chút để gọi là bày tỏ tâm tư

Chắc rằng em đã xem thư

Tình anh đã nói trong thư hết rồi

Em hãy ngồi xuống đi thôi

Mình uống trà rồi ăn bánh nướng nha!

Trà bắc vị rất đậm đà

Bánh thơm ngon lắm chúng ta dùng nào

Anh yêu em, em nghĩ sao

Dù có thế nào anh cũng nói ra

Tình cảm giữa hai chúng ta

Chắc có thể là duyên nợ khiến xui

Sao mà em lại không vui

Hay là em tủi, em buồn anh chăng

Có gì hãy cứ nói thẳng

Chỉ anh cùng với lại trăng biết à

Em bản tính rất thật thà

Việc nhà chăm chỉ, nết na lại hiền

Siêng năng cố gắng kiếm tiền

Có chí cầu tiến rất là đảm đang

Mình gặp nhau cũng trái ngang

Anh lại vội vàng nói tiếng yêu đương

Biết rằng em có mến thương

Nhưng bởi con đường mình lại không chung

Say rượu , anh nói lung tung

Em phải ngại ngùng khéo né tránh anh

Anh xin lỗi em chân thành

Thật sự tình đã chỉ dành cho em

Hôm nay, anh đến gặp em

Chỉ để nói tiếng yêu em thôi à

Thật ra chuyện của chúng ta

Anh cũng biết là sẽ chẳng đến đâu

Em cũng đừng quá âu sầu

Chớ nên suy nghĩ lo âu làm gì

Trung Thu ta cứ vui đi

Trăng đẹp như thế mấy khi trong đời

Anh và em ngồi đây chơi

Ta ngắm mây trời, ăn bánh cùng trăng

Trên kia nếu có chị Hằng

Chắc chị hiểu rằng anh rất yêu em

Trông kìa cả đám trẻ em

Chúng đang hồ hởi đi xem múa rồng

Phố ngoài kia cũng rất đông

Những chiếc đèn lồng mới đẹp làm sao

Trời trong, trăng sáng và cao

Dàn hoa Nguyệt Quế ngạt ngào toả hương

Người đi nhộn nhịp trên đường

Ta cũng ra đường chào đón Trung Thu

Bến Thành mình sẽ ngao du

Đồng Khởi, Nguyễn Huệ từ từ ngắm hoa

Bạch Đằng tản bộ dạo qua

Mình ngắm những toà cao ốc lung linh

Nay, anh trông em rất xinh

Mắt chan chứa tình , lắm nét vui tươi

Hình như em chưa có cười

Sao lại lặng người cứ mãi nhìn anh

Hay em lại giận dỗi anh

Nãy giờ chắc cũng do anh lắm lời

Nếu em không thích đi chơi

Hai ta nhìn trời thầm nguyện yêu nhau


-Tác giả: Nguyễn Duy Sac 23/09/2018 

TÌNH NAY

 

Chiều vương vất trên cành hoa phượng

Nắng chẳng buồn sưởi ấm con đường

Sài Gòn nhớ một người thương

Lang thang phố nhỏ trên đường mình ta


Sông gió lộng tàu chưa vào bến

Bến phà xưa giờ đã quên tên

Nhà cao san sát mọc lên

Một thành phố mới ở bên kia bờ


Bến Nhà Rồng chỗ xưa mình hẹn

Giờ lêu ngêu chỉ mấy ngọn đèn

Tình xưa một phút chợt nhen

Bỗng dưng nước mắt nó len ra ngoài


Trung thu chẳng tình xưa nghĩa cũ

Bánh dù ngon ăn cũng bằng thừa

Biết giờ em đã nghỉ chưa

Hay đang bận bịu say sưa việc làm


Trăng đang nhú một mình lặng lẽ

Còi tàu chờ lai dắt cứ vang

Lênh đênh một chiếc đò ngang

Dập dồn ngọn sóng, ngổn ngang nỗi lòng


Cầu Khánh Hội khách nào có hội

Xe ngược xuôi tất bật ngược xuôi

Tình xưa sao vẫn chưa nguôi

Tình nay lại chuỗi đắng cay kéo về


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

HẠC TRẮNG THÁP MƯỜI

 

Ôi hạc trắng Tháp Mười đâu rồi nhỉ

Mới hôm nao còn thủ thỉ tâm tình

Nàng đánh động để hồn thơ tỉnh giấc

Giờ hạc bay đi về mãi nơi đâu


Anh không có một cái lầu hoàng hạc

Để em dừng sau những chuyến bay dài

Anh chỉ có một con đò cô quạnh

Neo đã buông, đò ngơ ngẩn với trăng


Một mùa đông không có bóng chim hồng

Lũ sen cũng cháy vàng trong nắng gắt

Con đò cứ lênh đênh buồn hiu hắt

Bến cô liêu chờ lữ khách biệt tăm


Nếu như em còn vương vấn chút tình

Em rảo cánh bay qua vùng đất cũ

Để anh nhìn bóng em thôi cũng đủ

Một tình yêu anh đã viết thành thơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TẤM CHÂN TÌNH


Em đã đi, tấm chân tình còn đó

Anh chỉ cần nhìn nó thế là vui

Nhớ đến em lòng càng thấy ngậm ngùi

Tủi thân lắm bởi hồn mình trống vắng


Thành phố buồn, trời tháng ba rất nắng

Sài Gòn đang trong cái nóng mùa khô

Đường ồn ào, nhốn nháo tiếng ô tô

Khói quằn quại như cuộc đời vồ vập


Anh đã định mấy lần tìm em gấp

Bày tỏ ra hết những tiếng lòng mình

Trả lại em toàn bộ tấm chân tình

Để anh khỏi nợ tình chi cho mệt


Nhưng nghĩ mãi không biết em đâu hết

Thế cho nên buồn miết đến hôm nay

Anh nghĩ hoài biết tính thế nào đây

Thôi đành vậy, anh yêu người thêm nữa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH YÊU DƯỚI ÁNH TRĂNG 2

 

Trăng cao vút đã qua những ngọn thông

Đêm buồn tẻ, một chân trời vô vọng

Phố Đà Lại không bóng người qua lại

Ta mang chi bao nỗi nhớ chất chồng


Cô đơn quá, tâm hồn đầy khoảng trống

Em đâu rồi? Tình cũ có còn không?

Màn sương núi quyện mờ mờ hơi thở

Ôi! Ước gì có một chén rượu nồng


Trăng hư ảo sáng từng quầng mơ mộng

Một cõi nào ẩn hiện cứ bềnh bồng

Em biết không? Mà chắc em không thiết

Tình của anh chẳng nghĩa lý phải không!


Thế cũng được, chẳng qua là cuộc sống

Mỗi chúng ta ý kiến lắm bất đồng

Chứ lòng anh vẫn thương em nhiều lắm

Dưới ánh trăng, anh xin nói thật lòng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH NAY

 

Chiều vương vất trên cành hoa phượng

Nắng chẳng buồn sưởi ấm con đường

Sài Gòn nhớ một người thương

Lang thang phố nhỏ trên đường mình ta


Sông gió lộng tàu chưa vào bến

Bến phà xưa giờ đã quên tên

Nhà cao san sát mọc lên

Một thành phố mới ở bên kia bờ


Bến Nhà Rồng chỗ xưa mình hẹn

Giờ lêu ngêu chỉ mấy ngọn đèn

Tình xưa một phút chợt nhen

Bỗng dưng nước mắt nó len ra ngoài


Trung thu chẳng tình xưa nghĩa cũ

Bánh dù ngon ăn cũng bằng thừa

Biết giờ em đã nghỉ chưa

Hay đang bận bịu say sưa việc làm


Trăng đang nhú một mình lặng lẽ

Còi tàu chờ lai dắt cứ vang

Lênh đênh một chiếc đò ngang

Dập dồn ngọn sóng, ngổn ngang nỗi lòng


Cầu Khánh Hội khách nào có hội

Xe ngược xuôi tất bật ngược xuôi

Tình xưa sao vẫn chưa nguôi

Tình nay lại chuỗi đắng cay kéo về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÌNH TA

 

Tình xưa nghĩa cũ vẫn còn

Ta nào có dám mở lòng yêu ai

Dù cho người có bên ai

Ta vẫn ở vậy thương người mà thôi


Nhân duyên tuy đứt đoạn rồi

Nhưng đây là mối tơ trời đã se

Người không hề có phụ ta

Nên ta không thể vì ta phụ người


Chắc đây là số phận thôi

Chứ không ai muốn chuyện này xảy ra

Tình người luôn ở trong ta

Chắc người vẫn giữ tình ta trong người


Ai thương ai ở trong đời

Chỉ người mới biết là người thương ai

Tình yêu không có hề sai

Nên dù dang dở không ai lỗi gì


Cuộc đời phút chốc là chi

Quan trọng ta để lại gì mai sau

Còn tình ta mãi còn nhau

Còn thương ta sẽ nhớ nhau cả đời


Ta thương người lắm người ơi

Nếu như người hiểu những lời của ta

Vui gì dang dở tình ta

Cười gì khi chỉ mình ta nhớ người


Người không biết sống vì người

Nên người phải khổ vì người ta thôi

Ta buồn vì nhớ thương người

Nên ta cũng khổ vì người thương ta


Ta vì người đã thương ta

Người vì ta mới thương ta hết lòng

Cả hai ta đớn đau lòng

Bởi hai ta đã thật lòng thương nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

NẮNG RỌI HIÊN NHÀ

 

Tung tăng con nít thả diều

Nắng xuyên kẽ lá, nắng xiên mái nhà

Phượng hồng vừa chớm nụ hoa

Nhành cây trứng cá nó xà ngang vai


Ta đi một đoạn đường dài

Mồm đang khát nước, chân, tay mệt nhoài

Sẵn cành trứng cá ở đây

Tiện tay ta hái bỏ đầy một bao


Gần bên quán võng ta vào

Gọi liền ly nước mía lau ngọt lành

Mùi hương trứng cá ngọt thanh

Ta ăn mấy quả thấy mình thảnh thơi


Đung đưa nằm võng nhìn trời

Diều băng mấy chiếc nó rơi chỗ nào

Thế là bọn trẻ nhao nhao

Cả bầy tiếc nuối kêu gào thảm thương


Lưa thưa lữ khách qua đường

Chó rong lảng vảng mồm luôn sủa bừa

Sấm xa báo hiệu rằng mưa

Một cơn gió cuốn mịt mù bụi bay


Nông thôn yên ả luống cày

Bò đang tụ tập gốc cây chuyện trò

Lâu lâu có chiếc ô tô

Thế là kinh động lũ bò tản ra


Nắng xuyên kẽ lá vô nhà

Tưởng chiều yên ả nên ta cứ nằm

Ai dè mưa đã lâm râm

Làm cho chút nắng tối sầm đi luôn


Mưa hè mát mẻ tâm hồn

Ta nằm trên võng rồi ôn lại đời

Nghĩ về quá khứ xa xôi

Bao nhiêu tiếc nuối một thời đã qua


Mưa tuôn ướt cả hiên nhà

Trẻ con nghịch nước chạy ra chúng vầy

Đúng là con nít thơ ngây

Tự nhiên ta ước những ngày hồn nhiên


Nhìn mưa lòng lại ưu phiền

Bao năm sương gió, đảo điên chợ đời

Đua đòi, đàn đúm, ăn chơi

Tự ta hủy hoại cuộc đời của ta


Buồn sao như kẻ không nhà

Ta lang thang mãi tìm ta trở về

Tuổi già hết thú đam mê

Tình xưa ray rứt chưa hề nguôi ngoai


Tưởng mưa một chút mà dài

Ta nhìn thấy đóa phượng phai tàn dần

Hồn thơ theo gió dâng lên

Lời rằng người hỡi anh còn thương em.


Duy Sắc 2018

LANG THANG ĐÀ LẠT

 

Có những chiều anh lang thang Đà Lạt

Lạnh run người, anh đứng dưới thông xanh

Hình bóng em như sương núi mong manh

Hồ Than Thở gợi hồn thơ nhung nhớ.


Hoa đào ơi ai xui cho mi nở

Màu hồng tươi rực rỡ cứ trêu ngươi

Hay mi nhìn ta đang rất buồn cười

Ta sẽ đến bẻ hết cành bỏ tức


Cẩm Tú Cầu nhìn càng thêm phát bực

To thù lù như một cục xấu òm

Thế mà mi cũng có lắm người dòm

Ta sao lại không ai dòm một tí


Phong Lan ư loè loẹt chớ đẹp gì

Loài hoa dại mơ cao sang quyền quý

Phù phiếm thôi chớ ai mà yêu qúy

Quên ta đi ,  ta rất gét các ngươi


Hồ Xuân Hương du khách họ cứ cười

Thiệt rảnh quá ai cười cho nó nổi

Mấy cánh bèo cũng bày đặt thả trôi

Ôi phố núi, mình lang thang chi mãi!


Thơ Duy Sắc 2004

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

CHIỀU ĐỎ

 

Em ơi nhìn đằng kia

Mặt trời hôm nay đỏ

Tình của anh nơi đó

Như màu hoa Phượng này


Anh xin được cầm tay

Mong rằng em cho phép

Anh dắt em một đoạn

Mình cùng dạo chiều nay


Trời trong không gợn mây

Chỉ có hoàng hôn đỏ

Diều đang đang căng gió

Hoa dầu cứ xoay xoay


Em nhìn xem đẹp nhỉ

Đồng chiều thơm cỏ may

Quê hương bình yên quá

Phố khang trang từng ngày


Em có muốn nói gì

Mời hãy viết vào đây

Một vài dòng nhật ký

Lưu lại phút giây này


Chắc chiều nay lần cuối

Chúng mình gặp ở đây

Tan trường đi muôn ngả

Còn gặp không mai này


Thôi thì đành như vậy

Chứ biết sao bây giờ

Tuổi học trò đã hết

Chúng ta phải chia tay


Duy Sắc 1997

MÌNH YÊU NHÉ !

 

Đời này vô thường quá

Tình ta có nghĩa gì

Chẳng qua là cảm xúc

Của những kẻ cuồng si


Ai mới chào hôm qua

Mà hôm nay đã khuất

Ai mới vừa oán hận

Mồ kia cỏ đã xanh


Còn bao nhiêu giấc mộng

Hằng đêm mình vẫn mơ

Gọi là mơ cho đẹp

Chứ sao biết ra sao


Vô thường như nước chảy

Lớp lớp thủy triều tuôn

Sóng sau xô sóng trước

Sóng ta ở chỗ nào


Ta cho nhau yêu thương

Để đời vui thêm chút

Đừng gieo chi oán hận

Đắng cay hoài không nguôi


Còn thấy nhau còn vui

Còn cười là còn khỏe

Còn yêu là còn trẻ

Còn đau là biết thương


Kệ cho đời vô thường

Ta yêu nhau em nhé

Để những đêm thao thức

Anh khóc vì nhớ em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

DƯỚI CHÂN ĐÈO PHREN

 

Xe anh sắp đến đèo Phren

Dã Quỳ vàng rực hai bên vệ đường

Núi xa xa phủ đầy sương

Anh nghe tiếng gió đang luồn qua khe


Nhấp nhô lác đác nương chè

Những vườn hồng chín vàng hoe sườn đồi

Kính xe mờ bởi sương rơi

Lòng anh lại nhớ đến lời của em


Rằng nhà em rất dễ tìm

Ở ngã ba lớn Phi Nôm gần đường

Nghĩ xong anh lại thấy buồn

Con tim cứ nhói từng cơn ngẹn lòng


Anh nhìn về phía đồi thông

Ngổn ngang ký ức cứ chồng lên nhau

Dư âm khơi lại nỗi đau

Bóng em cứ hiện trong đầu mãi thôi


Thương em lận đận nửa đời

Thanh Xuân con gái đã trôi qua rồi

Buồn kia sao có thể trôi

Nó luôn âm ỷ không hồi nguôi ngoai


Đúng anh là kẻ bất tài

Vì anh em phải chịu tai tiếng nhiều

Nào đâu anh có không yêu

Nhưng không lo được người yêu của mình


Đời anh nay cứ lênh đênh

Nó như là nhánh Lục Bình mãi trôi

Mặc cho số mệnh định rồi

Anh cầu hạnh phúc cho người anh thương.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

YÊU THIẾT THA

 

Mười năm xa cách tình vẫn mới

Ta vãn còn yêu như hôm qua

Vì sao mình chẳng yêu người khác

Bởi vì người ta vẫn yêu ta


Xa mặt cách lòng là không có

Bởi cả hai yêu rất chân thành

Thời gian, khoảng cách sao ngăn được

Bởi trái tim mình thuộc về nhau


Yêu nên mình khổ đau nhiều lắm

Quên hết những lời nói dèm pha

Một lòng, một dạ tình chung thủy

Cả cuộc đời này ta với ta


Tình mình chẳng cách nào giải thích

Cũng thể đây là mối nhân duyên

Hai người xa lạ không huyết thống

Thương nhau quên cả bản thân mình


Ai ngờ tình lại sâu và nặng

Như là Định Mệnh của đôi ta

Nên tình còn mãi không thay đổi

Không thể xen vào kẻ thứ ba


Mối tình như vậy bao người ước

Giản dị, nồng nàn, chẳng xa hoa

Chỉ một niềm tin và lý trí

Yêu chỉ một người, yêu thiết tha.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

MÃI MÃI CÓ NHAU

 

Một tiếng yêu thương khiến cả đời nhung nhớ

Một câu ước thề là khế ước cả trăm năm

Ta đã thương nhau thì hãy nên chung thủy

Đừng bởi vì buồn mà đành đoạn rời xa


Cảm xúc khi yêu chỉ như cơn gió thoảng

Ta phải tin nhau để cho trọn tình yêu

Không ai biết trước ngày mai ra sao nữa

Nhưng đã yêu rồi hãy tin tưởng đợi chờ nhau


Không ai bắt ta phải thề nguyền sống chết

Không ai bắt ta phải hứa hẹn điều gì

Một lời đã nói có trời cao làm chứng

Ta chớ có quên vì hậu quả khôn lường


Nếu đã thật thương thì chớ buông tay vội

Cố gắng giữ gìn dù phải chịu lắm khổ đau

Tình yêu như vậy mới gọi là vĩnh cửu

Ta sẽ muôn đời mãi mãi có nhau


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019

HOA MẪU ĐƠN

 

Hoa mẫu đơn khoe mình dưới nắng

Anh mơ màng khẽ chạm vào hoa

Hoa e thẹn nép vào dưới lá

Anh ngây ra nhìn nụ hoa cười


Mưa bất chợt đổ ào xuống phố

Anh nâng niu những cánh hoa tàn

Hoa rung động lại cười lần nữa

Anh thương hoa nên viết thành thơ


Anh như đóa sen hồng nhỏ bé

Giữa bùn lầy cố tỏa chút hương

Không dám khoe màu sắc với đời

Chỉ thầm kín yêu người sâu nặng


Hoa yêu hoa là thường tình vậy

Hai chúng ta yêu cũng như nhau

Anh không dám mơ cao xa quá

Chỉ đơn phương nhung nhớ người ta


Mối tình ta chắc là duyên nợ

Không phải tình trai gái như người

Nên dù đã mười năm cách biệt

Ta vẫn còn nhung nhớ về nhau


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

MỐI DUYÊN TRỜI

 

Xuân đã hết, tình mình tan như mộng

Nắng xuân hồng oi ả những trời trưa

Phố tàn xuân hoa cỏ cũng lưa thưa

Anh còn mãi luyến lưu tình xưa cũ


Em đi mất không còn tình để ủ

Những đoá sen đang rũ cánh trên hồ

Trong lòng anh dâng tràn lên nỗi nhớ

Ơi cao xanh tình dang dở vì đâu?


Tết cho anh cố nén những nỗi sầu

Vui năm mới mong cầu điều tốt đẹp

Anh giành hết những thời giờ nghỉ phép

Những đêm xuân ghi chép lại tình ta


Em và anh giờ thành người xa lạ

Mới hôm qua còn trao gởi yêu thương

Tại vì sao ta chia cách hai đường

Phải chăng anh yêu thương em nhiều quá


Chút dư âm còn lại những tàn hoa

Dòng tin nhắn xoá mà chưa có hết

Anh biết rằng tình mình chưa đoạn kết

Bởi anh tin trời dệt mối duyên này


Anh nhớ em không hiểu em có hay

Đêm giao thừa không ai đi bên cạnh

Ai đang vui anh cũng thấy chạnh lòng

Ôi tình hỡi dây tơ hồng mấy đoạn?


Hết Tết rồi cũng hết cảnh hân hoan

Ai cũng sắp lo toan về cuộc sống

Giấc mơ xuân cho anh vào cõi mộng

Em ở đâu nàng xuân bé bỏng ơi!


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐỪNG VỘI

 

Khoan em nhé chớ nói lời yêu vội

Vì cuộc đời không như những gì mơ

Ta quen nhau trong một phút tình cờ

Tìm hiểu kỹ để sau này khỏi khổ


Hoa và bánh có tiền mua rất dễ

Nhưng lòng người không thể sẽ hiểu ngay

Khi mới quen ai cũng nói điều hay

Những thay đổi sau này chưa lường hết


Nếu yêu thương cần vững một niềm tin

Chuyện tình cảm không thể nhìn bằng mắt

Lúc khó khăn liệu có còn bền chặt

Khi xa nhau có thật vẫn chờ nhau


Yêu là phải có chung niềm mơ ước

Tấm chân tình xuất phát ở trái tim

Những cảm xúc chỉ cho ta ảo giác

Chúng tan nhanh khi ta tỉnh mơ màng


Đời ai cũng từng yêu và đã khóc

Nước mắt rơi khi tình đó thật lòng

Kẻ lừa tình hay ba hoa loè loẹt

Vì người ta thích hào nhoáng bên ngoài


Đừng vội vã yêu là không có khổ

Nhân duyên kia nó không có thật đâu

Mọi việc đều do mưu cầu toan tính

Nên yêu mình trước hết mới là hay.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CHỜ NHAU


Tình yêu không thể nói bằng lời

Nó là một thứ rất lạ đời

Hồn ta bay bổng khắp nơi

Phiêu du đủ khắp mọi nơi cõi trần


Người yêu lại chẳng phải người thân

Thật là xa lạ nhưng rất gần

Quý người như quý bản thân

Thương người như thể thương thân của mình


Yêu cho ta có thêm nghị lực

Tình làm mình phấn đấu nhiều hơn

Mặc dù có giận với hờn

Nhưng mà không thấy cô đơn đêm về


Tình trong sáng không hề vụ lợi

Yêu vô tư say đắm hồn nhiên

Chữ tình gắn với đồng tiền

Chỉ mang cay đắng muộn phiền cho nhau


Yêu chưa hẳn đã thành chồng vợ

Hôn nhân là cái nợ trả vay

Tình yêu trên cõi đời này

Cho người ta những tháng ngày mộng mơ


Tình yêu xây đắp những vần thơ

Để lòng người mãi hoài nhung nhớ

Kiếp này không được lại chờ

Kiếp sau tiếp tục giấc mơ ái tình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc