Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Quê Hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình Quê Hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

BÀI CA CHIẾN SỸ TÌNH NGUYỆN


TNXP CẦN GIỜ


Chia tay nắng gió Cần Giờ

Tình anh tôi gói thành thơ mấy vần

Tặng người vì nghĩa quên thân

Tình anh thắm đượm tình dân đất bùn


Cần Giờ đước đã được vun

Giang tay chắn bão con đường biển đông

Sài Gòn yên ắng trời giông

Thanh niên xung kích chiến công hàng đầu


Xanh xanh rừng trải một màu

Màu anh chen lẫn vào màu quê hương

Cho bao bóng mát nẻo đường

Cho bao nhiêu tiếng trống trường vang xa


Tôi về xin viết bài ca

Thanh niên xung kích thật là vinh quang


Duy Sac 2002


TNXP CẦN GIỜ 2


Về thăm đất mũi Cần Giờ

Xanh xanh rừng đước đôi bờ kênh trong

Thanh niên màu áo xung phong

Ngày đêm vun đắp mênh mông bãi bùn


Bao năm vất vả gây rừng

Một vùng đất chết tưng bừng nở hoa

Điệu đàn ánh lửa hát ca

Tình người tình đất đậm đà yêu thương


Thương người dầu dãi gió sương

Nắng mưa vất vả đoạn đường gian nan

Cần Giờ đước phủ bạt ngàn

Công người chiến sĩ áo xanh hàng đầu


Ngỏ lời cảm tạ mấy câu

Thanh niên xung kích thắm màu nước non


Duy Sac 2002


THANH NIÊN TÌNH NGUYỆN


Em đi chiến dịch hè xanh

Vùng quê nghèo khó đô thành cách xa

Xa trường xa bạn xa nhà

Niềm vui bé nhỏ chính là tình dân


Em như ngọn gió mùa xuân

Tung bay khắp nẻo xa gần quê hương

Cho ngô xanh thắm đồi nương

Cho đàn em nhỏ vấn vương mái trường


Cho làng cho bản mến thương

Cho dòng kênh mát quên đường về xuôi

Em tung đôi cánh giữa trời

Đan tình dệt nghĩa cho người nhớ nhung


Em là hoa của non sông

Tỏa hương bát ngát mênh mông núi đồi

Trái tim trong sáng yêu đời

Cánh chim tình nguyện tung trời Việt Nam.


Duy Sac 2003


TNXP TRÊN PHỐ


Anh là chiến sĩ xung phong

Ngã tư đường phố phân luồng giao thông

Người qua kẻ lại rất đông

Khen chê mọi kiểu anh không bận lòng


Miễn cho đường phố thông dòng

Bình an tay lái là lòng anh vui

Xá chi công sức nhỏ nhoi

Áo xanh người lính vì đời hy sinh


Trái tim nặng nghĩa nặng tình

Chỉ mong gìn giữ thanh bình quê hương

Cảm ơn chiến sĩ can trường

Không tiếc công sức cùng ươm tình đời


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005

BÚP CHÈ BẢO LỘC

 

Những đường lượn uốn quanh đồi, núi

Dòng nước trong luồn lách qua khe

Em ngồi hát giữa rẫy chè

Nắng đang mê mải vuốt ve thân người


Chiều đông lạnh, gió mơn man núi

Nước cuộn mình lắt léo ngược xuôi

Tay anh nâng búp chè tươi

Em nhìn e thẹn thầm cười làm duyên


Tay trong tay, tình mình hòa quyện

Ngả nghiêng đời trong tiết đông sang

Chè xanh hương đượm mơ màng

Núi chen bóng núi rộn ràng tiếng chim


Sương mấy giọt đọng trên chồi lá

Nước bắn lên khe đá từng hồi

Hoang vu một khoảng núi đồi

Rẫy chè hun hút chỉ tôi với người


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Bảo Lộc 2010

Hoaphuongdo

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

MƯA CHIỀU TRÊN PHỐ

 

Mưa bay trên phố về chiều

Màn trời u ám, tiêu điều nhà tôn

Bánh mì bán ế còn tồn

Mấy bà vé số hoảng hồn rao vang


Chợ hè phố, hàng ngổn ngang

Những bà bán gánh bẽ bàng nhìn nhau

Em nhớ ai, sao lại sầu

Nước mưa hay nước mắt đau vì tình


Cà phê anh uống một mình

Nhìn em, anh nhớ người mình từng yêu

Mưa hè đã biết bao chiều

Những lời hẹn ước rất nhiều chưa phai


Em ơi đang đứng chờ ai

Có buồn thì hãy lại đây chuyện trò

Nhân duyên là số trời cho

Chẳng cần chờ đợi âu lo làm gì


Đời người hội ngộ chia ly

Nào ai biết trước được gì ngày mai

Biết bao năm rộng tháng dài

Còn duyên ta sẽ còn ngày gặp nhau


Hết duyên thì khỏi cưỡng cầu

Để cho ta vướng buồn đau một mình.

Anh từng lỡ một mối tình

Hôm nay lặng lẽ một mình nhìn mưa


Thời gian nhanh tựa thoi đưa

Mới đây mà chục mùa mưa qua rồi

Yêu là phải chấp nhận thôi

Tại ta chứ chẳng tại trời hay ai.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

MẮM SỐNG

 

Chiều hè qua Mộc Hóa

Em chèo xuồng chở anh

Mình cùng đi bắt cá

Để làm mắm sống ăn


Cá lia thia nhiều quá

Nó bơi theo từng đàn

Chiếc xuồng đi len lỏi

Lọt thỏm giữa vuông tràm


Chim líu lo ca hát

Ong ruồi bay o o

Rắn quằn mình chầu chực

Chim cò bay đầy trời


Em nhảy tòm xuống nước

Tay chao rổ rất nhanh

Cá nhảy nhìn vui mắt

Em cười cá rất ngon


Long An mùa này hạn

Nước có rất nhiều phèn

Sen trên kênh tàn úa

Gốc tràm lộ hết ra


Lang thang xuồng đi mãi

Chiều mình cũng kịp về

Má nhìn mớ cá nhảy

Khen nhỏ này giỏi ghê


Mắm sống ăn hơi tanh

Anh nhìn không dám ăn

Má cười mày chết nhát

Mắm này hiếm lắm nè


Mà mắm ăn ngon thiệt

Vị chua và hơi tanh

Mới ăn thì lạ miệng

Ăn nhiều thấy lại ngon


Má rằng mày ở lại

Mai đi chợ cùng tao

Để mà còn giới thiệu

Mày là bạn con tao


Anh nghe xong mắc cỡ

Nghĩ thầm chết mình rồi

Lỡ người yêu mình biết

Cô ấy sẽ buồn thôi


Anh liền xin vè sớm

Vì sợ trễ chuyến xe

Cảm ơn má đãi ăn

Món ngon là mắm sống.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CHIỀU QUA THÀNH PHỐ

 

Chiều qua thành phố qua chiều

Anh qua thành phố qua chiều hôm qua

Nơi mà hai đứa từng qua

Em còn có nhớ chiều qua mấy chiều


Anh và em đã qua chiều

Nhưng qua thành phố có chiều nào qua

Qua chiều thành phố hôm qua

Anh lại nhớ những chiều qua quá nhiều


Chiều qua ta đã từng yêu

Đôi ta đã có những chiều mình qua

Em đi qua những chiều qua

Chắc em vẫn nhớ ta qua bao chiều


Chiều qua thành phố ta yêu

Qua chiều thành phố tình yêu về chiều

Tình kia chiều đã qua chiều

Chiều qua thành phố về chiều nhớ em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CHIỀU THÀNH PHỐ

 

Sài Gòn trơ mấy nóc nhà cao

Gió mát trên sông thổi rì rào

Còi tàu than vãn đời phiêu bạt

Ta ngắm hoàng hôn, hát khêu ngao


Nỗi nhớ người xưa lại dâng trào

Không biết bây giờ người sống sao

Chiều nay nắng cháy tàn hoa phượng

Tình xưa khơi lại những khát khao


Phượng Hồng trôi giữa sóng dạt dào

Ta nhìn hoa phượng lại xuyến xao

Tội thân cánh phượng đời ngắn ngủi

Có là gì đâu giữa đời nào


Chiều nay nắng vẫn thế đỏ au

Dòng người tất bật mãi về đâu

Tâm tư trăn trở từng gương mặt

Ai có trong lòng mang nỗi đau


Rồi đây ta phiêu dạt về đâu

Hay lại lang thang mãi bến tàu

Ta đi nhặt nhạnh cành phượng vỹ

Mơ lại một thời ta bên nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

TĂM SÔNG CẦU DỪA

 

Kênh đen ngòm, rác lênh đênh

Xác dừa, rau củ lềnh bềnh khắp nơi

Sình đầy nước thải, muỗi, ruồi

Trẻ con nghịch nước vui chơi nô đùa


Những khi trời nóng ban trưa

Ta cùng chúng bạn ra cầu dừa chơi

Lang thang vớt cá một hồi

Xong là cả đám xuống bơi bì bùm


Bơi qua bơi lại tung tăng

Mặt mày nhem nhuốc dính toàn bùn đen

Áo quần hôi hám chèm nhèm

Có thằng uống nước kênh đen đầy mồm


Chơi cho đến tận chiều hôm

Cả bầy mệt lả lồm cồm bò lên

Đứa nào đứa nấy thúi rình

Ai dòm cũng thấy phát kinh hết người


Lời rằng quậy quá bay ơi

Lũ con nít quỷ tụi mày phá ghê

Chơi từ chiều tới bây giờ

Nước sình nó ngấm bệnh là khổ thân


Cả bầy ta cứ rần rần

Chạy lui chạy tới chẳng quan tâm gì

Cái thời thiệt quá ngu si

Vô lo đầu có hiểu gì sâu xa


Một hồi ai nấy về nhà

Đứa nào cũng bị mẹ cha đánh đòn

Thế nhưng vẫn lại tắm sông

Tuổi thơ no nước ở dòng kênh đen


Bữa nay hết thấy nhà sàn

Con kênh cũng chẳng còn đen nữa rồi

Thế nhưng dòng nước vẫn hôi

Bởi vì rác thải cuộc đời mênh mông


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2006

TRONG LÁN DỪA

 

Lang thang qua Phú Hòa Đông

Thấy bò gặm cỏ giữa đồng cao su

Một cơn gió lốc ù ù

Mây đen cuồn cuộn, âm u khoảng trời


Ta đi tìm chỗ nghỉ ngơi

Nhưng đồng hoang chẳng thấy người ở đâu

Đi qua chừng mấy cây cầu

Miệng thì khát nước, đầu đau, mắt mờ


Lo rằng một lát mưa to

Ta tìm một chỗ để mà nghỉ chân

Tìm hoài chỉ thấy có rừng

Cao su đất thép mênh mông bạt ngàn


Nửa giờ nhìn ngó lang thang

May sao ta gặp hai chàng thanh niên

Thấy ta họ tới hỏi liền

Rằng là đi kiếm người quen hay nhà


Ta rằng tôi ở nơi xa

Tính tìm mua đất để mà làm nông

Nuôi bò với vịt chạy đồng

Ở đây đất rộng, cạnh sông tiện làm


Một anh rằng chớ mà ham

Ở đây heo hút không làm được đâu

Được thì dân họ đã giàu

Chứ ai để đất hoang lâu thế này


Rảnh mời anh ghé vô đây

Làm chừng hai xị giải khuây đỡ buồn

Trời này là chắc mưa luôn

Giông đang kéo đến khu rừng đàng kia


Nhậu xong, mưa hết rồi zìa

Cá đù, cá sặc nướng kia sẵn mồi

Xem như có khách ghé chơi

Chuyện về đất cát một hồi bàn sau


Chẳng hay anh ở chỗ nào

Sao mà lại biết vùng heo hút này

Ta rằng mò mẫm qua đây

Chứ ai nào biết nơi này là đâu


Hai anh trai trẻ lắc đầu

Rằng thôi vô nhậu, kết giao bạn bè

Rượu này chính gốc rượu quê

Cá khô một nắng nhắm là hết chê


Khu này là đất của nhà

Anh em tui thả hơn ba mươi bò

Ngày nào cũng phải chăm lo

Bò ăn, bò ngủ, rồi là nắng, mưa


Lán này được lợp lá dừa

Để làm cái chỗ trú mưa ngoài đồng

Anh nhìn bò có mê không

Sang năm bò đẻ là công sinh lời


Nói chung cực lắm anh ơi

Chăm bò hơn cả chăm người chẳng chơi

Xây chuồng, làm trại xong rồi

Thức ăn, cỏ rả, nước nôi tắm bò


Thuốc thang lắm thứ phải lo

Thú y, kiểm dịch đủ trò linh tinh

Tụi tôi tâm sự thiệt tình

Nuôi bò vốn lớn chớ nên vội làm


Chuyện bò khoan hãy quan tâm

Vô đi một cái cho lòng ấm lên

Rượu đây chẳng đáng nhiêu tiền

Men nồng quyện lại tăng thêm nghĩa tình


Ba ngưởi tám chuyện linh tinh

Rượu vào ta thấy trong mình nóng lên

Cá đù sớ thịt ngọt mềm

Chấm vào tương ớt thiệt ngon quá chừng


Quả nhiên mưa lớn nó tuôn

Nước ào ào đổ ngập đường khắp nơi

Hai anh trai trẻ nhìn trời

Lời rằng mưa vậy tụi tôi mệt rồi


Lát hồi bò lạc khắp nơi

Kiếm ra tụi nó mệt lòi cả ra

Kệ thôi, mình nhậu tà tà

Bữa nay cứ uống tẹc ga lên nào


Nhìn ông anh khá bảnh bao

Chẳng hay đang ở chỗ nào có xa

Bộ không thích phố thị à

Về quê mần ruộng người ta khinh thường


Ta rằng đâu cũng quê hương

Miễn mình sống khỏe chẳng màng điều chi

Làm nông đâu ảnh hưởng gì

Không người làm lúa lấy chi bỏ mồm


Đô thành hoa lệ nhìn xôm

Vẻ ngoài nhìn vậy chắc rằng thiệt không

Ở đây ta có ruộng đồng

Không lo phải thiếu bữa cơm hàng ngày


Nghĩa tình bên chén rượu cay

Trăng soi sông rộng cảnh này ai hơn

Tham chi phố chợ nhọc nhằn

Miếng cơm manh áo lăng xăng đủ trò


Hai anh mà chỉ giúp cho

Mai kia mình bạn chăn bò cùng nhau

Mỗi đêm rượu bạn, tình sầu

Ta cùng san sẻ cùng nhau vui buồn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

CHÁO CÁ LÓC

 

Bạn hiền mời đến Gò Quao

Giữa mùa nước nổi mưa rào giăng giăng

Hai thằng bắc võng ra nằm

Nghe câu vọng cổ lòng mang mác buồn


Bạn rằng ông có nhậu không

Hồi hôm tôi mới ra đồng giăng câu

Được vài con cá bảy trầu

Hai con cá lóc nặng đâu cân ngoài


Mình làm nồi cháo lai rai

Trời mưa mà nhậu đúng bài khỏi chê

Nhậu nghen tui lấy rượu về

Một can hai lít đủ phê cả ngày


Vừa nghe mùi rượu mình say

Rằng ừ thì nhậu nguyên ngày luôn đi

Bữa nay rảnh chẳng làm gì

Mồi ngon như vậy nhậu đi bạn hiền


Bạn liền ra chỗ hàng hiên

Cầm vô giỏ cá làm liền mấy con

Mình ra sau phía ngoài vườn

Hái vô một mớ rau lên cùng làm


Rau ngò, rau đắng, rau thơm

Nấm rơm, hành tía, ớt tầm chít tay

Hai thắng hí hoáy một hồi

Đã xong được cả một nồi cháo to


Bạn rằng cháo nóng ra lò

Hai con bự chảng, ruột to quá chừng

Mỗi thằng một bộ lòng heng

Tui nhìn mà đã phát thèm rồi ông


Mình rằng thôi khỏi lòng vòng

Cá hai con bự, tôi ông chia đều

Nhậu ăn đâu có bao nhiêu

Ăn thua là rượu có nhiều hay không


Mưa giăng mù mịt ngoài đồng

Ngồi trên bè cá ta trông nhìn trời

Quê hương đẹp quá người ơi

Đồng xanh lúa tốt, sông dài mênh mông


Hai ba tua chén rượu nồng

Cháo bùi, cá béo thiệt không gì bằng

Rau mùi, rau đắng hăng hăng

Càng ăn càng khiến trong lòng càng mê


Nghe câu vọng cổ não nề

Tình anh bán chiếu tái tê tâm hồn

Khiến mình nước mắt nó tuôn

Nhớ người thương mấy năm trường cách xa


Bạn rằng đời mấy chốc mà

Biết khi nào lại bạn ta còn ngồi

Bữa nay ta cứ việc chơi

Làm sao ai biết cuộc đời ngày mai


Mưa dầm nguyên một ngày dài

Lâu lâu gió giựt khiến cây đổ nhào

Chiều mưa nơi xứ Gò Quao

Có đôi bạn nhậu ngẹn ngào nhìn mưa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

MÙA KHÔ CAO NGUYÊN

 

Mưa nó hỏi lá rừng sao héo vậy

Nắng có cho đủ ánh sáng hay không

Mấy cọng rễ trơ mình lên khát nước

Đất vón hòn thành đá nóng như nung


Lan ngắc ngoải phơi thân trên cành mục

Vắt ẩn mình tìm hơi mát dưới mùn

Như đỉa đói thò vòi ra rình rập

Có hơi người xoắn tít búng nháo nhào


Con suối cạn cá tan xương trên đá

Bầy quạ đen no rủng rỉnh cái diều

Mấy rẫy bắp lá vàng quăn tít lại

Đám trẻ con ngấu nghiến cố ăn khoai


Sâu trong bản muỗi mòng bay hý hửng

Nóng và hanh dịch tả được trúng mùa

Sốt xuất huyết vui cười trong cái nóng

Sán và giun vùng vẫy chốn không người


Mưa nó hỏi lá rừng sao cháy vậy

Nắng vì sao cứ nóng mãi chưa ngưng

Những đốm lửa nhen lên trong âm ỷ

Nếu gió to sẽ cháy hết khu rừng


Mưa đâu hả sao mà còn đứng hỏi

Đất đang khô, sinh vật chết hết rồi

Mau tưới mát chút tình trời quảng đại

Để núi rừng lại tiếp tục xanh tươi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CHIỀU SÀI GÒN


Chiều Sài Gòn

Anh nhìn mưa tầm tã

Những con đường lầy lội cả lòng người

Nước úng những tâm hồn đang giá lạnh

Vết bánh xe tung toé nỗi đau đời


Chiều Sài Gòn

Em về nhà chưa nhỉ

Mấy giờ rồi sao trời tối âm u

Dãy hàng quán hẩm hiu lòng lữ khách

Mưa dày vò , nước trút như thù hận


Bến xe đò dằn vặt kiếp tha hương !


Chiều Sài Gòn

Bãi công trường lổn nhổn

Anh thợ xây bên đống vữa vô hồn

Những miệng cống ngổn ngang lòng bế tắc

Chiếc xe lu ỳ ạch kéo lê đời


Chiều Sài Gòn

Anh trông em vời vợi

Những dòng tin liên tục chẳng phản hồi

Em ở đâu , mưa cứ dai dẳng mãi

Phố lên đèn , bóng tối ngập mắt anh.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

QUÊ EM MÙA LŨ

  

Quê em ở tận cao nguyên

Chưa hề có lũ rất nhiều năm qua

Quanh năm tươi thắm muôn hoa

Lễ hội nhộn nhịp rất là đông vui


Năm nay chắc đổi tiết trời

Cho nên mưa lụt nhiều nơi quá chừng

Rất nhiều chỗ, nước nó dâng

Khiến người hoảng hốt, tinh thần hoang mang


Chỗ em sông chảy qua làng

Cho nên nước lớn đi ngang qua nhà

Chắc em lo lắng mẹ cha

Trong cơn mưa lụt, tuổi già xa con


Anh nghe tin lũ mấy lần

Tự nhiên cứ thấy bản thân bồn chồn

Nhà em có bị sao không

Chắc em cũng vậy trong lòng rất lo


Cầu trời cầu Phật độ cho

Người trong mưa lũ sẽ là không sao

Bình an trước trận ba đào

Họa bay đi hết, phúc trao đến người.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2025

TÌNH NGƯỜI TRONG MƯA LŨ

 

Trời mù mịt tràn về cơn giông bão

Mưa dài ngày tạo lũ cuốn khắp nơi

Phố tan hoang cảnh chiếu nước màn trời

Vùng rừng núi đất ầm ầm sạt lở


Tiếng khóc than của nỗi buồn thương nhớ

Sự ly tan đổ xuống lắm gia đình

Bao tài sản cuốn theo dòng nước lũ

Gió thổi bay đi hết những giấc mơ


Đau thương này ai có thể làm ngơ

Khắp cả nước chung tay vào cứu trợ

Người chiến sỹ xông pha trong mưa lũ

Họ xả thân đi cứu giúp đồng bào


Tình con người ôi đẹp biết là bao

Lòng nhân ái trao nhau thật ngọt ngào

Ai cũng xót thương người trong hoạn nạn

Tiếng kinh cầu mong tất cả được bình an


Ôi thương quá, đau thương quá Việt Nam

Một đất nước hàng ngàn năm gió bão

Dù thiên tai hay kẻ thù xâm lược

Người dân Nam vẫn bất khuất kiên cường.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

LŨ SƠN LA

 

Cơn nước lũ tràn về theo triền dốc

Bản tan hoang, làng ngập nước mênh mông

Nghe đài báo mà sao buồn thê thảm

Phận con người nghèo khó lắm long đong


Lúa và ngô nhuốm một màu ảm đạm

Lợn với gà buông thõng xác chờ tan

Đất với đá cố gồng mình chống trả

Sức nào đây đủ ngăn kẻ hung tàn


Người nhỏ bé loi ngoi trong tơi tả

Vô vọng nhìn dòng nước dậy phong ba

Tiền và của bao năm dài gom góp

Một đêm thôi tay trắng mất cả nhà


Nước hận ai đánh cho người thoi thóp

Thù hằn gì gieo rắc lắm om sòm

Đất và nước vốn nghĩa tình thắm thiết

Sao mỗi năm lũ lại mỗi nhiều hơn


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

SÔNG SÀI GÒN

 

Sài Gòn

Một mảnh đất hiền hoà thơ mộng

Thành phố ven sông lớn

Chỉ mới ba trăm năm

Trẻ trung 

Năng động

Ôi

Sài Gòn

Thuở khi đất còn hoang vu

Rừng rậm ngập tràn

Những cánh đồng lau lách

Cỏ lác ngập bờ

Sông trào cuồn cuộn

Thú dữ, muỗi mòng, đỉa, vắt

Khó khăn

Mưa mùa

Bệnh dịch

Biết bao nhiêu những nhọc nhằn

Thời khẩn hoang khốn khổ

Thuyền lưu dân đâu đó đang lảng vảng ở Cần Giờ

Họ lên bờ lập làng dựng ấp

Xây luỹ, đắp thành

Vất vả quá

Máu và xương

Chiến tranh

Loạn lạc

Bao phen binh lửa

Chúa Nguyễn và Tây Sơn

Tranh giành lãnh thổ

Sông bến nghé máu tươi loang đổ

Cuộc binh đao

Xương trắng thành gò

Nồi da sáo thịt

Hận thù

Sài Gòn vẫn thế

Dòng sông bình thản hiền hoà

Nó lại khóc oà khi nghe thần công Pháp nổ

Thời thuộc địa tối tăm

Kiếp người nô lệ

Tám mươi năm mà ngỡ như đêm dài trung cổ

Dân ta chia rẽ 

Phân biệt vùng miền

Tình đồng bào tan tác

Bởi chính sách tàn ác

Chia để trị

Thế đó

Di chứng kéo dài

Hai mươi năm bom đạn đau thương

Sài Gòn

Vãn thế

Dòng sông hiền hoà tĩnh lặng

Lúa vẫn lên xanh

Em thơ vẫn cắp sách đến trường

Nhưng lịch sử không thay đổi được

Những gì đã qua

Quá khứ như là định mệnh

Dân tộc ta phải chịu nỗi đau chung

Sài Gòn vẫn đẹp

Nó chứng kiến 

Nó ghi dấu

Một dòng chảy vô hình

Nước ta lớn mạnh

Qua bao cuộc trường chinh

Dài vô tận

Hàng vạn ngày bất khuất

Để hôm nay trên mảnh đất này

Có một Sài Gòn bình yên

Không bóng giặc thù

Đồng bào đoàn kết

Sài Gòn

Còn đây

Nhân chứng sống

Ba trăm năm chưa phải là dài so với tuổi đời đất nước

Nhưng Sài Gòn mang trong mình linh hồn của Việt Nam

Dòng sông hiền hoà

Thơ mộng

Bình yên

Tôi yêu Sài Gòn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2002

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

ĐÀ LẠT VUI KHÔNG EM ?

 

Vài hôm nữa, anh lại lên trên ấy

Để tìm về những ký ức ngày xưa

Ta ôn lại quãng thời gian kỷ niệm

Xem như là đi thăm một cố nhân


Mối tình cũ bao năm còn vương vấn

Thuở đôi mươi khi mơ mộng bềnh bồng

Yêu nhưng chỉ dám đứng nhìn lặng lẽ

Trong trời sương ta len lén nhìn nhau


Đêm hôm ấy bên bờ hồ vắng lặng

Ánh đèn đường nó ngơ ngẩn vàng hoe

Anh im lặng ngây ngô ngồi như phỗng

Không hiểu em đang muốn nói lời yêu


Thời gian ấy mình vẫn còn trẻ dại

Tham hư danh nên đèn sách dùi mài

Chưa nghĩ về chuyện tình yêu đôi lứa

Thế cho nên bỏ lỡ một mối tình


Mười mấy xuân ta chưa hề gặp gỡ

Bao nhiêu là những năm tháng đã qua

Bây giờ đây trái tim như sỏi đá

Nên yêu đương cũng đã nguội rồi


Ở trên ấy dạo này nhiều thay đổi

Nhưng chắc là nó cũng vẫn vậy thôi

Vẫn chỉ là thành phố giữa núi rừng 

Gió cao nguyên lạnh lùng và sương muối


Em còn nhớ, à mà thôi đừng nhớ

Bởi bây giờ em đã có gia đình

Hai chúng ta xem như hai người bạn

Hỏi thăm nhau chúc sức khỏe đủ rồi


Em từng nói anh là người mơ mộng

Mãi đi theo những thứ rất hão huyền

Không thực tế sao mà lo cuộc sống

Cuộc đời anh rồi sẽ phải chuân chuyên


Em quyết định rời xa anh là đúng

Bởi nếu yêu, em sẽ phải khổ đau

Anh là người hay nghĩ chuyện đâu đâu

Sao mà biết lo cho em cuộc sống


Anh vẫn vậy, vẫn thương cô ấy lắm

Người đồng hương, mang cùng họ với em

Cô ấy nhỏ hơn em chừng ấy tuổi

Như nàng thơ mà anh đã từng mơ


Vui em nhỉ, đời này không thể hiểu

Chắc ông trời đã sắp đặt hết rồi

Anh gieo quẻ thấy duyên còn sâu lắm

Chắc hôm nào, anh kể chuyện cho em


Đà Lạt vui không em, anh quên hỏi

Đối với anh nơi ấy cũng bình thường

Nhưng vì có người anh thương trên ấy

Nên nó luôn mãi đẹp với đời anh.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

YÊU SÀI GÒN

 

Sài Gòn ơi! Ta yêu biết mấy

Những con đường, những góc phố thân quen

Chiều công viên, chiếc ghế đá hẹn hò

Cánh Phượng tan trong hoàng hôn rực đỏ


Sài Gòn ơi ! Những đêm trăng sáng tỏ

Sông xa xa vang vọng tiếng còi tàu

Ghe Thương Hồ xuôi mái mãi về đâu

Đời phiêu dạt chốn đầu sông, cửa biển


Sài Gòn ơi ! Những trưa hè nắng đổ

Cơn mưa rào bất chợt xuống thình lình

Lá me bay phủ khắp mấy nẻo đường

Cánh hoa dầu cứ bềnh bồng xoay tít


Sài Gòn ơi ! Em nơi đâu có biết

Để cho ta thấp thỏm cứ đi tìm

Cổng trường xưa đã khép hết nguồn tin

Thời áo trắng có mối tình hoa phượng


Sài Gòn ơi ! Ai còn vấn còn vương

Dòng lịch sử ba trăm năm ngày ấy

Bao chiến công uy danh và lừng lẫy

Ông cha từng khai phá mảnh đất này


Chiều hôm nay, phố vào xuân lặng lẽ

Có lạnh gì sao em mặc áo len

Để anh nhớ cái se se rét mướt

Chốn quê nhà thuở thơ ấu mùa đông


Em đi đâu, mà ánh mắt mơ màng

Áo dài trắng, lụa tinh khôi dưới nắng

Ta nhìn em chợt tâm hồn nín lặng

Nơi trái tim sao rạo rực lạ kỳ


Sài Gòn ơi ! Em đến vội rồi đi

Ta ngơ ngẩn nghĩ những gì không biết

Tự nhiên lòng cứ thấy buồn da diết

Hỏi tại sao ? Sài Gòn có biết không


Ôi Sài Gòn ! Thành phố thật mênh mông

Đường mới mở rộng lòng và thông thoáng

Nhịp sống mới ngập tràn bao hy vọng

Ta mong sao sẽ lại được gặp em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2000

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

EM ƠI EM Ở ĐÂU ?

 

Em đang ở nơi đâu em yêu hỡi?

Em nghe không còi báo động hú vang

Tiếng máy bay gầm rú khắp bầu trời

Tiếng tên lửa vụt qua đầu như chớp


Em có xem những dòng tin anh nhắn

Em ở đâu sao không thấy phản hồi

Đêm hôm qua hầm trú ẩn trúng bom

Tiếng gào khóc nghe thật là thê thảm


Tại sao vậy, đời thanh bình mới đó

Mà hôm nay thù hận đã dâng tràn

Quê hương em nhà cửa bị tan hoang

Đất nước anh đang chìm trong đổ nát


Ôi đau xót, đủ bao nhiêu nước mắt

Để khóc cho thảm cảnh quá đau thương

Hai chúng ta giờ đối diện chiến trường

Đành phải hận thù nhau không khoan nhượng


Em yêu ơi, tình yêu xưa còn đó

Trái tim anh vẫn lưu giữ không quên

Dù hôm nay ta đối địch hai đầu

Anh hy vọng sẽ có ngày tái hợp


Em ơi em, anh nhớ em biết mấy

Nhưng lúc này không biết phải sao đây

Khi ngoài kia ngùn ngụt lửa căm thù

Đành ly biệt, hãy bình an em nhé !


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

TÌNH NGƯỜI

 

Rồi ngày mai thế giới buồn thê thảm

Đêm từng đêm còi báo động hét vang

Tình con người như vệt dài pháo sáng

Ta nhìn nhau bằng viên đạn hận thù


Rồi ngày mai thế giới sẽ tan hoang

Trời đầy lửa, khói bom bay mù mịt

Rúc trong hầm ta ngẹn ngào thút thít

Mới hiểu rằng ta tàn ác vậy sao


Rồi ngày mai em còn nhớ đến anh

Khi hai ta ở hai đầu trận tuyến

Quê hương em trong hoang tàn đổ nát

Đất nước anh xương trắng đắp thành gò


Tình chúng mình đành đứt đoạn từ đầy

Anh và em không thể nào phản quốc

Đành vậy thôi chúng ta nên đối địch

Mất hay còn xin hãy nhớ về nhau


Bài thơ nào cũng kết thúc mà thôi

Không thể tả được lòng người độc ác

Ôm oán hận khiến ta thành gian trá

Nên nụ cười chỉ ẩn chứa điêu ngoa


Em ở đâu còn nhớ anh không nhỉ

Anh nơi này vẫn còn nhớ về em

Hai chúng ta từng thắm thiết mặn nồng

Hy vọng sẽ có một ngày tái ngộ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

ĐÊM LONG AN


Xôn xao đám cưới đầu làng

Xập xình tiếng nhạc nó vang om sòm

Tinh mơ cho đến chiều hôm

Dô dô cụng cụng tiếng ồn điếc tai


Nửa đêm nghe họ hát bài

Sang sông con sáo từ nay xa đàn

Cưới mà cứ hát lang man

Nào là Tình Lỡ, Chuyện Nàng Châu Pha


Đúng là khó hiểu thiệt mà

Không biết dâu, rể người ta nghĩ gì

Hát toàn những khúc biệt ly

Trăm năm hạnh phúc còn gì là vui


Nằm nghe tiếng nhạc mắc cười

Thành hôn sao họ lại chơi nhạc buồn

Giống như trù ẻo thiệt luôn

Vậy mà hai họ nhảy cuồng cả lên


Long An mùa lúa chín vàng

Miền quê yên ả xuân sang đầy trời

Nhạc xuân nhộn nhịp khắp nơi

Ở đây đám cưới toàn lời bi ai


Đêm dài nó lại thêm dài

Bởi vì tiếng nhạc inh tai nhức đầu

Xung quanh muỗi nó cứ bâu

Tức mình đánh bốp vào đầu ngủ luôn.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc