Tác giả: Duy Sắc
Em kêu em thích hột xoàn
Bởi em dị ứng với vàng thế thôi
Tụi mình đã lỡ yêu rồi
Anh cố cặm cụi làm ngày làm đêm
Tăng ca, bươn trải ngoài thêm
Mong sao đủ số mua em hột xoàn
Siêng làm quên cả luôn ăn
Xác thân anh đã nhiều phần hanh hao
Em chê anh giống bệnh lao
Thân thể yếu ớt xanh xao gầy còm
Em không còn muốn anh ôm
Em từ chối tiếng cầu hôn hôm nào
Em rằng anh chẳng có giàu
Lấy anh, em khổ, tiền đâu sống giờ
Anh về anh lại làm thơ
Em đi vui với giấc mơ của mình
Hột xoàn anh sắm cho mình
Anh đeo cho đẹp một mình anh coi
Dù sao em bỏ anh rồi
Anh đi tìm mối để trao hột xoàn
Nhưng người này lại thích vàng
Anh đem bán mớ hột xoàn để mua
Cố sao cho đẹp người mơ
Nhưng ai có ngờ người lại bỏ anh
Người rằng chút của sao đành
Thân em như lá ngọc, cành vàng cơ
Nhiêu vàng đừng có mà mơ
Thế là anh lại làm thơ chán đời
Đời cười đời bảo dở hơi
Mơ mộng những chuyện xa vời viễn vông
Thân mình còn vẫn chưa xong
Làm sao mơ được bóng hồng giai nhân
Anh ra đứng giữa cái sân
Hòn gạch rơi xuống trúng chân, điếng người
Tự nhiên anh toát mồ hôi
Thì ra vừa nãy mình ngồi mình mơ
Duysac
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét