Gió mây lãng đãng lềnh bềnh
Trong con phố nhỏ buồn tênh mưa chiều
Gốc bàng có kẻ cô liêu
Cay trong men rượu nói điều viễn vông
Cơn say hồn phách bềnh bồng
Nổ đom đóm mắt ngóng trông hão huyền
Nhố nhăng ăn nói luyên thuyên
Thở than nghèo túng không tiền thảm thương
Lá bay xào xạc ven đường
Mưa xiên kẽ lá mưa vương mái nhà
Kẻ gàn buông tiếng cầm ca
Ngêu ngao ai oán nghe mà điếc tai
Giận ai mà trách móc hoài
Buồn ai sao chẳng nguôi ngoai chén sầu
Chiều hè tháng bảy mưa ngâu
Điệu đàn du mục rầu rầu cùng mưa
Ông già núp dưới gốc dừa
Gió bay rách vạt áo mưa năm ngàn
Tay ông lạnh buốt gia nhăn
Miệng cười nghe được khúc đàn lang thang
Nhạc kia họ gọi nhạc vàng
Dư âm tiếc nuối cao sang một thời
Rỉ rên dai dẳng hụt hơi
Ai nghe chỉ thấy chán đời tủi thân
Mưa như điệp khúc tuôn tràn
Gã say cao hứng cất vang tiếng lòng
Rằng ai đưa sáo sang sông
Để cho con sáo xổ lồng nó bay
Hát xong gã lại dô này
Nâng thêm ly mới cho say quên đời
Ai nhìn cũng tưởng nhậu chơi
Hiểu ra mới hiểu là đời gã cay
Duy Sắc 2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét