Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Ta có còn nhau không
Chắc là còn ký ức
Buồn vui xen lẫn lộn
Đớn đau và giận hờn
Ta có mất nhau không
Chắc là không thể mất
Duyên kia chưa có dứt
Nên ta còn nhớ nhau
Có một thứ tình cảm
Nó kỳ lạ vô cùng
Là thần giao cách cảm
Kết nối người từ xa
Khi mình nhớ người ta
Cả thân người cứ nóng
Bồn chồn và lo lắng
Thấp thỏm mãi không ngừng
Chuyện này là có thật
Hai người ở cách xa
Mỗi khi ta nhớ họ
Tức là họ nhắc ta
Vật lý gọi là sóng
Khi tần số có chung
Cả hai cùng bắt nhịp
Giao động một băng tần
Đức Phật bảo là Duyên
Sợi dây vô hình đó
Nó kết nối hai người
Không cách nào tách được
Thế gian nhiều chuyện lạ
Thật khó hiểu vô cùng
Tại sao hai người dưng
Lại thương nhau thắm thiết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét