Người buông ta để tìm bến mới
Ta nuốt cô đơn với chén sầu
Rượu nồng thiêu đốt dòng kỷ niệm
Nước mắt thấm đầy mọi giấc mơ
Yêu trong máu đỏ nơi nhịp thở
Nhớ đến làn hơi tắc nghẹn dòng
Buồn như muối xát kim châm dạ
Đau xót nhịp tim đập thình thình
Hết rồi tình đã không còn nữa
Từ nay ta chẳng có ai chờ
Duyên nào có phải là định mệnh
Cũng chỉ như là chuyện gió mây
Đêm buồn cô quạnh căn gác trọ
Vàng ánh đèn đêm tối mặt ta
Rượu này sao uống hoài không hết
Chẳng lẽ tình kia chẳng cạn sao
Chén đời đen bạc câu tình nghĩa
Chén tình ảo ảnh tựa ánh trăng
Chén nào cũng đắng như độc dược
Chỉ chén rượu cay bạn cùng ta
Duy Sắc 2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét