Hoàng hôn đỏ ửng Hương Giang
Mây trôi bàng bạc mơ màng cố đô
Ngân nga ai cất điệu hò
Lời ca trăn trở nỗi lo dòng đời
Ngọ Môn nhuộm ánh chiều rơi
Vàng son lộng lẫy ngời ngời kiêu sa
Lầu xanh vẻ đẹp mặn mà
Lầu hồng gợi nét xa hoa một thời
Hoàng thành bề thế cơ ngơi
Cung son điện ngọc sướng đời đế vương
Dư âm bao khúc nghê thường
Cao sang tột bậc ai vương vấn hoài
Từ ngày hoàng đế rời ngai
Giã từ vương hiệu làm ngài thường dân
Để cho gia tộc bảo toàn
Tức là quyền bính đã trao đi rồi
ĐIều này do ý trời thôi
Cái vòng nhân quả đến hồi trả vay
Quốc gia nô lệ đọa đày
Đều do những kẻ tay sai hai lòng
Hoàng triều vốn đã suy vong
Làm gì còn dấu ấn rồng nữa đâu
Hay là ấp ủ trong đầu
Âm mưu phản loạn ẩn sâu ngấm ngầm
Văn thơ cùng với ca ngâm
Tiếc hoài những thứ dư âm tôi đòi
Đạo trời luôn mãi sáng soi
Không dung chứa kẻ phản nòi gia nô
Gió xuân thổi mát mặt hồ
Chiều qua Văn Miếu lá khô rụng đầy
Văn bia còn khắc ở đây
Ngợi ca lịch sử bề dầy chiến công
Súng kia tanh tưởi mùi đồng
Oai thần gì đó chẳng công trạng gì
Bày đầy ra đó làm chi
Phô trương ô nhục thời kỳ vong nô.
Kỳ đài đỏ thắm ngọn cờ
Quốc gia đổi vận là do mệnh trời
Bóng xưa đã tắt lịm hơi
Xem như tan biến theo thời thế thôi.
Duy Sắc 2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét