Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Sài Gòn là bản tình ca
Ai từng ở đó sẽ là rất yêu
Sài Gòn đẹp những buổi chiều
Hoàng hôn ta thấy cô liêu một mình
Nhìn cành hoa phượng đỏ xinh
Nhìn theo những cánh lục bình trên sông
Nhìn theo gợn sóng bềnh bồng
Nhìn theo dòng chảy con sông không ngừng
Nhìn Sài Gòn điện sáng trưng
Nhìn dòng người mãi trùng trùng nối đuôi
Nhìn xong ta lại mỉm cười
Nhìn dòng lịch sử nó trôi hay dừng
Hoàng Lê nhất thống Trung Hưng
Sơn Hà Đại Việt anh hùng phân tranh
Mạc triều chiếm giữ Long thành
Hai triều Nam, Bắc chiến tranh điên cuồng
Từ sau cái chết Nguyễn Uông
Cả nhà họ Trịnh nắm quyền triều Nam
Nguyễn Hoàng sợ bị bắt giam
Cho nên phải chạy vào nam trung phần
Giữ vùng Thuận Hóa, Quảng Nam
Xây lên căn cứ âm thầm phân tranh
Sau nhiều lần đánh không thành
Trịnh quân buộc lấy sông Gianh làm hào
Kể từ ngày đó về sau
Nguyễn quân phát triển dần vào miền trong
Chúa luôn củng cố bố phòng
Mở mang lãnh hải giao thương ra ngoài
Rất nhiều bến cảng được xây
Hội An đô thị từng ngày mở mang
Giao thông thuận tiện dễ dàng
Thuyền buôn nhiều nước họ sang mua hàng
Đàng trong ngày một khang trang
Lưu dân miền bắc lập làng rất đông
Quanh năm lúa tốt đầy đồng
Hoành Sơn một dải núi sông đẹp giàu
Nhiều đời Chúa nối nghiệp nhau
Luôn luôn kính trọng cúi đầu Hoàng Lê
Miền nam Chúa Nguyễn tiến về
Mở mang vạn dặm sơn khê trải dài
Lưu dân lao động hăng say
Từng đoàn thuyền lớn đưa người khai hoang
Phương nam biển bạc, rừng vàng
Đất đai màu mỡ còn hoang hóa nhiều
Dân cư chưa có bao nhiêu
Sông ngòi chằng chịt rất nhiều thú hoang
Để cho dân chúng an toàn
Chúa ra chiếu chỉ đặt quan điều hành
Xây thêm nông trại, quân doanh
Dựng lên Gia Định Phủ thành trung tâm
Lệnh cho Nguyễn Hữu Cảnh làm
Để mà quản lý miền nam lâu dài
Thế là thành lũy được xây
Có quan trấn thủ, có thầy Nho Gia
Một vùng sông nước bao la
Dân mình khai phá dựng nhà khắp nơi
Bao nhiêu công sức của người
Gian nan gầy dựng cơ ngơi từng ngày
Giặc thù rình rập luôn tay
Trên bờ thú dữ, sấu đầy dưới sông
Bà con chung sức đồng lòng
Nghĩa tình như thể người trong một nhà
Đó là truyền thống dân ta
Yêu thương đùm bọc để mà dựng xây
Biến bao khu đất sình lầy
Thành nơi trù phú nhờ tay của người
Thời gian cứ vậy dần trôi
Nơi vùng Gia Định đông người định cư
Lưu dân tứ tán tụ về
Đầy sông Bến Nghé thuyền ghe ra vào
Trên bờ phố chợ xôn xao
Trong thành Gia Định dân giàu nhờ buôn
Sang thời Chúa Nguyễn Phúc Thuần
Tình hình ở đất Đàng Trong rất buồn
Một người tên gọi Phúc Loan
Ông ta là một loạn thần gian tham
Ông lo vơ vét bạc vàng
Trong lòng ấp ủ dã tâm chuyên quyền
Chúa mê tửu sắc ngày đêm
Cho nên quyền lực dần dần tiêu tan
Dân đen lâm cảnh bần hàn
Cuộc đời bế tắc khó khăn chất chồng
Lung lay một dải giang sơn
Lòng người căm phẫn, oán hờn dâng lên
Tây Sơn tam kiệt hình thành
Phất cờ khởi nghĩa mưu tranh Sơn Hà
Cũng do nhà Chúa mà ra
Để quyền thần khiến Sơn Hà suy vong
Nhân dân vì thế mất lòng
Họ theo khởi nghĩa Tây Sơn rất nhiều
Trịnh Quân được thế ăn theo
Tướng Hoàng Ngũ Phúc được điều vào nam
Quân binh chừng sáu chục ngàn
Vượt qua hầu hết ải quan cản đường
Phú Xuân hỗn loạn đao thương
Họ hàng Chúa Nguyễn tìm đường thoát thân
Tây Sơn bắt Chúa Phúc Thuần
Ngày đêm truy sát tàn quân không ngừng
Chỉ còn Nguyễn Ánh thoát thân
Tuổi vừa mười bốn vẫn còn thiếu niên
Phương nam đang cảnh bình yên
Một cơn binh lửa của tiền ra tro
Xác người kín cả sông hồ
Chiến tranh loạn lạc khiến cho lụi tàn
Vùng Cù Lao Phố tan hoang
Dọc sông Bến Nghé kinh hoàng tiếng la
Can qua tan cửa nát nhà
Xung quanh Gia Định dân ta hãi hùng
Hai phe giành đất lung tung
Tây Sơn, Chúa Nguyễn tranh hùng nhiều năm
Từ sau đại chiến Rạch Gầm
Tây Sơn quản lý miền nam hoàn toàn
Tiếc cho Hoàng Đế Quang Trung
Một trang hào kiệt anh hùng nước nam
Vì dân vì nước bao năm
Lao tâm lao lực đã làm ông suy
Một phen đột tử ly kỳ
Quang Trung Hoàng Đế ra đi bất ngờ
Tây Sơn từ ấy thua to
Bởi vì tướng lĩnh trở cờ rất đông
Nguyễn quân khí thế bừng bừng
Tiến về Gia Định tấn công đêm ngày
Tổng binh cao chạy xa bay
Nguyễn quân tái chiếm thành này thành công
Chúa vào thiết lập ngai rồng
Xây thêm vương phủ, lập xong triều đình
Nơi đây làm tổng hành dinh
Chúa cho đắp lũy thành hình con quy
Cổng vào lắt léo đường đi
Chức năng phòng thủ cực kỳ tinh vi
Nơi đây như chốn kinh kỳ
Nguyễn quân từ ấy trở đi mạnh dần
Tây Sơn đánh Nguyễn nhiều năm
Hao binh tổn tướng có phần yếu đi
Chiến trường thất bại nặng nề
Bên trong nội bộ chia phe tranh quyền
Lòng người nghi kỵ đảo điên
Không ai còn muốn trận tiền xung phong
Buồn cho một ngọn cờ hồng
Thuyền ra đến biển nhưng không ai chèo
Cho nên giậu đổ bìm leo
Triều đình Quang Toản một chiều sa cơ
Phú Xuân quân Nguyễn tiến vô
Giang Sơn Đại Việt đổi cờ thay vua
Gia Long chiến thắng trở về
Ông xây Gia Định đề huề hơn xưa
Dựng thêm đình, miểu và chùa
Gọi dân phiêu tán người Hoa lập làng
Cử Lê Văn Duyệt làm quan
Chức là Tổng Trấn giữ thành, an dân
Dân về đông đúc dần dần
Khiến cho đô thị ngày càng mở mang
Một khu Chợ Lớn khang trang
Hoa Kiều họp chợ bán hàng rất đông
Thuyền bè chật bến Bình Đông
Nam Kỳ Lục Tỉnh cánh đồng phì nhiêu
Lúa vàng óng ả mỹ miều
Cá tôm trù phù xuôi theo lũ về
Bến Thành đẹp hết chỗ chê
Phồn hoa đô hội tụ về chốn đây
Thương buôn các nước đến đầy
Thuyền vào Bến Nghé ngày ngày một đông
Nhưng đời đâu có màu hồng
Ngài quan tổng trấn có công rất nhiều
Vua Gia Long rất tin yêu
Thưởng cho hậu hĩnh với nhiều đặc ân
Phải chăng là ỷ công thần
Cho nên ông đã nói năng lỡ lời
Nên vua Minh Mạng mới soi
Quy ra nhiều tội xong rồi xiềng lăng
Cũng vì đòi hỏi công bằng
Cha mình đã bị ức oan vô cùng
Lê Văn Khôi mới quyết tâm
Dấy binh khởi nghĩa ầm ầm cả lên
Thần công lại nổ vang rền
Triều đình trấn áp nhiều năm mới thành
Thành quy bị phá tanh banh
Vua cho đắp lại một thành vô băng
Những người từng đã quy hàng
Triều đình xử tử chôn chung một mồ
Bình yên trở lại như xưa
Cho nên dân số từ từ cứ tăng
Kinh doanh phong phú mặt hàng
Thương gia, điền chủ giàu sang phát tài
Hình thành nhiều thú ăn chơi
Góp vào văn hóa ở nơi đất này
Đến năm Tự Đức mười hai
Một ngàn quân Pháp từ ngoài tấn công
Quân ta xác chết đầy đồng
Thành trì bị Pháp cho quân san bằng
Quê hương bị giặc xâm lăng
Triều đình bí lối cùng đường hoang mang
Mặc cho quân Pháp hung tàn
Chúng đi chiếm đất miền nam dễ dàng
Vua buồn vận nước than van
Quân trang thiếu thốn, lính làm cái bia
Quân ta thất bại nặng nề
Anh hùng nghĩa sỹ chỉ đi không về
Bao nhiêu hòa ước gửi đi
Đều là dâng hết đất về người Tây
Pháp theo những khế ước này
Tha hồ cướp bóc, thẳng tay giết người
Kinh hoàng máu chảy, đầu rơi
Miền nam thất thủ bởi người Tây Dương
Dân nam anh dũng ngoan cường
Quyết tâm chống lại Tây Dương đến cùng
Pháp vào tàn sát lung tung
Nam Kỳ Lục Tỉnh hãi hùng nhân dân
Vua quan thành kẻ hàng thần
Quốc gia nô lệ lầm than tôi đòi
Sau khi chiếm đất xong rồi
Pháp cho quy hoạch một nơi đô thành
Công trình xây dựng rất nhanh
Phố phường vuông vức chia thành từng ô
Trung tâm là cái nhà thờ
Cạnh bên là Phủ giành cho Toàn Quyền
Sài Gòn đã đổi thành tên
Pa-ris thu nhỏ tại miền Viễn Đông
Họ xây bến cảng Nhà Rồng
Làm nơi quản lý đường sông Sài Gòn
Đóng tàu tại hãng Ba Son
Làm chuồng nuôi thú trong lòng công viên
Người Tây vơ vét của tiền
Hàng trăm thứ thuế đổ lên dân mình
Vẻ ngoài hào nhoáng văn minh
Chẳng qua bóc lột trá hình mà thôi
Nhà Rồng bến cảng trăng soi
Có Người chí sỹ tuổi đời đôi mươi
Người thương thân phận giống nòi
Muôn dân khốn khổ cuộc đời đắng cay
Bao nhiêu năm cảnh đọa đày
Không sao thoát cảnh giặc Tây hung tàn
Anh hùng muốn cứu giang sơn
Người đi lặng lẽ tìm đường đấu tranh
Nhiều năm nghiên cứu học hành
Sau cùng Người cũng rạng danh với đời
Mùa thu nắng rọi muôn nơi
Ngọn cờ Cách Mạng sáng ngời tung bay
Dân ta từ kiếp đọa đày
Vùng lên khởi nghĩa dựng xây đời mình
Giặc Tây, giặc Nhật hồn kinh
Ngụy quân và cả triều đình tiêu vong
Muôn nơi phất phới cờ hồng
Lời Người truyền khắp non sông vang rền
Việt Nam đã trở lại tên
Từ nay độc lập xây nền tự do
Hồi sinh lại một cơ đồ
Phục hưng nguyên khí lại cho giống nòi
Chín năm đânh Pháp tả tơi
Điện Biên Chiến thắng chói ngời sử xanh
Pháp buồn vì mộng không thành
Cho nên nhượng lại cho anh Hoa Kỳ
Chiến tranh gây cảnh chia ly
Một thời kháng chiến trường kỳ đau thương
Chiến tranh có lắm nỗi buồn
Chia ly, tang tóc nó luôn cận kề
Anh hùng không ngại gian nguy
Xả thân tiền tuyến là vì nước non
Hai mươi năm đúng vừa tròn
Một dòng Bến Hải ngăn sông cách bờ
Toàn dân chung một giấc mơ
Quê hương nối lại đôi bờ Hiền Lương
Cũng do giặc Mỹ điên cuồng
Ngụy quân bán rẻ quê hương giống nòi
Cho nên máu chảy đầu rơi
Chiến tranh đã khiến triệu người đau thương
Dân ta anh dũng kiên cường
Quyết tám đánh Mỹ, mở đường Trường Sơn
Dẫu cho giặc Mỹ điên cuồng
Cũng không ngăn được đoàn quân anh hùng
Ngụy quyền tàn bạo vô luân
Không từ thủ đoạn, muôn phần ác gian
Vô lương tâm với đồng bào
Nhưng quỳ trước Mỹ để mong sang giàu
Ngụy cùng Mỹ với chư hầu
Quân hơn trăm vạn, vũ trang đầy mình
Khí tài bậc nhất văn minh
Tưởng chừng xóa sổ nước mình được ngay
Chiến tranh đằng đẵng kéo dài
Xóm làng tang tóc, xác người thành non
Bom rơi, đạn nổ kinh hoàng
Nhân dân thế giới hoang mang vô cùng
Nghĩ mình nước Việt cỏn con
Chắc là sẽ sớm nản lòng mà thôi
Vì hy sinh quá nhiều người
Sức nào chịu nổi bom rơi mỗi ngày
Quân dân cả nước chung tay
Đồng tâm hiệp lực tháng ngày gian nguy
Toàn dân kháng chiến trường kỳ
Đánh cho giặc Mỹ cút đi, Ngụy nhào
Nam Quan cho đến Cà Mau
Rực trời cờ đỏ sao vàng tung bay
Quân đi rầm rập đêm ngày
Miền nam nổi dậy khắp nơi đánh đồn
Tháng Tư non nước mùa xuân
Đoàn quân giải phóng rầm rầm tiến công
Sài Gòn quật khởi toàn dân
Ngụy quyền khủng hoảng, tinh thần hoang mang
Rợp trời cờ đỏ sao vàng
Những lời của Bác âm vang sơn hà
Từ nay độc lập hoan ca
Bắc nam thống nhất nước nhà phồn vinh
Quê hương yên ả thanh bình
Nhà sàn xây dọc bờ kênh nối dài
Ghe thuyền tấp nập ngược xuôi
Vô tư trẻ nhỏ nụ cười hồn nhiên
Đời nghèo chưa lắm bạc tiền
Sài Gòn cuộc sống bình yên nhẹ nhàng
Người không phân biệt hèn sang
Đậm đà nghĩa xóm tình làng mến thương
Bờ kênh dọc những tuyến đường
Nhiều cây trứng cá mọc hoang vô cùng
Ngoài ra còn có cây Gòn
Người ta lấy quả quả làm bông gối nằm
Sài Gòn sau mấy chục năm
Từ ngày Giải Phóng vẫn còn hoang sơ
Nhà Bè còn lắm rừng dừa
Cần Giờ đất vẫn hoang vu thưa người
Củ Chi là rất xa xôi
Đi về Bình Chánh thôi rồi khó khăn
Giao thông đường xá lằng nhằng
Sông ngòi chẳng chịt phải sang bằng đò
Một thời ai đã trải qua
Chắc luôn luôn nhớ bến phà Thủ Thiêm
Bên này phố thị sáng đèn
Bên kia Thủ Đức ban đêm tối đường
Mẹ già từ sớm tinh sương
Ghánh khoai, ghánh chuối lên đường mưu sinh
Tiếng loa kẹo kéo xập xình
Hòa chung với những câu kinh ban chiều
Sài Gòn thơ mộng ta yêu
Tuổi thơ bay bổng cánh diều ước mơ
Bao nhiêu ký ức dại khờ
Đều là kỷ niệm vẫn chưa phai nhòa
Như là mới chỉ hôm qua
Sài Gòn nay đã vươn xa lắm rồi
Nhà cao, phố mới khắp nơi
Đường thông, hè thoáng, cuộc đời văn minh
Kênh đen nay đã thay hình
Nước trong, kè đẹp, cây xanh đôi bờ
Công viên sạch sẽ hơn xưa
Văn minh đô thị từng giờ đổi thay
Sài Gòn phát triển từng ngày
Nhiều tên đường đã được thay hết rồi
Cảnh xưa nay hóa xa xôi
Người xưa cũng đã đi rồi nơi đâu
Yêu sao phố thị đẹp giàu
Điện, đường, trường, trạm đua nhau hình thành
Mùa hè phượng đỏ bờ kênh
Ta nhìn hoa phượng nhớ mình từng yêu
Nhớ thương thổn thức bao chiều
Nhớ vì ta đã thương yêu muộn màng
Mùa hoa phượng đỏ vừa sang
Sài Gòn bất chợt bàng hoàng trận mưa
Mưa rào ngay lúc đầu mùa
Trẻ con hý hửng chạy đua ra đường
Xóm nghèo con nít thấy thương
Nhiều thằng ngố đến cởi truồng tung tăng
Chạy lui chạy tới nhì nhằng
Cung quăng té nước, sình văng đầy người
Cả bầy con nít vui tươi
Ai nhìn cũng thấy nực cười hết trơn
Đùa xong rồi lại dỗi hờn
Xô nhau té ngã bò lăn bò toài
Chúng chơi chẳng biết đến ai
Đá banh, rượt bắt, rồi bày tạt lon
Tranh nhau từng trái chôm chôm
Chia nhau trái ổi vẫn còn rất xanh
Cóc chua, chúng cắn ngon lành
Nô đùa, la hét muốn banh cả làng
Đầu trần, chân đất lang thang
Càng la, tụi nó lại càng quậy hơn
Mưa làm cho phố ngập đường
Cá từ sông lớn theo mương lên bờ
Cá trê, cá sặc, cá rô
Người ta thấy vậy ra vồ rất đông
Y chang cảnh tát cá đồng
Bà con ý ới cùng xông vô làm
Cá nhiều nhìn thấy phát ham
Mưa càng lúc cứ ầm ầm chẳng ngơi
Mưa giăng mù mịt bầu trời
Mưa cho sạch phố, cho cây đâm chồi
Mưa ban sự sống muôn nơi
Mưa trôi hết rác cho đời sạch hơn
Mưa mang ký ức Sài Gòn
Mưa làm ta nhớ thuở còn rong chơi
Ngày xưa từng có một thời
Tình làng nghĩa xóm khắp nơi đậm đà
Láng giềng thắm thiết lại qua
Lời ăn tiếng nói thiệt thà trao nhau
Một thời từng ít người giàu
Phố phường không lắm nhà cao như giờ
Tết về xóm đánh lô tô
Ta đi nhặt pháo đem về đốt chơi
Đúng là đã có một thời
Sài Gòn vắng vẻ, người thưa, thoáng đường
Chiều hè trời đổ mưa tuôn
Từng bầy con nít cởi truồng tắm mưa
Một thời ai cũng thấy vừa
Vừa lòng tất cả và vừa sẻ chia
Giúp nhau không đắn đo gì
Hèn sang khoảng cách đôi khi rất gần
Mới đây hơn có chục năm
Vậy mà mọi thứ hoàn toàn khác xưa
Bây giờ ai cũng chẳng vừa
Không vừa lối sống, không vừa tâm tư
Nghĩa tình xa cách từ từ
Từ trong đối đãi và từ niềm tin
Của mình lo giữ cho mình
Cho người thì tính phần mình về sau
Sài Gòn nay lắm người giàu
Giàu trong của cải và giàu văn minh
Văn minh xa cách nghĩa tình
Nhà cao kín cổng coi khinh nhà nghèo
Bạc tình bạc nghĩa lên theo
Cái câu nhân nghĩa như bèo bọt thôi
Rượu bia gắn kết cuộc đời
Xã giao sởi lởi cuộc vui vì tiền
Sài Gòn dân số tăng lên
Người từ ở khắp mọi miền ngụ cư
Phố dài xe kẹt hàng giờ
Bụi bay mù mịt âm u cả trời
Công trường xây dựng khắp nơi
Văn minh đô thị lên đời xa hoa
Cho nên dấu cũ phai nhòa
Thời xa xưa ấy đã qua mất rồi
Mỗi thời mỗi khác vậy thôi
Ăn theo cái thuở sống thời phải theo
Còn chăng là những buổi chiều
Ta nhìn hoa phượng vẫn yêu Sài Gòn.
Ta đi trong nắng Sài Gòn
Giữa nơi đô hội vàng son kiêu kỳ
Đắm chìm vào những đam mê
Khát khao vươn tới những gì ta mơ
Lang thang trên phố hàng giờ
Ta đi tìm lại tuổi thơ ngày nào
Lối xưa nay kín nhà cao
Ta không còn nhớ lối nào từng qua
Nắng soi qua những khu nhà
Bừng lên ánh sáng xa hoa đô thành
Sài Gòn phát triển quá nhanh
Khiến người bạn cũ cũng thành chưa quen
Nắng soi lấp lánh đồng tiền
Những khu đô thị mọc lên từng ngày
Phố phường tên cũng đổi thay
Ta phân vân hỏi lối này đúng không
Lang thang qua bến Nhà Rồng
Thì ra còn đấy con sông Sài Gòn
Nắng hồng vẫn nhớ dòng sông
Nó rơi lấp lánh xuôi dòng nước trôi
Phà xưa nay cũng xa rồi
Chỉ ta vẫn nhớ một người qua sông
Người mang theo cánh phượng hồng
Nhưng người còn có nhớ không một người.
Sài Gòn đẹp lắm người ơi
Ta yêu thành phố từ thời còn thơ
Sài Gòn không có mùa thu
Chỉ có mưa nắng hai mùa mà thôi
Làm gì có lá vàng rơi
Để mình tả cảnh tiết trời sang thu
Mưa về trời đất mịt mù
Phố lầy phố lội xe hư đầy đường
Trời mưa buồn đến thê lương
Đời người thêm khổ bước đường mưu sinh
Mùa khô thì nóng phát kinh
Ao tù nước đọng mùi sình rất hôi
Bụi mù cuồn cuộn bầu trời
Bát cơm đầy sạn phận người tha hương
Sài Gòn có lắm công trường
Nhiều cái còn vẫn dở dang phơi mình
Gọi là đô thị văn minh
Nhưng mà lởm chởm công trình bỏ hoang
Sài Gòn đô thị rất sang
Đêm về tửu quán, nhà hàng khách đông
Vẻ ngoài cuộc sống màu hồng
Không ai biết được bên trong thế nào
Sài Gòn thơ mộng biết bao
Ai từng ở đó thế nào cũng yêu
Nữ sinh duyên dáng yêu kiều
Áo dài trắng toát những chiều trường tan
Sài Gòn có lắm món ăn
Tây, Tàu với lại Thái Lan, Nhật, Hàn
Khách tùy tiền túi mà ăn
Giá nào cũng có chỉ cần dám chi
Sài Gòn còn có những gì
Rất là nhiều thứ cứ đi biết liền
Hơn thua rủng rỉnh túi tiền
Muốn gì là sẽ có liền ngay thôi
Sài Gòn có mối tình tôi
Nó còn dang dở nên tôi rất buồn
Những khi trời đổ hoàng hôn
Tôi nhìn hoa phượng bồn chồn nhớ em
Nhớ người ta uống say mềm
Cả đêm ta lại nhớ em não lòng
Chiều hôm qua bến Nhà Rồng
Hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông bềnh bồng
Gió vi vu giữa tầng không
Từng đôi chim én thả hồn tung bay
Thuyền con gác mái cuối ngày
Lục bình hoa tím lung lay mấy cành
Phượng hồng vừa nhú chồi xanh
Ve râm ran tiếng hòa thành bài ca
Thảnh thơi nét mặt cụ già
Ghánh hàng rong bước đường xa vơi dần
Niềm vui đôi lứa công nhân
Lương tăng phấn chấn tinh thần hẳn lên
Còi tàu nhớ sóng vang rền
Trời vừa tắt nắng phố lên đèn vàng
Sài Gòn lộ nét cao sang
Xôn xao quán xá, nhà hàng khách đông
Hân hoan những cặp vợ chồng
Tay dìu tay dắt bước con đầu đời
Xập xình tiếng nhạc khắp nơi
Bài ca hy vọng cất lời vang xa
Sài Gòn bóng bẩy lụa là
Chốn này luôn vẫn xa hoa xưa giờ
Cao sang quý phái như thơ
Phồn vinh, đô hội rất là văn minh.
Anh đây chỉ tiếc tình mình
Nên anh vương vấn chân tình của em
Hôm qua anh đến Thủ Thiêm
Loanh quanh bến cũ để tìm người xưa
Đi lui đi tới hàng giờ
Tự nhiên xực nhớ người xưa đi rồi
Đi nhiều mệt vã mồ hôi
Anh vào ghế đá và ngồi ngắm sông
Tiện tay hái đóa phượng hồng
Lòng buồn mang mác mà không hiểu gì
Bến xưa nay đã khác đi
Xung quanh chẳng có cái gì năm nao
Người ta dựng lắm bờ rào
Lối đi lát gạch, cây cao chặt nhiều
Bờ sông cũng chỉ bấy nhiêu
Vậy mà nó gợi bao điều vấn vương
Phà xưa, bến cũ chẳng còn
Hôm nay có mỗi con sông chảy hoài
Chỉ mình ngơ ngẩn chờ ai
Chỉ mình nhớ tháng năm dài đã qua
Chỉ mình ngồi ở bến phà
Chỉ mình cùng với đóa hoa một mình.
Sài Gòn hoa đẹp, phố xinh
Ta đi dạo phố một mình ven sông
Lang thang qua bến Nhà Rồng
Ta đi ngắm cảnh bờ sông Sài Gòn
Đến gần tới hãng Ba Son
Trời chiều ửng đỏ Sài Gòn hoàng hôn
Lang thang ta ngẩn ngơ hồn
Nhìn cành hoa phượng ta ôn chuyện đời
Nhẹ nhàng mưa lất phất rơi
Ta đi thất thểu dưới trời đổ mưa
Nhớ ai biết mấy cho vừa
Bao nhiêu nỗi nhớ như mưa Sài Gòn
Tình kia tuy bé cỏn con
Nhưng tình là giấc mơ còn dở dang
Phố xa hoa ánh đèn vàng
Sài Gòn hoa lệ cao sang đêm về
Tình em khiến dạ tái tê
Cả đời ta mãi nhớ về người thương
Lang thang qua những phố phường
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương trong lòng
Trong ta chỉ biết nhớ mong
Người xưa không biết có còn nhớ ta
Tình xưa nghĩa cũ đậm đà
Nhưng ta lại phụ người ta mất rồi
Chỉ buồn ta chính mà thôi
Bao nhiêu tiếc nuối muộn rồi còn đâu
Nghe qua mấy tiếng kinh cầu
Những lời Phật Pháp từ đâu vọng về
Khuyên người buông bỏ u mê
Tu thân hướng thiện tìm về từ bi
Đêm nay ta mãi tìm gì
Vì sao ta lại cứ đi một mình
Tâm hồn chìm giữa u minh
Ta tìm chưa được chính mình là ta.
Sài Gòn là bản tình ca
Ba trăm năm ấy như là hôm qua
Thời gian ghi mãi không nhòa
Ơn bao thế hệ ông cha muôn đời
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét