Tràm chim dày đặc sếu, cò
Chúng bay từng đợt vào ra cái đầm
Nhao nhao bọn nó giành ăn
Để nuôi một lũ con còn bé thơ
Em ngồi lặt Ấu trên bờ
Mặt mày lem luốc, tay dơ đầy sình
Nhưng không che được nét xinh
Anh ngồi chăm chú chỉ nhìn em thôi
Hình như em biết vậy rồi
Cho nên mới nói rằng thôi đừng nhìn
Làm cho em chộn rộn tim
Trong lòng hồi hộp thấy mình nao nao
Giọng em nói thiệt ngọt ngào
Y như là nước mía lau trưa hè
Em dồn hết ấu vào ghe
Rằng em về trước, đã trưa qua rồi
Má chèo ghe cũng đến nơi
Lời rằng về để kịp thời đem giao
Lái buôn họ bắt đầu vào
Ấu này ta phải vô bao giao liền
Anh ngồi nhìn ngắm tràm chim
Thiệt là khung cảnh quê mình nên thơ
Xa xa em cất điệu hò
Anh nghe xao xuyến ngẩn ngơ tâm hồn
Sen hồng nở giữa hoàng hôn
Chim, cò từng đợt dập dồn lượn bay
Kiếm ăn vất vả một ngày
Chúng về tụ tập ngọn cây gọi bầy
Khói lam thấp thoáng rừng cây
Hương tràm ngào ngạt làm say lòng người
Nắng chiều buông nhẹ nhàng rơi
Không đâu xinh đẹp bằng trời quê ta
Anh về trong lán uống trà
Ngắm nhìn trời nước bao la hiền hòa
Muôn loài chim cất tiếng ca
Tự nhiên anh thấy thiệt là nhớ em.
Duy Sắc 2002
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét