Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

NHÌN MÔNG LUNG

 

Ngoài hiên gió rét nguôi dần

Vài con én nhỏ dừng chân bên thềm

Nắng hồng tỏa sáng dịu êm

Sài Gòn nhè nhẹ êm đềm xuân sang


Ở đâu ai hát rộn ràng

Xuân anh mười chín, xuân nàng đôi mươi

Lời ca nhạc chế buồn cười

Nghe vui tai giúp nguôi ngoai nỗi buồn


Xôn xao chợ búa, đồng lương

Luận bàn thưởng Tết biết nhường nào đây

Tiệm buôn hàng hóa bày đầy

Nhiều người háo hức, sửa, xây lại nhà


Công nhân tranh thủ tăng ca

Thợ thuyền hối hả việc xa việc gần

Bà già dắm dúi đồng ngân

Cho trằng cháu nội mua quần, sắm xe


Tràn đầy không khí hội hè

Khách chờ chật ních bến xe, bến tàu

Tiến đưa, chúc tụng trao nhau

Bao người nhờ Tết mà giàu phất lên


Anh lang thang đến lễ đền

Vô tình chạm ánh mắt em ngại ngùng

Nhìn nhau tim cứ run run

Thế nhưng em lại lạnh lùng quay đi


Em đi mang hết xuân thì

Bỏ anh ở lại lòng si mê hoài

Nghĩ thầm em đã là ai

Tại sao mình cứ ngày ngày tương tư


Ngoài hiên nắng tắt từ từ

Anh cầm điện thoại nhắn thư tỏ tình

Không ai thèm phản hồi tin

Một bông mai rụng anh nhìn mông lung.


Duy Sắc 2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét