Lờ mờ ánh điện vàng hoe
Dáng ngồi thơ thẩn ngoài hè trăng soi
Loay hoay suy nghĩ tìm tòi
Đầu bù tóc rối lôi thôi cả người
Vào ra hết ngược lại xuôi
Vò đầu bứt tóc xong rồi ngẩn ngơ
Ngó nghiêng vẻ mặt thẫn thờ
Rã rời phờ phạc ngu ngơ ánh nhìn
Cuống cuồng tay viết linh tinh
Vẽ nhăng vẽ cuội những hình vu vơ
Tưởng khôn nhưng hóa ra khờ
Dại hồn thất thểu ất ơ tính tình
Quay cuồng tính toán linh tinh
Dùng dằng không dứt khiến mình lún sâu
Hoang mang van vái kêu cầu
Cùng đường bí lối buông câu chán đời
Bềnh bồng tâm trạng chơi vơi
Trăng soi bóng đổ phận người u mê
Thân mang tội lỗi ê chề
Dư âm dằn vặt lê thê tháng ngày
Tự ti mặc cảm mình thay
Rượu cồn hành hạ đọa đày tấm thân
Cô đơn giày xéo tâm thần
Đắng cay dồn nén khiến thân mệt nhoài
Say nhưng chẳng thể nguôi ngoai
Than van bao nỗi u hoài đâu đâu
Ngồi trong xó xỉnh gục đầu
Trăng tàn, một mảng đêm thâu bao trùm.
Duy Sắc 2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét