Mưa nó hỏi lá rừng sao héo vậy
Nắng có cho đủ ánh sáng hay không
Mấy cọng rễ trơ mình lên khát nước
Đất vón hòn thành đá nóng như nung
Lan ngắc ngoải phơi thân trên cành mục
Vắt ẩn mình tìm hơi mát dưới mùn
Như đỉa đói thò vòi ra rình rập
Có hơi người xoắn tít búng nháo nhào
Con suối cạn cá tan xương trên đá
Bầy quạ đen no rủng rỉnh cái diều
Mấy rẫy bắp lá vàng quăn tít lại
Đám trẻ con ngấu nghiến cố ăn khoai
Sâu trong bản muỗi mòng bay hý hửng
Nóng và hanh dịch tả được trúng mùa
Sốt xuất huyết vui cười trong cái nóng
Sán và giun vùng vẫy chốn không người
Mưa nó hỏi lá rừng sao cháy vậy
Nắng vì sao cứ nóng mãi chưa ngưng
Những đốm lửa nhen lên trong âm ỷ
Nếu gió to sẽ cháy hết khu rừng
Mưa đâu hả sao mà còn đứng hỏi
Đất đang khô, sinh vật chết hết rồi
Mau tưới mát chút tình trời quảng đại
Để núi rừng lại tiếp tục xanh tươi.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét