Em về hương tóc còn vương
Trắng tinh tà áo trên đường gió bay
Nghiêng nghiêng nhỏ nhắn vai gầy
Nguyễn Du đường lá me bay xạc xào
Hè này lưu luyến làm sao
Tình ta những lúc ngọt ngào bên nhau
Phượng hồng đỏ thắm một màu
Nó như nhân chứng ta trao câu thề
Em về có nhớ hàng me
Chiều mưa thành phố tràn trề tình dâng
Nhìn nhau bối rối tinh thần
Con tim rạo rực lâng lâng bồi hồi
Tao Đàn mình ghé ăn xôi
Bạch Đằng trưa nắng ta ngồi ăn kem
Đến nay anh vẫn còn thèm
Nhớ ly nước mía ở bên bến phà
Em về có phải tình xa
Hay do anh đã nghĩ là thế thôi
Vòng xoay xe đạp khuất rồi
Lá me bay giữa chiều trôi bềnh bồng
Em về anh lại ngóng trông
Chắc là tình giống nắng hồng hoàng hôn
Dư âm đọng lại trong hồn
Tương lai ký ức vùi chôn từ từ.
Duy Sắc 2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét