Tác giả: Duy Sắc
Mấy dòng lục bát vu vơ
Thế mà cũng viết thành thơ mới tài
Thể thơ lục bát rất hay
Nó như điệp khúc đắng cay cuộc đời
Nhịp nhàng bằng trắc lả lơi
Ca từ thanh thoát như lời mẹ ru
Êm đềm như gió mùa thu
Lặng im như nước mặt hồ trong veo
Lênh đênh như những cánh bèo
Dịu dàng như nụ cười em đưa tình
Tự nhiên nhớ dáng em xinh
Anh liền viết vội thơ tình tặng em
Ai ngờ vào lúc nửa đêm
Có con mèo nhỏ đến bên anh ngồi
Anh kêu mèo hãy đi chơi
Bởi anh đã có em rồi mèo ơi
Con mèo nó cứ mãi ngồi
Nó nhìn anh mãi xong rồi meo meo
Anh rằng em ấy tuổi mèo
Mày chẳng qua chỉ con mèo mà thôi
Đừng mà ở đó lôi thôi
Làm phiền tao quá đừng ngồi meo meo
Tự nhiên thơ rụng vần eo
Thế là anh bỏ con mèo vào thơ
Từ hôm qua đến tận giờ
Anh không viết được bài thơ tình nào
Con mèo nó cứ ngoao ngoao
Anh đá một phát nó vào cái xô
Thế là mặt nó buồn so
Nó lại nó cọ người vô anh hoài
Anh nhìn nó lại nhớ người
Nhớ hồi xưa ấy ta ngồi bên nhau
Đôi tim thổn thức tình đầu
Một lần gặp gỡ thương nhau cả đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét